Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
lua-doi-thanh-mai-khi-boi-doc-giao-hoa-tai-sao-khoc.jpg

Lừa Dối Thanh Mai Khi Bồi Đọc, Giáo Hoa Tại Sao Khóc

Tháng 12 21, 2025
Chương 501: Càng ngày càng tốt (đại kết cục) Chương 500: Hiệp sĩ đổ vỏ
bat-dau-trieu-hoan-vien-thien-cuong-thien-ha-cui-dau.jpg

Bắt Đầu Triệu Hoán Viên Thiên Cương, Thiên Hạ Cúi Đầu

Tháng 1 2, 2026
Chương 264:Vị nào thiên cảnh? Chương 263:Trực tiếp giải quyết
phan-phai-duoc-roi-ta-van-la-cuoi-em-gai-nguoi-a.jpg

Phản Phái: Được Rồi, Ta Vẫn Là Cưới Em Gái Ngươi A

Tháng 1 21, 2025
Chương 160. Cuối cùng Chương 159. Phiên ngoại: Chạy diễn viên quần chúng
dau-la-cuoi-vo-thanh-than-da-tu-da-phuc

Đấu La: Cưới Vợ Thành Thần, Đa Tử Đa Phúc

Tháng mười một 20, 2025
Chương 352: Đại kết cục Chương 351: Ngoan Nhân Đại Đế, Nhan Như Ngọc
thien-menh-nguoi-hai-thuoc-nhat-cai-be-gai-la-nu-de

Thiên Mệnh Người Hái Thuốc: Nhặt Cái Bé Gái Là Nữ Đế

Tháng 10 29, 2025
Chương 332: Chương 331:
that-gioi-vo-than.jpg

Thất Giới Võ Thần

Tháng 1 26, 2025
Chương 2267. Khai sáng đao giới Đại Kết Cục Chương 2266. Đao Đế
tuyet-the-vu-than-ii.jpg

Tuyệt Thế Vũ Thần Ii

Tháng 2 3, 2025
Chương 1740. Đại kết cục hạ! Chương 1739. Ngụy thiên đạo chạy!
2900596736b4b6bfe3bedccc335c91b6

Bắt Đầu Cự Tuyệt Nhân Vật Chính, Ta Cùng Nữ Nhân Vật Phản Diện Khế Ước

Tháng 1 15, 2025
Chương 216. Đại kết cục Chương 215. Nguyên Vực Chủ đến đây tìm nơi nương tựa!
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 5: Thử Nghiệm
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 5: Thử Nghiệm

Cả căn phòng chìm vào một sự im lặng đặc quánh. Cái thuật ngữ “vô sinh siêu nhiên” mà Minh vừa bịa ra có vẻ đã giáng một đòn quá mạnh vào tư duy logic của tất cả mọi người. Nó vừa khoa học, vừa thần học, lại vừa ngớ ngẩn một cách hợp lý đến lạ kỳ trong cái bối cảnh điên rồ này.

Đây là lời nói dối đầu tiên của Minh với tổ chức. Một lời nói dối trắng trợn, nhưng là lời nói dối duy nhất có thể giữ cho hắn được làm người, thay vì bị biến thành một cái trại giống di động. Cho nên, thà em đây ‘vô sinh’ cho nó lành.”

Đại tá Dũng là người đầu tiên “khởi động lại” thành công. Ông không nhìn Minh. Ánh mắt sắc lẹm của ông từ từ rời khỏi khuôn mặt thành khẩn đến mức giả tạo của Minh, lướt qua những mảnh vỡ công nghệ cao trên bàn, và dừng lại ở vị chuyên gia vũ khí chính, một người đàn ông gầy gò, đeo kính cận dày cộp, đang toát mồ hôi hột dù điều hòa phả vào gáy.

“Khẩu súng này thế nào?” Giọng Đại tá Dũng trầm xuống, kéo mọi người ra khỏi trạng thái “loading”.

Vị chuyên gia giật mình, vội đẩy gọng kính. Ông ta hắng giọng, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy, dù hai bàn tay đang lật giở tập tài liệu thì cứ như đang bắt bướm.

“Báo cáo đồng chí Đại tá,” ông ta bắt đầu, giọng khô khốc. “Đây… đây không phải công nghệ của Trái đất hiện tại. Hoàn toàn không phải.” Ông ta nuốt nước bọt. “Chúng tôi đã phân tích sơ bộ. Nó không sử dụng thuốc súng, không có bất kỳ cơ chế lò xo hay khí nén nào mà chúng ta biết. Nó vận hành bằng một dạng pin năng lượng mà cấu trúc phân tử của nó chúng tôi chưa từng thấy bao giờ. Nó bắn ra… ánh sáng cô đặc.”

Vị chuyên gia dừng lại, như thể chính ông ta cũng không tin vào những gì mình nói.

“Sức công phá của nó, dựa trên thiệt hại ở hiện trường, là cực lớn và tập trung. Nếu… nếu công nghệ này rơi vào tay kẻ địch, hoặc một tổ chức khủng bố nào đó… báo cáo đồng chí, hậu quả sẽ không thể lường trước được.”

Đại tá Dũng gật đầu một cách chậm rãi, khuôn mặt không để lộ chút cảm xúc nào, nhưng trong đôi mắt ông, một cơn bão đang hình thành. Ông quay lại nhìn Minh, và lần này, ánh mắt ông không còn chỉ là sự dò xét. Nó có thêm sự tính toán của một nhà chiến lược đang đối mặt với một bàn cờ hoàn toàn mới.

“Nếu những gì anh nói là sự thật,” ông nói, từng từ một như những viên sỏi ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, “điều đó có nghĩa là đất nước chúng ta đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng an ninh ở cấp độ chưa từng có. Có bao nhiêu người như anh? Có bao nhiêu vũ khí như thế này ngoài kia?”

“Tôi không biết, đồng chí Đại tá.” Minh trả lời thành thật. “Lúc ở thế giới bên kia, tôi chỉ là một kẻ cố gắng sinh tồn. Nhưng rõ ràng, hệ thống đưa người đi và về này không chỉ dành cho một mình tôi. Chắc chắn tôi không phải là người duy nhất.”

Sự im lặng lại bao trùm. Một sự im lặng nặng nề hơn. Giờ đây, vấn đề không còn là một chiến sĩ công an bỗng dưng có siêu năng lực, mà là một cánh cửa đã mở ra, và không ai biết thứ gì sẽ bước qua nó.

Đại tá Dũng nhìn thẳng vào mắt Minh. Ông hỏi một câu không có trong bất kỳ quy trình nghiệp vụ nào.

“Và anh… vẫn trung thành với Tổ quốc?”

Đây rồi. Câu hỏi triệu đô. Câu hỏi quyết định xem hắn sẽ được coi là một người hùng lạc lối hay một quả bom nổ chậm cần được tháo ngòi ngay lập tức.

Minh không do dự. Hắn biết đây là khoảnh khắc của đời mình. Hắn đứng bật dậy, động tác dứt khoát như khi còn ở trường sĩ quan. Hai chân chụm lại, lưng thẳng tắp, ngực ưỡn ra. Hắn giơ tay phải lên ngang thái dương trong tư thế chào của một người lính.

“Tôi, Nguyễn Văn Minh, chiến sĩ Công an nhân dân Việt Nam, xin thề trước Đảng, trước Tổ quốc, trước nhân dân!”

Giọng hắn vang vọng, đanh thép, của một người lính đang tuyên thệ trước quân kỳ.

“Bất kể sức mạnh tôi đang có là gì, bất kể tôi đến từ đâu và đã trải qua những gì, tôi vẫn là một người lính của nhân dân Việt Nam! Tôi sẵn sàng hy sinh tất cả để bảo vệ an ninh Tổ quốc và sự bình yên của nhân dân! Tôi sẵn sàng hợp tác vô điều kiện với bất kỳ cơ quan nào của Nhà nước để điều tra và ngăn chặn mối đe dọa này!”

Lời thề của Minh như một luồng điện chạy dọc căn phòng. Tám chiến sĩ cơ động bất giác đứng thẳng người hơn. Vị bác sĩ quân y nhìn hắn với ánh mắt nể phục. Các chuyên gia vũ khí nhìn nhau, rồi nhìn hắn, sự nghi ngờ trong mắt họ đã vơi đi quá nửa.

Đại tá Dũng nhìn Minh không chớp mắt. Ông gật đầu, một cái gật đầu rất chậm.

“Tốt.”

Chỉ một từ, nhưng nó đã thay đổi tất cả.

“Nhưng anh phải hiểu,” Đại tá Dũng tiếp tục, giọng đã bớt đi phần sắc lạnh, thay vào đó là sự nghiêm túc của một người chỉ huy. “Từ giây phút này, anh không còn là một chiến sĩ công an bình thường nữa. Anh là một tài sản quốc gia. Và đồng thời, cũng là một mối đe dọa tiềm tàng cấp độ cao nhất.”

Ông dừng lại, để Minh thấm thía từng lời.

“Bộ Công an sẽ có quyết định cuối cùng về cách xử lý trường hợp của anh. Còn bây giờ, anh sẽ được chuyển đến một cơ sở an toàn hơn.”

“An toàn hơn?” Minh buột miệng hỏi.

Đại tá Dũng nhìn hắn, một cái nhìn đầy ẩn ý.

“An toàn hơn cho tất cả chúng tôi.”

===

Chiếc xe đặc chủng màu đen không bật còi hụ, lầm lũi trườn đi trong màn sương sớm của Hà Nội. Nó không đi về trụ sở Bộ hay bất kỳ trại giam nào Minh biết. Nó đi về phía ngoại thành, nơi những tòa nhà cao tầng thưa dần, nhường chỗ cho những khu công nghệ cao và viện nghiên cứu im lìm sau những bức tường dày và hàng rào kẽm gai. Khi xe dừng lại trước một cánh cổng thép khổng lồ tự động mở ra, trời cũng vừa hửng sáng.

Minh được đưa vào một căn phòng mà nếu không có cánh cửa thép dày cả tấc và camera an ninh nhấp nháy đỏ ở góc trần, hắn đã nghĩ mình đang ở trong một khách sạn năm sao. Giường nệm êm ái, phòng tắm riêng với vòi hoa sen nước nóng, thậm chí còn có cả một cái TV màn hình phẳng treo tường, TV kết nối truyền hình vệ tinh. Hắn được yêu cầu nghỉ ngơi. Minh ngủ rất nhanh và ngắn. Thể chất vampire cho phép hắn chỉ cần ngủ một ít đã có thể phục hồi tinh thần, thậm chí nếu thiêu đốt năng lượng máu thì có thể không cần ngủ. Tuy nhiên, Minh muốn giữ lại một phần thói quen con người của mình.

Đúng 7 giờ sáng, cánh cửa phòng khẽ mở. Một y tá mặc đẩy một chiếc xe inox vào phòng. Trên xe, thay vì phở bò hay bánh mì trứng, là một bịch nhựa trong suốt chứa 500ml chất lỏng màu đỏ sậm, treo lủng lẳng trên một cái giá y tế. Một cái ống truyền được gắn sẵn.

“Bữa sáng của anh,” cô y tá nói qua lớp khẩu trang, giọng xen lẫn một chút tò mò xen và e sợ.

Minh nhếch mép cười. “Tim em đập hơi nhanh, lần sau thêm chút tiêu và chanh thì tuyệt.”

Cô y tá không cười. Cô đặt chiếc xe xuống, lùi lại vài bước rồi nhanh chóng rời khỏi phòng, như thể sợ hắn sẽ nhảy xổ tới cắn vào cổ cô vậy. Minh nhìn bịch máu từ ngân hàng máu quốc gia, lắc đầu. Hắn không cần ống truyền. Hắn xé toạc một góc bịch nhựa, và tu một hơi. Vị kim loại tanh nồng quen thuộc lan tỏa, đánh thức từng tế bào trong cơ thể hắn. Năng lượng ấm áp chảy rần rật trong huyết quản. Hắn cảm thấy mình như một chiếc điện thoại được sạc đầy pin sau một đêm cạn kiệt.

Đúng 8 giờ, hai sĩ quan cơ động hộ tống hắn đến khu vực kiểm tra. Đó là một nhà chứa máy bay cũ được cải tạo lại, rộng lớn và trắng toát, sáng choang dưới ánh đèn công suất cao. Hàng chục nhà khoa học, kỹ sư trong áo blouse trắng đang túm tụm quanh các màn hình và máy móc phức tạp. Đứng giữa họ, nổi bật với bộ quân phục thẳng thớm, là Đại tá Dũng. Bên cạnh ông là một người đàn ông lớn tuổi, tóc hoa râm, đeo kính, toát ra vẻ uyên bác. Đại tá Dũng giới thiệu đó là Tiến sĩ Khang, Viện trưởng Viện Khoa học Hình sự, người sẽ trực tiếp giám sát buổi kiểm tra.

Minh được yêu cầu mặc một bộ đồ bó sát màu đen, chi chít những cảm biến chuyển động và dây nhợ nối với các máy đo điện cơ. Hắn cảm thấy mình giống một nhân vật trong phim khoa học viễn tưởng hơn là một đối tượng bị giám sát.

“Chúng ta bắt đầu,” Tiến sĩ Khang tuyên bố, giọng ông vang lên qua hệ thống loa. “Bài kiểm tra số một: Sức mạnh.”

Bài kiểm tra 1: Sức mạnh

Minh được dẫn đến trước một bức tường được gia cố đặc biệt, trên đó gắn một tấm đo lực khổng lồ. Hàng chục máy quay tốc độ cao từ mọi góc độ đều chĩa vào hắn.

“Mục tiêu A, kiểm tra sức mạnh bùng nổ,” giọng Tiến sĩ Khang vang lên. “Đồng chí Minh, hãy tung một cú đấm mạnh nhất có thể vào tấm mục tiêu.”

Minh đứng cách mục tiêu khoảng hai mét. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận năng lượng từ “bữa sáng” đang cuộn chảy. Hắn không định dùng đến năng lượng dự trữ, chỉ dùng sức mạnh cơ bản của cơ thể này thôi. Trong một chuyển động mượt mà đến đáng sợ, hắn nhún người, xoay hông, và lao tới. Cánh tay phải của hắn vung ra như một cây roi thép.

BỤP!

Một tiếng nổ khô khốc, chói tai vang vọng khắp nhà chứa máy bay, như thể một khối bê tông vừa rơi xuống từ trên cao. Tấm đo lực bằng hợp kim titan lõm vào một cách rõ rệt. Trên màn hình lớn, những con số nhảy múa điên cuồng trước khi dừng lại.

Cả phòng thí nghiệm im phăng phắc. Một kỹ thuật viên trẻ tuổi đánh rơi cả tập tài liệu đang cầm trên tay.

Tiến sĩ Khang phải đẩy lại gọng kính, nhìn chằm chằm vào màn hình. Ông không giấu nổi sự kinh ngạc: “Trời đất… Cú đấm này có lực tác động là 8,124 Newton. Để dễ hình dung, nó tương đương với việc bị một chiếc xe bán tải đâm trực diện ở tốc độ 40 km/h. Xương của một người bình thường sẽ vỡ vụn thành cám. Cấu trúc xương của anh ta… thật phi thường.”

Tiếp theo là cú đá. Lần này, âm thanh còn khủng khiếp hơn. RẦM! Con số trên màn hình nhảy vọt lên gần 15,000 Newton.

Đại tá Dũng đứng khoanh tay, mặt không đổi sắc, nhưng hai bàn tay nắm chặt lại.

“Mục tiêu B, kiểm tra sức mạnh tĩnh,” Tiến sĩ Khang tiếp tục, cố lấy lại vẻ chuyên nghiệp.

Minh được đưa đến một bục nâng, nơi một thanh tạ đã được lắp sẵn 300kg. Hắn cúi xuống, hai tay nắm lấy thanh tạ, và đứng thẳng dậy nhẹ nhàng như thể đang nhấc một chiếc ghế nhựa.

Mức tạ tăng dần. 500kg. 700kg. Các nhà khoa học bắt đầu xì xầm. Kỷ lục thế giới về deadlift của người thường cũng chỉ hơn 500kg một chút.

Khi mức tạ đạt 850kg, Minh mới bắt đầu cảm thấy có chút thử thách. Hắn hít sâu, cơ bắp trên cánh tay và lưng cuồn cuộn nổi lên, các tĩnh mạch trên thái dương giật giật. Hắn gầm lên một tiếng trầm đục từ cổ họng, và từ từ nâng khối kim loại khổng lồ rời khỏi mặt đất.

Tiến sĩ Khang nhìn vào màn hình hiển thị kết quả từ máy đo điện cơ. “Không thể tin được. Không có dấu hiệu rách cơ vi mô nào đáng kể. Khả năng tái tạo tế bào của anh ta cho phép các sợi cơ hoạt động vượt xa ngưỡng giới hạn của con người mà không bị tổn thương vĩnh viễn.”

Minh nhẹ nhàng đặt thanh tạ xuống, thầm nghĩ: “Mới là khởi động thôi. Nếu mà ‘đốt’ tí máu, chắc cái sàn này sập luôn quá.”

Bài kiểm tra 2: Tốc độ

Một đường chạy 50 mét được thiết lập. Khi đèn hiệu vừa chuyển xanh, Minh lao đi. Hắn không chạy. Hắn săn mồi. Trọng tâm thấp, sải chân dài và đầy uy lực, cơ thể gần như song song với mặt đất. Đối với mắt thường, hắn chỉ là một vệt đen lướt qua.

“3.1 giây!” một kỹ thuật viên hét lên, nhìn vào cổng laser. “Tốc độ tối đa đạt được là 65.7 km/h!”

Tiến sĩ Khang lẩm bẩm: “Nhanh hơn cả tốc độ xuất phát của một con báo gêpa…”

Tiếp theo là bài kiểm tra sự linh hoạt. Một chuỗi chướng ngại vật phức tạp được dựng lên. Minh di chuyển qua các cọc ziczac nhanh đến mức các cảm biến chuyển động gần như không theo kịp. Hắn lao thẳng vào bức tường cao 3 mét, chạy thêm hai bước trên bề mặt thẳng đứng của nó, dùng một tay bám vào mép tường và lộn người qua nhẹ như một chiếc lá.

Tiến sĩ Khang đang xem lại đoạn video được quay chậm gấp trăm lần. Ông chỉ vào màn hình: “Thật kinh ngạc. Nhìn xem. Khả năng kiểm soát tiền đình và nhận thức không gian của anh ta vượt xa mọi biểu đồ. Anh ta tính toán quỹ đạo, góc độ và lực cần thiết một cách hoàn toàn bản năng, giống như một siêu máy tính sinh học đang thực hiện hàng tỷ phép tính mỗi giây.”

Kết quả cuối cùng: Minh hoàn thành bài kiểm tra trong thời gian chỉ bằng một phần tư của một vận động viên parkour vô địch thế giới.

Bài kiểm tra 3: Phản xạ

Bài kiểm tra phản xạ đơn giản với đèn LED cho ra kết quả trung bình 65 mili giây, nhanh gấp ba lần người có phản xạ tốt nhất. Nhưng đó chỉ là món khai vị.

Bài kiểm tra chính bắt đầu. Minh đứng giữa phòng. Ba chiếc máy bắn bóng tennis đã được “độ” lại, đặt ở ba góc khác nhau, chĩa vào hắn.

“Bắt đầu!”

Căn phòng chìm vào im lặng tuyệt đối. Bất thình lình, ba chiếc máy cùng lúc khai hỏa. Ba quả bóng vàng lao vun vút về phía Minh từ ba hướng khác nhau với tốc độ của một viên đạn.

Đối với những người đang quan sát, đó chỉ là ba vệt mờ. Nhưng đối với Minh, thời gian dường như giãn ra. Hắn thấy rõ từng đường khâu trên mỗi quả bóng. Hắn xoay người một cách tao nhã, tay trái giơ lên bắt gọn một quả, mu bàn tay phải đánh bật quả thứ hai bay ngược trở lại trúng phóc vào cái máy đã bắn ra nó, đồng thời nghiêng đầu một góc hoàn hảo để quả thứ ba lướt qua mang tai hắn sượt đi vài sợi tóc.

Tốc độ bắn tăng lên. Các quả bóng bay ra như mưa. Nhưng Minh vẫn đứng tại chỗ, cơ thể hắn di chuyển với một sự hiệu quả đến tàn nhẫn. Bắt, né, đánh bật. Không một động tác thừa. Hắn như tâm của một cơn bão, bình tĩnh và chết chóc.

Trong phòng điều khiển, Tiến sĩ Khang nhìn chằm chằm vào kết quả quét não thời gian thực của Minh.

“Không thể nào…” ông thì thào. “Thùy đỉnh và tiểu não của anh ta đang hoạt động ở mức độ không tưởng. Lượng thông tin thị giác được xử lý mỗi nano giây… nó nhanh đến mức, về mặt lý thuyết… anh ta có thể nhìn thấy quỹ đạo của một viên đạn bắn ra từ súng ngắn.”

Câu nói của ông rơi vào sự im lặng tuyệt đối. Mọi người nhìn vào bóng đen đang di chuyển như một bóng ma giữa làn mưa bóng tennis, và lần đầu tiên, họ không chỉ thấy một đối tượng nghiên cứu.

Họ thấy một vũ khí.

===

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

naruto-bat-dau-that-newbie-hinh-nguoi-pokemon
Naruto: Bắt Đầu Thật Newbie Hình Người Pokemon
Tháng 10 14, 2025
tan-bao.jpg
Tàn Bào
Tháng 4 30, 2025
ca-nha-bien-trang-giay-nguoi-ta-chi-muon-dap-anh-gia-dinh-a
Cả Nhà Biến Trang Giấy Người, Ta Chỉ Muốn Đập Ảnh Gia Đình A
Tháng 2 5, 2026
he-thong-cho-dua-mau-moi-dai-su-huynh.jpg
Hệ Thống Chỗ Dựa: Mau Mời Đại Sư Huynh
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP