Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dau-la-dieu-khien-cam-xuc-roi-xuong-the-bai-ban-thuong

Đấu La: Điều Khiển Cảm Xúc, Rơi Xuống Thẻ Bài Ban Thưởng!

Tháng mười một 7, 2025
Chương 0: Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 525: Tương lai đường!
dung-goi-ta-ac-ma

Đừng Gọi Ta Ác Ma

Tháng 2 7, 2026
Chương 2436 ngươi cho rằng đây là ai con mắt? Chương 2435 trời khắc
xuyen-qua-truyen-hinh-dien-anh-cuong-dai-cuoi-dai-nu-chu.jpg

Xuyên Qua Truyền Hình Điện Ảnh Cường Đại Cưới Đại Nữ Chủ

Tháng 1 9, 2026
Chương 290: Nhất cử cầm xuống kinh thành song xu! Hệ thống quân doanh cao cấp nhất! Chương 289: Mẫu nữ? Tỷ muội? Nguyễn tiếc văn điên phê chấn kinh Miêu quý phi!
ta-tong-mon-co-chut-manh.jpg

Ta Tông Môn Có Chút Mạnh

Tháng 1 25, 2025
Chương 710. Ta tông môn có chút cường! Chương 709. Giết tới vực ngoại tà ma sào huyệt!
truong-sinh-bat-dau-cung-tau-tau-song-nuong-tua-lan-nhau.jpg

Trường Sinh: Bắt Đầu Cùng Tẩu Tẩu Sống Nương Tựa Lẫn Nhau

Tháng 2 3, 2025
Chương 496. Hồng Mông cấp Thủy tổ Chương 495. Hồng Mông tháp tầng thứ 18 chiến lực!
truong-sinh-nuoi-chi-kien-chua-them-diem-tu-tien.jpg

Trường Sinh: Nuôi Chỉ Kiến Chúa Thêm Điểm Tu Tiên

Tháng 2 3, 2025
Chương 564. Long Vương kiến ăn kim loại Chương 563. Xích Tiêu Tiên Quân kiếp số bắt đầu 2
vinh-hang-chi-tam.jpg

Vĩnh Hằng Chi Tâm

Tháng 12 12, 2025
Chương 1448: Vĩnh hằng bất diệt ( đại kết cục ) Chương 1447: Siêu Thoát cảnh
thien-dao-con-non-gia-nhap-group-chat.jpg

Thiên Đạo Con Non, Gia Nhập Group Chat!

Tháng 2 3, 2026
Chương 281: Tổ Phù đệ nhất thế giới Băng Mỹ Nhân, lĩnh hội bảy đại Tổ Phù, lớn vô tận thôn phệ thuật! Chương 280: Mang khánh bị buồn nôn đến, Hầu ca chương lăng nha đầu làm sao không mang giày?
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 33: Sự Kiện Bất Ngờ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 33: Sự Kiện Bất Ngờ

Mười giờ ba mươi tối.

Minh lấy điện thoại ra, màn hình hắt lên khuôn mặt anh một thứ ánh sáng lạnh lẽo. Anh lướt danh bạ, tìm đến cái tên “Hùng Cảnh Sát” rồi nhấn gọi. Tín hiệu tút dài ba tiếng, rồi đầu dây bên kia bắt máy.

“A lô, anh Minh?”

Giọng Hùng – một điều tra viên hình sự trẻ, năng động, nhiệt tình nhưng hơi nóng tính, người từng làm việc với Minh tại khu C – vang lên, có chút ngạc nhiên.

Minh đáp, giọng bình thản đến lạ thường: “Hùng à? Mày có làm việc ở khu vực Nam Từ Liêm không?”

Hùng giật mình: “Anh Minh à? Em không quản lý khu đó. Có gì không anh?”

Minh liếc mắt về phía bóng tối đặc quánh dưới gầm cầu, nơi bốn bóng người đang nằm im lìm. “Anh vừa bắt được bọn móc túi, tính giao cho chú mày. Có điều anh ra tay hơi nặng.”

Đầu dây bên kia im lặng một giây. Rồi giọng Hùng trở nên lo lắng thấy rõ: “Nặng là sao anh? Chết người à?”

Minh cười khẽ, một nụ cười mà màn đêm cũng không che giấu hết vẻ lạnh lẽo. “Bậy. Tao chỉ đấm nó xỉu thôi.”

Hùng thở phào nhẹ nhõm. “OK anh, để em cho số anh Nghiêm. Anh ấy quản lý khu Nam Từ Liêm. Anh nói chuyện trực tiếp với anh ấy nhé.”

