Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
day-la-ta-nguyen-thuy-bo-lac.jpg

Đây Là Ta Nguyên Thủy Bộ Lạc

Tháng 3 6, 2025
Chương 423. Khương Huyền thành thần Chương 422. Ngàn năm trước bí mật
con-duong-cua-so-menh.jpg

Con Đường Của Số Mệnh

Tháng 2 9, 2026
Chương 1140: Liên Nguyệt ra tay Chương 1139: Gây hấn Lăng Thiên
cau-ra-mot-cai-vo-dao-thien-gia.jpg

Cẩu Ra Một Cái Võ Đạo Thiên Gia

Tháng 1 2, 2026
Chương 324: Diệt sát. Chương 323: Giao thủ.
quy-dao-cau-tien-tu-dem-chinh-minh-luyen-thanh-khoi-loi-bat-dau.jpg

Quỷ Đạo Cầu Tiên, Từ Đem Chính Mình Luyện Thành Khôi Lỗi Bắt Đầu

Tháng 7 28, 2025
Chương 1059. Đại kết cục (5) Chương 1059. Đại kết cục (4)
53855ef3b2a151a4506076674603742b

Hunter X Hunter Vương Tọa

Tháng 1 16, 2025
Chương 42. Phương xa Chương 41. Chiến đấu
dia-nguc-tro-ve.jpg

Địa Ngục Trở Về

Tháng 1 22, 2025
Chương 517. Quyết chiến Địa Hoang đỉnh Chương 516. Bất Tử Điểu tổ chức
hong-lau-trai-nam-kim-thoa-phai-om-ngu-phuc

Hồng Lâu: Trái Nắm Kim Thoa, Phải Ôm Ngũ Phúc

Tháng 10 18, 2025
Chương 182: Đại kết cục Chương 181: Kế vị (2)
nguoi-thay-ta-giong-khong-giong-tien.jpg

Ngươi Thấy Ta Giống Không Giống Tiên

Tháng 2 2, 2026
Chương 333: đợi lâu (2) Chương 333: đợi lâu (1)
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 1: The Nun 1 (Khởi đầu)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 1: The Nun 1 (Khởi đầu)

Cơn đau nhói sau lưng vẫn còn âm ỉ, nhưng cái cảm giác lạnh lẽo, ẩm ướt của sàn nhà mà Minh đang chờ đợi lại không hề xuất hiện. Anh mở mắt.

Trắng.

Một màu trắng vô tận, không điểm đầu, không điểm cuối. Không có trần, không có sàn, không có tường. Anh đang lơ lửng, nhưng lại có cảm giác như đang ngồi trên một mặt phẳng vô hình. Cái ba lô vẫn nằm gọn trong lòng anh. Chốn cũ quen thuộc đến phát bực.

Minh thở dài, không thèm ngạc nhiên nữa. Anh bình tĩnh kiểm tra lại khóa kéo của chiếc ba lô, đảm bảo “gia tài” của mình vẫn còn nguyên vẹn. Ít nhất thì cái thực thể quyền năng nào đó đã ném anh vào đây cũng đủ “tử tế” để cho anh giữ lại hành lý.

Ngay khi anh vừa xác nhận xong, một thanh âm vang lên từ mọi phía. Nó không phải giọng nam hay nữ, không cảm xúc, lạnh như băng, và dường như xoáy thẳng vào tâm trí anh.

[Xác nhận người chơi đã hoàn thành giai đoạn thích ứng. Bắt đầu nhiệm vụ chính thức đầu tiên.]

[Đang lựa chọn thế giới ngẫu nhiên…]

[Lựa chọn hoàn tất.]

[Thế giới tiếp theo: The Conjuring.]

[Thời gian chuẩn bị: 1 phút. Đếm ngược bắt đầu.]

Minh cứng người. Cái gì cơ? The Conjuring? Ám ảnh kinh hoàng? Cái vũ trụ phim ma ám mà chỉ cần nghe tên thôi đã đủ khiến người ta muốn đi nhà thờ xưng tội bảy ngày bảy đêm ấy hả?

