Chương 32: Bọ ngựa bắt ve
Chín giờ tối. Bến xe Mỹ Đình.
Giữa biển người ồn ã và dòng xe cộ đặc quánh, Minh đứng nép mình vào một góc khuất gần quầy bán nước, tay cầm chai Aquafina còn nguyên tem. Hắn kéo sụp chiếc mũ hoodie, đeo khẩu trang đen che kín nửa mặt, khoác lên mình vẻ ngoài của một hành khách mệt mỏi đang chờ xe, thờ ơ với thế giới hỗn loạn xung quanh.
Nhưng đôi mắt hắn thì không.
Ẩn sau vành mũ, chúng sắc lẻm như dao găm, quét qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ, không bỏ sót một chi tiết nào trong cái không gian ngột ngạt này. Tiếng loa rè rè thông báo các chuyến xe đi Thanh Hóa, Nghệ An. Tiếng còi xe inh ỏi từ bãi đậu. Tiếng người gọi nhau, tiếng bánh xe va li kéo lệt sệt trên nền bê tông nứt nẻ. Tất cả hòa vào một bản giao hưởng hỗn loạn của âm thanh và chuyển động. Không khí nồng nặc mùi xăng dầu, mồ hôi và thức ăn nhanh. Giữa mớ mùi hương hỗn tạp đó, khứu giác nhạy bén của Minh vẫn lọc ra được một mùi hương đặc trưng: mùi máu tươi từ đám đông, một mùi hương vừa ngọt ngào vừa kích thích, khiến bản năng trong hắn cựa quậy. Hắn siết chặt chai nước, móng tay bấm sâu vào lớp nhựa mỏng. Không. Chưa phải lúc.
Và rồi, hắn nhìn thấy mục tiêu. Một gã đàn ông cao gầy, mặc áo khoác gió màu đen cũ kỹ dù trời đêm khá oi bức. Gã đội mũ lưỡi trai sụp xuống, chỉ để lộ phần cằm lởm chởm râu và đôi môi mím chặt. Gã không đứng yên, cũng không tìm kiếm ai. Hắn di chuyển chậm rãi, dáo dác như một con thú săn mồi, đôi mắt liên tục đảo quanh, quét qua từng túi xách, từng chiếc điện thoại hớ hênh. Ánh mắt gã dừng lại trên chiếc túi của một người phụ nữ trung niên, rồi lướt qua túi quần sau của một anh chàng đang nghe điện thoại, cuối cùng là chiếc ba lô để bên cạnh một cô gái trẻ.
Minh theo dõi không chớp mắt. Gã Mũ Lưỡi Trai khẽ hất hàm, một tín hiệu kín đáo về phía đám đông. Minh nheo mắt nhìn theo. Ba gã đàn ông khác, ăn mặc bình thường, đang lơ lửng giữa dòng người, chờ đợi. Một đội. Minh thở ra nhẹ nhàng. “Được rồi.” Hắn lùi sâu hơn vào bóng tối, biến mình thành một phần của nó.
Gã Mũ Lưỡi Trai ra hiệu. Lần này, mục tiêu là một bà cụ đang loay hoay với chiếc làn cói. Một con mồi hoàn hảo: già, chậm chạp, dễ phân tâm.
Một gã trong nhóm – Gã Che Chắn 1 – bắt đầu di chuyển, vờ vội vã rồi “vô tình” huých vào vai bà cụ. Bà lảo đảo. Gã rối rít xin lỗi: “Ối, bà ơi, cháu xin lỗi, cháu không cố ý!” Ngay lập tức, Gã Che Chắn 2 xuất hiện, giả bộ đỡ bà, miệng cũng hỏi han: “Bà ổn không ạ?” Chúng tạo thành một bức tường người, che khuất tầm nhìn của những người xung quanh. Và trong khoảnh khắc đó, một bóng đen – Gã Ra Tay – lướt qua sau lưng bà cụ. Nhanh như chớp, bàn tay gã thò vào chiếc túi vải bà đeo bên hông, nhẹ nhàng rút chiếc ví ra. Toàn bộ hành động diễn ra trong chưa đầy hai giây.
Minh nhìn chằm chằm, ghi nhớ từng chi tiết. Gã Ra Tay không giữ ví. Hắn lùi lại, chuyền nó cho Gã Che Chắn 1. Gã này nhận lấy, đút nhanh vào túi áo khoác rồi rảo bước hòa vào dòng người. Cả nhóm tản ra ngay lập tức. Bà cụ vẫn không hề hay biết, vẫn đang lẩm bẩm: “Mình để đâu nhỉ? Sao không thấy…”
Minh nín thở. Một màn kịch hoàn hảo, ăn ý đến lạnh người. “Lũ chó đẻ,” hắn thầm rủa.
Vụ thứ hai diễn ra ngay sau đó. Một anh chàng thanh niên mải nghe điện thoại, túi quần sau phồng lên hình chiếc smartphone. Gã Che Chắn 1 và 2 cùng đi tới, tạo ra một lối đi hẹp giả tạo. Khi Gã Ra Tay chen qua, hai ngón tay điêu luyện của hắn đã kẹp lấy chiếc điện thoại, chuyền ngay cho một đồng bọn. Anh thanh niên vẫn nói chuyện rôm rả, không hề hay biết.
Vụ thứ ba, mục tiêu là một cô gái trẻ lướt Facebook, chiếc ba lô để hớ hênh bên cạnh. Gã Che Chắn 1 “vô tình” làm rơi chùm chìa khóa. Tanh! Tiếng kim loại thu hút sự chú ý của cô gái. Trong khoảnh khắc đó, Gã Ra Tay từ phía sau đã lấy đi chiếc ví. Một màn kịch hỏi han qua lại rồi tất cả biến mất. Chúng thay đổi vai trò và phương thức liên tục, một trong số đó luôn giữ vai trò “trong sạch” không cầm tang vật, để đề phòng bất trắc. Chuyên nghiệp. Táo tợn. Vô nhân tính.
Đến vụ thứ tư, mục tiêu là một ông già đang ngủ gật trên hàng ghế chờ, túi áo khoác phồng lên. Đây là con mồi dễ dàng nhất. Hai gã ngồi xuống hai bên, tạo thành một không gian riêng tư. Gã Ra Tay đi ngang qua, giả vờ cúi xuống nhặt đồ, và trong lúc đó, bàn tay hắn nhẹ nhàng luồn vào túi áo khoác của ông già, lấy đi chiếc ví. Ông già vẫn ngủ say, miệng há hốc, không hề hay biết số tiền lương hưu ít ỏi của mình đã biến mất.
Minh siết chặt nắm tay, cơn giận bùng lên. Không phải vì trách nhiệm nghề nghiệp, mà là sự phẫn nộ thuần túy trước sự tàn nhẫn của chúng. “Bọn súc vật.”
Sau bốn vụ chớp nhoáng, Gã Mũ Lưỡi Trai ra hiệu kết thúc “buổi làm việc”. Bốn gã, từ bốn hướng khác nhau, dần hội tụ lại ở một góc khuất gần cổng ra rồi cùng nhau đi về phía cây cầu vượt dành cho người đi bộ.
Minh đứng dậy, khoác ba lô lên vai, giữ vẻ mặt bình thản như một hành khách vừa lỡ chuyến. Hắn lặng lẽ bám theo sau, giữ khoảng cách an toàn, lợi dụng dòng người và các cột trụ để che giấu bản thân. Bước chân hắn nhẹ như mèo, thân hình hòa vào bóng tối. Một con thú săn mồi đang rình rập con mồi của mình.
Mười giờ bốn mươi lăm phút tối. Gầm cầu vượt. Một khu vực tối tăm, hôi hám mùi nước tiểu và rác thải. Bốn gã móc túi tìm một góc khuất, ngồi xuống chia chác chiến lợi phẩm.
“Hôm nay được nhiêu?” Gã mập đầu đinh cười khà khà.
“Chắc cũng được ba chai. Chia bốn, mỗi thằng bảy trăm rưỡi,” gã lùn mặt nhăn nheo đáp, tay mân mê chiếc iPhone 14 Pro Max vừa chôm được. “Con này bán được thêm hai triệu nữa. Ngon!”
Chúng đang cười nói vui vẻ thì một tiếng bước chân vang lên. Từ bóng tối, một bóng người bước ra. Minh. Vẫn chiếc mũ hoodie, vẫn chiếc khẩu trang, nhưng đôi mắt hắn lạnh như băng.
“Mày là ai?” Gã cao gầy cảnh giác đứng dậy.
Minh không trả lời, tiếp tục tiến lại gần, bước chân chậm rãi, đều đặn.
“Đ.M mày, biến!” Gã mập gầm lên, lao tới, vung một cú đấm thô bạo.
Minh chỉ nghiêng nhẹ đầu. Nắm đấm của gã mập sượt qua tai hắn. Ngay lập tức, Minh đấm trả. Một cú móc hàm nhanh, gọn, chính xác. Rắc! Gã mập đổ gục xuống, bất tỉnh nhân sự.
Ba gã còn lại sững sờ. Gã cao gầy hoảng hốt rút ra một con dao bầu, lao về phía Minh. Minh không né. Hắn chộp lấy cổ tay cầm dao của gã, siết chặt và bẻ ngược. “Aaaaa!” Gã cao hét lên đau đớn, con dao rơi xuống đất kêu loảng xoảng. Một cú đấm vào hốc mắt, rồi một cú nữa vào quai hàm. Gã cao gục xuống, bất tỉnh.
Hai gã lùn còn lại kinh hãi quay đầu bỏ chạy. Nhưng chúng làm sao nhanh bằng Minh. Chỉ trong vài giây, hắn đã đuổi kịp, chặn đường. Một cú đấm. Gã thứ nhất ngã ngửa. Gã thứ hai quay đầu chạy ngược lại, và cũng chỉ hai giây sau, hắn nhận một cú đấm tương tự. Kết thúc. Cả bốn tên nằm la liệt trên nền xi măng bẩn thỉu.
Minh đứng giữa chúng, hơi thở đều đều. Hắn không hề mệt. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, không một vết xước. Đấm gục bốn người mà không tốn chút sức lực. Đây không phải sức mạnh của con người. Đây là sức mạnh của một con quái vật.
Hắn thở ra một hơi dài, rồi bắt đầu hành động. Không thể để chúng nằm la liệt thế này. Hắn kéo từng tên một, sắp xếp chúng vào những tư thế trông như đang ngủ say vì say rượu. Một người ngồi dựa tường, đầu gục xuống. Một người nằm nghiêng, tay gối đầu. Hai người còn lại ngồi cạnh nhau. Từ xa nhìn vào, không ai có thể nhận ra điều bất thường.
Xong xuôi, Minh mở ba lô, lấy ra bộ đồ nghề đã chuẩn bị sẵn: kim tiêm, túi trữ máu, bông, cồn. Hắn quỳ xuống bên cạnh gã mập, vén tay áo gã lên. Tĩnh mạch hiện rõ trên cánh tay béo múp. Hắn sát trùng, rồi nhẹ nhàng đưa kim vào. Máu đỏ tươi bắt đầu chảy vào túi.
Mùi máu tươi, ấm áp, ngọt ngào lan tỏa, đánh thức con quái vật đang ngủ say trong hắn. Cơn khát ập đến như một cơn sóng thần, cào xé cổ họng, khiến nanh răng hắn ngứa ran. Hắn run rẩy cầm túi máu lên, nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng đỏ thẫm bên trong. Giọng nói trong đầu thì thầm: Uống đi. Uống ngay đi. Chỉ một ngụm thôi.
Minh nghiến chặt răng, gân xanh nổi lên trên thái dương. Hắn gắng sức kìm nén, cất vội túi máu vào ba lô. “Không. Chưa phải lúc.”
Hắn tiếp tục với ba gã còn lại, mỗi tên một túi 100ml, tổng cộng 400ml. Mỗi lần lấy máu là một lần đấu tranh với cơn khát điên cuồng. Cuối cùng, hắn cẩn thận dán băng cá nhân lên vết kim tiêm cho từng gã, thu dọn sạch sẽ mọi thứ, không để lại một dấu vết.
Minh đứng dậy, nhìn bốn kẻ bất lương đang “ngủ say”. Trong ba lô, bốn túi máu nặng trĩu. Và trong cơ thể hắn, cơn khát vẫn đang gào thét.