“OK.”

Minh cúp máy. Chỉ một lúc sau, điện thoại reo lên với một số lạ. Anh nhấn nghe.

“A lô?”

“Anh Minh phải không? Em là Nghiêm, điều tra viên hình sự khu vực Nam Từ Liêm,” một giọng đàn ông trầm ổn vang lên. “Hùng vừa gọi cho em. Nghe nói anh bắt được mấy tên móc túi?”

Minh xác nhận: “Đúng. Bốn tên. Anh vừa knock out tụi nó, giờ đang nằm xỉu dưới gầm cầu. Anh sợ tụi nó tỉnh lại chạy mất nên gọi ngay.”

“OK anh, anh đang ở đâu? Gửi định vị cho em.”

Minh gửi định vị rồi đứng chờ, lặng lẽ như một bóng ma giữa không gian ẩm mốc. Mười lăm phút sau, còi xe cảnh sát và xe cứu thương rú lên inh ỏi, xé toang màn đêm. Đèn xanh đỏ nhấp nháy liên tục, hắt những vệt sáng ma quái lên vòm bê tông. Một tốp cảnh sát nhanh chóng xuống xe, chạy vào gầm cầu.

Khi nhìn thấy bốn gã móc túi nằm la liệt, sưng vù mặt mũi, tất cả đều sững sờ. Một anh công an trẻ nhìn Minh, miệng há hốc: “Anh ra tay ác thật.”

Minh chỉ nhún vai, giọng dửng dưng: “Tụi nó có dao. Tao nhẹ tay là giờ tao lên cán nằm rồi.”

Nghiêm – một điều tra viên khoảng ba mươi lăm tuổi, mặt vuông vức, râu ria xồm xoàm – bước tới, chìa tay ra bắt chặt lấy tay Minh. “Em cảm ơn anh, bọn này cũng nằm trong danh sách rồi, nhưng lực lượng hơi mỏng nên chưa thu được bằng chứng. Giờ anh em mình về cơ quan ghi chép hồ sơ nhé.”

Minh gật đầu: “OK. Anh cũng muốn làm nhanh về ngủ. Khuya lắm rồi.”

Đứng phía sau, một công an viên trẻ tuổi nghĩ thầm: “Biết khuya mà còn chạy tới tận đây gây sự?”

Tại cơ quan điều tra, những thủ tục hành chính cứ thế diễn ra một cách máy móc. Từ ghi chép, ký tên, cam kết, cho đến vòng lặp câu hỏi và trả lời, Minh đều đáp lại một cách hoàn hảo theo đúng quy trình, không một lời thừa, chẳng một câu thiếu. Vẻ ngoài của anh bình tĩnh và hợp tác, che giấu hoàn toàn con người thật đang gào thét bên trong.

Mọi thứ kéo dài đến tận hơn một giờ sáng. Cuối cùng, Nghiêm cũng đứng dậy, chìa tay ra bắt với Minh lần nữa: “Cảm ơn anh. Anh về nghỉ đi.”

Minh chỉ gật đầu, rồi bước ra khỏi cơ quan, hòa mình vào màn đêm. Gió khuya hun hút, mang theo cái lạnh lẽo của kim loại và bê tông, thổi qua những con đường đã vắng bóng người. Minh lầm lũi đi bộ về nhà, tấm lưng vẫn cảm nhận rõ sức nặng trĩu từ chiếc ba lô. Nặng không chỉ vì đồ đạc, mà còn vì bốn túi máu bên trong đang không ngừng réo gọi cơn khát vẫn âm ỉ dâng trào như một ngọn núi lửa chực chờ phun trào. Nhưng hắn đã quen với cảm giác này rồi, quen với việc phải kìm nén con thú trong người.

Về đến nhà thì đồng hồ cũng đã điểm hai giờ sáng. Minh khóa trái cửa, quăng chiếc ba lô xuống sàn rồi ngồi phịch xuống giường. Không một chút chần chừ, hắn lôi ra một túi máu, nhìn chăm chú vào thứ chất lỏng đỏ tươi sóng sánh bên trong như một kẻ hành hương nhìn thấy thánh vật. Hắn dùng răng cắn mạnh vào mép túi rồi đưa lên miệng, hút lấy dòng chất lỏng ấm nóng.

Máu tươi tức thì chảy vào khoang miệng, mang theo vị ngon ngọt đặc trưng lan tỏa từ đầu lưỡi, xuống cổ họng, rồi thấm đẫm vào từng thớ thịt, từng tế bào khắp toàn thân. Một cảm giác sảng khoái tột độ tràn ngập cơ thể, xua tan đi mọi mệt mỏi, thay vào đó là sức mạnh, sự ấm áp và cảm giác dễ chịu đến lạ. Mọi tế bào như được hồi sinh sau một cơn hạn hán kéo dài.

Minh uống cạn không chừa một giọt rồi mới đặt chiếc túi rỗng xuống, khẽ thở ra một hơi thỏa mãn. “Cảm giác này… thật dễ gây nghiện,” hắn thầm nghĩ, mắt liếc nhìn ba túi máu còn lại trong ba lô với vẻ thèm thuồng. Rồi, hắn nhắm mắt, ngả lưng xuống giường và chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị.

Ngày thứ 3.

Buổi sáng, đúng 8 giờ, chuông điện thoại bàn trong phòng giám thị trưởng reo lên. Tiếng chuông dội trong không gian còn vương mùi trà nóng và giấy tờ. Ông Tùng đưa tay nhấc máy, mắt vẫn còn rà qua cuốn sổ công tác.

“A lô, tôi Tùng nghe.”

Đầu dây bên kia là giọng khàn nhưng nhanh gọn của điều tra viên trực ban: “Báo cáo chú Tùng, có việc liên quan cán bộ trại chú. Cậu Minh, quản giáo trẻ bên chú, tối qua 22 giờ có mặt tại bến xe Mỹ Đình, theo dõi một nhóm nghi phạm trộm cắp về điểm tập kết dưới chân cầu. Khi nhóm này chia tang vật, cậu ấy đã can thiệp… dùng tay không khống chế bốn đối tượng có dao. Sau đó báo cho nhân viên tuần tra đến hỗ trợ. Tang vật thu giữ đã lập biên bản, đối tượng tạm giữ tại cơ quan điều tra.”

Ông Tùng cau mày, tay siết chặt ống nghe: “Cán bộ của tôi… một mình? Có văn bản điều động, phối hợp nào không?”

“Không, thưa anh. Theo lời khai ban đầu, cậu ấy đi ngang, phát hiện dấu hiệu phạm tội, bám theo và ra tay ngăn chặn. Không có vũ khí hỗ trợ, không có phương án, không báo cơ quan.”

Trong một thoáng, giữa sự ngạc nhiên và nỗi khó chịu, ông Tùng nghe tim mình đập nhanh. Ông hình dung cảnh một cậu quản giáo trẻ, áo thường phục, lao vào bốn kẻ có dao dưới ánh đèn vàng vọt của gầm cầu. Hành động dũng cảm, nhưng là dũng cảm bất chấp quy trình. Ông hắng giọng: “Được rồi. Cho tôi bản tường trình và biên bản hiện trường. Tôi sẽ làm việc với cán bộ Minh ngay.”

Ông đặt máy xuống, ngồi lặng vài giây. Trên bàn, chiếc bút máy lăn một vòng, chạm vào khay giấy. Ông gọi điện xuống văn phòng: “Cho cán bộ Minh lên phòng tôi.”

Cửa mở. Minh bước vào, dáng người rắn rỏi, mắt còn quầng thâm, mùi gió đêm như vẫn lảng vảng trên áo. Cậu đứng nghiêm: “Báo cáo chú.”

“Ngồi,” ông Tùng chỉ vào ghế, giọng trầm. Ông không vội. Ông quan sát đôi bàn tay Minh—khớp ngón tay trầy xước. “Cậu biết tôi vừa nhận tin gì không?”

Minh hít một hơi: “Dạ, cháu đoán… chuyện tối qua.”

“Đúng.” Ông Tùng chống khuỷu tay lên bàn. “Cậu theo dõi một nhóm trộm cắp từ bến xe về đến gầm cầu, rồi lao vào khống chế bốn đối tượng có dao, tay không. Không báo ai. Không kế hoạch. Có đúng không?”

“Dạ… đúng. Nhưng thưa chú, lúc đó—”

“Khoan.” Ông giơ tay. “Tôi hỏi, cậu có nghĩ đến phương án dự phòng không? Có cân nhắc hậu quả nếu cậu không khống chế được không? Nếu người dân bị vạ lây? Nếu cậu bị thương? Hay tệ hơn?”

Minh im một nhịp. “Dạ, cháu có sợ. Nhưng tụi nó rút dao, cãi nhau về hàng. Cháu thấy một người đi đường đứng gần, cháu sợ họ sẽ bị hại. Cháu… cháu quyết định can thiệp.”

“Cậu là quản giáo trại tạm giam,” ông Tùng nói chậm rãi. “Nhiệm vụ chính của cậu là quản lý người bị tạm giam, bảo đảm an toàn trại, chấp hành quy trình. Cậu không phải trinh sát hình sự. Dù là công dân, cậu có quyền và nghĩa vụ tố giác tội phạm, nhưng quy tắc đầu tiên là đảm bảo an toàn bản thân và người xung quanh, phối hợp lực lượng chức năng. Cậu có điện thoại. Vì sao không gọi?”

“Cháu… lúc đó mọi thứ diễn ra nhanh quá. Cháu bám theo chúng nó từ bến xe, nghĩ sẽ gọi khi thấy địa điểm. Nhưng đến nơi, tụi nó lôi dao ra, cháu sợ nếu gọi, chúng nó phát hiện, hại người. Cháu đánh nhanh, khóa tay thằng đầu lĩnh, rồi… rồi mọi thứ cuốn đi.”

Ông Tùng nhắm mắt một thoáng, như đang nén lại nhiều thứ: sự tự hào bí mật về sức trẻ, và sự bực bội về sự liều lĩnh. “Cậu có biết nếu trong nhóm ấy có đứa mang hàng nóng, hoặc thêm đồng bọn nấp đâu đó? Cậu một mình, không áo giáp, không gậy, không đồng đội. Đó không phải can đảm—đó là mạo hiểm mù quáng.”

Minh cúi đầu: “Dạ, cháu nhận thiếu sót. Nhưng tang vật thu hồi đủ, đối tượng bị bắt, không ai bị thương trầm trọng. Cháu chịu trách nhiệm.”

“Chịu trách nhiệm không phải khẩu hiệu,” ông Tùng gằn nhẹ, nhưng giọng đã ấm hơn. “Cậu còn trách nhiệm với đơn vị, với gia đình, với người bị giam đang trông vào cậu mỗi ca trực. Một người ngã xuống, cả bộ máy xô lệch. Cậu hiểu không?”

Minh ngẩng lên, mắt đỏ vì thiếu ngủ: “Dạ, cháu hiểu. Cháu xin kiểm điểm.”

Phòng im lặng vài giây. Ngoài kia, tiếng giày của lính gác đi qua, gõ đều trên hành lang. Ông Tùng dựa lưng, thở ra: “Tôi không phủ nhận cậu có bản lĩnh. Tôi cũng không phủ nhận cậu đã góp phần ngăn chặn tội phạm, bảo vệ tài sản của dân. Nhưng quy trình là mạng lưới an toàn—cho cậu và cho mọi người. Lần sau, phát hiện tội phạm, báo ngay 113 hoặc liên hệ trực ban điều tra. Giữ khoảng cách quan sát, không đơn độc tiếp cận khi đối tượng có hung khí. Rõ chưa?”

“Rõ, thưa chú.”

“Về việc tối qua,” ông Tùng tiếp tục, lấy tờ giấy trắng đặt trước mặt Minh, “viết tường trình chi tiết mốc thời gian từ 20 giờ đến khi bàn giao đối tượng. Liệt kê nhân chứng, vị trí, biện pháp cậu sử dụng, đánh giá rủi ro cậu nhận thấy—thật. Tôi sẽ làm văn bản nhắc nhở, kèm đề xuất cử cậu đi lớp nghiệp vụ xử lý tình huống ngoài trại, phòng vệ chiến thuật và phối hợp liên ngành. Và… trong một tuần tới, cậu tạm thời không trực ca đêm. Tập trung hoàn thiện hồ sơ và học quy trình.”

Minh gật đầu: “Dạ, cháu chấp hành.”

Ông Tùng nhìn cậu một lúc, giọng mềm đi: “Minh này.”

“Dạ?”

“Dũng cảm là đáng quý. Nhưng người dũng cảm là người biết chọn cách an toàn và hiệu quả nhất để đạt mục tiêu. Đừng biến may mắn thành thói quen.”

Khóe môi Minh khẽ giật như một nụ cười ngượng: “Dạ, cháu sẽ nhớ.”

“Thôi, sang phòng hành chính lấy mẫu tường trình. Nộp trước 11 giờ. Có gì cần, báo tôi.”

“Rõ.” Minh đứng dậy, chào, quay người bước ra. Cánh cửa khép lại, để lại trong phòng tiếng đồng hồ quả lắc đều đều. Ông Tùng nhấc tách trà, nhấp một ngụm còn ấm, nhìn qua khung cửa sổ. Bầu trời sáng lên, như một lời nhắc về ranh giới mong manh giữa quả cảm và liều lĩnh—ranh giới mà ông, với tư cách người đứng đầu, phải dạy những người trẻ biết cách đứng đúng bên này.

Minh trở về phòng làm việc tại khu C. Trước mặt anh là một tờ giấy A4 trắng tinh và một bản “Mẫu tường trình sự việc” được in sẵn, trông khô khan và cứng nhắc như chính những bức tường bê tông của trại giam. Anh cầm cây bút bi lên, ngón tay cái vô thức miết nhẹ lên các khớp ngón tay của bàn tay còn lại. Chúng đã hoàn toàn lành lặn, da dẻ mịn màng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ mới đêm qua thôi, chúng còn là một mớ hỗn độn của những vết trầy xước và bầm tím sau màn “giao lưu võ thuật” dưới gầm cầu. Tốc độ hồi phục này thật đáng kinh ngạc, cứ như thể từng tế bào của anh đều có một đội ngũ bảo trì 24/7 làm việc hết công suất vậy. Một đặc quyền ngọt ngào của loài vampire, nhưng cũng là một bí mật chết người.

Minh bắt đầu viết. “Vào khoảng 20 giờ ngày… tháng… năm… trên đường từ nhà đến bến xe Mỹ Đình để gửi đồ về quê, tôi tình cờ phát hiện một nhóm bốn đối tượng có biểu hiện khả nghi…”

Tay anh di chuyển đều đều, tái hiện lại cuộc rượt đuổi ngẫu hứng. Viết đến đoạn “…tôi tiếp cận và dùng tay không khống chế đối tượng thứ hai” cây bút đột ngột dừng lại. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thật phũ phàng vừa lóe lên trong đầu. Cái con đường “hiệp sĩ đường phố” này hoàn toàn không bền vững. Nó là một nghề tay trái không lương, rủi ro cao, và tệ nhất là không cung cấp được thứ anh thực sự cần. Anh không thể cứ mãi trông chờ vào những cuộc chạm trán may mắn với bọn tội phạm để giải quyết cơn khát máu được. Sẽ đến lúc anh sơ suất, bị phát hiện, và mọi chuyện sẽ đổ bể. Một quản giáo trại giam với sức mạnh phi thường và sở thích uống máu? Nghe như kịch bản của một bộ phim hạng B, và anh chắc chắn không muốn làm diễn viên chính.

Bàn tay cầm bút của Minh run lên một cách khó nhận thấy, dư âm của lượng adrenaline khổng lồ từ đêm qua vẫn còn sót lại. Anh liếc mắt xuống chiếc ba lô nhỏ đặt dưới chân bàn. Bên trong đó, được bọc kỹ trong mấy lớp áo cũ, là ba túi máu mà anh đã “thuổng” được từ bọn móc túi. Một chiến lợi phẩm còn quý giá hơn cả tiền bạc. Cảm giác vừa tự hào vì đã làm được việc tốt, vừa sợ hãi như một tên trộm vừa cuỗm được món đồ quý giá cứ thế đan xen, khiến lồng ngực anh vừa căng phồng vừa trống rỗng.

Minh đang cố gắng nặn ra vài chữ cho mục “Đánh giá rủi ro” trong bản tường trình. Rủi ro à? Rủi ro lớn nhất là lỡ tay bẻ gãy cổ một trong bốn tên đó, hoặc tệ hơn là không kìm được cơn khát mà cắn vào cổ hắn ngay tại hiện trường. Anh đang định viết một câu gì đó thật khuôn mẫu và an toàn thì…

“Á…!”

Một tiếng la hét mơ hồ, đứt quãng từ phía xa vọng lại. Ngay sau đó là tiếng giày chạy dồn dập trên hành lang bê tông. Nhưng đây không phải là nhịp bước đều đặn của đội tuần tra. Âm thanh này hỗn loạn, gấp gáp, đầy vẻ hoảng hốt.

Tít… tít… tít… Rèèè… Tít…

Tiếng còi báo động nội bộ vang lên từng hồi ngắt quãng, không liên tục như báo động vượt ngục. Đó là mã hiệu khẩn cấp y tế. Giọng nói hoảng hốt của quản giáo trực ban khu B rít lên qua bộ đàm, âm thanh rè đặc nhưng vẫn nghe rõ từng chữ: “Y tế! Gọi y tế lên khu B! Ngay lập tức!”

Như một cái lò xo bị nén, Minh đứng phắt dậy. Mọi suy nghĩ về bản tường trình, về rủi ro, về thân phận vampire đều bị quét sạch. Bản năng nghề nghiệp chiếm lấy cơ thể anh. Phản xạ đầu tiên và duy nhất của anh là cúi xuống, túm lấy chiếc ba lô dưới gầm bàn. Của cải riêng tư phải được bảo vệ trước nhất. Anh lao ra hành lang, hòa vào dòng người gồm vài quản giáo khác đang hối hả chạy về phía khu B. Một linh cảm bất an len lỏi trong tâm trí Minh. Nó khác hẳn với những lần báo động vì phạm nhân đánh nhau hay tự làm bị thương. Có cái gì đó rất lạ.

Cánh cửa sắt của phòng biệt giam số B-07 đã mở toang. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, trắng ởn từ bên trong hắt ra, đổ bóng những bóng người đang đứng chắn ở cửa. Không khí đặc quánh mùi thuốc khử trùng rẻ tiền quyện với mùi mồ hôi cũ kỹ và một thứ mùi gì đó khó tả, ngai ngái. Ba bốn quản giáo đang đứng bên ngoài, mặt ai nấy đều căng thẳng, không ai dám bước vào.

Minh len qua đám đông, và cảnh tượng bên trong đập vào mắt anh.

Một phạm nhân nam nằm ngửa trên sàn xi măng lạnh cóng. Minh không biết lai lịch gã này, nhưng khuôn mặt gã thì anh sẽ không bao giờ quên. Da mặt tái nhợt, nhưng không phải màu trắng bệch của người chết thông thường, mà là một sắc xanh xám kỳ lạ. Hoàn toàn không có một vết thương bên ngoài nào có thể nhìn thấy được. Nhưng điều đáng sợ nhất là đôi mắt. Chúng mở to, trợn trừng, như thể đã nhìn thấy thứ gì đó kinh hoàng tột độ ngay trước khi chết. Ánh mắt ấy vẫn còn đông cứng lại nỗi khiếp đảm tột cùng. Tư thế của gã cứng ngắc, bàn tay phải co quắp lại như đang cố túm chặt lấy một thứ gì đó vô hình.

Minh quét mắt một lượt. Không có dây treo cổ. Không có vết cắt ở cổ tay. Không có bất kỳ dấu hiệu nào của các phương thức tự tử thông thường trong tù. Ổ khóa cửa vẫn còn nguyên niêm phong từ bên ngoài. Khay cơm tối qua vẫn còn nguyên vẹn trên chiếc bàn nhỏ, không hề được động đến.

Một nữ y tá của trại giam đã có mặt, sau khi kiểm tra mạch và đồng tử, cô lắc đầu ngao ngán. “Chết rồi. Đã chết ít nhất được 4-5 tiếng.”

Người quản giáo trực đêm khu B mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp: “Không thể nào… Lúc 3 giờ sáng tôi đi tra phòng, vẫn còn thấy hắn nằm ngủ bình thường…”

Ngay lúc đó, Giám thị Tùng xuất hiện, sắc mặt ông nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Nhưng Minh không còn để ý đến những người xung quanh nữa. Anh nhìn chằm chằm vào nét mặt hoảng sợ đến biến dạng của gã phạm nhân, và tim anh – thứ nội tạng mà anh không chắc có còn hoạt động bình thường hay không – bắt đầu đập thình thịch. Bàn tay anh vô thức siết chặt quai ba lô.

Một giọng nói thầm thì vang lên trong đầu anh, lạnh lẽo và rõ ràng: “Cái chết này… không bình thường.”

Và rồi, như một đoạn phim cũ bị xước, ký ức về cuộc đối thoại trong không gian trắng xóa vô tận ấy đột ngột quay trở lại.

“Nếu tôi chết thì sao?”

Giọng nói của vị thần vang lên, thờ ơ và đầy quyền năng. “Thì ngươi chết. Vĩnh viễn. Không hồi sinh. Không respawn. Không load save. Chết là chết. Chết trong thế giới đó nghĩa là chết thật.”

Cổ Minh khô khốc. Anh nuốt nước bọt, nhưng cảm giác như có một cục đá chặn ngang cổ họng.

“Còn… còn nếu tôi sống sót? Sống đến cuối phim?”

“Thì ta sẽ đánh giá.”

“Đánh giá?”

“Đúng. Đánh giá độ hài lòng của ta. Nếu ngươi làm ta thích thú, ta có thể cho ngươi phần thưởng. Nếu ngươi quá nhàm chán…” Giọng nói dừng lại một thoáng, một sự im lặng còn đáng sợ hơn cả lời đe dọa. “Ta sẽ xóa sổ ngươi ngay lập tức.”

Minh đứng chết trân giữa hành lang khu B, nhìn vào cái xác với đôi mắt kinh hoàng. Một suy nghĩ khủng khiếp lóe lên: Đây không phải là một vụ án mạng thông thường. Đây là một sự kiện trong “trò chơi” của gã thần kia. Và có vẻ như, đây là một người chơi thất bại nhưng có màn ra mắt đầy ấn tượng.

Minh về đến phòng trọ của mình trong trạng thái như kẻ mộng du. Anh không chào bà chủ nhà đang ngồi xem cải lương ở phòng khách, cũng không để ý con mèo mướp đang quấn vào chân. Anh đi thẳng vào phòng, khóa trái cửa, rồi kéo sập tấm rèm cửa sổ một cách dứt khoát, ngăn cách thế giới của mình với màn đêm bên ngoài.

Căn phòng chìm trong bóng tối. Minh bật ngọn đèn bàn duy nhất, ánh sáng vàng vọt hắt lên khuôn mặt căng thẳng của anh. Anh quăng mình xuống ghế, thở hắt ra một hơi dài rồi cúi xuống, kéo chiếc ba lô lên đùi. Đây không còn là một chiếc ba lô bình thường nữa. Đây là hòm kho báu, là bộ dụng cụ sinh tồn, là tất cả những gì anh có để đối mặt với cái thế giới điên rồ này.

Anh mở khóa kéo. Món đồ đầu tiên và quý giá nhất: một chiếc hộp giữ nhiệt loại nhỏ, thường dùng để đựng cơm trưa. Bên trong, được chèn cẩn thận bằng vài chiếc khăn mặt cũ, là ba túi sinh mạng. Ba túi máu, mỗi túi 200ml, chiến lợi phẩm từ đêm qua. Minh nhìn chúng, cảm giác như một gã nghiện nhìn vào liều thuốc cuối cùng. Ba bình nước tăng lực phiên bản cao cấp, nhưng cũng chỉ đủ cho anh cầm cự qua vài cơn khát đột xuất mà thôi. Anh cất chúng lại cẩn thận, như thể đang cất giữ ba viên kim cương.

Tiếp theo là bộ dụng cụ y tế đã mua trên mạng từ trước. Bộ đồ nghề để lấy máu, chắc chắn hữu dụng khi cần ở thế giới này, hoặc thế giới kia. Bên dưới lớp quần áo dùng để ngụy trang, anh lôi ra một con dao găm nhỏ, lưỡi thép sáng loáng. Nó không phải vũ khí gì ghê gớm, chỉ là một công cụ phòng thân anh mua từ lâu, nhưng trong tình cảnh này, có còn hơn không. Kế bên là một chiếc đèn pin siêu sáng cỡ nhỏ và cuối cùng, một ít tiền mặt được cuộn tròn, nhét trong một cái túi zip. Anh lôi ra đếm. Còn vài chục nghìn. Không đủ trả tiền nhà tháng này và cả tiền ăn mì tôm. Ngay cả khi trở thành một sinh vật siêu nhiên, nỗi lo cơm áo gạo tiền vẫn hiện hữu một cách đầy cay đắng.

Anh sắp xếp lại mọi thứ, kéo khóa ba lô, và đặt nó ngay cạnh chân giường, trong tầm với. Kiểm kê xong tài sản, nỗi hoang mang về cái chết ở trại giam có vơi đi một chút, thay vào đó là sự quyết tâm lạnh lùng.

Tối muộn. Cả khu trọ đã chìm vào im lặng. Trong căn phòng nhỏ, nguồn sáng duy nhất phát ra từ màn hình laptop của Minh. Với một tô mì tôm bốc khói nghi ngút bên cạnh, Minh bắt đầu công cuộc “nghiên cứu” của mình. Nếu cuộc đời anh đã bị biến thành một bộ phim, cách tốt nhất để sống sót là phải hiểu rõ các “thể loại”. Anh lướt qua một loạt phim kinh dị, giả tưởng, từ zombie, ma cà rồng, người ngoài hành tinh cho đến dị nhân. Anh xem chúng không phải để giải trí, mà là để học hỏi. Anh ghi nhớ các tình tiết, cách các nhân vật phản ứng, cách họ chiến đấu, cách họ chết một cách lãng xẹt, và quan trọng nhất là cách họ sống sót.

Bộ phim anh chọn tối nay là một tác phẩm về quái vật đến từ không gian khác. Phim bắt đầu khá bình thường, với những màn hù dọa rẻ tiền và lời thoại sáo rỗng. Minh vừa ăn mì vừa lẩm bẩm bình luận: “Đấy, lại tách nhau ra rồi, ngu chưa…” “Trời tối đừng có đi vào rừng một mình chứ, quy tắc cơ bản mà…”.

Khoảng mười lăm phút trôi qua. Màn hình laptop của anh đột nhiên giật giật nhẹ. Minh cau mày, gõ gõ vào touchpad. Chắc do mạng lag. Nhưng rồi anh nhớ ra mình đang xem phim offline, đã tải về từ trước. Rồi âm thanh lạ bắt đầu xuất hiện. Xen lẫn với tiếng la hét của nữ chính trên phim là một tiếng nhiễu rè rè, mỗi lúc một rõ hơn. Nó không giống tiếng nhiễu điện tử, mà giống như tiếng gió rít qua một khe cửa hẹp ở một nơi nào đó rất xa xôi, một âm thanh ai oán và lạnh lẽo.

Minh dừng việc ăn mì lại, căng tai lắng nghe. Cảm giác bất an từ trại giam lại ùa về.

Và rồi, nó xảy ra.

Đột nhiên, màn hình laptop lóe lên một ánh sáng cực mạnh. Không phải màu trắng bình thường, mà là một màu trắng xanh chói lòa, nuốt chửng mọi hình ảnh, mọi màu sắc trong phòng. Ánh sáng ấy như một thực thể sống, tràn ra khỏi màn hình và bao trùm lấy anh. Minh cảm thấy một lực hút khủng khiếp, như thể chiếc laptop đã biến thành một cái lỗ đen mini và đang lôi anh vào tâm của nó.

Tai anh ù đi, mọi âm thanh của thế giới, từ tiếng phim, tiếng gió rít, cho đến tiếng tim đập của chính anh, đều bị bóp nghẹt thành một sự im lặng tuyệt đối. Mắt anh không còn nhìn thấy gì ngoài một màu trắng xóa đến đau nhức. Cơ thể anh nhẹ bẫng, cảm giác như đang rơi tự do trong một khoảng không vô định.

Theo bản năng nguyên thủy nhất, bàn tay Minh vơ vội, chụp lấy thứ duy nhất anh có thể cảm nhận được bên cạnh mình – chiếc ba lô sinh tử. Anh ôm chặt nó vào lòng như ôm phao cứu sinh giữa biển cả. Anh cố gắng hét lên, một tiếng hét kinh hoàng bật ra từ sâu trong lồng ngực, nhưng không một âm thanh nào thoát ra khỏi cổ họng.

Cú rơi dường như kéo dài vô tận, rồi đột ngột kết thúc.

RẦM!

Một cú va chạm mạnh khiến anh nảy người. Một cơn đau nhói, sắc lẹm truyền đến từ sau lưng, như thể anh vừa ngã thẳng lưng xuống một sàn đá. Không khí trong phổi bị tống ra ngoài. Minh nằm co quắp, mắt vẫn chưa định hình lại được, toàn thân đau ê ẩm. Anh ho sặc sụa, cố gắng hít thở. Mùi ẩm mốc và không khí lạnh lẽo xộc vào mũi.

Anh lồm cồm ngồi dậy, tay vẫn ôm khư khư cái ba lô. Xung quanh là bóng tối đặc quỵt.

Minh nghiến răng, một câu chửi thề bật ra từ kẽ răng, vừa tức giận, vừa sợ hãi, vừa có chút cam chịu đến nực cười.

“Con bà nó… tới rồi!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ngu-thu-thap.jpg
Ngự Thú Tháp
Tháng 1 12, 2026
Nhân Vật Phản Diện Bởi Vì Ta Cả Nhà Liền Thành Nhân Vật Phản Diện
Nhân Vật Phản Diện: Bởi Vì Ta? Cả Nhà Liền Thành Nhân Vật Phản Diện?
Tháng mười một 12, 2025
ta-deu-vo-dich-thien-ha-moi-bat-dau-doat-dich.jpg
Ta Đều Vô Địch Thiên Hạ, Mới Bắt Đầu Đoạt Đích?
Tháng 1 31, 2026
thuc-son-treo-may-tram-nam-xuat-the-da-la-kiem-tien.jpg
Thục Sơn: Treo Máy Trăm Năm, Xuất Thế Đã Là Kiếm Tiên
Tháng 2 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP