Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
pokemon-the-gioi-trang-vien-lanh-chua.jpg

Pokémon Thế Giới Trang Viên Lãnh Chúa

Tháng 2 1, 2026
Chương 198: Mười ngưu chi độc thảo Chương 197: Xây dựng hồ nước
vo-thuy-thien-de.jpg

Vô Thủy Thiên Đế

Tháng 2 5, 2025
Chương 1378. Đại kết cục Chương 1367. Lại Đát cuống cuồng
tuyet-lon-day-phong-dao.jpg

Tuyết Lớn Đầy Phong Đao

Tháng 2 5, 2026
Chương 1451 huyết tinh con ác thú thịnh yến Chương 1450 trở lại Vô Danh Bảo Thể
ta-la-nhan-gian-mot-kiem-tu

Ta Là Nhân Gian Một Kiếm Tu

Tháng 2 7, 2026
Chương 890: một kiếm kia là Lâm Vân chém ra? Chương 889: một kiếm cách một thế hệ, họa địa vi lao
ef24a52fa3a97682459baf20575b7edb

Bắt Đầu Đánh Dấu Đại Đế Tu Vi, Chế Tạo Bất Hủ Tông Môn

Tháng 1 15, 2025
Chương 277. Chinh chiến tiên giới! Chương 276. Diệt tiên triều!
toi-cuong-tu-tien-tieu-hoc-sinh

Tối Cường Tu Tiên Tiểu Học Sinh

Tháng 12 16, 2025
Chương 1060: Quả quyết bứt ra Chương 1059: Diệp gia tham gia
qua-mang.jpg

Quá Mãng

Tháng 1 22, 2025
Chương 486. Trăm hoa vào tuyền đình Chương 485. Đoàn tụ sum vầy
hoan-my-the-gioi-chi-long-dang.jpg

Hoàn Mỹ Thế Giới Chi Long Đằng

Tháng 5 5, 2025
Chương 480. Đại hôn, kết thúc Chương 479. Dẹp yên quỷ dị
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 3: Phân Tích Tình Hình
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 3: Phân Tích Tình Hình

Ba mươi phút sau, kể từ khi Minh khống chế kẻ vượt ngục.

Trong phòng làm việc của giám thị trưởng, không khí còn đặc quánh hơn cả chè đỗ đen không đường. Minh ngồi trên chiếc ghế dành cho khách, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đùi, phong thái bình tĩnh đến lạ. Hắn đang quan sát bức tranh sơn dầu “Bác Hồ với các cháu thiếu nhi” treo trên tường và thầm nghĩ không biết nếu Bác ở đây, Bác sẽ xử lý vụ “bí mật nhà nước cấp độ tuyệt mật” này như thế nào.

Đối diện hắn, bên kia chiếc bàn gỗ lim nặng trịch, là chú Hải. Chú không ngồi. Chú đang đi đi lại lại như một con hổ bị nhốt trong chuồng. Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán rộng, khuôn mặt vẫn chưa hết vẻ kinh hoàng. Chú đang cầm chiếc điện thoại bàn, thứ công nghệ an toàn nhất lúc này, bấm một dãy số quen thuộc.

“A lô, tôi Hải, phó giám thị trại X đây. Cho tôi gặp đồng chí Tùng.”

Một khoảng lặng ngắn. Chú Hải đưa mắt nhìn Minh, ánh nhìn chứa đựng một trăm câu hỏi và một ngàn nỗi sợ.

“Báo cáo thủ trưởng,” chú bắt đầu, giọng cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp nhưng vẫn không giấu được sự căng thẳng. “Trại vừa xảy ra sự cố. Có một đối tượng vượt ngục… Vâng, đã khống chế được rồi ạ. Nhưng… sự việc có liên quan đến một loại vũ khí công nghệ cao, chưa xác định. Và… có tình tiết đặc biệt liên quan đến cán bộ Nguyễn Văn Minh, cần báo cáo trực tiếp với thủ trưởng.”

Đầu dây bên kia hẳn đã hỏi một câu gì đó rất sốc, vì chú Hải phải hít một hơi thật sâu.