Anh vừa mới “tốt nghiệp” khóa học về quái vật, zombie, những thứ hữu hình có thể đâm, có thể chém. Giờ lại quẳng anh vào một thế giới toàn ma quỷ, những thứ vô hình, thích chơi trò hù dọa, thích ám người, và đặc biệt là miễn nhiễm với vũ khí vật lý? Cái đệch! Đây là đánh đố nhau à?

“Khoan đã!” Minh hét lên vào khoảng không vô định, bất chấp việc anh biết mình chỉ đang nói chuyện với không khí. “Trả lời tao một câu đã!”

Sự im lặng là câu trả lời duy nhất. Đồng hồ đếm ngược vô hình vẫn đang kêu tích tắc trong đầu anh. 50 giây.

“Cái gã tù nhân ở khu B trại giam!” Minh nói gấp gáp, hy vọng sự khẩn thiết trong giọng nói của mình có thể xuyên qua sự thờ ơ của thực thể kia. “Gã chết rồi. Có phải gã cũng giống như tao không? Gã đã chết trong thế giới nhiệm vụ của mình, đúng chứ?”

Một khoảng lặng ngắn. Cứ ngỡ sẽ không có câu trả lời, thì thanh âm đó lại vang lên, vẫn lạnh lẽo và vô cảm.

[Đúng. Hắn đã thất bại trong nhiệm vụ và bị xóa sổ.]

Toàn thân Minh lạnh toát. Vậy ra đây không phải là một giấc mơ. Chết trong thế giới phim đồng nghĩa với việc biến mất hoàn toàn khỏi thế giới thực. Không có cơ hội làm lại, không có chuyện tỉnh dậy trên giường bệnh. Sự thật trần trụi và tàn nhẫn này giáng một đòn mạnh vào tâm lý vừa mới ổn định lại của anh.

30 giây.

Sự sợ hãi dâng lên, nhưng cùng với nó là một sự tức giận điên cuồng. Anh đang là con rối trong tay một kẻ nào đó, một kẻ có quyền năng ban cho anh sự sống và cũng có thể tước đoạt nó bất cứ lúc nào.

“Ngươi là cái thá gì?” Minh nghiến răng hỏi, giọng anh khàn đi. “Là Thần? Là quỷ? Hay một chương trình máy tính lỗi nào đó?”

Lần này, dường như có một sự thay đổi rất nhỏ trong thanh âm kia. Một thoáng dừng lại, gần như không thể nhận ra, như thể câu hỏi của anh đã gây ra một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng.

[Ngươi chưa đủ tư cách để biết.]

Câu trả lời ngắn gọn, nhưng mang theo sự miệt thị không hề che giấu. Nó như một cái tát vô hình, khẳng định vị thế thấp kém của anh. Mày chỉ là một con tốt, và con tốt thì không có quyền hỏi về người chơi cờ.

10 giây.

“Tư cách? Thế nào mới là đủ tư cách?” Minh gào lên, cố gắng vớt vát thêm thông tin trước khi bị tống đi. “Tao phải làm gì? Sống sót qua bao nhiêu thế giới? Giết bao nhiêu thứ…”

[Hết giờ.]

Hai từ đó cắt ngang câu hỏi của anh một cách tàn nhẫn.

Cảm giác quen thuộc lại ập đến. Không gian trắng xung quanh anh bị xé toạc, vặn vẹo. Cơ thể anh như bị kéo căng ra thành hàng ngàn mảnh rồi lại bị nhào nặn, ép chặt lại. Một cơn đau đớn và chóng mặt tột độ.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, một suy nghĩ tuyệt vọng nhưng cũng đầy mỉa mai lóe lên trong đầu Minh.

Chết tiệt, mình sắp phải đối đầu với Valak và Annabelle, mà trong ba lô chỉ có dao găm với mấy bịch máu thôi chứ làm quái gì có nước thánh!

