Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
quan-tau-tai-thap-ky-90-mo-nha-an.jpg

Quân Tẩu Tại Thập Kỷ 90 Mở Nhà Ăn

Tháng 2 11, 2025
Chương 64. Chính văn xong Chương 63. Gia quyến của người đã chết
tong-vo-ta-khien-dong-phuong-bat-bai-mang-thai.jpg

Tổng Võ: Ta Khiến Đông Phương Bất Bại Mang Thai

Tháng 1 31, 2026
Chương 173: Chương 173: (1) Chương 172: Chương 172: (2)
quy-di-giang-lam-ta-mot-minh-thanh-tien.jpg

Quỷ Dị Giáng Lâm: Ta Một Mình Thành Tiên

Tháng 2 5, 2026
Chương 117: Kim Quang tự (2) Chương 117: Kim Quang tự (1)
trong-sinh-80-ma-de-lam-ruong-hang-ngay.jpg

Trọng Sinh 80: Ma Đế Làm Ruộng Hằng Ngày

Tháng 2 19, 2025
Chương 746. Kết thúc Chương 745. Tìm được tội phạm giết người
long-phi-phach-vo.jpg

Long Phi Phách Võ

Tháng 1 18, 2025
Chương 643. Bân ca chính là thần nhân cũng Chương 642. Vương Bân chết?
tinh-te-vong-linh-de-quoc.jpg

Tinh Tế Vong Linh Đế Quốc

Tháng 4 8, 2025
Chương 747. Đại kết cục Chương 746. Tinh bích thông đạo
ro-rang-ta-moi-la-huan-luyen-gia.jpg

Rõ Ràng Ta Mới Là Huấn Luyện Gia

Tháng 1 21, 2025
Chương 105. (thực, nhìn!!!) Chương 104. Ta cảm thấy có không có vấn đề
La Bàn Vận Mệnh

Ta Có Thể Ứng Trước Tương Lai

Tháng 1 16, 2025
Chương 778. Giang hồ gặp lại Chương 777. Xé nát mặt nạ
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 3: The Nun 1 (Valak)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 3: The Nun 1 (Valak)

Hắn bắt đầu cuộc thám hiểm, hướng thẳng đến nhà nguyện chính, nơi mùi hắc ám có vẻ tập trung nhưng không phải là mạnh nhất. Căn phòng rộng lớn lạnh lẽo, những hàng ghế gỗ dài trống không như đang chờ đợi một giáo đoàn ma quỷ. Trên sàn, Minh phát hiện ra những vệt tro tàn của một nghi lễ nào đó đã bị thực hiện một cách vội vã. Hắn lướt qua các hành lang nối liền, đôi mắt đỏ ngầu quét qua mọi chi tiết. Một vết máu khô đã chuyển màu đen sẫm trên tường. Một biểu tượng thánh giá bằng gỗ bị ai đó bẻ gãy và treo ngược. Những dòng chữ La-tinh nguệch ngoạc được viết vội bằng thứ gì đó trông như máu trên một cánh cửa phòng ngủ của nữ tu.

Thỉnh thoảng, hắn lại nghe thấy những âm thanh kỳ lạ. Tiếng thì thầm không rõ nguồn gốc, vang vọng trong không gian trống rỗng. Tiếng một chiếc chuông đồng nhỏ trên bàn thờ tự dưng đổ xuống sàn kêu một tiếng “keng” chói tai. Và những cơn gió lạnh vẫn thổi qua dù tất cả cửa sổ đều đã được đóng kín.

Minh tiến vào nhà nguyện, đứng giữa không gian rộng lớn, cảm nhận dòng năng lượng tà ác đang chảy trong không khí. Mùi hắc ám ở đây tuy không đậm đặc bằng nơi hắn nghi là tầng hầm, nhưng nó lại hỗn loạn và đầy sát khí hơn. Hắn đang đứng ở trung tâm của sân khấu, nơi mọi chuyện đã diễn ra.

Sâu dưới tầng hầm của tu viện, trong một căn phòng đá ẩm mốc, một vòng tròn nến cháy với ngọn lửa xanh leo lét. Ở chính giữa, một khe nứt dị dạng trên mặt đất, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ thẫm và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Cổng địa ngục.

Từ trong bóng tối của căn hầm, một hình bóng từ từ hiện ra. Valak. Đôi mắt vàng óng của nó chợt nheo lại. Nó cảm nhận được một sự xâm nhập. Một sự hiện diện của bóng tối, nhưng không phải là bóng tối của nó. Một thứ năng lượng lạnh lẽo, cổ xưa và đầy kiêu ngạo đang ở ngay trên đầu nó, trong nhà nguyện.

Nó lướt đi, không gây một tiếng động. Cơ thể nó trôi qua hành lang dài hun hút treo đầy những cây thánh giá bằng gỗ. Những biểu tượng thiêng liêng dường như không hề ảnh hưởng đến nó. Xuyên qua khung cửa nhà nguyện, nó nhìn thấy một bóng người đang đứng giữa phòng. Valak khẽ nhếch cái miệng rộng của nó thành một nụ cười ghê rợn, rồi lướt nhanh vào bóng tối, biến mất.

Tại nhà nguyện, Minh đột nhiên cảm thấy một sự thay đổi. Mùi hắc ám bỗng trở nên đậm đặc khủng khiếp, và một cảm giác ớn lạnh chết chóc chạy dọc sống lưng hắn. Nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, không khí trở nên cô đặc như thể bị đông cứng lại.

Bản năng vampire gào thét trong đầu hắn một cách điên cuồng. Không cần suy nghĩ, hắn lập tức xoay người né sang một bên đúng lúc một bàn tay với những ngón tay dài ngoằng, xương xẩu sượt qua vai hắn trong gang tấc.

Khi đứng vững trở lại, hắn cuối cùng cũng đối mặt trực diện với nó. Lông tóc trên người Minh, dù không còn hoạt động sinh học, cũng phải dựng ngược lên theo phản xạ.

Valak.

Nó hiện hình từ trong bóng tối ngay sau lưng hắn. Một dáng người cao gầy, khoác trên mình bộ áo tu màu đen đã sờn cũ. Khuôn mặt trắng bệch như xác chết không một giọt máu. Đôi mắt vàng óng như mắt mèo hoang, sáng rực trong bóng tối, nhìn hắn chằm chằm đầy căm ghét. Và khi nó khẽ nhếch môi, để lộ ra một cái miệng rộng bất thường với hàm răng nhọn hoắt, Minh không khỏi thầm rủa trong bụng.

“Trời má nó nổi hết cả da gà! CGI trong real-life nhìn khủng khiếp hơn tưởng tượng gấp tỉ lần. Nhưng mà… vẫn chỉ là boss cuối thôi. Có điều là gặp hơi sớm hơn dự kiến một chút.”

Valak nghiêng đầu, đôi mắt vàng của nó quét từ đầu đến chân Minh. Nó khịt mũi, như đang phân tích mùi hương của hắn. Một sinh vật của bóng tối, một kẻ săn mồi ban đêm, nhưng lại không hề có mùi hôi thối của địa ngục. Một kẻ ngoại lai.

Không khí giữa hai thế lực hắc ám trở nên căng như dây đàn. Chúng đứng đó, trong nhà nguyện hoang tàn, quan sát nhau, đánh giá đối thủ.

“Vampire…” Valak lên tiếng, giọng nói của nó không phát ra từ cổ họng, mà như vọng về từ một vực thẳm xa xăm, lạnh lẽo và đầy uy quyền. “Ngươi dám bước vào lãnh địa của ta. Ngươi tìm cái chết sao?” – Valak nói bằng ngôn ngữ của quỷ, nhờ buff của Thần khi vào thế giới này, Minh có thể nghe hiểu.

Nói chưa dứt lời, Valak không cho Minh một giây nào để trả lời. Nó rít lên một tiếng chói tai, đôi mắt vàng lóe lên tia sát khí, và đưa bàn tay với những móng vuốt sắc nhọn lao thẳng về phía Minh.

Cú vồ của Valak nhanh đến mức xé gió, nhưng một loại bản năng sinh tồn hoang dại nào đó vừa được đánh thức trong Minh còn nhanh hơn. Hắn không kịp nghĩ, chỉ biết quăng cả người sang một bên theo phản xạ. Cả cơ thể hắn trượt dài trên sàn đá lạnh lẽo, va vào chân một hàng ghế gỗ với một tiếng “rầm” đủ khiến người thường gãy vài cái xương sườn. Bộ móng vuốt sắc lẹm của Valak sượt qua vị trí hắn vừa đứng, cày năm rãnh sâu hoắm xuống nền đá tóe lửa.

“Trời má nó! Phản xạ nhanh quá mà cái thắng không ăn!” Minh lồm cồm bò dậy, chửi thầm trong khi xoa cái hông ê ẩm. Cảm giác như vừa lái một chiếc xe đua mà quên mất chân phanh ở đâu.

Valak không cho hắn thời gian để than thở. Nó rít lên một tiếng chói tai, và toàn bộ những hàng ghế gỗ dài trong nhà nguyện đột nhiên rung lên bần bật. Chúng bị nhấc bổng lên không trung, rồi như một đàn thú hoang được thả xích, chúng lao về phía Minh từ mọi hướng.

“Con bà nó!” Hắn gầm lên, cố gắng điều khiển đôi chân quá nhanh của mình. Hắn lao đi, nhưng thay vì một đường lướt mượt mà, hắn trông như một con gà bị dí, chạy theo đường zíc zắc một cách hỗn loạn. Một chiếc ghế sượt qua vai hắn, lực đạo của nó khiến hắn lảo đảo. Hắn cúi rạp người né một chiếc khác, nhưng lại không để ý chiếc thứ ba đang lao tới từ bên hông. Hắn chỉ kịp giơ tay lên đỡ.

RẦM!

Chiếc ghế gỗ sồi nặng trịch vỡ tan thành từng mảnh khi va vào cánh tay hắn. Minh cảm thấy một cơn đau nhói, nhưng kinh ngạc hơn là cánh tay hắn chỉ hơi tê đi. “Trâu bò gớm,” hắn lẩm bẩm, rồi nhận ra mình không có thời gian để tự thán phục. Hắn dùng chính mớ hỗn độn đó làm lợi thế, lẩn vào giữa những chiếc ghế đang bay loạn xạ, dùng chúng làm lá chắn. Hắn đạp lên một mảnh vỡ, cố gắng phóng người lên xà nhà, nhưng lại tính sai lực. Cả người hắn bay vọt qua cái xà, suýt nữa đâm đầu vào trần nhà nguyện. Hắn vội vã bấu víu lấy thanh xà, treo lơ lửng ở đó thở hổn hển, tim đập như một cái máy khoan.

Chưa kịp định thần, Valak đã hiện ra ngay trước mặt hắn, lơ lửng giữa không trung, đôi mắt vàng rực cháy lên sự ghê tởm. Nó lại vung tay. Quá hoảng sợ, Minh buông tay ra, rơi tự do xuống đất. Phía trên, một tiếng “XOẸT” vang lên khi móng vuốt của con quỷ cào vào thanh xà gỗ, để lại năm vệt cháy xém. Hắn tiếp đất bằng một cú ngã không hề duyên dáng, lăn vài vòng trên sàn trước khi dừng lại giữa một đống mảnh vỡ.

“Get Out!” Giọng nói của Valak vang vọng khắp nơi, nhưng lần này, nó không tấn công ngay. Thay vào đó, nó tan vào bóng tối.

Minh chống tay đứng dậy, cảnh giác nhìn quanh. Và rồi, cơn ác mộng nhân lên. Từ mọi góc tối, từ sau những cây cột, hàng chục Valak bước ra. Tất cả đều giống hệt nhau, tất cả đều nhìn hắn bằng đôi mắt của kẻ săn mồi.

“Đạo diễn chơi lớn vậy? Nhân bản vô tính luôn?” Hắn lại chửi thầm, nhưng lần này trong giọng nói đã có một tia tuyệt vọng. Hàng chục bản sao đồng loạt lao vào hắn.

Một vũ điệu vụng về của sự sống và cái chết bắt đầu. Minh biến thành một bóng mờ di chuyển trong hoảng loạn. Hắn không tấn công, chỉ cố gắng giữ mạng. Một Valak vồ tới, hắn lách người, nhưng vì quá đà nên lại va vào một Valak khác đang lao tới từ phía đối diện. Hắn cảm nhận cái lạnh buốt từ bộ áo tu sĩ của nó khi lướt qua. Hắn cố gắng chạy trên tường như trong phim, nhưng chỉ được vài bước là trượt chân ngã sõng soài. Hàng chục bộ móng vuốt cào vào không khí, vào tường, vào sàn đá ngay xung quanh hắn. Tiếng “xoẹt xoẹt” và tiếng tường đá nứt vỡ tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt.

Giữa lúc đó, một ảo ảnh chợt lóe lên. Hắn thấy mình đang ngồi trong căn nhà cũ ở Việt Nam, mẹ hắn đang bưng ra một tô phở nghi ngút khói. Mùi thơm của nước dùng, của hành lá, của thịt bò…

“Minh, ăn đi con, nguội hết bây giờ…”

“Chết tiệt!”

Sự xao lãng chết người. Một bộ móng vuốt thật sự, lạnh lẽo và sắc bén, đã cào một đường rát bỏng lên lưng hắn. Cơn đau như một gáo nước lạnh dội vào mặt, kéo hắn về thực tại tàn khốc.

“Con mụ ngựa mày! Chơi cả đòn tâm lý!” Hắn nghiến răng. Cơn đau làm hắn tỉnh táo lại. Hoảng loạn sẽ không giúp được gì. Hắn phải suy nghĩ. Nhanh. Hắn nhận ra, trong mớ hỗn loạn này, chỉ có một Valak là thật, những cú ra đòn của nó mang lại cảm giác đau đớn vật lý. Những cái khác chỉ là ảo ảnh. Nhưng làm sao để phân biệt?

Không, không cần phân biệt. Hắn chỉ cần dụ cái thật đi theo.

Nghĩ là làm, hắn đột ngột đổi hướng, không né tránh nữa mà chọn một hướng và lao thẳng. Hắn tông sầm vào một ô cửa sổ kính màu, kính vỡ tan tành và hắn lao ra hành lang bên ngoài. Hắn chạy thục mạng, không phải để trốn, mà là để dẫn dụ. Phía sau, chỉ một bóng đen duy nhất gầm lên giận dữ và lao theo. Những ảo ảnh khác tan biến.

Valak dịch chuyển tức thời, liên tục chặn đầu hắn. Nhưng giờ đây Minh đã có mục tiêu. Hắn không còn chạy loạn xạ nữa. Hắn bắt đầu học cách kiểm soát tốc độ của mình, học cách “đạp phanh” bằng cách ma sát chân với sàn nhà, học cách vào cua bằng cách bám vào tường. Vẫn còn rất vụng về, nhưng đã tốt hơn trước.

Hắn chạy dọc hành lang, lao lên cầu thang xoắn ốc. Những bức tượng thánh trên tường bật ra, lao về phía hắn. Hắn trượt người qua bên dưới một bức, đạp lên tường để né một bức khác. Càng lên cao, hắn càng nhận thấy một điều. Tốc độ dịch chuyển của Valak bắt đầu có độ trễ. Những cú vồ của nó không còn bất ngờ nữa.

“Aha! Đúng rồi! Càng xa tầng hầm, sóng càng yếu!” Hắn chợt nảy ra một ý nghĩ điên rồ. “Giống như cột sóng wifi vậy, càng xa router càng lag!”

Hắn phá tung cánh cửa dẫn lên gác chuông và bắt đầu trèo lên mái nhà. Gió đêm lồng lộng quất vào mặt. Bên dưới, Valak cũng đang trèo lên, những ngón tay của nó cắm sâu vào tường đá, làm vỡ nát từng mảng tường.

Khi Minh đứng được trên đỉnh mái của tu viện, hắn quay lại nhìn. Valak cũng vừa lên tới nơi. Nhưng giờ đây, trông nó thật khác. Cơ thể nó mờ ảo, không còn đặc quánh, trông như một hình ảnh bị nhiễu sóng, chập chờn trong gió. Nó gầm lên và lao tới, nhưng lần này Minh dễ dàng tránh thoát. Adrenaline tăng cao vẫn khiến chân hắn run bần bật.

Minh đã có câu trả lời. Con quỷ này bị trói buộc vào nơi đó, cái cổng địa ngục dưới tầng hầm. Càng xa nó, sức mạnh vật lý của nó càng suy giảm. Nó cần một vật chủ, một “cục phát wifi di động” để thoát khỏi giới hạn đó.

“Biết ngay mà. Mày chỉ là một chương trình bị giới hạn trong một cái máy chủ thôi, mụ già.” Hắn mỉm cười tự mãn, dù lưng vẫn còn đau rát.

Với kiến thức đó trong tay, hắn không ở lại thêm. Hắn nhảy từ trên mái nhà xuống, nhắm vào một mái hiên thấp hơn để giảm chấn, rồi lăn vài vòng trên nền sân trong trước khi đứng dậy. Cú tiếp đất vẫn còn khá tệ, nhưng ít nhất hắn không gãy chân. Hắn phủi bụi trên người, đi ngược trở lại vào nhà nguyện chính, nơi sức mạnh của Valak đã ổn định trở lại.

Con quỷ cũng hiện ra ngay sau đó, khuôn mặt nó giờ đây không chỉ có sự căm ghét mà còn có cả sự bối rối. Nó không hiểu tại sao con mồi của nó lại tự chui đầu vào rọ.

Minh đứng đối diện nó, dù quần áo rách bươm và người đầy vết xước, nhưng tư thế đã vững vàng. Hắn giơ một tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Valak, ra hiệu dừng lại.

“Con bà nó đủ rồi,” hắn nói, giọng nói bình tĩnh và rõ ràng – bằng ngôn ngữ của quỷ. “Tao không phải đến đây để đánh nhau.”

===

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tan-the-xuyen-qua-gau-bac-cuc-nuot-vao-trai-nikyu-nikyu-no-mi
Tận Thế: Xuyên Qua Gấu Bắc Cực, Nuốt Vào Trái Nikyu Nikyu No Mi
Tháng mười một 1, 2025
bao-luc-dan-ton.jpg
Bạo Lực Đan Tôn
Tháng 3 29, 2025
phan-phai-liem-nu-chinh-lam-gi-nu-phan-phai-khong-thom-sao
Phản Phái: Liếm Nữ Chính Làm Gì? Nữ Phản Phái Không Thơm Sao
Tháng 2 1, 2026
toan-dan-vong-du-bat-dau-thang-cap-sss-cap-thien-phu.jpg
Toàn Dân Võng Du: Bắt Đầu Thăng Cấp Sss Cấp Thiên Phú
Tháng 4 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP