Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cai-hoang-de-nay-khong-chi-co-song-buong-tha-con-khong-co-to-chat.jpg

Cái Hoàng Đế Này Không Chỉ Có Sống Buông Thả, Còn Không Có Tố Chất

Tháng 2 6, 2026
Chương 590: Ngươi biên! Ngươi lại nói tiếp biên! Chương 589: Hắn mật thám cái gì a! « cảm tạ cứng chắc cục cưng đại thần chứng nhận »
cau-tha-den-thanh-nhan-ta-lai-bi-lo-ra.jpg

Cẩu Thả Đến Thánh Nhân Ta Lại Bị Lộ Ra

Tháng 4 22, 2025
Chương 292. (tạm chớ đặt mua) phiên ngoại bảy mươi mốt Chương 291. (tạm thời chưa có đặt mua) phiên ngoại bảy mươi
nha-ta-ban-yeu-thieu-chu-xua-nay-khong-giang-vo-duc

Nhà Ta Bán Yêu Thiếu Chủ Xưa Nay Không Giảng Võ Đức

Tháng mười một 12, 2025
Chương 923: Lớn phiên ngoại. Chương 922: Phiên ngoại: công tước cùng ô hạc đi qua.
luan-hoi-mo-phong-mot-cay-hon-phien-truyen-van-the.jpg

Luân Hồi Mô Phỏng: Một Cây Hồn Phiên Truyền Vạn Thế

Tháng mười một 26, 2025
Chương 214: Chương cuối! ! ! Chương 213: Cùng Thiên Đế gặp mặt, tân bí
tho-lo-giao-hoa-bi-tu-choi-ta-bi-giao-hoa-ban-gai-than-cau-hon

Thổ Lộ Giáo Hoa Bị Từ Chối, Ta Bị Giáo Hoa Bạn Gái Thân Cầu Hôn

Tháng 12 5, 2025
Chương 934: Đại kết cục: Thế kỷ hôn lễ (bảy)(1/2) (2) Chương 934: Đại kết cục: Thế kỷ hôn lễ (bảy)(1/2) (1)
trong-sinh-tam-linh-hao-hao-cong-viec-mot-lan

Trọng Sinh Tám Linh: Hảo Hảo Công Việc Một Lần

Tháng 10 15, 2025
Chương 698: Trường Giang sóng sau đè sóng trước (quyển sách cuối cùng) Chương 697: Nhân sinh lựa chọn
quy-dao-tu-tien-ta-co-the-mien-tru-dai-gioi.jpg

Quỷ Đạo Tu Tiên: Ta Có Thể Miễn Trừ Đại Giới

Tháng 1 21, 2025
Chương 32. Ta tức là thế giới Chương 31. Tam Đạo Tổ đến cùng đang tìm cái gì
su-thuong-de-nhat-chuong-mon.jpg

Sử Thượng Đệ Nhất Chưởng Môn

Tháng 1 23, 2025
Chương 197. Hết thảy cũng sẽ không kết thúc... Chương 196. Một trận chiến đoạt được
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 3: 101 chó đốm ( Gâu Đần )
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 3: 101 chó đốm ( Gâu Đần )

Minh khịt mũi, lòng thầm nghĩ đúng là không có bữa trưa nào miễn phí, ngay cả với một cựu Quốc trưởng. Hắn nhìn Kitler, gật đầu chấp nhận: “Ra là vậy. Một con quỷ không có phép thuật, chỉ có nỗi đau. Thôi thì ít nhất mày cũng không phải lo về việc bị ném vào vạc dầu tối nay.”

“Được rồi,” Minh lẩm bẩm (sủa gâu gâu trong cổ họng). “Thế giới này coi như bỏ đi. Làm chó thì làm chó. Nhưng tao thề, tao sẽ không để yên cho cái kịch bản này đâu. 101 con chó đốm à? Cruella de Vil à? Hay Kitler? Tụi bay cứ đợi đấy. Con Chihuahua này sẽ cho tụi bay biết thế nào là ‘nhỏ mà có võ’.”

“Lạnh vãi linh hồn,” Minh rên rỉ (thực ra là ư ử trong cổ họng). Cái cơ thể Chihuahua này đúng là phế vật của tạo hóa. Lông thì mỏng, mỡ thì ít, thần kinh thì yếu. Chỉ cần một cơn gió lùa qua khe cửa cũng đủ làm hắn cảm thấy như đang trần truồng giữa Bắc Cực.

