Chương 31: The Witcher ( Dòng Máu Của Hỗn Mang )
Bóng tối không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng; ở nơi này, bóng tối là một thực thể sống, đặc quánh và nhầy nhụa như hắc ín. Nó bám vào da thịt, luồn lách vào từng hơi thở, cố gắng bóp nghẹt sự sống của bất cứ kẻ nào dám xâm phạm lãnh địa của nó.
Ciri đang chạy. Hay đúng hơn, cô đang cùng Kelpie – con ngựa đen trung thành và dũng cảm – xé toạc màn đêm mà lao đi trong cơn hoảng loạn tột độ.
Đây không phải là một khu rừng bình thường. Đây là một cơn ác mộng được hiện thực hóa. Những thân cây ở đây không mọc thẳng lên trời tìm ánh nắng, mà chúng vặn vẹo, xoắn xuýt vào nhau như những cơ thể đau đớn đang quằn quại trong lửa địa ngục. Vỏ cây xám ngoét, nứt nẻ như da người chết trôi, rỉ ra thứ nhựa đen hôi thối.
“Nhanh lên, Kelpie! Nhanh nữa lên!” Ciri hét lên, giọng cô vỡ vụn trong tiếng gió rít gào. Cô ép sát người vào cổ con ngựa, cảm nhận từng thớ cơ bắp của Kelpie đang căng lên như dây đàn, mồ hôi của nó bốc hơi nghi ngút, hòa lẫn với mùi sợ hãi của chính cô.
Những cái cây… chúng đang di chuyển.
Không phải do gió. Không có ngọn gió nào đủ sức làm cong những thân gỗ cổ thụ to bằng cả người ôm như vậy. Chúng đang sống, một thứ sự sống tà ác và đói khát. Những cành cây khẳng khiu, trụi lá, vươn ra như những cánh tay xương xẩu của hàng ngàn xác chết, quờ quạng trong không trung, cố gắng tóm lấy bờm ngựa, cố gắng móc vào áo choàng của Ciri, cố gắng giật cô ngã xuống nền đất đầy rễ cây đang chờ sẵn để siết cổ cô.
Vút!
Một cành cây sắc nhọn quất mạnh qua vai Ciri, xé toạc lớp áo vải dày và để lại một vết rát buốt nhói trên da thịt. Ciri cắn chặt môi để không bật ra tiếng kêu đau đớn. Cô không được phép dừng lại. Dừng lại là chết. Dừng lại là rơi vào tay bọn chúng.
Phía sau lưng cô, tiếng tù và rùng rợn vang lên, xuyên thủng cả tiếng gào thét của khu rừng ma quái. Đó là âm thanh của cái chết, âm thanh của Dearg Ruadhri – Những Kỵ Sĩ Đỏ, hay còn được biết đến với cái tên gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp các thế giới: The Wild Hunt.
Eredin và bầy lũ của hắn đang ở ngay phía sau. Ciri có thể cảm nhận được hơi lạnh thấu xương tỏa ra từ những bộ giáp xương xám ngoét của chúng, cái lạnh làm đóng băng cả không gian, biến những giọt mồ hôi trên trán cô thành băng đá ngay tức khắc. Tiếng vó ngựa của chúng không nện xuống đất, mà nện thẳng vào tâm trí cô, dồn dập, tàn nhẫn, như tiếng búa đóng đinh vào quan tài.
Nhưng Ciri không đơn độc.
Phía trước, dẫn đường cho cô xuyên qua mê cung tử thần này, là một đốm sáng trắng bạc thuần khiết. Ihuarraquax. Con kỳ lân nhỏ, người bạn đồng hành bất đắc dĩ nhưng trung thành tuyệt đối mà cô đã cứu mạng trên sa mạc Korath.
Ihuarraquax không chạy bằng bốn chân như một con thú bình thường. Nó lướt đi, nhẹ nhàng và thanh thoát như một giấc mơ, bộ lông trắng muốt của nó tỏa ra ánh sáng đẩy lùi bóng tối, vạch ra một con đường mỏng manh giữa những cành cây đang điên cuồng tấn công.
“Cẩn thận bên trái, Zireael!”
Giọng nói của Ihuarraquax vang lên trực tiếp trong đầu Ciri, không phải bằng ngôn ngữ loài người, mà bằng những xung động ý nghĩ thuần túy, rõ ràng và khẩn thiết.
Ciri giật mạnh dây cương. Kelpie hí lên một tiếng kinh hoàng, tung vó né sang phải trong gang tấc, tránh được một rễ cây khổng lồ vừa trồi lên từ lòng đất như một con trăn khổng lồ định nuốt chửng cả người lẫn ngựa.
“Chúng đang đến gần. Quá gần rồi,” Ihuarraquax cảnh báo, giọng của con kỳ lân mang theo sự lo lắng tột độ. “Không gian ở đây đang bị bẻ cong bởi sự hiện diện của chúng. Chúng ta không thể chạy thoát bằng tốc độ vật lý được nữa.”
