Chương 4: The Mummy ( Tóm Tắt 1 )
Thành bước tới, cái váy ngắn bay phấp phới, để lộ chiếc quần đùi boxer màu hồng bên trong. Gã vỗ vỗ vào bắp tay mình, tự hào khoe:
“Anh đừng nhìn vẻ ngoài mà đánh giá nhé. Em build theo đường Strength thuần đấy. Cái gậy phép này trong thế giới trước em đã cường hóa +1 cấp rồi, đập phát nào ra phát nấy. Mà anh biết không, mặc đồ nữ giúp tăng chỉ số tự tin lên 20% đấy!”
“Tự tin làm cái mọe gì!” Minh đau đầu.
Minh nhìn gã khổng lồ mặc váy trước mặt, rồi nhìn sang nữ Witcher lạnh lùng bên cạnh, rồi nhìn lại chính mình – một hồn ma vất vưởng.
Một tổ đội quái thai. Một Holy Vampire thất nghiệp. Một Nữ Witcher trong xác y tá. Và một gã Gymer cuồng Thủy Thủ Mặt Trăng.
Giữa cái đất Ai Cập đầy rẫy xác ướp và lời nguyền này.
“Đù móa thằng Thần…” Minh ngửa mặt lên trời, hét lên trong tuyệt vọng. “Mày giết tao đi còn hơn! Tao thà quay lại bị con Valak tụt quần còn hơn phải đi chung với cái gánh xiếc này!”
Thành nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt (có dán mi giả lệch): “Anh nói gì thế? Chúng ta sẽ là team mạnh nhất vũ trụ mà! Cùng nhau thay mặt ánh trăng trừng trị cái ác nào!”
Minh ngồi thụp xuống đất, ôm mặt.
“Con bà nó… Chuyến này đi tong cái liêm sỉ rồi.”
Hắn biết, nhiệm vụ này sẽ dài lắm đây.
“Đi thôi,” Ciri lạnh lùng ra lệnh, chỉnh lại dây đeo súng. “Đoàn thám hiểm của O’Connell sắp xuất phát rồi. Chúng ta phải bám theo họ.”
Thành hăng hái giơ cao cây gậy nhựa: “Lên đường nào! Let’s go, baby!”
Minh lầm lũi đứng dậy, bay lơ lửng phía sau, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm những lời chửi thề phong phú nhất mà hắn học được trong suốt 30 năm cuộc đời.
“Tao thề,” Minh nghĩ thầm, nhìn cái váy xanh lắc lư trước mặt theo nhịp bước chân của Thành. “Xong vụ này tao sẽ tìm cách đấm vỡ mồm thằng Thần. Tao thề.”
===
===
Cái nắng Cairo giữa trưa như muốn vắt kiệt từng giọt nước trong cơ thể con người, nhưng dường như nó bất lực trước sự “mát mẻ” trong phong cách thời trang của Thành. Gã đàn ông cơ bắp cuồn cuộn trong bộ váy thủy thủ ngắn cũn cỡn vẫn bước đi đầy tự tin, mặc kệ những ánh nhìn kỳ thị, sợ hãi và cả tò mò của đám dân bản xứ. Ciri đi bên cạnh, mặt lạnh như tiền, tay luôn đặt hờ trên báng súng, cố gắng duy trì một khoảng cách “tôi không quen anh ta” với gã đồng đội quái dị này.
Minh, trong trạng thái linh hồn mờ ảo, bay lơ lửng phía sau, vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa nhìn ngắm phố phường bụi bặm.
“Này anh Minh,” Thành bỗng quay lại, cái nơ đỏ trước ngực nảy lên tưng tưng theo nhịp bước. “Anh còn nhớ nội dung phim không? Hồi nhỏ em có xem trên băng từ, mà lâu quá rồi quên sạch. Chỉ nhớ mang máng là có ông trọc nào đó hay hét ra bọ hung thôi.”
Ciri cũng liếc mắt nhìn về phía khoảng không nơi Minh đang trôi nổi. Dù mang ký ức của một Witcher lão luyện, nhưng kiến thức về văn hóa đại chúng Trái Đất của cô – hay đúng hơn là của thân xác Linh – cũng chỉ dừng lại ở mức cơ bản. Việc nắm rõ cốt truyện trong một thế giới dựa trên phim ảnh là yếu tố sống còn.
Minh đảo mắt, tặc lưỡi một cái rõ to, dù không ai nghe thấy tiếng tặc lưỡi đó ngoại trừ hai người kia.
“Tụi bây đi làm nhiệm vụ mà không chịu tìm hiểu kỹ à? Chán cái ý thức hệ này ghê,” Minh càu nhàu, ra vẻ bề trên của một kẻ đã “cày” nát cái bộ phim này từ thời đĩa lậu 5 ngàn một cái. “Được rồi, nghe cho kỹ đây. Tao chỉ nói một lần thôi đấy.”
Hắn bay thấp xuống, lượn lờ giữa hai người như một bóng ma ám quẻ.