Cú dịch chuyển lần này còn tệ hơn lần trước. Minh có cảm giác như mọi tế bào trong cơ thể mình bị ném vào máy xay sinh tố, xay nhuyễn, rồi một thế lực vô hình nào đó lại kiên nhẫn nặn chúng lại thành hình người. Cơn đau buốt và cảm giác buồn nôn ập đến cùng lúc. Anh nằm co quắp trên mặt đất, cố gắng hít thở.

Không còn màu trắng vô tận. Thay vào đó là mùi đất ẩm, mùi lá cây mục rữa và cái lạnh lẽo của sương đêm thấm qua lớp áo. Anh đang nằm giữa một bụi cây nào đó, và cái ba lô thân thương vẫn đang được anh ôm chặt trong lòng như gấu bông.

“An toàn rồi,” Minh lẩm bẩm, vỗ nhẹ vào chiếc ba lô. Anh ngồi dậy, tựa lưng vào một gốc cây sồi to tướng, cố gắng định thần. Xung quanh là bóng tối đặc quánh của một khu rừng già, chỉ có chút ánh trăng bạc lờ mờ xuyên qua kẽ lá.

Việc đầu tiên, kiểm tra tài sản. Anh mở ba lô. Con dao găm sắc lẹm vẫn nằm yên trong ngăn phụ. Mấy túi máu mà anh rút được từ mấy tay móc túi vẫn còn nguyên, lạnh ngắt. Vài thanh socola năng lượng, một chai nước suối, bật lửa, đèn pin… Tất cả vẫn ở đây.

“Tốt,” Minh thở phào nhẹ nhõm. “Ít nhất cái trò chơi chết tiệt này cũng cho phép mang đồ qua màn.”

Anh đứng dậy, vươn vai. Cơ thể mới này, cơ thể của một vampire, linh hoạt và mạnh mẽ hơn anh tưởng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng phân tích không khí. Các giác quan được cường hóa của anh bắt đầu hoạt động hết công suất.

Không có mùi xăng dầu, không có mùi khói bụi công nghiệp của thế kỷ 21. Thay vào đó là mùi than đá cháy âm ỉ và mùi dầu hỏa thoang thoảng từ phía xa. Một mùi hương rất “cổ điển”. Thêm vào đó là mùi nhang trầm nhẹ nhàng, như thể từ một nhà thờ hoặc một buổi lễ nào đó.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào các giác quan khác. Tai anh có thể nghe thấy tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió xào xạc qua tán lá, và… tiếng tim đập. Rất xa, nhưng rất rõ ràng. Không phải một, mà là hàng chục, hàng trăm nhịp tim đang đập đều đều. Một ngôi làng.

Mũi anh lại khụt khịt. Ngoài mùi đất ẩm và cây cối, anh còn ngửi thấy mùi máu. Mùi máu người, ấm nóng và đầy sức sống, hòa quyện trong không khí. Một bản năng nguyên thủy trỗi dậy trong anh, khiến cổ họng khô khốc. Anh nuốt nước bọt, cố gắng đè nén cơn đói đang cồn cào.

Nhưng có một mùi hương khác lạ, một thứ mà giác quan con người không thể nào cảm nhận được. Nó đến từ phía Tây Bắc. Một “mùi” hắc ám, lạnh lẽo, mục rữa và đầy tuyệt vọng. Nó không giống mùi xác chết của zombie, mà giống mùi của sự sợ hãi đã kết tinh lại qua hàng thế kỷ, mùi của một cái ác thuần túy đang ngủ yên.

“Từ zombie đến ma quỷ. Từ nước Mỹ hiện đại đến Romania thập niên 50,” Minh lẩm bẩm với chính mình, giọng đầy mỉa mai. “Cái Thần thánh phương nào thiết kế nhiệm vụ này có thù với tao chắc? Độ khó tăng vọt thế này thì thằng chó nào đỡ nổi?”

Anh lắc đầu, gạt đi những suy nghĩ vẩn vơ. Sống sót là ưu tiên hàng đầu. Anh cần thông tin, cần thức ăn – loại thức ăn đựng trong túi chứ không phải loại đang đi lại bằng hai chân – và cần một chỗ trú ẩn trước khi mặt trời mọc.

Nhìn về phía có những nhịp tim đang đập, Minh thấy một vài đốm sáng vàng cam le lói, yếu ớt giữa biển bóng tối. Ánh đèn dầu. Ngôi làng.

“Thôi thì cứ đến đó xem sao,” anh tự nhủ, khoác lại ba lô lên vai. “Hy vọng họ thân thiện với khách du lịch bụi, đặc biệt là loại khách có sở thích uống máu.”

Anh bắt đầu di chuyển, bước chân nhẹ nhàng không một tiếng động trên lớp lá khô, hòa mình vào bóng đêm như một bóng ma thực thụ.

—

Minh không vào làng ngay. Anh dành gần một giờ đồng hồ quan sát từ rìa rừng, nấp sau một thân cây lớn. Ngôi làng nhỏ bé, cũ kỹ, trông như thể bị thời gian bỏ quên. Những ngôi nhà gỗ lụp xụp nằm san sát nhau, ống khói tỏa ra những làn khói mỏng manh. Con đường đất độc đạo vắng tanh không một bóng người.

Điều khiến Minh chú ý là trên cửa sổ của gần như mọi ngôi nhà, dù giàu hay nghèo, đều treo một cây thánh giá bằng gỗ. Có nhà còn treo cả một chùm tỏi khô trước cửa. Bầu không khí yên bình giả tạo này không che giấu được một nỗi sợ hãi vô hình đang bao trùm lên tất cả.

“Đúng chất phim kinh dị,” Minh gật gù.

Khi chắc chắn rằng mình sẽ không bị dân làng cầm chĩa và đuốc ra chào đón, anh mới bước ra khỏi bìa rừng. Anh cố tình làm cho quần áo mình xộc xệch hơn một chút, tạo vẻ mặt mệt mỏi và hoang mang của một kẻ lạc đường thực sự.

Anh tiến thẳng đến nơi duy nhất còn ánh sáng và tiếng người: một quán rượu nhỏ ở cuối làng. Tấm biển gỗ ghi một cái tên tiếng Romania mà anh không tài nào đọc nổi. Anh đẩy cửa bước vào.

Tiếng cười nói trong quán im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh. Đó là những ánh mắt dò xét, cảnh giác, và ẩn chứa sự sợ hãi. Quán rượu nhỏ, chỉ có khoảng hơn chục người đàn ông đang ngồi quanh mấy chiếc bàn gỗ thô kệch. Mùi rượu rẻ tiền, mùi mồ hôi và mùi khói thuốc lá quyện lại thành một thứ mùi đặc trưng.

Minh nở một nụ cười mà anh hy vọng là trông có vẻ thân thiện và vô hại. Anh dùng tiếng Anh, cố tình pha thêm một chút giọng kiểu Pháp cho thêm phần “Tây”.

“Good evening. Excuse me, I seem to be lost,” anh nói, tay chỉ về phía khu rừng. “My car broke down a few miles away.” (Chào buổi tối. Xin lỗi, tôi có vẻ bị lạc. Xe tôi hỏng cách đây vài dặm.)

Một người đàn ông có bộ râu quai nón rậm rạp, trông như chủ quán, lau tay vào chiếc tạp dề bẩn thỉu rồi tiến lại. Ông ta nói tiếng Anh bập bẹ: “Lost? Not good place to be lost at night.” (Lạc à? Đây không phải chỗ tốt để bị lạc ban đêm đâu.)

Minh gọi một ly rượu và một đĩa xúc xích, dù anh biết mình chẳng thể ăn nổi. Đây là một phần của màn kịch hòa nhập. Anh ngồi vào một góc khuất, giả vờ nhấm nháp ly rượu mạnh đến cháy cổ họng, và lắng nghe.

