Chương 4: Vô Sinh
Hắn rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì trí tưởng tượng của một thằng hay xem phim viễn tưởng như hắn bắt đầu vẽ ra những kịch bản còn kinh khủng hơn cả phim kinh dị hạng B.
Kịch bản 1: “Chiếc Cốc Bất Tử” và cuộc chiến cung đình 4.0.
Thử tưởng tượng xem, trong một cuộc họp kín cấp cao nhất. Sau khi tao đã trình bày xong về khả năng siêu phàm của mình, một vị sếp nào đó, tóc đã muối tiêu, bụng đã to hơn cái trống đình, sẽ vỗ vai tao thân mật: “Tốt lắm đồng chí Minh! Thế… cái khả năng này… có truyền cho người khác được không?”
Chỉ cần tao gật đầu một cái thôi. Tao thề, không khí trong phòng sẽ thay đổi trong một nốt nhạc. Những ánh mắt đang nhìn tao với vẻ dè chừng, tò mò sẽ lập tức biến thành ánh mắt của một lũ sói đói nhìn miếng thịt tươi ngon nhất trần đời. “Không già, không bệnh, sống mãi với thời gian.” Mẹ kiếp, Tần Thủy Hoàng ngày xưa lật tung cả thế giới để tìm thuốc trường sinh bất lão còn không được, giờ nó nằm gọn trong hàm răng của một thằng công an quèn.
Cái gọi là lý tưởng, là phụng sự tổ quốc sẽ bị vứt mẹ vào sọt rác. Thay vào đó sẽ là gì? Sẽ là những lời thủ thỉ đầy cám dỗ: “Minh này, chú thấy đấy, bác tuổi cao sức yếu rồi, nhưng vẫn còn nặng lòng với đất nước lắm. Chú giúp bác ‘trẻ hóa’ để tiếp tục cống hiến nhé?” Hay một ông tướng quân đội sẽ gầm gừ: “Sức khỏe của tổng tư lệnh là sức mạnh của quân đội! Đây là mệnh lệnh!”
Rồi sao nữa? Tham nhũng, đấu đá, thanh trừng. Phe phái sẽ được hình thành không phải dựa trên chính kiến, mà dựa trên việc ai được “Minh cắn” và ai không. Thằng nào được cắn sẽ trở thành quý tộc mới, một tầng lớp bất tử cai trị đám người phàm sắp chết. Xã hội sẽ loạn, thể chế sẽ sụp đổ từ bên trong chỉ vì lòng tham vô đáy của con người trước sự cám dỗ của vĩnh hằng. Lúc đó, tao không còn là Nguyễn Văn Minh nữa, tao sẽ là “Chiếc Cốc Thánh” mà thằng nào cũng muốn uống, là “món quà” mà thằng nào cũng muốn xé, muốn giành.
Kịch bản 2: “Biệt đội Cảm Tử Bất Tử” và ngày tận thế.
Giả sử mấy ông chính trị gia còn giữ được chút lý trí, thì mấy ông tướng lĩnh chắc chắn không. Trong đầu họ, hai chữ “ma cà rồng” sẽ được tự động dịch thành “siêu chiến binh”. Một đội quân không sợ chết, trúng đạn tự lành, có thể hoạt động cả ngày lẫn đêm (trừ lúc nắng to) lại còn trung thành tuyệt đối. Nghe thôi đã thấy quân đội nước nào trên thế giới cũng phải khóc thét.
Họ sẽ ép tao, không, họ sẽ ra lệnh cho tao phải “phát triển” một đội quân như vậy. “Tổ quốc cần một đội quân tinh nhuệ, Minh ạ! Đây là nhiệm vụ thiêng liêng!”
Nghe thì bùi tai đấy, nhưng vấn đề nằm ở chỗ: Quản một đám lính bình thường đã đau đầu, giờ quản một bầy sói đội lốt người thì quản cái quần què, quản bằng niềm tin à? Lòng trung thành của chúng nó sẽ dành cho ai? Cho lá cờ tổ quốc? Hay cho thằng “bố” đã tạo ra chúng nó là tao? Hay tệ hơn, cho cái bản năng khát máu đang gào thét trong huyết quản?
Chỉ cần một thằng trong “biệt đội” đó nổi điên, hoặc đơn giản là nó thấy một cô gái có cái cổ trông ngon mắt quá không kìm được lòng, thế là xong. Một sai sót nhỏ. Một cá thể vampire xổng chuồng. Nó sẽ tạo ra một đại dịch toàn cầu. Mấy con zombie trong phim chỉ là lũ ngáo ngơ, đi lại lạch bạch, thấy là biết đường chạy. Nhưng vampire thì khác. Nó thông minh, nó quyến rũ, nó có thể mặc vest, xịt nước hoa, ngồi uống cà phê đối diện mày và lên kế hoạch xem nên hút máu mày ở đâu cho kín đáo. Một đại dịch zombie sẽ khiến thế giới hỗn loạn, còn một đại dịch vampire sẽ biến thế giới thành một trang trại gia súc khổng lồ, nơi con người là món chính trong thực đơn.
Kịch bản 3: Tao trở thành “Tài nguyên chiến lược cấp quốc gia số 01”.
Đây là kịch bản thực tế nhất và cũng là kịch bản khiến Minh thấy ghê tởm nhất. Nếu họ biết hắn có thể “sản xuất” ra những cá thể siêu việt khác, hắn sẽ không còn là một con người, một đồng chí. Hắn sẽ bị tước bỏ tên họ, nhân dạng.
Tao sẽ trở thành một “tài nguyên” một “nhà máy sinh học” một cái “trại giống cao cấp”.
Người ta sẽ nhốt hắn vào một khu căn cứ an toàn nhất, có thể là dưới lòng đất, được canh phòng 24/7. Hắn sẽ được ăn sơn hào hải vị, nhưng là để đảm bảo “chất lượng sản phẩm”. Hắn sẽ được chăm sóc y tế tận tình, nhưng là để kiểm tra xem “cỗ máy” có hoạt động tốt không. Ngày ngày, thay vì đi tuần tra, phá án, hắn sẽ phải “sản xuất” theo chỉ tiêu. “Hôm nay cần 2 cá thể cho đội đặc nhiệm A, ngày mai cần 3 cá thể cho chương trình thí nghiệm B.” Hắn sẽ mất hết tự do, nhân phẩm, trở thành một con bò sữa bị vắt kiệt cho đến giọt cuối cùng.
Không. Minh siết chặt nắm tay vừa mọc lại của mình. Cái bí mật này, nó phải được chôn sâu hơn cả mộ của Dracula. Nó chỉ có thể được bật mí khi và chỉ khi đất nước này đứng trước bờ vực diệt vong, khi loài người chuẩn bị tuyệt chủng và cần một phương án cực đoan để sinh tồn.
Hoặc…
Một ý nghĩ điên rồ nhưng đầy mê hoặc loé lên trong đầu hắn.
Hoặc là cho đến cái ngày, tao không còn là một thằng lính mới tập tành làm vampire nữa. Mà là ngày tao đạt tới cảnh giới của cụ tổ Dracula, có thể thao túng tâm trí, có thể ra lệnh cho mọi sinh vật do tao tạo ra bằng suy nghĩ. Ngày mà tao có thể nhìn vào mắt chúng và nói: “Ngồi xuống!” và chúng nó sẽ đồng loạt ngồi xuống như một.
Đến ngày đó, quyền chủ động mới thực sự nằm trong tay tao.
Còn bây giờ, cái nút bấm hạt nhân này… chỉ một mình tao được giữ chìa khóa.
Đó, kế hoạch hoàn hảo. Giờ chỉ cần chờ cá lớn đến, và xem tài diễn xuất của thằng Minh này có thể rinh về giải Oscar hay không thôi.
===
Hai tiếng đồng hồ. Đó là khoảng thời gian từ lúc Minh biến cái trại giam thành một sân khấu xiếc ngoài hành tinh cho đến khi hắn ngồi trong phòng họp lớn nhất của trụ sở Công an tỉnh.
Hai tiếng đó đủ để cả cái trại giam X náo loạn như ong vỡ tổ. Chú Tùng, vị giám thị già với mái tóc bạc gần hết vì lo nghĩ, là người có mặt đầu tiên. Chú lao đến như một cơn bão, mặt tái mét, tưởng rằng có một cuộc vượt ngục quy mô lớn. Nhưng khi nghe chú Hải, và người lính gác tội nghiệp vẫn còn run như cầy sấy, lắp bắp kể lại câu chuyện về “tia la-de” “xác chết sống lại” và “bay như chim” chú Tùng chỉ biết đứng trời trồng. Vị giám thị cả đời đối mặt với tội phạm sừng sỏ giờ đây cảm thấy bộ não của mình đang phải xử lý một file dữ liệu quá nặng, nặng đến mức treo cả hệ điều hành.
Rồi những chiếc xe biển xanh bắt đầu nối đuôi nhau tiến vào. Dẫn đầu là Đại tá Trần Văn Dũng, Phó Giám đốc Công an tỉnh. Theo sau ông là một đội ba người mặc thường phục nhưng toát ra cái khí chất “hàng tuyển từ Bộ” họ lướt qua tất cả, chỉ chăm chăm vào khẩu súng laser mà chú Hải đã thu hồi, nâng niu nó như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Cuối cùng là một bác sĩ quân y, người được giao nhiệm vụ “khám sơ bộ” cho Minh, một nhiệm vụ mà có lẽ trong cả sự nghiệp ông chưa từng hình dung tới. Ông ta đo huyết áp, kiểm tra nhịp tim, soi đèn vào mắt Minh, và ghi vào sổ những thông số hoàn hảo đến mức vô lý của một người vừa mới “chết đi sống lại”.
Và giờ, Minh đang ngồi đây.
Căn phòng họp lớn, lạnh lẽo vì điều hòa chạy hết công suất. Hắn không bị còng tay, không bị ai quát mắng. Hắn được mời ngồi tử tế trên một chiếc ghế bọc da. Nhưng sự tử tế đó được bao bọc bởi tám họng súng tiểu liên của tám chiến sĩ cảnh sát cơ động, đứng dàn đều bốn góc phòng. Họ không chĩa súng vào hắn, nhưng tư thế của họ thì luôn sẵn sàng nhả đạn bất cứ lúc nào. Một sự tôn trọng đầy đe dọa.
Đối diện hắn, qua chiếc bàn gỗ dài bóng loáng, là Đại tá Trần Văn Dũng. Một người đàn ông ngoài năm mươi, tóc đã điểm hoa râm nhưng được cắt tỉa gọn gàng, lưng thẳng tắp. Đôi mắt ông sắc như dao cạo, có cảm giác có thể lột trần mọi lời nói dối. Trên bàn, giữa Minh và vị Đại tá, là cái “hàng nóng từ Hollywood” của tên vượt ngục. Nó đã bị tháo rời thành từng mảnh, mỗi mảnh được đặt trang trọng trong một cái hộp nhựa trong suốt, trông như di vật của người ngoài hành tinh trong viện bảo tàng.
Đại tá Dũng đan hai tay vào nhau, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt lấy Minh. Ông cất giọng, trầm và dứt khoát.
“Chiến sĩ Nguyễn Văn Minh.”
“Vâng, đồng chí Đại tá.” Minh đáp, giọng đều đều, cố gắng giữ cho mình vẻ bình tĩnh của một người lính đang báo cáo.
“Anh kể lại toàn bộ sự việc. Từ đầu. Không được bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.”
Minh hít một hơi thật sâu. Màn kịch bắt đầu.
Hắn bắt đầu kể, giọng đều đều như một sinh viên đang trả bài môn Lịch sử Đảng, chỉ khác là nội dung còn hoang đường hơn cả truyện cổ tích cộng với phim khoa học viễn tưởng. Hắn kể về cái đêm coi phim lậu của mình, về việc hắn lơ lửng trong một không gian trắng xóa và gặp một “thực thể” tự xưng là Thần.
Hắn kể về thế giới của The Blade 1998, về cảm giác khi bị Deacon Frost cắn, về cuộc chiến sinh tồn trong một thế giới đầy rẫy ma cà rồng. Hắn kể về thế giới của The Nun, về không khí kinh hoàng của tu viện Carta, về con quỷ Valak, và về việc hắn đã may mắn thế nào khi tìm được lọ Máu Thánh của Chúa Jesus.
Các chuyên gia vũ khí ngừng ghi chép, ngẩng lên nhìn hắn. Vị bác sĩ quân y há hốc mồm. Ngay cả tám anh lính cơ động cũng có vẻ đang căng tai ra nghe, quên cả nhiệm vụ cảnh giới. Chỉ có Đại tá Dũng là vẫn giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc, nhưng những ngón tay đang gõ nhẹ xuống mặt bàn của ông đã dừng lại.
Đây rồi, phần quan trọng nhất. Cái chốt an toàn mà hắn phải tự tạo ra cho mình.
“Khi tôi quay trở về thế giới này,” Minh tiếp tục, giọng hắn khàn đi một chút, ra vẻ thành khẩn đến tột cùng. “Hai thứ đó, virus ma cà rồng từ thế giới Blade và Máu Thánh từ thế giới The Nun, đã xung đột và dung hợp với nhau ngay trong cơ thể tôi.”
Hắn dừng lại một giây, nhìn thẳng vào mắt Đại tá Dũng.
“Báo cáo đồng chí Đại tá, theo lý thuyết, virus này có khả năng lây nhiễm cực mạnh qua đường máu. Đó là bản chất của nó.”
Hắn thấy một vài người trong phòng bất giác nuốt nước bọt. Tốt, phải dọa họ một chút trước đã.
“Nhưng,” Minh nhấn mạnh. “Máu Thánh đã can thiệp. Nó không tiêu diệt hoàn toàn con virus, mà đã biến đổi nó. Virus này đã kết hợp với Máu Thánh, tạo ra một biến thể độc nhất và hoàn toàn ổn định. Nó cho tôi sức mạnh, tốc độ, khả năng hồi phục phi thường…” Hắn liếc nhìn bàn tay lành lặn của mình. “…nhưng nó đã triệt tiêu hoàn toàn khả năng lây nhiễm. Con virus trong người tôi bây giờ là một sản phẩm cuối cùng, không thể sao chép, không thể truyền sang cho bất kỳ ai khác.”
Hắn nuốt khan, tung ra đòn kết liễu cho lời nói dối thế kỷ của mình.
“Nói một cách dễ hiểu… tôi đã được… vô sinh về mặt sinh học siêu nhiên.”