“Nói tóm gọn thì The Mummy, hay cái tên thân thương là Xác Ướp Ai Cập, thực chất là một bộ phim tình cảm gia đình bi kịch, đẫm nước mắt và máu chó. Nó có hai phần chính mà chúng ta cần quan tâm.”
Minh giơ hai ngón tay trong suốt lên.
“Phần 1 là kể về một thằng đội mồ sống lại, mang trong mình khát vọng tình yêu cháy bỏng. Nó muốn cứu đứa này nhưng cái nết lăng nhăng vẫn còn, tòm tem với đứa kia. Đến lúc cao trào, ác đạn thay, nó gọi nhầm tên người yêu cũ trong lúc đang hôn người yêu mới, nên quê quá hóa rồ, quyết định giết một đứa để cứu một đứa cho đỡ nhục.”
Thành há hốc mồm, đôi mắt kẻ eyeliner lem nhem chớp chớp liên tục. Ciri thì nhíu mày, bước chân khựng lại một nhịp.
“Còn phần 2,” Minh tiếp tục thao thao bất tuyệt, “là kể về cuộc đánh ghen xuyên thời gian, xuyên không gian, xuyên cả kiếp người. Cuối cùng kết thúc bằng bi kịch: một đứa quyết tâm theo trai bỏ mặc sự đời, còn một đứa thì sợ chết nên bỏ chạy, để lại thằng đàn ông bơ vơ giữa dòng đời nghiệt ngã.”
Ciri trợn mắt nhìn Minh. Cái nhìn của cô sắc lẹm như lưỡi kiếm bạc, chứa đựng sự hoang mang tột độ. Trong ký ức của Linh, bộ phim này là hành động phiêu lưu kinh dị cơ mà? Sao qua mồm gã này nó nghe như kịch bản phim truyền hình dài tập Ấn Độ chiếu lúc 8 giờ tối vậy?
“Anh…” Ciri định nói gì đó nhưng lại thôi, cô cảm thấy tranh luận với Minh lúc này chỉ tổ đau đầu.
Thành thì ngây thơ hơn, gã gãi gãi cái đầu húi cua lởm chởm: “Thôi anh nói chi tiết đi. Nghe anh tóm tắt em thấy hoang mang quá. Rốt cuộc là phim hành động hay phim ngoại tình vậy?”
Minh thở dài thườn thượt, vẻ mặt như ông giáo già bất lực trước đám học sinh cá biệt.
“Mày tư duy kém quá Thành ạ. Hành động chỉ là cái vỏ bọc, cái cốt lõi là drama tình ái. Nghe tao phân tích sâu đây này.”
Hắn bắt đầu khoa tay múa chân, vẽ ra những hình ảnh tưởng tượng trong không trung.
“Phim kể về mối tình tay ba… à không, tay tư đầy ngang trái ở Ai Cập cổ đại. Có một con công chúa – kiếp trước của con nữ chính Evelyn ấy, và một con hoàng hậu – tên là Anck-Su-Namun. Hai đứa này, trớ trêu thay, đều yêu say đắm một thằng tư tế đầu trọc tên là Imhotep.”
Minh dừng lại một chút để lấy hơi, rồi tiếp tục với giọng điệu đầy kịch tính:
“Trong một trận chiến biểu diễn trước mặt bá quan văn võ, thằng vua già – cha của con công chúa ấy – lại chạy xuống ôm chầm lấy con công chúa để chúc mừng thay vì ôm con hoàng hậu vợ mình. Mà mày đừng hỏi tao tại sao, tao cũng đếch biết sao thằng vua ôm con gái ruột mà lại ôm lâu, ôm chặt, ôm đầy ẩn ý như thế. Cái này chắc biên kịch có vấn đề về daddy issue.”
Thành gật gù, vẻ mặt nghiêm trọng như đang tiếp thu chân lý: “Ừ ha, nghe sai trái thật.”
“Chính vì thế!” Minh vỗ tay cái bốp (không ra tiếng). “Con công chúa thấy thằng người yêu Imhotep cứ liếc mắt đưa tình với con hoàng hậu ghẻ lạnh kia nên sinh nghi. Máu Hoạn Thư nổi lên. Thế là vào một đêm trăng thanh gió mát, con hoàng hậu mò vô phòng thằng tư tế để ‘tâm sự mỏng’. Con công chúa biết được, cay cú lắm, bèn gọi thằng vua tới để bắt quả tang, đánh ghen tại trận cho bõ ghét.”
“Lúc thằng vua tới nơi,” Minh hạ giọng thì thầm, tạo vẻ bí hiểm, “nhỏ công chúa chắc lo thằng vua sợ làm lớn chuyện, ảnh hưởng đến mặt mũi hoàng gia, rồi ém nhẹm, gọi thêm lính canh tới. Kiểu suy nghĩ của đàn bà mà: càng nhiều người biết thì đố mày ém chuyện được. Nó muốn làm nhục cặp đôi gian phu dâm phụ kia trước bàn dân thiên hạ.”
Minh lắc đầu quầy quậy, vẻ mặt đầy thương cảm giả tạo.
“Nhưng người tính không bằng trời tính. Con công chúa không ngờ con hoàng hậu nó máu lạnh đến thế. Bị dồn vào đường cùng, con hoàng hậu rút dao đâm lưng thằng vua luôn! Còn thằng bồ Imhotep, thấy người tình ra tay thì cũng tặc lưỡi ‘thôi đâm lao thì phải theo lao’ rút kiếm chém bồi thêm phát nữa cho vua chết hẳn. Kết quả là gì? Vua chết, cặp đôi kia bị bắt và xử tử. Imhotep bị nguyền rủa, chôn sống cùng bọ hung ăn thịt. Đó, đó là quá khứ bi thương mở màn cho mọi chuyện.”
Thành nhíu mày, cơ bắp trên mặt giật giật. Gã cố gắng lục lọi lại chút ký ức ít ỏi về bộ phim.
“Mà khoan anh Minh ơi,” Thành giơ tay phát biểu như học sinh tiểu học. “Hình như hơi lạ lạ. Em nhớ mang máng là bà Anck-Su-Namun là vợ vua, ngoại tình với Imhotep, bị vua bắt gặp nên giết vua. Chứ làm gì có vụ công chúa gọi vua tới đánh ghen nhỉ? Với lại con nữ chính Evelyn đâu phải công chúa?”
Minh trừng mắt nhìn Thành, ánh mắt rực lửa của một Holy Vampire bị nghi ngờ về khả năng kể chuyện.
“Mày im nghe tao nói tiếp! Mày xem phim hay tao xem phim? Tao xem bản Director’s Cut, bản Uncensored, bản phân tích tâm lý nhân vật sâu sắc, hiểu chưa? Cái mày nhớ chỉ là bề nổi tảng băng chìm thôi!”
Bị Minh nạt, Thành co rúm người lại, cái váy xếp ly rũ xuống buồn bã. “Dạ, anh nói tiếp đi ạ.”
Minh hắng giọng, lấy lại phong thái đĩnh đạc.
“Đấy là quá khứ. Giờ sang Phần 1, bối cảnh năm 1920. Do duyên tiền kiếp hay nghiệp quật gì đó mà con công chúa – giờ đầu thai thành con nhỏ thủ thư Evelyn – lại tò mò đọc cuốn sách đen, vô tình gọi thằng bồ cũ Imhotep sống dậy.”
Minh bay lượn vòng quanh Ciri, chỉ vào cô như minh họa.
“Nhưng đời đâu như mơ. Con công chúa kiếp này lại mê trai đẹp. Nó đang cặp kè với thằng Rick O’Connell – cái thằng vai u thịt bắp, bắn súng siêu ngầu. Tự nhiên thằng bồ cũ sống dậy, mà lại trong bộ dạng xác ướp khô quắt queo, xấu đau xấu đớn, mồm thì hôi mùi ngàn năm không đánh răng. Con công chúa nhìn thấy là chạy mất dép.”
“Thằng Imhotep thì sao?” Minh cười khẩy. “Nó cũng chẳng hơn gì. Vừa sống dậy, mắt mũi kèm nhèm, chắc bị bọ hung gặm mất dây thần kinh thị giác hay sao mà mắc lé. Nó nhìn con công chúa Evelyn, lại cứ tưởng là con hoàng hậu Anck-Su-Namun người yêu nó. Nó lao tới hôn hít, gọi tên ‘Anck-Su-Namun! Anck-Su-Namun!’.”
Minh làm động tác ôm hôn không khí đầy châm biếm.
“Mày thử tưởng tượng xem, đang đi với bồ mới đẹp trai, tự nhiên thằng người yêu cũ xấu hoắc từ dưới mồ chui lên, lao vào ôm mình mà lại gọi tên con tình địch. Có điên không? Quê độ không? Con công chúa Evelyn lúc đó chắc muốn độn thổ. Còn thằng Imhotep, sau khi sáng mắt ra, nhận ra mình nhầm hàng, thì quê quá hóa giận. Thế là nó bắt con này làm vật hiến tế để hồi sinh con ghệ cho đỡ phí công tao đội mồ sống dậy!'”
Ciri lúc này không nhịn được nữa, khóe môi cô giật giật. Câu chuyện qua mồm Minh đã biến chất hoàn toàn, từ một bộ phim phiêu lưu khảo cổ thành một vở hài kịch tình huống rẻ tiền. Nhưng cô phải thừa nhận, cách giải thích này… logic một cách kỳ lạ.
“Vậy kết thúc phần 1 là Imhotep chết, đúng không?” Ciri hỏi, cố gắng lái câu chuyện về đúng quỹ đạo.
“Chết là cái chắc,” Minh phẩy tay. “Nhưng đó chưa phải là hết. Sang Phần 2, bi kịch mới thực sự bắt đầu.”
Minh bay lên cao hơn một chút, giọng nói vang vọng như người kể chuyện đêm khuya.