Chương 4: 101 chó đốm ( Tìm Lại Gia Đình O’Connell )
Hắn dùng chân gạt gạt mấy miếng vụn xúc xích ra, nheo mắt đọc dòng tiêu đề.
THE DAILY TELEGRAPH
Dưới đó là ngày tháng.
October 12, 1963.
“1963…” Minh lẩm bẩm.
Hắn bắt đầu tính toán trong đầu.
Sự kiện ở The Mummy (phần 1) diễn ra vào năm 1933. Sau đó Minh đã thay đổi lịch sử, khiến Thế chiến 2 kết thúc sớm vào năm 1939.
Từ 1933 đến 1963 là tròn 30 năm.
Nếu Rick O’Connell và Evelyn lúc đó khoảng 30 tuổi, thì bây giờ họ khoảng 60 tuổi. Vẫn còn sống! Và với sức khỏe trâu bò của Rick cùng sự thông thái của Evelyn, chắc chắn họ vẫn đang sống khỏe, thậm chí là sống giàu sang phú quý nhờ đống vàng mà Minh (và họ) đã mang về.
Jonathan? Gã đó chắc cũng tầm tuổi đấy. Có khi đang làm chủ một hộp đêm hay sòng bạc nào đó ở London cũng nên.
“Cơ hội đây rồi!” Mắt Minh sáng lên.
Hắn không thể sống kiếp chó hoang mãi được. Hắn cần một mái nhà, cần sự bảo vệ, và quan trọng nhất là cần những người có khả năng giúp hắn tìm hiểu về cái “map” quái đản này. Vợ chồng O’Connell là lựa chọn hoàn hảo nhất. Họ biết về ma thuật, biết về sự tái sinh, và quan trọng là họ nợ Minh một ân tình (dù họ không nhớ mặt Minh, nhưng Minh có cách để gợi lại… hy vọng thế).
Hơn nữa, tìm được họ đồng nghĩa với việc hắn sẽ được ăn ngon, ngủ ấm, có người hầu hạ. Một cuộc sống “chó sang chảnh” đang chờ đợi.
“Gâu Đần!” Minh sủa lớn, giọng đầy quyết tâm.
Gâu Đần đang liếm vụn giấy báo, ngẩng đầu lên. “Gâu?” (Gì thế bé?)
“Tao cần mày giúp một việc nữa. Việc này quan trọng hơn cả xúc xích.”
Gâu Đần nghiêng đầu. “Gâu?” (Quan trọng hơn xúc xích? Không thể nào!)
“Có đấy. Tao cần tìm chủ cũ. Họ tên là Rick và Evelyn O’Connell. Họ sống ở London này. Tao cần mày đưa tao ra ngoài cửa, tao sẽ phát tín hiệu.”
Gâu Đần tuy không hiểu “Rick và Evelyn” là ai, nhưng nó hiểu từ “tìm chủ”. Nó cũng là một con chó có chủ (dù hay trốn đi chơi) nên nó hiểu nỗi buồn của việc bị lạc.
“Gâu!” (Được thôi! Lên lưng tớ đi! Tớ sẽ là ngựa chiến của cậu!)
Gâu Đần nằm rạp xuống đất để Minh trèo lên.
Minh hít một hơi sâu, lấy đà rồi nhảy phắt lên lưng con Golden. Hắn bám chặt vào bộ lông dày và mượt của nó. Cảm giác ngồi trên lưng Gâu Đần giống như ngồi trên một tấm thảm bay bằng lông thú vậy. Cao ráo, êm ái và ấm áp.
“Tiến lên! Ra cửa nhà kho!” Minh ra lệnh như một vị tướng kỵ binh.
Gâu Đần đứng dậy, cõng Minh chạy ra phía cửa lớn của nhà kho, nơi nhìn ra đường phố London mù sương.
Bên ngoài, trời đã tạnh mưa nhưng vẫn còn ẩm ướt. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những vũng nước loang loáng. Xa xa, tháp đồng hồ Big Ben lờ mờ hiện ra trong sương mù.
Minh đứng thẳng trên lưng Gâu Đần, hít căng lồng ngực nhỏ bé của mình. Hắn nhớ đến bộ phim 101 Con Chó Đốm. Có một phương thức liên lạc huyền thoại mà loài chó ở London sử dụng.
“The Twilight Bark” (Tiếng Sủa Lúc Chạng Vạng).
Đó là mạng lưới internet của loài chó. Tin tức được truyền từ con này sang con khác, từ khu phố này sang khu phố khác, lan tỏa khắp thành phố với tốc độ chóng mặt.
Minh không biết mình có đủ “trình” để kích hoạt mạng lưới này không, nhưng hắn phải thử.
“Gâu gâu gâu! Ẳng ẳng! Gâuuuuuuuu!”
(Thông báo khẩn cấp! Thông báo khẩn cấp! Đây là tin nhắn tìm người thân! Một chú chó con tội nghiệp… à nhầm, một chú chó quý tộc bị thất lạc đang tìm chủ nhân! Tên chủ nhân là Rick O’Connell và Evelyn O’Connell! Đặc điểm nhận dạng: Giàu có, hay dính dáng đến khảo cổ, và có một ông anh vợ tên Jonathan hay ăn hại! Ai biết thông tin xin hãy báo về khu nhà kho bến cảng! Xin nhắc lại! Rick và Evelyn O’Connell!)
Tiếng sủa của Minh, nhờ cộng hưởng với không gian rộng lớn của bến cảng và sự yên tĩnh của đêm khuya, vang xa một cách bất ngờ.
Im lặng.
Một giây. Hai giây. Ba giây.
Minh bắt đầu thất vọng. “Chắc bọn chó ở đây ngủ hết rồi…”
Nhưng rồi.
Từ một con hẻm cách đó hai dãy nhà, một tiếng sủa vang lên đáp lại.
“Gâu gâu!” (Đã nhận tin! Chó con tìm Rick và Evelyn! Đang chuyển tiếp!)
Rồi xa hơn nữa, một tiếng sủa trầm đục của một con Great Dane vang lên.
“Gâu… gâu…” (Đã nghe rõ. Đang chuyển tin sang khu Westminster.)
Rồi tiếng sủa lanh lảnh của một con Poodle. Tiếng sủa khàn khàn của một con Bulldog. Tiếng sủa inh ỏi của lũ chó sục.
Cả thành phố London, trong màn đêm tĩnh mịch, bỗng chốc sống dậy với bản giao hưởng của loài chó. Tin nhắn của Minh được truyền đi như một làn sóng vô hình, nhảy từ mái nhà này sang mái nhà khác, len lỏi vào từng ngõ ngách, từng dinh thự, từng công viên.
“Gâu gâu gâu…” (Tìm Rick và Evelyn… Tìm Rick và Evelyn…)
Minh đứng trên lưng Gâu Đần, nhìn về phía thành phố đang lấp lánh ánh đèn, lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Hắn, một con người trong lốt Chihuahua, đang điều khiển cả một mạng lưới tình báo bốn chân.
“Được rồi,” Minh nhếch mép cười (nhe răng). “Chiến dịch ‘Về nhà với bố mẹ giàu’ chính thức bắt đầu. Rick, Evelyn, hai người trốn kỹ vào, con trai thất lạc của hai người đến đòi nợ đây.”
Gâu Đần đứng dưới, nghe tiếng sủa vang vọng khắp nơi thì thích thú vẫy đuôi tít mù, cũng hùa theo sủa bậy vài tiếng: “Gâu gâu!” (Tìm xúc xích! Tìm xúc xích nữa!)
Minh vỗ vỗ vào đầu Gâu Đần: “Im đi thằng ngốc. Tập trung chuyên môn nào.”
Trong khi đó, ở một dinh thự sang trọng tại khu Regent’s Park…
Một người đàn ông trung niên, tóc đã điểm bạc nhưng vẫn còn phong độ, đang ngồi trên ghế bành đọc báo, tay cầm ly rượu Scotch. Bên cạnh ông, một người phụ nữ quý phái đang viết gì đó vào cuốn sổ tay.
Đột nhiên, con chó Saint Bernard to lớn nằm bên lò sưởi ngẩng đầu lên, tai vểnh ra phía cửa sổ. Nó nghe thấy tiếng sủa từ xa vọng lại.
“Gâu… gâu gâu…” (Tin nhắn từ bến cảng… Tìm Rick và Evelyn O’Connell… Liên quan đến khảo cổ…)
Con Saint Bernard đứng dậy, đi tới bên cạnh người đàn ông, sủa nhẹ một tiếng rồi dùng mũi hích vào tay ông.
“Gì thế, Winston?” Rick O’Connell đặt tờ báo xuống, xoa đầu con chó. “Mày muốn đi dạo à? Giờ này muộn rồi.”
Winston không chịu thôi, nó chạy ra cửa sổ, sủa hướng về phía bến cảng, rồi quay lại nhìn Rick, sủa gấp gáp hơn.
Evelyn ngẩng đầu lên, đôi mắt thông thái nheo lại. “Rick, anh nghe thấy không? Tiếng sủa tối nay… nó khác thường. Giống như hồi chúng ta ở Cairo, khi lũ chó hoang báo tin về cơn bão cát.”
Rick nhíu mày, lắng nghe kỹ hơn. Tiếng chó sủa vang vọng khắp London, tạo thành một nhịp điệu kỳ lạ.
“Em nghĩ là có chuyện gì?” Rick hỏi.
“Em không biết,” Evelyn đứng dậy, bước ra ban công. “Nhưng linh tính mách bảo em rằng… quá khứ đang gõ cửa.”
===
Tiếng sủa của Winston – con chó Saint Bernard hộ pháp nhà O’Connell – vang lên trầm đục như tiếng chuông đồng, xuyên thủng màn sương đêm London.
“Gâu… Gâu gâu!” (Vị trí: Số 12, Quảng trường Regent’s Park! Nhà O’Connell! Rick và Evelyn đang ở đây! Mau đến nhận người thân!)
Winston là một con chó tốt, trung thành và dũng cảm, nhưng tư duy của nó lại khá đơn giản, nếu không muốn nói là hơi “thiếu nếp nhăn”. Khi nghe thấy tín hiệu “Tìm Rick và Evelyn” não bộ của nó tự động bỏ qua vế “chó con bị lạc” mà chỉ bắt được từ khóa tên chủ nhân. Trong cái đầu to lớn đầy lông lá ấy, nó chỉ nghĩ đơn giản: “Có ai đó đang gọi tên bố mẹ mình, mình phải báo danh ngay lập tức để giữ thể diện cho gia đình.” Nó hoàn toàn quên béng mất một sự thật hiển nhiên: ông bà chủ của nó chưa bao giờ nuôi, và cũng chưa bao giờ làm mất một con chó con nào cả.
Ở bến cảng, Minh nghe thấy tiếng sủa đáp lại đầy uy lực ấy, đôi tai dơi của giống Chihuahua dựng đứng lên, rung rung cảm nhận phương hướng.
“Hướng Tây Bắc, khu nhà giàu,” Minh lẩm bẩm, mắt sáng lên tia hy vọng. “Gâu Đần, nghe thấy không? Đó là vé ăn sung mặc sướng của chúng ta đấy.”
Gâu Đần đang mải mê đuổi theo cái đuôi của chính mình, nghe Minh gọi thì dừng lại, lưỡi thè ra thở hồng hộc: “Gâu?” (Nghe thấy gì cơ? Tớ chỉ nghe thấy tiếng bụng tớ đang tiêu hóa xúc xích thôi.)
Minh thở dài, nhảy phắt lên lưng Gâu Đần, móng vuốt bám chặt vào lớp lông dày để giữ thăng bằng.
“Đừng hỏi nhiều. Chạy đi! Hướng kia kìa, chỗ có mấy cái nhà to đẹp ấy. Tối nay tao sẽ cho mày biết thế nào là cuộc sống thượng lưu.”
Gâu Đần tuy ngốc nhưng lại rất thích chạy. Được lệnh, nó sủa vang một tiếng đầy phấn khích rồi lao vút đi, bốn chân guồng mạnh mẽ trên mặt đường ướt nước mưa. Minh ngồi trên lưng nó, gió tạt vào mặt ù ù, cảm giác như một vị tướng quân tí hon đang cưỡi chiến mã ra trận. Chỉ có điều, “chiến mã” này thỉnh thoảng lại dừng lại để ngửi một cái cột đèn hoặc sủa bâng quơ vào một con mèo hoang, khiến vị “tướng quân” Minh phải gầm gừ nhắc nhở liên tục.
“Meow” Kitler rít lên khi thấy bóng dáng đi xa “Đứng lại, còn ta nữa.”
===
Sau gần một giờ đồng hồ chạy thục mạng, băng qua những con phố lát đá cổ kính và những cây cầu bắc qua sông Thames mù sương, cả hai đã đến được khu Regent’s Park.
Trước mặt họ là một dinh thự bề thế theo kiến trúc Victoria, bao quanh bởi hàng rào sắt đen uốn lượn nghệ thuật. Cổng lớn đóng kín, nhưng ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ các cửa sổ tầng trệt báo hiệu chủ nhân vẫn chưa ngủ.
Ngay sau cánh cổng sắt, một bóng đen khổng lồ lừng lững bước ra. Đó là Winston.
Con Saint Bernard to gấp ba lần Gâu Đần và gấp… năm mươi lần Minh. Nó đứng đó như một ngọn núi chắn ngang cửa ải, đôi mắt nâu sụp xuống vẻ nghi hoặc nhìn hai kẻ xâm nhập: một con Golden ướt nhẹp bùn đất và một con… chuột cống (theo cách nhìn của Winston) đang cưỡi trên lưng nó.
“Gâu… gừ…” (Các người là ai? Đến đây làm gì? Đừng nói các người là “người thân” mà ta vừa báo tin nhé?) Winston gầm gừ trong cổ họng, tiếng gầm rung chuyển cả lồng ngực đồ sộ.
Gâu Đần thấy đối thủ to lớn thì hơi chùn bước, đuôi cụp xuống: “Gâu…” (Tớ… tớ chỉ là xe ôm thôi…)
Minh thì khác. Hắn không hề sợ hãi. Hắn nhảy phắt xuống đất, đi thẳng đến trước mặt Winston, ngẩng cái đầu bé tẹo lên nhìn vào đôi mắt to tướng kia.
“Gâu! Ẳng!” (Tránh ra, đồ to xác! Tao là người quen cũ của Rick và Evelyn. Bảo họ ra đây tiếp khách!)
Winston nheo mắt, cúi thấp đầu xuống để ngửi Minh. Mùi của con chó này… rất lạ. Nó có mùi của chó, mùi của cống rãnh, mùi xúc xích, nhưng ẩn sâu bên trong là một thứ khí thế áp đảo, một sự ngạo nghễ không thể có ở một con chó con bình thường.
“Gâu?” (Người quen? Mày á? Trông mày như một con chuột bị đột biến gen ấy. Ông chủ Rick ghét nhất là mấy thứ nhỏ nhỏ, ồn ào và vô dụng như mày.)
“Cứ sủa gọi họ ra đi!” Minh gắt lên. “Nếu không tao sẽ cắn vào cái mũi to đùng của mày đấy!”
Tiếng ồn ào trước cổng đã kinh động đến người trong nhà. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra. Rick O’Connell bước ra hiên nhà, tay cầm một cây gậy ba toong (thực ra anh vẫn quen dùng súng hơn, nhưng Evelyn bắt anh phải ra dáng quý tộc Anh).
“Winston! Có chuyện gì mà ồn ào thế?” Rick quát vọng ra.