Chương 30: The Witcher ( Fringilla Vigo )
Toussaint. Xứ sở của rượu vang và tình yêu. Xứ sở của những câu chuyện cổ tích, nơi các hiệp sĩ lang thang thề thốt bảo vệ danh dự của những quý bà, và nơi mà thực tế khắc nghiệt của chiến tranh dường như bị chặn đứng bên ngoài những rặng núi phủ tuyết.
Geralt xứ Rivia đang cưỡi Roach đi dạo quanh những con đường lát đá của Beauclair, thủ phủ của Toussaint. Nắng vàng rực rỡ rót mật xuống những mái ngói đỏ, những vườn nho trĩu quả và những tháp chuông cao vút. Không khí sực nức mùi hoa hồng, mùi bánh nướng và mùi rượu vang lên men nồng nàn.
Nhưng trong lòng Geralt, có một tảng đá nặng trĩu. Anh cảm thấy mình như một kẻ mộng du, lạc lối trong một giấc mơ quá đỗi ngọt ngào đến mức không muốn tỉnh dậy, dù biết rằng bên ngoài giấc mơ đó, thế giới đang cháy rụi.
Anh nhớ lại những gì đã xảy ra. Ký ức ùa về, vừa rõ ràng vừa mơ hồ như những mảnh vỡ của một tấm gương soi.
“Chúng ta đã tìm được một cái giường,” Geralt nhớ lại, tay vô thức siết nhẹ dây cương khi Roach gõ móng lộp cộp trên nền đá. “Chúng ta đã tìm được một cái giường trong căn phòng của cô ấy. Chúng ta đã yêu nhau như điên dại, cuồng nhiệt, tham lam, như thể đã sau nhiều năm ròng cô đơn và cảnh cô đơn lại đang đe dọa lần nữa.”
Đó là Fringilla Vigo. Nữ pháp sư với đôi mắt màu xanh lục bảo, người có vẻ ngoài mềm mại và dịu dàng, khác hẳn với sự sắc sảo và gai góc của Yennefer. Nhưng chính sự mềm mại đó lại là một cái bẫy êm ái nhất.
“Chúng ta đã nói với nhau nhiều điều. Chúng ta kể nhau nghe những sự thật nhỏ nhoi. Chúng ta đã trao những lời dối trá thật đẹp đẽ. Nhưng dù cho có là dối trá, chúng vẫn không phải là toan tính hay nhằm để lừa gạt.”
Geralt tự cười nhạo chính mình. Không toan tính ư? Có lẽ là từ phía anh. Anh đã tìm thấy ở Fringilla một sự an ủi, một liều thuốc giảm đau cho tâm hồn đang rỉ máu vì lo lắng cho Ciri và nhớ nhung Yennefer. Nhưng sâu thẳm, anh biết mình đang lừa dối. Anh đang dùng Fringilla để lấp đầy khoảng trống mà Yennefer để lại.
Với một cú thúc nhẹ, anh hối Roach phi nước đại nhẹ nhàng qua một cổng vòm phủ đầy hoa hồng leo – loài hoa nở rộ ngay cả trong tháng Một ở cái xứ sở kỳ lạ này.
“Chúng ta đã yêu nhau. Và kể nhau nghe nhiều điều. Và những lời dối trá ngày càng trở nên đẹp đẽ và giả tạo.”
Thời gian ở đây trôi đi theo một cách khác. Nó không được đo bằng giờ, bằng ngày, mà bằng những thùng rượu được khui ra, bằng những buổi tiệc tùng thâu đêm suốt sáng, và bằng những đêm dài trong vòng tay của Fringilla.
“Hai tháng. Từ tháng Mười đến Yule.”
Và giờ đã là tháng Một. Hai tháng trời ròng rã. Hai tháng anh không di chuyển thêm được một bước nào về phía Ciri. Hai tháng anh để mặc cho thanh kiếm của mình nằm im trong vỏ, để mặc cho những vết chai trên tay mềm đi vì da thịt đàn bà và ly rượu.
“Hai tháng yêu đương tham lam, cuồng dại.”
Tiếng móng ngựa của Roach vang vọng trên nền đá của cung điện Beauclair, như tiếng đồng hồ đếm ngược mà Geralt cố tình lờ đi. Anh biết mình phải rời đi, nhưng cái “bùa mê” của Toussaint, hay đúng hơn là bùa mê của Fringilla, đang giữ chân anh lại chặt hơn bất kỳ sợi xích sắt nào.
===
Geralt buộc ngựa và đi bộ vào khu vực nhà bếp hoàng gia, nơi có mùi thơm quyến rũ của thịt nướng và gia vị thảo mộc. Anh định tìm chút gì đó để uống, nhưng tiếng nói chuyện xì xào từ một góc khuất khiến anh dừng lại.
Đó là những người bạn đồng hành của anh. Nhóm “hanse” kỳ lạ mà định mệnh đã gắn kết lại với nhau.
“Thành phố này như bị bỏ bùa mê, cả cái Toussaint chết tiệt này,” giọng của Angouleme vang lên, oang oang và thiếu kiên nhẫn. Cô nàng cựu lục lâm thảo khấu đang ngồi vắt vẻo trên một thùng rượu rỗng, tay xoay xoay một con dao gọt hoa quả. “Một bùa mê treo trên cả thung lũng. Đặc biệt là trong cung điện này. Các người không thấy sao? Chúng ta ăn, chúng ta uống, chúng ta ngủ, và rồi chúng ta quên mất mình là ai.”
“Angouleme nói đúng đấy,” Milva lên tiếng. Nữ cung thủ ngồi mài những mũi tên của mình, nhưng động tác của cô chậm chạp và thiếu đi sự dứt khoát thường ngày. Ánh mắt cô nhìn xa xăm qua khung cửa sổ. “Chúng ta đã ở đây quá lâu rồi! Quá lâu, chúng ta đã ngồi ủ dột một chỗ. Nó đã khiến chúng ta phát khùng. Tay tôi bắt đầu run rồi đây này, không phải vì sợ, mà vì thiếu vận động. Ciri đang ở ngoài kia, còn chúng ta thì ở đây vỗ béo cho giun.”
“Nhưng Geralt…” Cahir, chàng trai Nilfgaard trẻ tuổi, ngập ngừng nói. Anh ta đang lau chùi bộ giáp của mình, một công việc anh ta đã làm đi làm lại cả trăm lần trong tuần này. “Anh ấy có vẻ… hạnh phúc. Hoặc ít nhất là bình yên. Sau tất cả những gì anh ấy đã chịu đựng, liệu chúng ta có quyền tước đi sự nghỉ ngơi này của anh ấy không?”
“Đó không phải là nghỉ ngơi, Cahir,” Regis, gã ma cà rồng cao cấp với vẻ ngoài của một dược sĩ tri thức, nhẹ nhàng phản bác. Ông đang pha chế một loại rượu thuốc, hương thơm của mandrake tỏa ra dìu dịu. “Đó là sự đình trệ. Toussaint giống như một đầm lầy nước ấm. Nó êm ái, dễ chịu, nhưng nó sẽ nuốt chửng ý chí của cậu nếu cậu đứng yên quá lâu. Geralt đang bị kẹt trong một vòng lặp của cảm giác tội lỗi và sự trốn chạy. Và cô nàng pháp sư kia… cô ta là mỏ neo giữ con tàu của chúng ta lại.”
Geralt đứng lặng sau bức tường đá, từng lời nói của họ như những mũi kim châm vào lòng tự trọng của anh. Họ nói đúng. Tất cả bọn họ. Angouleme với trực giác hoang dã, Milva với sự thực tế tàn nhẫn, và Regis với trí tuệ sâu sắc. Anh đang kéo họ xuống cùng mình. Anh, Geralt xứ Rivia, kẻ giết quái vật, giờ đây đang trốn chạy thực tại trong váy của một nữ pháp sư.
Anh không bước ra. Anh không đủ can đảm để đối mặt với ánh mắt của họ lúc này. Anh quay lưng, bước đi về phía hành lang dẫn đến khu phòng nghỉ của các khách mời hoàng gia. Đôi chân anh, như một thói quen chết tiệt, lại dẫn anh về phía phòng của Fringilla Vigo.
===
Căn phòng của Fringilla ngập tràn ánh nến và mùi hương hoa oải hương. Những tấm rèm nhung dày che kín các cửa sổ, ngăn cách thế giới bên ngoài, tạo nên một không gian riêng tư, bí mật và đầy ma mị.
Khi Geralt bước vào, Fringilla đã đợi sẵn. Cô mặc một chiếc váy lụa mỏng màu xanh ngọc, tôn lên làn da trắng sứ và mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng. Cô không nói gì, chỉ mỉm cười – một nụ cười vừa mời gọi vừa sở hữu – và đưa tay về phía anh.
Họ lao vào nhau không phải bằng sự dịu dàng của những người mới yêu, mà bằng sự khao khát của những kẻ đang cố gắng quên đi bản thân mình. Geralt hôn cô, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh của một người phụ nữ khác cứ chập chờn ẩn hiện. Mùi hương của Fringilla là oải hương và hổ phách, nhưng khứu giác của anh lại ảo tưởng ra mùi tử đinh hương và ngấy hương.
Trong cơn mê loạn của khoái cảm, khi lý trí bị nhấn chìm bởi bản năng, Geralt đã thốt lên cái tên mà linh hồn anh luôn khắc khoải.
“Yennefer…”
Tiếng thì thầm khàn đặc, nhỏ thôi, nhưng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, nó vang lên như một tiếng sấm.
Cơ thể Fringilla cứng lại trong tích tắc. Đôi mắt xanh lục bảo của cô mở to, thoáng qua một tia đau đớn và ghen tuông sắc lẹm. Cô nghe rõ. Đây không phải lần đầu tiên. Đây là lần thứ hai anh gọi cô bằng tên người phụ nữ đó ngay trong những khoảnh khắc thân mật nhất.
Lần đầu tiên, cô đã bỏ qua, tự nhủ rằng đó là do anh quá say. Nhưng lần này, sự thật trần trụi đã phơi bày: Anh chưa bao giờ thực sự ở đây với cô. Thể xác anh thuộc về cô, nhưng trái tim anh, linh hồn anh vẫn đang lang thang tìm kiếm Yennefer.
Nhưng Fringilla Vigo không phải là một người phụ nữ tầm thường. Cô là một thành viên của Hội Pháp Sư, một điệp viên, một người chơi cờ lão luyện. Cô nuốt ngược sự tổn thương vào trong, nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh giả tạo. Cô không dừng lại, cũng không đẩy anh ra. Cô tiếp tục vuốt ve anh, để anh chìm đắm trong ảo mộng của mình.
“Em ở đây, Geralt. Em ở đây,” cô thì thầm vào tai anh, giọng ngọt ngào như mật độc.
Geralt, chìm trong cơn mê, không nhận ra sự thay đổi trong giọng nói của cô. Anh ôm chặt lấy cô, tin rằng mình đang giữ được một mảnh vỡ của hạnh phúc, dù đó chỉ là hạnh phúc vay mượn.
===
Nửa đêm, khi Geralt đã chìm vào giấc ngủ say vì kiệt sức và rượu, Fringilla nhẹ nhàng gỡ tay anh ra khỏi người mình. Cô khoác lên mình chiếc áo choàng đen, lặng lẽ bước ra khỏi giường.
Cô đi đến bức tường phía sau tủ quần áo, lẩm nhẩm một câu thần chú bằng Cổ Ngữ. Những viên gạch đá rùng mình chuyển động, để lộ ra một lối đi bí mật tối om. Đây là một trong những bí mật của cung điện Beauclair mà chỉ có người Elves cổ đại và một số ít pháp sư cao tay ấn mới biết đến.
Fringilla bước vào lối đi, thắp lên một ngọn lửa ma thuật nhỏ trên đầu ngón tay. Cô đi sâu xuống lòng đất, đến một căn phòng nhỏ, lạnh lẽo, nơi đặt một chiếc Megascope – thiết bị liên lạc ma thuật tối tân.
Cô kích hoạt thiết bị. Không gian rung chuyển, và hình ảnh mờ ảo của Philippa Eilhart – người đứng đầu Hội Pháp Sư (The Lodge of Sorceresses) – hiện ra trong không trung. Philippa đang ngồi trong phòng làm việc của mình ở Montecalvo, đôi mắt sắc sảo nhìn xuyên qua khoảng cách không gian.
“Fringilla,” giọng Philippa vang lên, lạnh lùng và uy quyền. “Báo cáo đi. Tình hình thế nào rồi?”
“Anh ta vẫn ở đây, Philippa,” Fringilla trả lời, giọng cô không còn chút mềm mại nào như khi ở bên Geralt. “Anh ta đang ngủ trong phòng tôi. Mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát.”
Philippa gật đầu hài lòng, nhưng ánh mắt bà ta vẫn đầy nghi hoặc. “Tốt. Chúng ta cần giữ chân Geralt ở Toussaint càng lâu càng tốt. Hắn là một biến số khó lường. Nếu hắn tìm thấy Ciri trước chúng ta, hoặc tệ hơn, nếu hắn giao Ciri cho Yennefer, kế hoạch của Hội sẽ đổ bể. Vilgefortz đang săn lùng con bé, và chúng ta cần hắn lộ diện. Geralt cần phải bị vô hiệu hóa, ít nhất là trong lúc này.”
Philippa dừng lại một chút, rồi hỏi thẳng: “Cô có thể giữ hắn lại đến tháng Năm không? Đến lễ hội Belleteyn?”
Fringilla im lặng một lúc. Cô nhớ lại ánh mắt của Geralt, sự day dứt trong anh, và cả cái cách anh gọi tên “Yennefer” trong vô thức. Cô biết mình không thể giữ chân một con sói mãi mãi, nhất là khi con sói đó đang khao khát tìm về với bầy đàn thực sự của nó.
“Không,” Fringilla trả lời dứt khoát. “Có lẽ là không đến tháng Năm. Bản năng của Witcher trong anh ta đang trỗi dậy. Những người bạn của anh ta cũng đang gây áp lực. Nhưng…”
Cô hít một hơi sâu, ánh mắt trở nên kiên định và có chút tàn nhẫn. “…tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng để giữ anh ta lại đây lâu nhất có thể. Tôi có những cách của riêng mình.”
“Tốt lắm,” Philippa mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Hãy dùng mọi thủ đoạn. Tình cảm, tình dục, ma thuật, rượu… bất cứ thứ gì. Đừng để hắn rời đi. Và Fringilla… cô không để tình cảm cá nhân xen vào nhiệm vụ đấy chứ?”
Fringilla thoáng giật mình, nhưng cô che giấu nó rất nhanh. Cô nghĩ đến hai lần Geralt gọi nhầm tên cô. Đó là một sự sỉ nhục, nhưng cũng là một bí mật cô muốn chôn vùi. Nếu Hội biết cô thất bại trong việc chiếm lĩnh trái tim Geralt, vị thế của cô sẽ bị lung lay. Và hơn nữa, có một phần nào đó trong cô, một phần đàn bà yếu đuối, không muốn thừa nhận rằng mình chỉ là cái bóng của Yennefer.
“Không, thưa bà,” Fringilla nói dối, giọng lạnh tanh. “Hắn chỉ là một công cụ. Và tôi đang sử dụng công cụ đó rất hiệu quả.”
“Được rồi. Giữ liên lạc.”
Hình ảnh của Philippa tan biến. Fringilla đứng một mình trong căn phòng lạnh lẽo dưới lòng đất. Cô tắt ngọn lửa trên tay, bóng tối bao trùm lấy cô. Trong bóng tối đó, cô cho phép mình rơi một giọt nước mắt – giọt nước mắt của sự tủi hờn và đơn độc, trước khi lau khô nó và quay trở lại giường, tiếp tục đóng vai người tình hoàn hảo của Geralt xứ Rivia, tiếp tục dệt nên những lời dối trá đẹp đẽ để giam cầm người đàn ông mà cô vừa yêu vừa hận.
Bên ngoài, tuyết bắt đầu rơi trên những vườn nho của Toussaint, phủ trắng những giấc mơ dang dở.
===