Chương 30: The Mummy ( Tình Yêu Ngàn Năm )
Bầu trời trên cao Hamunaptra dần chuyển sang màu tím sẫm của hoàng hôn, những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh như những con mắt của các vị thần cổ đại đang nhìn xuống thế gian. Sự im lặng bao trùm lên Thành phố của Người Chết, một sự im lặng nặng nề nhưng bình yên đến lạ kỳ sau những cơn bão cát và tiếng gầm thét của quái vật.
Tại một ban công đá đổ nát nhìn ra sa mạc mênh mông, Imhotep và Anck-Su-Namun đứng bên nhau. Không còn là một Đại Tư Tế quyền uy với phép thuật hô mưa gọi gió, cũng không còn là một xác ướp gớm ghiếc mang theo lời nguyền ngàn năm. Lúc này, hắn chỉ là một người đàn ông đang đứng trước người phụ nữ mà hắn yêu hơn cả sinh mạng, hơn cả quyền lực, và hơn cả sự bất tử.
Gió sa mạc thổi tung mái tóc đen dài của Anck-Su-Namun và làm bay phần phật tà áo choàng của Imhotep. Hắn đưa bàn tay, vốn dĩ từng khô khốc như cành củi mục, giờ đây đã đắp đầy da thịt, nhẹ nhàng chạm vào gò má của nàng.
“Ba ngàn năm…” Imhotep cất tiếng, giọng nói trầm đục vang vọng như tiếng vọng từ lòng đất, nhưng lại chứa đựng một nỗi niềm da diết khôn nguôi. “Ta đã chịu đựng bóng tối, sự giam cầm, bọ hung ăn thịt, và sự cô đơn lạnh lẽo suốt ba ngàn năm. Tất cả chỉ để đổi lấy khoảnh khắc này. Được nhìn thấy nàng, bằng xương bằng thịt, dưới ánh sao của Ai Cập.”
Anck-Su-Namun ngước nhìn hắn, đôi mắt nàng sâu thẳm như dòng sông Nile mùa nước nổi. Nàng đặt tay mình lên tay hắn, cảm nhận hơi ấm – thứ mà cả hai đã khao khát suốt hàng thiên niên kỷ.
“Chàng đã vì ta mà thách thức cả các vị thần, Imhotep,” nàng thì thầm. “Tình yêu của chúng ta đã trở thành một huyền thoại, một lời nguyền, và cả một nỗi khiếp sợ. Nhưng chàng có bao giờ tự hỏi, tại sao tình yêu ấy lại mãnh liệt đến thế không?”
Imhotep nhíu mày, ánh mắt hắn thoáng chút suy tư. “Vì nàng là duy nhất. Vì linh hồn ta và nàng đã hòa quyện vào nhau từ trước khi cái chết chia lìa chúng ta.”
“Không chỉ có vậy,” Anck-Su-Namun lắc đầu nhẹ, ánh mắt nàng nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh. “Tình yêu của chúng ta rực cháy, bởi vì nó luôn bị ngăn cấm, và bởi vì chúng ta đã chết. Sự chia ly là ngọn gió thổi bùng lên ngọn lửa khao khát. Suốt ba ngàn năm qua, chúng ta yêu nhau trong ký ức, trong nỗi đau, và trong sự chờ đợi. Chúng ta chưa bao giờ thực sự ‘sống’ cùng nhau.”
Nàng quay lại nhìn thẳng vào mắt Imhotep, giọng nói trở nên nghiêm túc và đầy triết lý: “Sự bất tử, Imhotep à… nó là một món quà, nhưng cũng là một lời nguyền tàn độc nhất. Nếu chúng ta sống mãi mãi, nếu chúng ta có hàng vạn năm bên nhau, liệu chàng có còn nhìn ta với ánh mắt si mê như thế này không? Hay thời gian vô tận sẽ mài mòn cảm xúc, biến tình yêu nồng cháy thành thói quen, rồi thành sự chán chường lạnh nhạt?”
Imhotep sững người. Hắn là kẻ mưu cầu sự bất tử để thống trị thế giới, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ đến cái giá của sự vĩnh hằng đối với tình yêu. Hắn nhớ lại những vị thần bất tử trên đỉnh Olympus hay trong truyền thuyết Ai Cập, họ sống mãi mãi, nhưng cuộc đời họ đầy rẫy sự phản bội, chán nản và vô cảm.
“Nàng sợ sao?” Imhotep hỏi khẽ.
“Ta sợ,” Anck-Su-Namun thừa nhận, giọng nàng run lên. “Ta không sợ cái chết. Ta đã chết một lần rồi. Ta sợ một ngày nào đó, sau một ngàn năm nữa, chàng sẽ nhìn ta như nhìn một hạt cát trong sa mạc, không còn cảm xúc. Ta sợ sự vĩnh cửu sẽ giết chết tình yêu mà chúng ta đã phải trả giá bằng cả linh hồn để giữ gìn. Đời người ngắn ngủi, Imhotep ạ. Chính vì nó ngắn ngủi, vì nó có điểm kết thúc, nên mỗi khoảnh khắc bên nhau mới trở nên quý giá. Như đóa hoa sen nở trên sông Nile, nó đẹp vì nó sẽ tàn. Nếu nó nở mãi mãi, ai còn trân trọng hương sắc của nó nữa?”
Imhotep im lặng một lúc lâu. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn sang nhóm người kỳ lạ – những kẻ tự xưng là “Siêu nhân” đang đứng đợi ở phía xa. Hắn hiểu ra rằng, quyền lực tối thượng và sự bất tử vô song mà hắn theo đuổi bấy lâu nay, thực ra chỉ là lớp vỏ bọc để che giấu nỗi sợ hãi mất mát. Nhưng nếu giữ được sự tồn tại vĩnh cửu mà đánh mất đi rung động của trái tim, thì đó mới là cái chết thực sự.
Hắn mỉm cười, một nụ cười thanh thản chưa từng thấy trên gương mặt của Đại Tư Tế.
“Nàng nói đúng, Anck-Su-Namun. Ta đã từng muốn biến thế giới này thành vương quốc của chúng ta, nơi chúng ta cai trị vĩnh viễn. Nhưng giờ ta nhận ra, vương quốc thực sự nằm ở đây,” hắn đặt tay lên ngực trái của nàng. “Ta không cần vạn tuế. Ta chỉ cần một kiếp người, vài chục năm ngắn ngủi, để được già đi cùng nàng, để thấy những nếp nhăn xuất hiện trên khóe mắt nàng, và để nắm tay nàng bước sang thế giới bên kia một lần nữa, nhưng là cùng nhau.”
Anck-Su-Namun mỉm cười rạng rỡ, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. “Hãy làm người thường thôi, Imhotep. Hãy để chúng ta sống, và chết, như những con người.”
Imhotep gật đầu kiên định. Hắn quay sang phía nhóm của Thành và Minh, vẫy tay ra hiệu.
Thành, trong bộ đồ Siêu nhân Vàng chói lọi, hiểu ý bước tới. Cậu cầm trên tay cuốn Sách Vàng Amun-Ra, vẻ mặt trang trọng khác hẳn vẻ tếu táo thường ngày.
“Ông quyết định rồi chứ?” Thành hỏi, giọng tôn trọng. “Một khi tôi dùng phép này, ông sẽ mất đi tất cả quyền năng. Ông sẽ biết đau, biết ốm, biết đói, và một viên đạn lạc hay một con dao cùn cũng có thể giết chết ông. Ông sẽ không còn là thần thánh nữa.”
Imhotep nắm chặt tay Anck-Su-Namun, ngẩng cao đầu: “Ta chưa bao giờ là thần. Ta chỉ là một kẻ si tình. Hãy làm đi.”
Thành gật đầu. Cậu mở cuốn sách Amun-Ra, lật đến trang chứa câu thần chú “Hóa Phàm” – phép thuật nghịch đảo quy luật của sự hồi sinh.
“Bằng quyền năng của Amun-Ra, ta tước bỏ sự vĩnh hằng, trả lại sự hữu hạn. Cát bụi trở về với cát bụi, máu thịt trở về với máu thịt. Hỡi linh hồn bất tử, hãy chấp nhận quy luật của sự sống!”
Thành đọc to câu thần chú. Một luồng ánh sáng vàng dịu nhẹ bao trùm lấy Imhotep. Không có sấm sét, không có đau đớn dữ dội. Chỉ có cảm giác như một gánh nặng ngàn cân được trút bỏ khỏi vai. Lớp hào quang tà khí mờ ảo xung quanh Imhotep tan biến. Da của hắn trở nên hồng hào hơn, hơi thở trở nên rõ rệt hơn.
Imhotep hít một hơi thật sâu. Hắn cảm thấy cái nóng của sa mạc rát trên da, cảm thấy cơn khát khô trong cổ họng, và cảm thấy trái tim mình đập thình thịch trong lồng ngực – một nhịp đập yếu ớt, mong manh, nhưng đầy sức sống.
“Ta… ta cảm thấy…” Imhotep nhìn xuống tay mình, rồi nhìn Anck-Su-Namun.
“Chàng đang sống,” nàng mỉm cười, ôm chầm lấy hắn.
Hai người họ cúi đầu chào nhóm của Thành như một lời cảm ơn thầm lặng, rồi dìu nhau bước xuống những bậc thang đá, đi về phía những con lạc đà đang chờ sẵn, bắt đầu một cuộc hành trình mới – cuộc hành trình của những người phàm trần.
Ở phía bên kia, Minh – người đang mượn thân xác của Jonathan – cũng bắt đầu thực hiện công đoạn cuối cùng của mình.
“Được rồi, kịch hạ màn, diễn viên cũng nên trả lại đạo cụ,” Minh vươn vai một cái, quay sang nói với Rick và Ardeth Bay. “Này mấy ông bạn, Jonathan sắp quay lại đấy. Nhớ bảo hắn là tôi đã để lại cho hắn một món quà tinh thần to lớn nhé.”
Dứt lời, Minh thoát ra khỏi cơ thể Jonathan, trở lại thành hình dáng thật của Minh – một thanh niên hiện đại với vẻ mặt lém lỉnh.
Cơ thể Jonathan lảo đảo, suýt ngã sấp mặt nếu Rick không kịp đỡ lấy. Jonathan mở mắt, chớp chớp liên tục, ngơ ngác nhìn xung quanh: “Cái quái gì… Sao tôi lại ở đây? Tôi nhớ là tôi đang… ôi trời, đầu tôi đau như búa bổ! Mà sao tôi lại mặc cái bộ đồ bó sát màu đỏ lố bịch này thế này?”
Rick vỗ vai ông anh vợ, cười khổ: “Chuyện dài lắm, Jonathan. Nhưng tin vui là cậu vừa trở thành anh hùng cứu thế giới đấy.”
Minh (ở dạng avatar hiển thị) đứng bên cạnh Thành và Ciri, nhìn ba người đàn ông của thế giới này lần cuối.
“Tạm biệt nhé, Rick O’Connell, Ardeth Bay,” Thành nói, giọng có chút bùi ngùi. “Cảm ơn vì đã phối hợp diễn xuất ăn ý.”
Rick dù không nhìn thấy Minh như Thành, nhưng anh cảm nhận được sự hiện diện của họ. Anh giơ tay chào theo kiểu quân đội: “Không biết các cậu là ai, đến từ đâu, nhưng cảm ơn. Nếu không có các cậu, chúng tôi đã thành bữa tối cho lũ bọ hung rồi.”
Ardeth Bay đặt tay lên ngực, cúi đầu thật sâu: “Medjai sẽ không bao giờ quên ơn này. Các bạn là những sứ giả của thần linh.”
Ba kẻ du hành- Thành, Ciri và Minh – quay lưng bước ra khỏi cổng thành Hamunaptra. Ánh nắng chiều tà kéo dài bóng của họ trên nền cát vàng rực.
Hình ảnh của họ lúc này trông vừa hùng vĩ vừa… buồn cười.
Ciri, cô gái Witcher mạnh mẽ, đang vác trên vai một bao tải to tướng căng phồng. Tiếng kim loại va vào nhau leng keng phát ra từ bên trong tố cáo đó là vàng – rất nhiều vàng. Cô bước đi nhẹ nhàng như thể đang vác một bao bông, gương mặt toát lên vẻ hài lòng của một người vừa trúng số độc đắc.
Thành thì còn vất vả hơn. Ngoài cái bao tải vàng to không kém Ciri vắt vẻo sau lưng, cậu còn đang khệ nệ ôm trước ngực một viên kim cương khổng lồ – viên đá quý ngự trên đỉnh kim tự tháp của Vua Bọ Cạp mà cậu đã nhanh tay “tiện thể” cạy ra. Viên kim cương to như cái nồi cơm điện, lấp lánh bảy sắc cầu vồng dưới ánh mặt trời, khiến Thành phải nheo mắt mỗi khi nhìn xuống.
“Nặng… nặng quá…” Thành vừa đi vừa than thở, nhưng tay thì ôm chặt cứng không buông. “Đúng là gánh nặng của sự giàu sang.”
Minh đi bên cạnh, nhìn hai người bạn đồng hành với ánh mắt ghen tị pha lẫn trêu chọc.
“Này, hai người tham vừa thôi chứ,” Minh bĩu môi. “Mang hết vàng của Ai Cập đi thế này thì bảo tàng Anh Quốc lấy gì mà trưng bày?”
“Kệ họ chứ,” Ciri đáp tỉnh bơ. “Công sức đánh đấm nãy giờ, đây là thù lao xứng đáng.”
Ra đến một đụn cát cao, nơi ranh giới của nhiệm vụ sắp kết thúc, cả ba dừng lại.
Minh quay sang nhìn hai người bạn, vẻ mặt thoáng chút nghiêm túc. Cơ thể của anh bắt đầu trở nên mờ dần, dấu hiệu của việc đăng xuất khỏi thế giới này.
“OK, chia tay ở đây nhé,” Minh nói, giọng nhẹ nhàng. “Mọi người biết luật chơi rồi đấy. Sau khi kết thúc arc này, anh sẽ bị reset ký nhớ về màn chơi này. Anh sẽ quên sạch những gì chúng ta vừa làm, quên cả mấy câu thần chú sến súa hay màn kịch ‘5 anh em siêu nhân’ điên rồ đó.”
Anh chỉ tay vào hai bao tải vàng và viên kim cương: “Nhưng mà, nhớ để phần cho anh nhé! Đừng có nhân lúc anh mất trí nhớ mà nuốt trọn đấy.”
Ciri bật cười, nụ cười hiếm hoi làm sáng bừng cả khuôn mặt lạnh lùng thường thấy. Cô đưa tay ra, làm động tác cụng tay với Minh dù tay cô xuyên qua tay anh.
“Yên tâm đi ông tướng,” Ciri nói chắc nịch. “Em biết anh là ai. Dù anh có quên, em sẽ nhắc. Tiền của anh một xu cũng không thiếu đâu, em giữ hộ thôi, có tính lãi đấy.”
Thành cũng gật đầu lia lịa, cố gắng giữ thăng bằng với viên kim cương: “Đúng đúng, đại ca yên tâm. Em uy tín số một server.”
Minh mỉm cười hài lòng, cơ thể anh dần tan biến vào không trung như những hạt pixel. “Được rồi, hẹn gặp lại ở thế giới thực, hoặc một thế giới khác. Good game!”
Bóng dáng Minh biến mất hoàn toàn, để lại Thành và Ciri đứng giữa sa mạc mênh mông.
Ciri xốc lại bao vàng trên vai, quay sang hỏi Thành: “Này, mang đống này về rồi tính sao? Cậu có định công khai với chính phủ không? Một pháp sư sở hữu hai cuốn sách quyền năng nhất cổ đại và một viên kim cương to bằng cái đầu người… Cậu sẽ bị CIA, FBI, và cả tá tổ chức khác săn lùng đấy.”
Thành nhún vai, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ: “Chưa biết nữa chị ơi. Em vẫn còn đang mê cái vụ livestream này lắm. Nổi tiếng cũng vui mà. Với lại, có hai cuốn sách này trong tay, em sợ gì bố con thằng nào. Cùng lắm thì em lại ‘Hóa Phàm’ tụi nó.”
Ciri lắc đầu ngán ngẩm nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ thích thú: “Cậu đúng là hết thuốc chữa. Nhưng mà thôi, tùy cậu. Dù sao thì…”
Cô nhìn về phía chân trời. “Không sao đâu,” Ciri nói tiếp, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. “Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ gặp lại nhau thôi. Thế giới này rộng lớn, nhưng những kẻ như chúng ta thì luôn có cách tìm thấy nhau. Đi thôi, về nhà đếm tiền nào.”
Thành cười toe toét: “Vâng, về đếm tiền! Em sẽ mua một cái biệt thự, à không, một hòn đảo!”
===