Người dân trong làng bắt đầu nói chuyện trở lại, nhưng âm lượng đã nhỏ hơn hẳn. Họ uống rượu, nhưng vẻ mặt ai cũng căng thẳng. Thỉnh thoảng, một vài người lại liếc mắt về phía cửa sổ, hướng về ngọn đồi phía Tây Bắc nơi có tu viện cổ, rồi vô thức làm dấu thánh giá. Minh để ý thấy một thói quen kỳ lạ: trước khi có ai đó định nhắc đến tu viện, họ đều nhổ một bãi nước bọt xuống sàn nhà như để trừ tà.

Nhờ thính giác của vampire, Minh có thể nghe rõ từng lời thì thầm, ghép nối chúng lại thành một bức tranh toàn cảnh.

“…chỉ có thằng Maurice là còn đủ can đảm để giao hàng lên đó,” một gã nông dân nói khẽ.

Người bạn nhậu của gã rùng mình: “Cái tu viện đó… từ khi nó có chuyện, hoa màu của tao cũng úa hết. Rõ ràng là bị nguyền rủa.”

“Hai tuần trước,” một người khác chen vào, giọng run run. “Tao thề là tao nghe thấy tiếng chuông rung lên giữa đêm. Rõ mồn một.”

“Cha xứ đã nói rồi,” chủ quán kết luận, giọng đầy nghiêm trọng. “Không ai được bén mảng đến gần đó sau khi mặt trời lặn. Đó là vùng đất của quỷ.”

Minh lặng lẽ quan sát. Hầu hết mọi người trong quán đều đeo một cây thánh giá nhỏ trên cổ. Một vài người còn giắt theo một lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ chất lỏng trong suốt – chắc chắn là nước thánh. Sự tương phản thật trớ trêu. Anh, một sinh vật bóng đêm mà họ kinh sợ, lại đang ngồi giữa họ, giả vờ là một con người bình thường, cố gắng không để lộ ra việc mình chỉ muốn nếm thử mùi vị của chai nước thánh kia xem nó có “phê” như lời đồn không.

Anh tiếp tục giả vờ uống rượu, đảo mắt quanh quán. Và rồi, tai anh bắt được thông tin quan trọng nhất đêm nay.

“Sáng mai Maurice lại phải chở đồ lên đó đấy,” gã nông dân lúc nãy nói. “Chuyến hàng cuối cùng trước khi tuyết rơi dày.”

Minh khẽ nhếch mép cười. Maurice. Một cái tên, một mục tiêu. Anh không cần phải mò mẫm trong bóng tối nữa. Anh đã có người dẫn đường, dù người đó không hề hay biết.

Anh đặt vài đồng xu lên bàn, gật đầu chào chủ quán rồi lặng lẽ rời đi, biến mất vào màn đêm của ngôi làng đang chìm trong nỗi sợ hãi. Sáng mai, anh sẽ theo chân Maurice.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-konoha-ta-co-the-hop-thanh-van-vat.jpg
Người Tại Konoha: Ta Có Thể Hợp Thành Vạn Vật
Tháng 2 10, 2025
vo-hiep-tai-ha-canh-thien-tam-the-bi-kim-bang-lo-ra-anh-sang.jpg
Võ Hiệp: Tại Hạ Cảnh Thiên, Tam Thế Bị Kim Bảng Lộ Ra Ánh Sáng
Tháng 1 9, 2026
dau-pha-thach-toc-thieu-chu-nhuc-than-thanh-de.jpg
Đấu Phá: Thạch Tộc Thiếu Chủ, Nhục Thân Thành Đế
Tháng 1 9, 2026
ta-tai-yeu-ma-the-gioi-cang-gia-cang-deo-dai
Ta Tại Yêu Ma Thế Giới Càng Già Càng Dẻo Dai
Tháng 2 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP