Chương 4: The Nun 1 (Giao Kèo Với Quỷ)
Không khí trong phòng nguyện chính đặc quánh lại, sự im lặng nặng nề hơn bất kỳ tiếng gầm thét nào. Valak đứng sững giữa đống đổ nát, hình hài mờ ảo của nó không còn rung lên vì giận dữ mà vì một sự tò mò cổ xưa. Đôi mắt vàng rực không còn cháy lên sự hủy diệt, mà nheo lại như đang đánh giá một món hàng kỳ lạ vừa xuất hiện trong lãnh địa của mình.
Minh vẫn giữ nguyên tư thế, lòng bàn tay mở ra, một cử chỉ của sự hòa hoãn giả tạo. Hắn thở ra một hơi, làn khói trắng mỏng tan vào không khí lạnh lẽo.
“Ngươi bị kẹt ở đây,” Minh bắt đầu, giọng nói của hắn vang vọng một cách kỳ lạ trong không gian tĩnh mịch, không phải như tiếng người, mà như tiếng kim loại va vào đá. “Hàng thế kỷ rồi, ta đoán vậy. Cánh cổng địa ngục mà ngươi canh giữ, hoặc là nơi ngươi chui ra, nó chỉ hở một khe nhỏ. Không đủ để một thực thể hùng mạnh như ngươi lách qua. Ngươi cần một vật chủ sống, một tấm vé một chiều để thoát ra thế giới bên ngoài.”
Hắn nói chậm rãi, từng từ như một mũi kim châm vào sự thật mà Valak không muốn thừa nhận.
“Ta không tin Chúa, cũng chẳng phải quỷ dữ,” Minh tiếp tục, nụ cười nửa miệng quen thuộc lại nở trên môi. “Ta là một thực thể bên ngoài hệ quy chiếu này. Một lỗi trong hệ thống. Danh Thánh không ràng buộc ta, Địa ngục cũng không sai khiến ta.”
Hắn bước một bước về phía trước, tiếng đế giày vang lên lẻ loi. “Ta có thể mang đến cho ngươi thứ ngươi muốn. Một vật chủ hoàn hảo – một linh hồn thuần khiết, một đức tin đủ mạnh để chứa đựng quyền năng của ngươi mà không bị vỡ nát ngay lập tức.”
Sự im lặng kéo dài. Gió rít qua những ô cửa sổ vỡ, nghe như tiếng thì thầm. Cuối cùng, một giọng nói vang lên từ mọi hướng, lạnh lẽo và sắc như mảnh chai vỡ.
“Ngươi muốn gì đổi lại?”
Đấy, vào việc rồi đấy, Minh thầm nghĩ. Đàm phán với quỷ thì cũng như đàm phán với sếp thôi. Đừng bao giờ cho không cái gì, phải luôn đưa ra lợi ích win-win, dù cái “win” của mình chỉ là không bị sếp đuổi việc, còn ở đây là không bị xé xác.
“Đơn giản,” Minh nói to. “Tự do thám hiểm tu viện này. Đừng cản đường ta. Bầy tôi của ngươi, những cái bóng của ngươi, những cái bẫy của ngươi… tắt hết đi. Ta tìm kiếm một thứ ta cần trong đây.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt vàng của Valak. “Và khi ta hoàn thành, khi ta cầm được thứ đó trên tay, ta sẽ dẫn ‘con chiên’ đến tận cửa cho ngươi.”
Valak trôi nổi trong không khí, hình bóng của nó trở nên u tối như đang suy nghĩ. Sự nghi ngờ hiện rõ. Một kẻ lạ mặt, một sinh vật nó chưa từng thấy, lại đưa ra một lời đề nghị quá tốt để có thể là thật. Nhưng hàng thế kỷ bị giam cầm là một sự tra tấn không thể chịu đựng nổi. Nó đã thử mọi cách. Lời đề nghị này, dù điên rồ, lại là tia hy vọng duy nhất trong một ngục tù vĩnh cửu.
“Ngươi không phải sinh vật thông thường,” Valak nhận xét, giọng nói của nó như tiếng kim loại cào trên đá. “Hơi thở ngươi mang mùi của thế giới khác. Máu của ngươi… nó không bị Thánh nguyền rủa.”
Minh mỉm cười toe toét. “Chính xác. Ta là một căn bệnh biết đi. Một loại virus. Danh Thánh không kê toa cho virus.”
Sự tương phản thật kỳ cục. Một ma cà rồng tân binh trong bộ đồ hiện đại rách bươm và một ác ma cổ đại trong hình hài một nữ tu sĩ ma quái, đứng đối diện nhau giữa thánh đường đổ nát. Không có chiến đấu, không có gầm ghè, chỉ có một cuộc thương lượng lạnh lùng, một giao dịch kinh doanh nơi tiền tệ là linh hồn và tự do. Valak đã phân tích đủ. Dù kẻ này là gì, nó không thuộc về nơi này. Và có lẽ chính vì thế, nó mới có thể làm được điều mà không ai khác làm được. Lợi ích quá lớn để có thể bỏ qua.
Sau một hồi lâu như cả thế kỷ, Valak chậm rãi gật đầu, một cái gật đầu khiến những bóng đen trong góc phòng xao động.
“Được,” giọng nói của nó vang lên, mang theo quyết định cuối cùng. “Ta chấp nhận giao kèo. Nhưng ngươi phải ký hợp đồng của quỷ.”
________________
Cảnh vật thay đổi. Không còn là phòng nguyện, họ đang ở trung tâm của thánh đường, nơi mái vòm đã sụp đổ từ lâu, để lộ ra bầu trời đêm đen kịt. Một mảnh trăng khuyết treo lơ lửng như một lưỡi hái bạc, ánh sáng yếu ớt của nó chỉ đủ để soi tỏ những đường nét đổ nát.
Valak không cần bút. Nó vung tay, một vệt máu đen kịt từ hư không bắn ra, vẽ nên một vòng tròn hoàn hảo trên sàn đá. Ngay lập tức, những đường nét phức tạp, những ký tự cổ xưa tự bùng cháy bằng một ngọn lửa xanh lạnh lẽo, tạo thành một pháp trận rùng rợn. Không khí trở nên nặng trĩu, mang theo mùi ozon và nỗi tuyệt vọng.
Valak đứng giữa vòng tròn, hình hài của nó trở nên rõ nét và quyền uy hơn bao giờ hết. Nó cất giọng, và lời nói của nó không phải là âm thanh, mà là sự rung động ăn sâu vào tâm trí Minh.
“Ta là Valak — Danh Hiệu bị cấm xướng giữa đá và tro, Kẻ đếm nhịp tim của kẻ lạc lối, Chủ của những nấc thang dẫn xuống điên loạn. Trong vòng rào báng bổ này, nơi chuông không dám ngân, ta cất lời dưới mắt mở của Bóng Tối Nguyên Sơ.
Ngươi, Minh — đứa con của đêm, máu không còn tuân theo mặt trời — sẽ bước trong lãnh giới của ta mà không ai dám gọi tên ngươi. Bầy vọng linh, những cánh tay nhện của lời nguyền, và mọi cửa mạch bùa chú đều sẽ câm nín trước dấu ta cho đến khi ngón tay ngươi chạm đến vật ngươi khao khát.
Ta sẽ không bẻ gãy xác thịt bất tử của ngươi, cũng không gặm nhấm hơi thở lạnh của ngươi, chừng nào bước chân ngươi còn tìm đến Vật Mong Muốn.
Nhưng nghe cho thấu, kẻ khát huyết: khoảnh khắc ngươi chạm lấy vật đó, chiếc đồng hồ không kim của đêm sẽ lật mặt. Ba hoàng hôn — chỉ ba — để ngươi dâng đến ta một thân xác còn ấm, một chiếc bình chưa bị lấp bởi vong linh, đủ rộng để ta trú vào và xé nứt những xiềng cũ rỉ này.
Nếu ngươi lạc hẹn, nếu lời ngươi nguội lạnh trước khi ba bóng tối rơi hết: tiếng nói của ngươi sẽ thuộc về ta trước tiên — ta sẽ uống nó như uống một lời cầu nguyện khô. Rồi đến những ký ức dẫn ngươi quay lại nơi đây, ta sẽ bóc từng mảnh cho đến khi con đường trong đầu ngươi trở thành bức tường phẳng. Và sau cùng, linh hồn ngươi — dù mang lời nguyền bất tử — cũng sẽ bị đếm trong kho của ta như một hạt bụi biết đau.
Ta sẽ giữ tay mình khỏi cổ ngươi cho đến hạn. Ta sẽ mở cửa khóa và dập tắt cạm bẫy. Đó là phần của ta. Phần của ngươi là mang đến nhịp tim biết sợ.
Ta đã phán. Máu hãy làm bút, bóng hãy làm mực. Hãy đặt tên ngươi vào im lặng, và ta sẽ đặt bóng ta lên lưng của sự thật.”
Khi lời của Valak vừa dứt, đến lượt Minh. Hắn bước tới rìa của vòng tròn, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt ánh lên một màu đỏ nhàn nhạt. Hắn hơi run nhưng cố tỏ ra trấn định.
Ký hợp đồng với quỷ chắc là mục đầu tiên trong CV tìm việc thời Trung Cổ. Kỹ năng: thương thuyết với thực thể đa chiều, chịu được áp lực từ địa ngục, sẵn sàng bán linh hồn… đồng nghiệp.
Hắn hắng giọng, và lời nói của hắn vang lên, sắc bén và quyết đoán.
“Ta, Minh, sinh vật của đêm, kẻ bước đi giữa cõi sống và cõi chết, nay tuyên thệ trước Trăng Khuyết và Máu đã đổ:
Ta chấp nhận giao kèo của ngươi, Valak. Ta sẽ bước vào Tu viện Santa Carta, lấy vật mà ta cần, và đổi lại, ta sẽ mang đến cho ngươi một thân xác sống – một vật chứa đầy đủ, chưa bị ám, chưa bị làm nhơ.
Ta thề sẽ hoàn thành nghĩa vụ này trong ba đêm kể từ khi ta chạm vào vật phẩm. Người đó sẽ bước vào ranh giới này, dù bằng lời ngọt ngào hay bằng sự lừa dối, và ngươi sẽ có được tự do.
Nhưng ngươi cũng phải biết, Valak: nếu ngươi dám phá vỡ lời hứa, nếu ngươi để bất kỳ thực thể nào cản đường ta, nếu ngươi gây hại đến ta trước khi ta lấy được vật phẩm – giao kèo sẽ tự hủy và ngươi sẽ mãi mãi bị giam cầm.
Ta đã nói. Bây giờ, hãy ký kết.”
Khi lời cuối cùng vừa rời khỏi môi Minh, không khí bỗng đông cứng. Từ khoảng không giữa hai bên, một luồng sáng đen kịt bắt đầu xoáy tròn. Không phải ánh sáng, mà là bóng tối cô đặc, hình thành từng nét chữ cổ xưa trên một tờ da thuộc màu vàng ố. Tờ khế ước từ từ hiện hình, lơ lửng trong không trung, toát lên mùi lưu huỳnh và hương thơm ngọt ngào của máu khô. Những con chữ viết bằng ngôn ngữ đã mất từ hàng thiên niên kỷ, nhưng cả Minh và Valak đều hiểu rõ từng điều khoản.
Một bóng hình khổng lồ, còn to lớn hơn cả hình dạng nữ tu của Valak, vươn ra từ bức tường phía sau nó. Một ngón tay dài như móng vuốt, đen kịt và khô khốc, chậm rãi chạm vào tờ khế ước. Nơi nó chạm phải bốc khói, một ngọn lửa xanh lục bùng lên rồi phụt tắt, để lại dấu ấn hình ngũ giác đảo ngược với ký hiệu cổ của Valak khắc sâu vào da thuộc như một vết bỏng.
Valak thì thầm, giọng nói như tiếng gió hú qua khe cửa địa ngục: “Bằng ấn tín của ta, bằng ba mươi lăm đạo binh địa ngục, giao kèo được thiết lập.”
Minh không do dự. Hắn giơ tay trái lên, dùng chiếc móng tay sắc nhọn của tay phải rạch một đường ngang lòng bàn tay. Máu túa ra, không phải màu đỏ tươi, mà là màu đỏ thẫm gần như đen, đặc quánh. Hắn đưa tay lên trên tờ khế ước. Những giọt máu không chảy lan mà tự động xoáy lại, hình thành chữ ký của hắn, một chữ “Minh” viết theo lối thư pháp, thanh tú nhưng ẩn chứa một vẻ đe dọa chết người.
Ngay khi giọt máu cuối cùng chạm vào da thuộc, một cơn đau như có sắt nung đỏ dí vào da lan từ lòng bàn tay lên khắp cánh tay Minh. Hắn nghiến răng chịu đựng. Trên mu bàn tay hắn, một dấu ấn hình con rắn đang cắn đuôi chính mình – biểu tượng Ouroboros vĩnh cửu – từ từ khắc lên da thịt, phát sáng màu đỏ rực rồi chìm sâu vào trong, chỉ để lại một vết sẹo mờ như hình xăm. Một sợi dây liên kết vô hình, lạnh lẽo và ràng buộc, vừa được thiết lập giữa hắn và con quỷ.
Minh nói, giọng không hề run rẩy dù cơn đau vẫn còn âm ỉ: “Bằng máu của kẻ bất tử, bằng danh dự của ma cà rồng, giao kèo được chấp thuận.”
Ngay lập tức, tờ khế ước bùng cháy trong một ngọn lửa đen kịt, nhưng không hề bị thiêu rụi. Nó tự gấp lại từng phần, co lại thành một viên đá nhỏ màu đen bóng như vỏ chai, rồi tách làm đôi.
Một nửa bay về phía Valak, tan biến vào bóng tối của chiếc áo tu sĩ.
Nửa còn lại bay thẳng về phía Minh, ấm nóng như một hòn than hồng, rồi thấm vào ngực hắn, để lại một cảm giác lạnh lẽo vĩnh cửu ngay lồng ngực.
Một âm thanh ghê rợn vang vọng khắp thánh đường, như tiếng kêu rên của trăm ngàn linh hồn khốn khổ hợp lại:
“Những gì đã ký bằng máu, không thể tẩy bằng nước thánh.
Những gì đã thề dưới trăng khuyết, không thể hủy bỏ dưới ánh mặt trời.
Giao kèo đã lập. Linh hồn đã định đoạt. Không có đường quay về.”
KENG… KENG… KENG…
Tiếng chuông từ ngọn tháp đổ nát của tu viện bỗng dưng vang lên ba hồi não nề, rồi im bặt.
Nghi thức hoàn tất.
Pháp trận trên sàn vụt tắt. Valak tan vào bóng tối, biến mất không một dấu vết. Sự hiện diện đầy áp bức của nó đã không còn.
Minh đứng một mình giữa đống hoang tàn. Hắn xòe bàn tay trái ra, nhìn vào dấu ấn Ouroboros đã chìm vào da thịt. Hắn quay lưng lại với trung tâm thánh đường, bước về phía cầu thang dẫn xuống tầng hầm của tu viện, nơi không còn bị những cái bóng rình rập.
“Giờ thì…” hắn lẩm bẩm với chính mình, một nụ cười mỉa mai thoáng qua. “Đi tìm Máu Chúa thôi. Còn ‘con chiên’… Sister Irene sẽ đến đúng hẹn mà.”
Ba đêm bắt đầu đếm ngược.