Đúng lúc Minh đang định tìm một cái giẻ rách nào đó để chui vào ủ ấm, thì mặt đất rung chuyển nhẹ.

“Thịch… thịch… thịch…”

Tiếng bước chân. Không phải tiếng bước chân rón rén, đầy toan tính của loài mèo, mà là tiếng bước chân nặng nề, vô tư lự và tràn đầy năng lượng của một sinh vật to lớn hơn.

Minh giật mình, đôi tai radar dựng đứng, xoay về phía cửa kho. Hắn nhe hàm răng nhỏ xíu ra, chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến sinh tử. Nếu là một con Doberman hay Rottweiler của bọn bảo vệ, thì coi như kiếp này hắn “game over” sớm.

Nhưng không. Từ trong bóng tối, một cái đầu to tướng, vàng óng ả thò ra. Đôi mắt nâu to tròn, long lanh và ngây thơ vô số tội. Cái miệng rộng ngoác ra như đang cười, lưỡi thè dài sang một bên, nước dãi chảy ròng ròng.

Đó là một con Golden Retriever.

Con chó to lớn nhìn thấy Minh – sinh vật bé tẹo đang xù lông nhím ở giữa nhà kho – liền khựng lại một giây. Cái đuôi chổi lông xù của nó bắt đầu quẫy. Ban đầu là nhẹ nhàng, sau đó mạnh dần, và cuối cùng là quẫy tít mù như cánh quạt trực thăng, kéo theo cả cái mông lắc lư theo nhịp điệu samba.

“Gâu!” (Chào bé! Bé là ai thế? Bé lạc đường hả? Bé có muốn chơi không?)

Con Golden sủa một tiếng vang dội, nhưng không hề có chút đe dọa nào. Nó lao tới chỗ Minh với tốc độ của một quả tên lửa hành trình bọc lông.

“Ê! Từ từ! Stop! Dừng lại!” Minh hoảng hốt lùi lại, sủa inh ỏi. Với kích thước chênh lệch này, con Golden chỉ cần dẫm nhẹ một cái là Minh nát bét như tương bần.

Nhưng con Golden không dừng lại. Nó phanh kít một cái ngay trước mặt Minh, cúi cái đầu to đùng xuống, hít hít.

Minh cảm thấy luồng hơi nóng hổi phả ra từ mũi con chó to, mang theo mùi của thức ăn, mùi đất, và mùi… chó. Hắn nín thở, người cứng đờ.

Rồi, chuyện gì đến cũng phải đến.

“Soạt!”

Một cái lưỡi to bản, ướt át, nhám nhám và ấm nóng quét qua toàn bộ khuôn mặt của Minh. Từ cằm, lên mũi, qua mắt, lên trán, làm ướt sũng cả hai cái tai to tướng.

“Gâu gâu!” (Bé có mùi lạ quá! Nhưng mà bé dễ thương! Liếm cái cho tình cảm nào!)

Minh nhắm tịt mắt, cảm giác nhớp nháp bao trùm. Hắn muốn hét lên, muốn cào vào mặt con chó ngu ngốc này, muốn khẳng định uy quyền của một cựu thần thánh.

“Buông tao ra! Đậu móa mày! Tao không phải đồ chơi!” Minh gào thét trong tâm trí, nhưng bên ngoài chỉ là những tiếng “ẳng ẳng” yếu ớt bị nhấn chìm trong cơn mưa nước bọt.

Con Golden không quan tâm. Nó tiếp tục liếm láp Minh một cách say sưa, như thể Minh là một cây kem vị thịt bò hảo hạng. Nó dùng cái mũi to húc nhẹ vào sườn Minh, làm hắn lăn lông lốc mấy vòng.

Minh lồm cồm bò dậy, ướt như chuột lột. Hắn nhìn con Golden đang ngồi đó, thở hồng hộc, mặt hớn hở chờ đợi được khen ngợi.

Cảm giác trong lòng Minh lúc này thật khó tả.

Một phần là sự khó chịu tột cùng. Hắn, một người đàn ông trưởng thành (về mặt ý thức) lại bị một con chó đè ra liếm mặt. Lòng tự trọng của hắn bị chà đạp thê thảm.

Nhưng một phần khác… là sự bất lực và cam chịu. Hắn nhận ra mình quá nhỏ bé, quá yếu đuối. Trước sức mạnh cơ bắp và sự nhiệt tình thái quá của con Golden này, mọi sự kháng cự đều là vô nghĩa.

Và kỳ lạ thay, sâu thẳm trong cái bản năng loài chó mà hắn đang mang, có một sự… thích thú. Cái cảm giác được đồng loại quan tâm, được ủ ấm, được “chăm sóc” (dù hơi thô bạo) khiến cái đuôi ngắn tũn của hắn tự động vẫy vẫy vài cái phản chủ.

“Móa nó, cái cơ thể phản bội này,” Minh chửi thầm, cố gắng kìm cái đuôi lại nhưng không được.

Hắn ngước nhìn con Golden. Con chó này to xác nhưng tâm hồn thì như đứa trẻ lên ba. Ngây thơ, hồn nhiên, và… ngốc nghếch. Nhìn cái mặt “ngu ngơ” của nó, Minh không nỡ giận.

“Được rồi, mày thắng,” Minh thở dài (hắt hơi một cái vì nước dãi dính vào mũi). “Tao sẽ gọi mày là Gâu Đần. Hợp với cái mặt mày lắm.”

Gâu Đần nghe thấy tiếng Minh hắt hơi, tưởng Minh đang rủ chơi, lại sấn tới định liếm tiếp.

“Gâu!” (Dừng! Ngồi xuống! Sit!) Minh sủa một tiếng đanh gọn, cố gắng bắt chước giọng điệu ra lệnh của con người.

Kỳ lạ thay, Gâu Đần khựng lại, rồi ngoan ngoãn đặt cái mông to xuống đất, đầu nghiêng sang một bên, tai vểnh lên nghe ngóng. Có vẻ như con chó này đã được huấn luyện bài bản, hoặc ít nhất là quen nghe lệnh.

Minh thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất thì thằng đệ mới này dễ bảo hơn con mèo Kitler kia.

Hắn rũ lông cho bớt nước (lại một hành động bản năng nữa) rồi bắt đầu suy tính.

Tình hình hiện tại rất phức tạp.

Thứ nhất: Hitler của thế giới The Mummy đã tái sinh thành mèo ở đây. Điều này không phải ngẫu nhiên. Đây có thể là một sự liên kết, một vũ trụ điện ảnh… à không, vũ trụ xuyên nhanh có tính liên tục.

Thứ hai: Khả năng cao là các nhân vật của thế giới cũ vẫn tồn tại ở đây, hoặc ít nhất là hậu duệ của họ.

Thứ ba: Hắn đang ở đâu và là năm bao nhiêu?

Minh nhìn quanh nhà kho. Những thùng hàng gỗ có in chữ tiếng Anh. “Fragile” “Handle with care”. Và một số thùng có logo của công ty vận tải biển.

“London,” Minh suy đoán. “Bối cảnh của 101 Con Chó Đốm chủ yếu diễn ra ở London. Nhưng là London thời nào?”

Bụng Minh bỗng réo lên ùng ục. Cơn đói cồn cào ập đến, nhắc nhở hắn rằng cơ thể Chihuahua này cần năng lượng gấp. Lượng đường huyết thấp đang làm hắn hoa mắt.

Hắn nhìn sang Gâu Đần. Con chó to xác vẫn ngồi đó, nhìn hắn chằm chằm, đuôi quẫy nhẹ.

“Ê Gâu Đần,” Minh sủa nhẹ. “Mày có biết chỗ nào có đồ ăn không? Tao đói quá.”

Gâu Đần nghiêng đầu sang bên kia.

“Gâu gâu?” (Ăn? Ăn á? Tớ biết! Tớ biết chỗ có xúc xích! Ngon lắm!)

Mắt Gâu Đần sáng rực lên khi nghe đến từ “ăn”. Nó đứng phắt dậy, chạy vòng quanh Minh, sủa vang.

“Gâu!” (Đi thôi! Đi thôi! Tớ dẫn đường!)

Minh gật đầu (gật cái đầu chó). “Được rồi, dẫn đường đi. À khoan, tiện thể kiếm cho tao một tờ báo. Báo mới nhất ấy. Tao cần xem tin tức.”

Gâu Đần ngơ ngác.

“Gâu?” (Báo? Cái thứ giấy mà ông chủ hay cầm che mặt buổi sáng á? Để làm gì? Xé nát ra chơi vui lắm hả?)

“Không phải để xé! Để đọc! À thôi, mày cứ mang về đây là được. Tao cần biết ngày tháng.”

Gâu Đần tuy không hiểu “ngày tháng” là gì, nhưng nó hiểu lệnh “mang về”. Nó vẫy đuôi lia lịa rồi phóng vút ra khỏi cửa nhà kho, biến mất vào màn đêm mưa gió.

Minh ngồi lại một mình, co ro trong góc khuất gió. Hắn bắt đầu cảm thấy lo lắng. Làm chó ở London không dễ dàng gì. Nhất là khi có một mụ đàn bà cuồng áo lông thú tên là Cruella de Vil đang lởn vởn đâu đó. Hắn là Chihuahua, lông ngắn, chắc mụ ta không thèm lột da làm áo đâu nhỉ? Hay mụ ta sẽ dùng da hắn làm… ví tiền? Hay găng tay?

“Rùng mình.” Minh lắc đầu xua đi ý nghĩ kinh dị đó.

Mười lăm phút sau.

Gâu Đần quay lại. Miệng nó ngậm một gói giấy báo to sụ, ướt nhẹp nước mưa. Mùi thơm nức mũi tỏa ra từ bên trong gói giấy.

Mùi thịt. Mùi gia vị. Mùi khói hun.

Minh cảm thấy nước miếng mình tuôn ra như suối. Hắn không thể kiểm soát được. Cái mũi thính nhạy của loài chó đang gửi tín hiệu “CỰC PHẨM” lên não bộ, lấn át mọi suy nghĩ lý trí của con người.

Gâu Đần thả gói giấy xuống trước mặt Minh.

“Gâu!” (Ăn đi! Tớ chôm được ở xe bán đồ ăn đêm đấy! Ông bán hàng đuổi theo ném cả cái muôi vào mông tớ, nhưng tớ chạy nhanh hơn!)

Minh dùng chân trước cào rách lớp giấy báo ướt. Bên trong là hai cây xúc xích Đức to tướng, nóng hổi, béo ngậy.

Lý trí con người của Minh gào thét: “Đừng ăn! Bẩn lắm! Rơi xuống đất rồi! Lại còn là đồ ăn trộm! Mày là con chó có lòng tự trọng!”

Nhưng bản năng Chihuahua thì gào to hơn: “THỊT!!! ĐỚP NGAY!!!”

Và thế là, Minh lao vào. Hắn cắn ngập răng vào cây xúc xích, cảm nhận vị mặn ngọt, béo ngậy lan tỏa trong khoang miệng. Hắn nhai ngấu nghiến, nuốt chửng từng miếng to, cái đuôi vẫy tít mù vì sung sướng.

“Ngon vãi chưởng!” Minh vừa ăn vừa rên rỉ. “Sao xúc xích ở thế giới này ngon thế nhỉ? Hay là do vị giác của chó nhạy hơn người?”

Gâu Đần ngồi bên cạnh, nhìn Minh ăn, nước dãi chảy ròng ròng nhưng không dám tranh. Nó chỉ liếm mép, chờ đợi xem Minh có để thừa miếng nào không.

Minh ăn hết một cây, bụng căng tròn. Hắn ợ một cái rõ to, rồi đẩy cây còn lại về phía Gâu Đần.

“Gâu.” (Của mày đấy. Cảm ơn nhé, người anh em.)

Gâu Đần không đợi Minh nói lần hai, nó “húp” trọn cây xúc xích chỉ trong một nốt nhạc, thậm chí còn không thèm nhai.

“Meow!” Kitler xù lông (Của ta đâu?)

Kệ mịa Kitler, Minh nhớ đến nhiệm vụ chính. Hắn quay sang nhìn tờ giấy báo gói xúc xích. Nó đã bị rách nát, thấm dầu mỡ và nước mưa, nhưng vẫn còn đọc được một số chữ lớn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

song-xuyen-quy-di-the-gioi-nhung-ta-la-quy-tu-a
Song Xuyên Quỷ Dị Thế Giới, Nhưng Ta Là Quỷ Tu A!
Tháng 2 7, 2026
nhan-gian-vo-thanh-tu-thiet-bo-sam-bat-dau-vo-dich
Nhân Gian Võ Thánh, Từ Thiết Bố Sam Bắt Đầu Vô Địch
Tháng 1 9, 2026
phap-su-lanh-chua-tu-pha-toai-than-cach-den-ma-vong-chi-than.jpg
Pháp Sư Lãnh Chúa: Từ Phá Toái Thần Cách Đến Ma Võng Chi Thần
Tháng 2 6, 2026
minecraft-van-gioi-an-toan-rut-lui.jpg
Minecraft: Vạn Giới An Toàn Rút Lui
Tháng 2 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP