Chương 29: The Mummy ( Chiến Trường Bất Tử )
Minh vội vàng đưa tay cản lại, hét lớn: “Dừng lại! Mày bị điên à? Mới vào game đã dùng Ulti (Chiêu cuối) thì còn gì là vui nữa? Khán giả muốn xem hành động, muốn xem combat tay đôi, muốn xem kỹ năng cá nhân (micro-skill)! Dọn map bây giờ thì hết phim sớm à? Mày có hiểu khái niệm ‘câu giờ kiếm content’ không hả?”
Thành trố mắt nhìn người anh em của mình, không tin vào tai mình: “Nhưng tụi nó đông như kiến cỏ ấy! Nhìn kìa! Phải đến hàng triệu quân! Chúng ta chỉ có năm người! Năm người đấy!”
Minh nhếch mép cười, một nụ cười ngạo nghễ ẩn sau lớp kính mũ bảo hiểm Siêu nhân Đỏ: “Thì thế mới gọi là thử thách! Game dễ quá thì ai thèm chơi? Buff giáp cho anh em rồi xông lên! Tao muốn thấy combo! Tao muốn thấy highlight!”
Thành thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài mang sức nặng của cả ngàn năm lịch sử Ai Cập cộng lại. Cậu biết, cãi lời Minh lúc này còn nguy hiểm hơn lao vào đám quái vật kia. Cậu đành lật ngược lại cuốn sách, tìm đến trang phép thuật hỗ trợ.
“Được rồi, ông trùm! Muốn chơi khô máu thì chơi!” Thành gào lên, đọc to thần chú: *”Khiên Thần Hộ Mệnh – Kích hoạt!”*
Năm luồng ánh sáng vàng kim từ cuốn sách bắn ra, bao bọc lấy cơ thể năm người. Lớp ánh sáng nhanh chóng cô đặc lại, tạo thành một lớp màng năng lượng mỏng nhưng cực kỳ kiên cố, lấp lánh như kim cương dưới ánh lửa chiến trường.
Minh vung tay, cây giáo Osiris của Ciri (mà hắn đã “mượn” tạm với lý do ‘Red Ranger phải dùng hàng dài’) xoay tít một vòng tạo nên tiếng xé gió rợn người. Hắn quay lại nhìn đồng đội, hô to khẩu hiệu:
“Nào các anh em siêu nhân! Đừng làm xấu mặt thương hiệu Tokusatsu! Giờ là lúc thể hiện võ thuật! Action!”
Dứt lời, năm bóng người rực rỡ sắc màu lao thẳng vào biển quân thù đen ngòm, tạo nên một khung cảnh tương phản chói mắt và kỳ vĩ.
Minh, trong lốt Jonathan nhưng mang ý thức của một Holy Vampire, lao vào giữa đội hình địch như một mũi khoan. Hắn múa cây giáo Osiris như một vị thần chiến tranh thực thụ. Không còn là cái dáng vẻ lóng ngóng của Jonathan Carnahan ngày nào, Minh di chuyển với tốc độ mà mắt thường không thể theo kịp.
Cây giáo vàng rực rỡ trong tay hắn trở thành lưỡi hái tử thần. Hắn không đâm chém bừa bãi, mà đánh vào những điểm yếu chí mạng. Mỗi cú quét ngang là ba cái đầu Anubis bay lên không trung. Mỗi cú đâm dọc là một lồng ngực quái vật vỡ vụn.
Điều thú vị là, nhờ phép thuật thánh của cây giáo cộng với việc lũ quái vật đã bị tước bỏ sự bất tử, chúng trở nên mong manh hơn bao giờ hết trước sức mạnh thần thánh. Chỉ cần mũi giáo chạm nhẹ, lớp vỏ bọc ma thuật của tên lính Anubis lập tức vỡ vụn, hóa thành cát bụi mịn màng.
Minh vừa đánh vừa cười ha hả, tiếng cười man dại vang lên qua bộ đàm nội bộ: “Thấy chưa? Cảm giác ‘one hit one kill’ này mới sướng tay làm sao! Farm lính thế này mới nhanh lên cấp! Tụi bây thấy anh múa có dẻo không?”
Hắn nhảy lên vai một tên Anubis khổng lồ, dùng nó làm bàn đạp để phóng lên cao, rồi cắm ngập cây giáo xuống đất, tạo ra một làn sóng xung kích hất văng vòng vây mười tên lính xung quanh.
Ở cánh trái, Ciri, Siêu nhân Hồng, dù vẫn còn ngượng ngùng vì bộ đồ bó sát màu hường phấn, nhưng khi đã vào trận chiến, bản năng Witcher trỗi dậy mạnh mẽ, lấn át mọi sự xấu hổ. Cô rút thanh kiếm sau lưng và bắt đầu màn trình diễn của riêng mình.
Ciri không dùng sức mạnh cơ bắp để đối đầu trực diện, mà di chuyển như một cơn gió lốc, uyển chuyển và khó nắm bắt. Cô lướt qua những tên lính khổng lồ, luồn lách dưới những cú bổ rìu nặng ngàn cân của chúng. Những đường kiếm của cô dứt khoát, tàn khốc và đẹp như một điệu múa ballet đẫm máu.
“Vút! Xoẹt!”
Ciri xoay người, lưỡi kiếm vẽ nên một vòng cung hoàn hảo, cắt ngọt qua cổ ba tên lính cùng lúc. Đầu của bọn quái vật rơi xuống đất như sung rụng, trong khi thân xác chúng tan biến thành cát trước khi kịp chạm đất. Cô nàng là một đóa hồng có gai, và những cái gai đó sắc bén hơn bất kỳ lưỡi dao nào.
Rick O’Connell, Siêu nhân Xanh Dương, cảm thấy một sự giải tỏa to lớn. Suốt cả hành trình, anh cảm thấy mình như kẻ thừa thãi giữa đám người dùng phép thuật. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với kẻ thù hữu hình, anh biết mình là ai.
Anh rút hai khẩu súng lục ổ xoay quen thuộc, hai tay hai súng, bắt đầu màn xả đạn điệu nghệ theo phong cách Gun-kata.
“Bang! Bang! Bang! Bang!”
Tiếng súng nổ giòn giã, đều đặn như nhịp tim của chiến trường. Rick không bắn bừa. Mỗi viên đạn của anh đều tìm đến đúng giữa trán hoặc hốc mắt của lũ quái vật.
“Thế này mới là đánh nhau chứ! Không cần lầm rầm khấn vái, chỉ cần bóp cò!” Rick gầm lên đầy phấn khích. Anh nạp đạn nhanh như chớp, những vỏ đạn rơi leng keng xuống nền đá tạo thành một giai điệu vui tai. Anh lộn một vòng trên mặt đất, tránh một cú chém, rồi bật dậy bắn ngược ra sau lưng mà không cần nhìn, hạ gục ngay một tên đang định đánh lén.
Ardeth Bay, Siêu nhân Đen, chiến đấu với sự trầm tĩnh và kỷ luật của một thủ lĩnh Medjai. Anh không coi đây là trò chơi như Minh, cũng không phấn khích như Rick. Với anh, đây là nhiệm vụ thiêng liêng.
Thanh đao cong của anh múa lên những vòng tròn chết chóc. Anh không hoa mỹ như Ciri, không ồn ào như Rick, nhưng hiệu quả thì không kém cạnh. Anh di chuyển chắc chắn, từng bước chân đều vững chãi như kim tự tháp. Anh đóng vai trò là người bọc lót, bảo vệ những khoảng trống mà đồng đội để lộ ra. Bất cứ tên quái vật nào lọt qua hàng phòng thủ của ba người kia đều bị Ardeth kết liễu bằng một nhát chém gọn gàng.
Dù mặc bộ đồ bó sát kỳ cục, nhưng khí chất của một chiến binh sa mạc vẫn toát ra ngùn ngụt từ Ardeth. Anh là cái khiên vững chắc nhất của cả đội.
Và cuối cùng là Thành, Siêu nhân Vàng. Cậu là nhân tố gây đau mắt hột nhất, nhưng cũng bất ngờ nhất trên chiến trường. Cậu không giỏi võ, cũng không có súng đạn hay kiếm bén. Vũ khí của cậu là… hai cuốn sách thần thánh.
Một tay cậu cầm Sách Vàng Amun-Ra, một tay cầm Sách Đen Người Chết. Hai cuốn sách này được làm bằng vàng ròng và đá obsidian nguyên khối, nặng trịch. Trong tay Thành, chúng không còn là vật chứa đựng tri thức nữa, mà trở thành… hai cục gạch hạng nặng.
“Bốp! Binh! Cốp!”
Thành vung cuốn Sách Vàng đập thẳng vào mặt một tên Anubis đang lao tới. Cú đập mạnh đến nỗi tên lính loạng choạng, răng rơi lả tả (nếu chúng có răng). Ngay lập tức, cuốn Sách Đen bồi thêm một cú vào thái dương, khiến hắn đổ gục như chuối đổ.
“Kiến thức là sức mạnh! Theo nghĩa đen luôn!” Thành vừa thở hồng hộc vừa vung vẩy hai cuốn sách như hai cái chùy.
Cậu phát hiện ra một điều thú vị: Khi dùng Sách Vàng đập, nó gây sát thương “Thánh” (Holy Damage) làm bọn quái bị choáng. Khi dùng Sách Đen đập, nó gây sát thương “Bóng Tối” (Dark Damage) hút sinh lực của quái để hồi phục thể lực cho cậu.
“Chết mịa mày nha con!” Thành hét lên, đập liên hồi vào một con quái vật tội nghiệp đang say xẩm linh hồn.
===
Cuộc chiến kéo dài hàng giờ đồng hồ. Xác (cát) của quân đoàn Anubis chất thành đống cao như núi, tạo thành những cồn cát mới trên sa mạc. Nhưng chúng vẫn cứ tràn lên không ngớt từ phía chân trời. Số lượng của chúng dường như là vô tận.
Dù có sự hỗ trợ của phép thuật và kỹ năng siêu phàm, nhưng cơ thể phàm tục của Jonathan (do Minh điều khiển) và Rick bắt đầu cảm thấy sự mệt mỏi rã rời. Cơ bắp họ đau nhức, hơi thở trở nên nặng nhọc, mồ hôi ướt đẫm bên trong lớp áo giáp bí bách. Những động tác không còn thanh thoát như ban đầu.
Minh vừa đâm xuyên một con quái, vừa liếc nhìn bầu trời tính giờ. “Được rồi, đủ thời lượng phim hành động rồi. Đánh nữa thì loãng phim mất. Giờ đến đoạn Drama.”
Hắn đột nhiên khựng lại giữa chiến trường, hạ vũ khí xuống, giả vờ như bị trúng một đòn chí mạng từ hư không (dù thực ra bán kính 5 mét quanh hắn chẳng còn con quái nào đứng vững).
“Á á á á!” Minh hét lên một tiếng thảm thiết, xé lòng, lảo đảo lùi lại vài bước, tay ôm ngực rồi ngã vật xuống nền cát đen.
“Không xong rồi… Anh… anh dính đòn rồi…” Minh thều thào qua bộ đàm chung, giọng nói đứt quãng, run rẩy đầy kịch tính, kèm theo tiếng ho khan (giả vờ).
Cả bốn người còn lại đang đánh hăng say bỗng giật mình thon thót, quay lại nhìn. Thấy Minh nằm đó, họ ngơ ngác, sững sờ. Rõ ràng là hắn có bị sao đâu? Hắn vừa mới “one-shot” ba con quái xong mà?
Minh tiếp tục diễn sâu, giọng nói như từ cõi chết vọng về: “Anh… anh cảm thấy lạnh quá… Chắc anh không qua khỏi… Máu… máu chảy nhiều quá (dù không có giọt nào)… Hãy về nói với mẹ là… anh yêu mẹ… và nhớ xóa lịch sử duyệt web của anh…”
Nói xong, Minh nằm vật ra, nháy mắt lia lịa để ra hiệu cho đồng đội phối hợp diễn. Nhưng rồi hắn chợt nhớ ra mình đang đội cái mũ bảo hiểm kín mít, ai mà thấy được cái nháy mắt đầy ẩn ý đó.
“Chết bà, quên!” Minh lồm cồm ngồi dậy một chút, tay luống cuống bật chốt mở tấm kính che mặt lên, để lộ khuôn mặt của Jonathan đang nháy mắt liên tục như bị co giật cơ mặt cấp tính. Sau đó hắn lại nằm xuống, tiếp tục rên rỉ: “Ôi… ánh sáng cuối đường hầm… anh thấy bà ngoại đang vẫy gọi… Bà ơi, cháu đến đây…”
Ciri, đang vừa chém bay đầu một con quái vật, nhìn thấy cảnh này thì không nhịn được mà đưa tay vỗ trán cái “bốp”. Cô thực sự cạn lời. Giữa chiến trường sinh tử, hàng vạn quân địch vây quanh, tên này lại dở chứng. Nhưng nhìn cái ánh mắt “đe dọa” sắc lẹm của Minh qua khe kính mũ, cô đành thở dài một hơi dài thườn thượt, thu kiếm lại và chạy tới.
Ciri quỳ xuống bên cạnh Minh, nâng đầu hắn lên, giọng nói cố gắng tỏ ra bi thương nhưng nghe sượng trân như cơm nguội: “Không! Minh! Anh đừng chết! Anh không thể chết ở đây được! Thế giới này cần anh!”
Rick và Ardeth Bay đứng nhìn nhau, cả hai cùng nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để nén sự xấu hổ xuống tận đáy lòng. Họ là những chiến binh, những người đàn ông trưởng thành, đầu đội trời chân đạp đất, vậy mà giờ phải tham gia vào cái vở kịch trẻ con này giữa thanh thiên bạch nhật.
“Diễn đi hai cha nội! Nhanh lên không nó trừ lương bây giờ!” Tiếng Thành thì thầm thúc giục, trong khi cậu vẫn đang dùng chân đạp đạp vào mấy con quái đang bò tới gần để giữ hiện trường sạch sẽ cho “sân khấu”.
Rick nghiến răng ken két, chạy tới quỳ xuống bên kia, nắm lấy tay Minh, gào lên (với vẻ mặt đau khổ nhăn nhó như bị táo bón lâu ngày): “Minh! Đừng bỏ cuộc! Tao không cho phép mày chết! Mày chết rồi ai gánh team? Tụi tao sống sao đây? Tỉnh lại đi! Đừng đi theo ánh sáng đó!”
Ardeth Bay, người đàn ông nghiêm túc nhất Ai Cập, thủ lĩnh của các chiến binh Medjai huyền thoại, cũng đành phải hạ mình. Anh đặt tay lên vai Minh, giọng trầm buồn, cố gắng nhập tâm: “Người anh em… Sự hy sinh của anh sẽ được ghi tạc vào sử sách… Nhưng chưa phải lúc này! Cuộc chiến chưa kết thúc! Hãy tỉnh lại đi!”
Minh nằm đó, tận hưởng khoảnh khắc trung tâm của vũ trụ, cảm thấy hài lòng với màn diễn xuất (dù hơi tệ) của đồng đội. Hắn hé một mắt ra nhìn Thành đang đứng canh gác.
Thành hiểu ý, vội vàng chạy tới, giơ hai cuốn sách lên trời như một vị thần phán xét, dõng dạc tuyên bố với âm lượng tối đa: “Nỗi đau này… sự mất mát này… sẽ là nguồn sức mạnh cho chúng ta! Chúng ta không thể để sự hy sinh của anh ấy là vô nghĩa! Phải dùng Tuyệt Chiêu Cuối Cùng thôi! Kết thúc tất cả!”
Nghe đến từ “Tuyệt Chiêu” Minh bỗng nhiên bật dậy như lò xo, quên hẳn là mình đang đóng vai người sắp chết, bệnh tật đầy mình. Hắn hào hứng đưa nắm tay phải lên cao, hét lớn, khí thế ngùn ngụt:
“Đúng vậy! Hãy kết thúc chuyện này! Nhân danh Tình Bạn!”
Ciri: “…” (Cô muốn độn thổ, mặt đỏ bừng sau lớp mặt nạ, nhưng tay vẫn phải đưa ra chụp lấy tay Minh). “Nhân danh… Tình Yêu!”
Ardeth Bay nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi cam chịu, đặt tay mình lên tay hai người họ: “Nhân danh Công Lý!”
Rick lắc đầu ngán ngẩm, chồng tay lên: “Vì Nhân Loại!”
Thành đặt bàn tay cuối cùng lên đỉnh tháp tay, hét to nhất hội: “Vì Hòa Bình Thế Giới!”
Cả năm người, dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu của sa mạc, cùng hít một hơi sâu và hô vang khẩu hiệu sến súa nhất mà Minh có thể nghĩ ra trong kịch bản:
**”ÁNH SÁNG – THẨM PHÁN – KÍCH HOẠT!!!”**
Thành lập tức mở cuốn Sách Vàng Amun-Ra ra, lật đến trang cuối cùng, nơi chứa đựng câu thần chú mạnh nhất, thứ mà cậu đã định dùng từ đầu nhưng bị Minh cấm để “câu giờ”.
**”Thanh Tẩy Vong Linh – Cấp Độ Tối Thượng: SUPER NOVA!”**
Thành đọc to chú ngữ cổ xưa, giọng vang vọng như tiếng chuông chùa. Từ cuốn sách, không phải là một tia sáng bình thường, mà là một cơn sóng thần ánh sáng trắng tinh khiết bùng nổ ra xung quanh.
“BÙMMMMMM!!!”
Vòng tròn ánh sáng lan rộng với tốc độ chóng mặt, nuốt chửng tất cả. Nó quét qua sa mạc như một cơn gió thần thánh quét sạch bụi bẩn trần gian. Ánh sáng đi đến đâu, quân đoàn Anubis biến mất đến đó. Không có tiếng gào thét đau đớn, không có máu me. Chúng đơn giản là bị phân tách thành những hạt phân tử cơ bản, bị xóa sổ khỏi sự tồn tại, trở về với hư vô cát bụi.
Hàng ngàn, hàng vạn quái vật tan biến trong nháy mắt. Cả một vùng sa mạc rộng lớn bỗng chốc trở nên trống trải, sạch bóng quân thù. Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy không gian, trả lại vẻ yên bình vốn có cho sa mạc.
Khi ánh sáng tan đi, chỉ còn lại năm “Siêu nhân” đứng tạo dáng “cool ngầu” giữa trung tâm vụ nổ (tất nhiên là Minh đã yêu cầu mọi người giữ nguyên tư thế tạo dáng trong 30 giây để chụp ảnh thumbnail trong tưởng tượng).
Ở phía xa, trên cỗ xe ngựa hoàng gia, Imhotep chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Hắn không hề tức giận, cũng không sợ hãi. Trái lại, hắn thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng cơ thể đang căng cứng.
Vở kịch đã hạ màn. Hắn đã hoàn thành vai diễn “kẻ phản diện làm nền vĩ đại” mà số phận (hoặc tên Minh kia) đã sắp đặt. Hắn nhận ra sức mạnh đó không phải để tiêu diệt hắn, mà là để giải thoát hắn khỏi gánh nặng của việc chinh phục thế giới – một công việc mà thực tâm hắn cũng chẳng mặn mà gì cho lắm ngoài việc muốn gây ấn tượng với người yêu.
Hắn quay sang nhìn Anck-Su-Namun, người phụ nữ hắn yêu hơn cả sinh mạng, mỉm cười nhẹ nhàng – nụ cười chân thật nhất trong suốt 3000 năm qua.
“Xong rồi,” Imhotep nói, giọng trầm ấm, không còn chút tà khí nào. “Chúng ta thua rồi. Nhưng ta lại thấy… nhẹ nhõm. Chúng ta đi thôi. Đến nơi mà họ đã hứa. Một cuộc sống bình phàm, không xác ướp, không phép thuật, chỉ có ta và nàng già đi cùng nhau.”
Anck-Su-Namun nắm chặt lấy tay hắn, gật đầu hạnh phúc, đôi mắt ánh lên niềm hy vọng mới. Cỗ xe ngựa quay đầu, từ từ biến mất vào trong màn đêm đang buông xuống, để lại phía sau một huyền thoại về “Năm anh em siêu nhân” đã cứu rỗi thế giới theo cách kỳ cục, lố bịch nhưng cũng hào hùng nhất lịch sử nhân loại.