Ciri quay đầu lại. Qua làn sương mù đen đặc, cô thấy những đôi mắt rực lửa xanh lục của những con ngựa ma, thấy những bộ xương sọ gắn trên mũ giáp của các kỵ sĩ Wild Hunt. Bàn tay của một tên kỵ sĩ đã vươn ra, gần như chạm được vào đuôi của Kelpie. Hơi lạnh từ hắn khiến đuôi con ngựa đông cứng lại, vỡ vụn ra như thủy tinh.
Sự tuyệt vọng dâng lên trong cổ họng Ciri, đắng ngắt. Cô đã chạy trốn quá lâu. Từ thế giới này sang thế giới khác, từ thời đại này sang thời đại khác. Cô mệt mỏi. Cô muốn dừng lại. Cô muốn buông xuôi.
Nhưng rồi, hình ảnh của Geralt hiện lên. Khuôn mặt khắc khổ với vết sẹo dài, đôi mắt mèo màu vàng hổ phách nhìn cô đầy yêu thương và nghiêm khắc. “Đừng bao giờ bỏ cuộc, Ciri. Một Witcher không bao giờ chết trên giường của mình, và chắc chắn không chết khi đang chạy trốn.”
Và Yennefer. Mùi hương tử đinh hương và ngấy hương. “Con là con gái của ta. Con mang trong mình dòng máu của sự hỗn mang và trật tự. Hãy kiểm soát nó, đừng để nó kiểm soát con.”
Ciri siết chặt tay nắm thanh kiếm Zireael sau lưng, dù cô biết lưỡi thép không thể làm gì được những bóng ma này. Vũ khí duy nhất của cô lúc này là chính bản thân cô.
“Nhảy đi, Zireael! Ngay bây giờ!”
Tín hiệu của Ihuarraquax bùng nổ trong đầu cô như một tiếng sét.
“Chúng ta không được lãng phí thời gian. Hy vọng duy nhất của chúng ta là một cú nhảy nhanh. Tới đúng nơi và đúng thời điểm. Khẩn trương lên, Mắt Sao.”
Ciri nhắm mắt lại. Cô không nhìn bằng đôi mắt trần tục nữa. Cô nhìn vào bên trong. Cô tìm kiếm cái lõi sức mạnh đang cuộn trào trong huyết quản mình – Dòng Máu Cổ Xưa (Elder Blood). Nó giống như một dòng dung nham nóng chảy, vừa nguy hiểm vừa quyền năng.
Cô cảm nhận được “The Spiral” (Vòng Xoắn Ốc) – cấu trúc của không gian và thời gian. Nó đang vặn vẹo xung quanh cô. Cô cần phải xé toạc nó ra.
“Aaaaaa!”
Ciri hét lên, giải phóng năng lượng. Không gian xung quanh cô nổ tung. Rừng cây dị dạng, bóng tối, những kỵ sĩ đỏ… tất cả vỡ vụn ra thành hàng triệu mảnh kính vỡ. Một luồng ánh sáng xanh lục chói lòa bao trùm lấy cô, Kelpie và Ihuarraquax.
Cảm giác buồn nôn ập đến, dữ dội như thể ruột gan cô đang bị lộn ngược ra ngoài. Đó là cái giá của việc di chuyển xuyên không gian. Thế giới xoay chuyển điên cuồng. Tiếng gió rít biến thành tiếng gầm của sấm sét.
Và rồi, sự rơi tự do.
RẦM!
Kelpie đáp xuống một bề mặt cứng, trơn trượt, vó ngựa trượt đi khiến cả Ciri và con ngựa suýt ngã nhào.
Ciri mở bừng mắt.
Rừng cây đã biến mất. Bóng tối đặc quánh đã biến mất. Thay vào đó là một cơn bão tố kinh hoàng. Mưa quất vào mặt cô như những viên đá dăm. Gió gào thét, xô đẩy cô, cố gắng hất cô ra khỏi lưng ngựa. Sấm sét rạch ngang bầu trời, chiếu sáng một khung cảnh hoang tàn của đá và nước.
Họ đang đứng trên một mỏm đá cheo leo giữa biển khơi gầm thét. Sóng biển đen ngòm, cao như những ngọn núi, đập dữ dội vào vách đá, tung bọt trắng xóa lên tận chỗ cô đứng.
Nhưng Ciri không quan tâm đến cơn bão. Cô ngước nhìn lên bầu trời.
Giữa những đám mây đen đang cuộn trào, qua những khe hở ngắn ngủi khi sấm chớp lóe lên, cô nhìn thấy chúng.
Những ngôi sao.
Không phải những ngôi sao xa lạ, đỏ quạch hay tím ngắt của những thế giới dị biệt mà cô từng đi qua. Đây là những ngôi sao của cô.
Kia là chòm Thần Long (The Dragon) uốn lượn kiêu hãnh trên vòm trời phương Bắc.
Kia là Nữ Thần Mùa Đông, lạnh lùng và xinh đẹp.
Kia là Bảy Dê (The Seven Goats) tụm lại với nhau như đang thì thầm những bí mật cổ xưa.
Kia là Bình Hoa (The Jar).
Và kia, quan trọng nhất, là Con Mắt (The Eye).
Trái tim Ciri đập mạnh trong lồng ngực, một nhịp đập của hy vọng vỡ òa. Cô biết những chòm sao này. Cô đã học tên của chúng từ Vesemir tại Kaer Morhen. Cô đã cùng Yennefer ngắm chúng từ ban công ở Aretuza. Cô đã cùng Geralt ngủ dưới ánh sáng của chúng trên những nẻo đường mòn.
“Chúng ta về rồi!” Ciri hét lên, giọng cô nghẹn ngào trong tiếng mưa gió, nước mắt hòa lẫn với nước mưa chảy dài trên má. Cô vuốt ve cổ Kelpie, cười như điên dại. “Kelpie! Nhìn kìa! Đó là bầu trời của chúng ta! Chúng ta đã về nhà! Chúng ta đã thoát!”
Sự nhẹ nhõm tràn ngập cơ thể cô, khiến chân tay cô bủn rủn. Cô muốn nhảy xuống ngựa, muốn hôn lên mặt đất đá lạnh lẽo này. Cô đã về nhà. Cô sẽ tìm Geralt. Cô sẽ tìm Yennefer. Mọi chuyện đã kết thúc.
Nhưng Ihuarraquax không chia sẻ niềm vui đó.
Con kỳ lân đứng trên mỏm đá, bộ lông trắng ướt sũng nước mưa nhưng vẫn tỏa ra thứ ánh sáng dìu dịu, buồn bã. Nó quay đầu lại nhìn Ciri, đôi mắt to tròn, đen láy chứa đựng một sự thật tàn nhẫn.
“Không, Mắt Sao,” giọng Ihuarraquax vang lên trong đầu cô, trầm buồn và nghiêm nghị, dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng Ciri nhanh như cách cơn mưa dập tắt một ngọn nến.
Ciri sững người, nụ cười đông cứng trên môi. “Ngươi nói gì cơ? Nhưng… những ngôi sao kia… Ta biết chúng mà! Đó là thế giới của ta!”
“Chúng ta đã thoát khỏi chúng. Đúng vậy,” Ihuarraquax tiếp tục, bước lại gần Ciri, cọ nhẹ chiếc sừng xoắn ốc vào vai cô an ủi. “Những Kỵ Sĩ Đỏ đã mất dấu chúng ta ở ngã rẽ của thời gian. Nhưng đây vẫn chưa phải đúng nơi, và đúng thời điểm. Những chòm sao kia… chúng tồn tại ở nhiều thế giới, Zireael ạ. Vũ trụ rộng lớn hơn cô tưởng tượng rất nhiều, và những hình ảnh phản chiếu đôi khi đánh lừa đôi mắt trần tục.”
Ciri nhìn lại bầu trời. Một tia chớp lóe lên, và lần này, cô nhìn kỹ hơn. Có gì đó không đúng. Vị trí của chòm Thần Long hơi lệch so với trí nhớ của cô. Màu sắc của Con Mắt đỏ hơn một chút. Và không khí… không khí ở đây thiếu đi cái mùi vị quen thuộc của ma thuật hỗn mang mà cô vẫn thường cảm nhận ở thế giới của mình.
Sự thất vọng ập đến, nặng nề hơn cả ngàn tảng đá đè lên ngực. Cô gục đầu xuống bờm ngựa, vai run lên bần bật.
“Ta không thể…” Ciri thì thầm, giọng vỡ vụn. “Ta không thể chạy nữa. Ta mệt lắm rồi, Ngựa Con à. Ta chỉ muốn về nhà.”
Ihuarraquax chạm nhẹ vào tâm trí cô, truyền sang một luồng hơi ấm, một sự kiên định vững chãi.
“Cô vẫn còn một chặng đường dài phải đi, Zireael. Nhưng cô không đi một mình. Ta đã hứa, và ta sẽ giữ lời. Ta sẽ không bỏ cô một mình. Chúng ta sẽ tìm thấy đường về. Nhưng không phải ở đây. Không phải lúc này.”
Con kỳ lân ngẩng cao đầu, nhìn vào khoảng không hỗn loạn của cơn bão.
“Chúng ta phải đi tiếp. Ngay bây giờ. Cánh cổng thời gian vẫn còn mở, nhưng nó đang khép lại rất nhanh. Nếu chúng ta ở lại đây quá lâu, Wild Hunt sẽ lại đánh hơi thấy mùi của Dòng Máu Cổ Xưa.”
Ciri hít một hơi thật sâu. Cô nuốt nước mắt vào trong, nuốt cả sự yếu đuối và nỗi sợ hãi. Cô ngẩng đầu lên. Nước mưa chảy ròng ròng trên khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu, nhưng đôi mắt màu xanh lục bảo của cô rực lên một ngọn lửa mới. Không phải ngọn lửa của sự hoảng loạn, mà là ngọn lửa của sự quyết tâm.
Cô nhớ lại lời dạy của các sư phụ Witcher. Cô nhớ lại sự kiêu hãnh của các nữ pháp sư. Và hơn hết, cô nhớ lại dòng máu đang chảy trong người mình. Cô không phải là một nạn nhân. Cô không phải là con mồi.
Cô là Ciri.