“Không, thủ trưởng, tôi không đùa. Tình hình… phức tạp hơn nhiều so với một vụ vượt ngục thông thường. Vâng. Rõ! Tôi sẽ phong tỏa toàn bộ, chờ thủ trưởng về chỉ đạo!”

Chú dập máy. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Chú đứng bất động vài giây, rồi lại nhấc máy, bấm một dãy số khác, một dãy số khẩn cấp.

“Đường dây nóng Công an tỉnh xin nghe.”

“Tôi là Đại tá Trần Quang Hải, Phó Giám thị Trại giam X. Yêu cầu nối máy với trực ban chỉ huy!” Giọng chú đã đanh lại, mang theo mệnh lệnh không thể chối cãi. “Báo cáo! Tại trại X vừa phát hiện và thu giữ một loại vũ khí nguy hiểm, nghi là vũ khí năng lượng, nguồn gốc chưa xác định. Đối tượng sử dụng đã bị khống chế. Yêu cầu cử đội chuyên gia vũ khí và đội phản ứng nhanh đến hiện trường ngay lập tức!”

Lại một khoảng lặng. Minh có thể tưởng tượng ra vẻ mặt ngơ ngác của người trực ban ở đầu dây bên kia. Chắc anh ta đang nghĩ có kẻ say rượu nào đó gọi điện đến phá rối.

“Tôi xin nhắc lại! Tôi là Đại tá Hải! Đây là báo cáo chính thức! Tình hình cực kỳ nghiêm trọng!”

Cuối cùng, đầu dây bên kia cũng có một giọng nói khác, quyền uy hơn, vang lên. Chú Hải lắng nghe, mặt càng lúc càng nghiêm trọng. “Rõ! Tuân lệnh! Phong tỏa hiện trường tuyệt đối. Chờ lệnh!”

Chú đặt ống nghe xuống, lần này nhẹ nhàng hơn, như thể nó nặng ngàn cân. Chú kéo chiếc ghế đối diện Minh ra, ngồi phịch xuống. Cả cơ thể đồ sộ của vị phó giám thị dường như xẹp đi một nửa.

Chú nhìn hắn, im lặng đến một phút. Một phút dài như cả thế kỷ trôi qua trong tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc. Cuối cùng, chú lên tiếng, giọng run run không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hoang mang tột độ.

“Minh… cháu… cháu là người hay là…” Chú không nói hết câu. Có lẽ chú sợ câu trả lời.

“Cháu vẫn là người, chú ạ.” Minh trả lời thẳng, giọng bình thản như đang báo cáo quân số. “Vẫn là Nguyễn Văn Minh, sinh năm 1990, quê Nghệ An, tốt nghiệp Học viện An ninh nhân dân năm 20xx. Số hiệu quân nhân 78x-33x.”

“Nhưng cháu… cháu chết rồi.” Chú Hải thì thầm, như nói với chính mình. “Chú thấy. Tất cả mọi người đều thấy. Viên đạn xuyên qua đầu cháu.”

“Vâng. Cháu bị bắn xuyên đầu. Nhưng cháu sống lại.” Minh xác nhận một cách gọn lẹ, như thể đó là chuyện bị cảm cúm rồi tự khỏi.

Chú Hải nuốt nước bọt một cách khó khăn, tiếng động vang lên rõ mồn một. “Tại sao?”

“Vì cháu có sức mạnh đặc biệt, chú ạ. Một sức mạnh mà cháu cũng không tự mình lựa chọn.”

“Từ đâu?”

Đây rồi. Câu hỏi quan trọng nhất. Minh đã chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc này. Hắn nhìn thẳng vào mắt chú Hải, một ánh nhìn vừa chân thành vừa bí ẩn.

“Chú có tin vào thần thánh không?”

Chú Hải nhíu mày. Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà lại đi bàn chuyện triết học tôn giáo? Nhưng nhìn vào đôi mắt của Minh, chú biết đây không phải một câu hỏi đùa.

“Cháu nói đi.”

Và Minh bắt đầu kể. Hắn kể về việc mình, bằng một cách xui xẻo nào đó, đã lọt vào mắt xanh của một vị thần cực kỳ quyền năng nhưng cũng cực kỳ… nhàm chán. Hắn kể về việc bị triệu hồi đến một không gian khác, và được giao cho một nhiệm vụ nghe vô cùng lãng xẹt: đi xuyên qua các thế giới trong phim ảnh, truyện tranh, anime để “mua vui” cho vị thần đó. Hắn kể rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ ở hai thế giới, và phần thưởng là những sức mạnh đặc biệt, bao gồm thể lực vượt trội và khả năng hồi phục gần như tức thời này.

Chú Hải lắng nghe, không ngắt lời, khuôn mặt hết tái rồi lại xanh. Chú muốn hỏi chi tiết về hai thế giới kia, chúng là những thế giới nào, trông ra sao. Nhưng Minh đã chặn trước.

“Chuyện về hai thế giới đó, cháu nghĩ nó nên được xếp vào một cấp độ bí mật quốc gia khác, có lẽ còn cao hơn cả chuyện này. Cháu e là chú chưa sẵn sàng để nghe đâu ạ.”

Cái cách nói nửa thật nửa dọa của Minh khiến chú Hải rùng mình. Chú chỉ gật đầu, ra hiệu cho hắn tiếp tục.

“Và bây giờ, cháu không biết mình phải tiếp tục thực hiện bao nhiêu nhiệm vụ nữa. Nếu thất bại trong bất kỳ nhiệm vụ nào, cháu sẽ chết thật sự. Nhưng nếu thành công…” Minh ngừng lại, tạo một khoảng lặng đầy kịch tính.

“Thành công thì sao?” Chú Hải hỏi gấp, người hơi rướn về phía trước.

“Cháu chưa biết. Vị thần không nói.” Minh nhún vai, một cái nhún vai tỉnh bơ đến phát bực.

Chú Hải ngả người ra sau ghế. Đầu óc chú quay cuồng. Một nửa bộ não của một sĩ quan công an dày dạn kinh nghiệm đang gào thét rằng thằng nhóc này bị điên, rằng nó bị sốc tâm lý sau khi suýt chết và đang tự thêu dệt nên một câu chuyện hoang đường. Nhưng nửa bộ não còn lại, cái nửa đã chứng kiến hắn chạy trên tường, đã thấy vết đạn xuyên sọ của hắn, lại mách bảo rằng có thể đây là sự thật, một sự thật điên rồ vượt ngoài sức tưởng tượng. Và rồi, một ý nghĩ còn đáng sợ hơn nữa nảy ra: hay đây là một âm mưu còn lớn hơn, một kế hoạch tẩy não, cấy ghép ký ức giả nào đó của một thế lực thù địch?

“Cháu… có thể trình diễn lại cho chú xem không?” Chú hỏi, giọng khản đặc.

Minh không nói gì. Hắn chỉ đưa cánh tay trái của mình ra. Chú Hải nhìn thấy móng tay trên ngón trỏ của bàn tay phải hắn đột nhiên dài ra, trắng ởn và sắc như dao cạo. “Xoẹt!” một tiếng. Hắn tự rạch một đường sâu hoắm trên cẳng tay mình. Máu ứa ra. Nhưng chỉ trong chớp mắt, trước sự kinh ngạc tột độ của chú Hải, hai mép da tự động tìm đến nhau, khép lại như một khóa kéo vô hình, không để lại dù chỉ một vết sẹo.

“Chú thấy đấy, cháu có khả năng hồi phục kinh người. Nên chuyện cháu “sống lại” sau vết đạn bắn là chuyện bình thường, vì cháu thật sự không có chết.”

Chú Hải há hốc miệng, không nói nên lời.

“Và khẩu súng kia?” Chú lắp bắp, chỉ tay về phía cửa.

“Đó là vật phẩm từ một thế giới khác.” Minh nói, và lần này, giọng hắn trở nên nghiêm túc. “Cháu không biết nó đến đây như thế nào, nhưng rõ ràng… cháu không phải người duy nhất được… triệu hồi.”

Câu nói cuối cùng giáng vào tâm trí chú Hải như một nhát búa tạ. Nó còn gây sốc hơn cả màn tự chữa lành vết thương vừa rồi.

“Cháu nói… còn có những người khác?”

“Vâng.” Minh gật đầu, ánh mắt sắc lại. “Và rất có thể, họ không thân thiện như cháu. Rất có thể, họ đang mang theo những thứ còn nguy hiểm hơn khẩu súng đó rất nhiều.”

===

Trong khi chú Hải đang cố gắng tiêu hóa mớ thông tin còn khó nuốt hơn cả một cục bê tông, Minh ngồi im, mắt nhìn vào bức tranh Bác Hồ, nhưng đầu óc hắn thì đang chạy hết công suất như một siêu máy tính đang giải mã ma trận.

Cái im lặng này chính là thời gian vàng ngọc để một thằng thông minh như hắn phân tích tình hình. Phải tính toán hết các kịch bản, từ xấu nhất đến tốt nhất, để tao còn biết đường mà lượn.

Đầu tiên, kịch bản tệ nhất, cái mà hắn gọi là kịch bản “Quái vật Frankenstein”. Mấy ông lớn ở trên sau khi nghe báo cáo, thay vì thấy một chiến sĩ công an ưu tú, lại thấy một con vật thí nghiệm biết nói. Họ sẽ tóm cổ hắn, quẳng vào một cái phòng thí nghiệm nào đó, ngày ngày có mấy tay giáo sư đầu hói chọc ngoáy, lấy máu, cắt tí thịt, xem xem nội tạng của hắn có khác gì lợn không. Nghiên cứu chán chê rồi, thấy hắn nguy hiểm quá, họ sẽ quyết định “tiêu hủy”. Nghe nó sang mồm chứ thực ra là cho hắn ăn một quả tên lửa vào đầu cho chắc. Kịch bản này nghe ghê rợn vãi, nhưng xác suất xảy ra chắc chỉ tầm 20%. Lý do? May mà lý lịch ba đời nhà Minh trong sạch như tờ A4 mới bóc tem, lại còn là người trong ngành. Giết một thằng công an không dễ như giết một con gà.

Tiếp theo, kịch bản “Tù nhân chung thân hạng VIP”. Đây là phương án an toàn cho cả làng. Họ sẽ không giết hắn, cũng không mổ xẻ hắn. Thay vào đó, họ sẽ nhốt hắn vào một cái hộp bê tông nào đó dưới lòng đất, có thể là ở một hòn đảo hoang hoặc một căn cứ quân sự bí mật. Hắn sẽ được ăn ngon, mặc đẹp, có TV xem, có sách đọc, nhưng tuyệt đối không được gặp ai, không được dùng internet, sống như một ông hoàng bị quản thúc. Ngày ngày sẽ có một đội chuyên gia đến thẩm vấn, hỏi đi hỏi lại một câu: “Hôm nay mày có thấy vị thần nào không?” và kiểm tra sức khỏe triền miên. Sống thế này thì thà chết còn sướng hơn. Khả năng này cao vãi chưởng, chắc phải 60% vì nó vừa đảm bảo an toàn cho xã hội, vừa giữ lại được “mẫu vật” để nghiên cứu từ từ.

Kịch bản thứ ba, kịch bản “Captain America phiên bản lỗi”. Mấy sếp thấy hắn khỏe, trâu bò, hồi phục nhanh, thế là quyết định biến hắn thành vũ khí sống. “Minh, tổ quốc cần cậu! Có một ổ buôn ma túy ở biên giới, cậu vào dọn dẹp nhé, đỡ tốn đạn của anh em.” Hay là: “Minh, có một nhóm khủng bố đang cố thủ trong tòa nhà kia, cậu vào trước thăm dò tình hình đi, chết thì thôi sống lại báo cáo nhé.” Mẹ kiếp, nghe nó anh hùng đấy nhưng thực chất là biến tao thành con tốt thí hạng sang. Kịch bản này có xác suất khoảng 15%. Hàng độc thì phải cất kỹ, đem ra xài linh tinh lỡ nó hỏng hoặc nó quay lại cắn chủ thì mệt.

Cuối cùng, kịch bản “Bỏ của chạy lấy người”. Nếu tình hình căng quá, tao quyết định đào tẩu. Với sức mạnh hiện tại, chạy trốn khỏi sự truy lùng của cả một quốc gia không phải là không thể. Nhưng rồi sao? Sống chui sống lủi như một con chó hoang, bị truy nã toàn cầu, mất hết gia đình, bạn bè, danh tính. Sống như thế thì khác gì một bóng ma? Thôi dẹp. 5% cho lựa chọn của kẻ đường cùng.

Sau khi cân đo đong đếm, não Minh nảy số tanh tách. Con bà nó, tao chạy thế đếch nào được khi cả gia đình, gốc gác của mình đều ở đây? Chối thì càng không, bằng chứng sờ sờ ra đấy, chú Hải vừa thấy hắn sống lại xong. Vậy thì chỉ còn một cửa duy nhất, một con đường sáng nhất mà một thằng khôn lỏi như tao phải chọn: NGỬA BÀI.

Nhưng ngửa bài cũng phải có chiến thuật, chứ không phải vạch áo cho người xem lưng. Hắn tự đặt ra cho mình mấy nguyên tắc vàng.

Nguyên tắc số một: Thành thật một cách có chiến lược. Cái vụ thần thánh, nhiệm vụ, thế giới phim ảnh… nghe nó điên rồ vcđ, nhưng chính vì nó quá điên nên lại có khi thành thật. Cứ khai tuốt tuồn tuột ra, nhưng chỉ khai những gì có lợi.

Nguyên tắc số hai: Nhấn mạnh lòng trung thành. Phải cho các sếp thấy, dù tao có biến thành Siêu Xayda cấp 1 hay Hulk phiên bản gầy, thì trong tim tao vẫn là một chiến sĩ công an nhân dân. Tao vẫn là Nguyễn Văn Minh, tao vẫn muốn phục vụ tổ quốc, chỉ là phiên bản 2.0 có cài thêm vài cái mod xịn thôi. Tao là tài sản, không phải mối đe dọa.

Nguyên tắc số ba: Tâng bốc cái gọi là “Thánh lực” lên tận mây xanh. Đúng, tao có khả năng hồi phục, nhưng tao sẽ lái nó sang một hướng khác. Thay vì là một con quái vật bất tử, hãy biến mình thành một “Thánh tăng” phiên bản cầm súng. Tao có thể chữa lành vết thương cho người khác, tao là một cái bình máu di động, một trạm y tế dã chiến biết đi. Giá trị của một “người chữa lành” luôn cao hơn một “cỗ máy giết chóc”.

Nguyên tắc cuối cùng, và là nguyên tắc CỤ NỘI MÀY GIỮ CHO KÍN: Giấu nhẹm cái vụ ma cà rồng có khả năng truyền nhiễm đi. Tuyệt đối! Họ có thể chấp nhận một siêu chiến binh được thần ban phước, nhưng không bao giờ chấp nhận một con quái vật có khả năng “lây nhiễm” cho người khác. Cái ngày mà họ biết hắn có thể biến người khác thành đồng loại, thì đó chính là ngày kịch bản “Frankenstein” được kích hoạt. Không nói nhiều.

Đây không còn là nguyên tắc vàng nữa, đây là cái nút bấm hạt nhân. Là cái chốt an toàn cuối cùng của quả lựu đạn mà hắn đang ôm trong người. Cái vụ hồi phục thần thánh, chữa bệnh cứu người kia có thể là một tấm vé VIP đưa hắn lên hàng “bảo vật quốc gia”. Nhưng cái khả năng cắn một phát biến người khác thành đồng loại? Ôi cụ bà nó, đó là tấm vé một chiều xuống thẳng 18 tầng địa ngục, không có thang máy mà chỉ có đường trượt thẳng đứng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hai-tac-tu-tro-thanh-that-vu-hai-bat-dau-lam-lon-lam-manh
Hải Tặc: Từ Trở Thành Thất Vũ Hải Bắt Đầu Làm Lớn Làm Mạnh
Tháng 10 17, 2025
dragon-ball-raditz-quat-khoi.jpg
Dragon Ball: Raditz Quật Khởi
Tháng 5 15, 2025
minh-tinh-nay-sap-phong-sau-lam-sao-cang-phat-hoa
Minh Tinh Này Sập Phòng Sau Làm Sao Càng Phát Hỏa
Tháng mười một 23, 2025
tu-hokage-bat-dau-bao-trang-bi.jpg
Từ Hokage Bắt Đầu Bạo Trang Bị
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP