Chương 2: The Nun 1 (Bóng Tối Romania)
Bình minh ở Romania thập niên 50 không có tiếng còi xe hay tiếng ồn ào của thành phố. Nó đến một cách lặng lẽ, ẩm ướt và có phần ma quái. Minh đã ẩn mình trong rìa khu rừng từ trước khi những tia sáng đầu tiên xuyên qua màn sương mù dày đặc như sữa. Sương giăng khắp nơi, biến những thân cây cổ thụ thành những bóng hình kỳ dị, vươn những cành tay khẳng khiu ra như muốn níu lấy bất cứ ai đi lạc. Tiếng chim chóc trong rừng cũng không thánh thót, mà nghe ai oán, não nề, như một bản nhạc nền được sáng tác riêng cho một bộ phim kinh dị hạng B.
Minh dựa lưng vào một gốc cây, hoàn toàn bất động. Anh đang học cách sử dụng cơ thể mới này. Anh có thể nín thở hàng giờ đồng hồ, có thể đứng yên một chỗ mà không cảm thấy mỏi, và quan trọng nhất, có thể hòa mình vào bóng tối một cách hoàn hảo. Đây là một kỹ năng sinh tồn cấp cao mà không một khóa huấn luyện đặc nhiệm nào có thể dạy được.
Và rồi, anh nghe thấy.
Ban đầu chỉ là một tiếng lộc cộc rất xa, nhưng thính giác của vampire đã khuếch đại nó lên. Tiếng bánh xe gỗ nghiến trên con đường đất. Tiếng móng ngựa nện xuống mặt đường. Và hai nhịp tim. Một nhịp đập mạnh mẽ, đều đặn của con ngựa, và một nhịp đập khác, của con người, có phần lo lắng và không đều.
“Đến rồi,” Minh nhếch mép.
Anh đợi cho chiếc xe ngựa chở hàng do một chàng thanh niên điều khiển đi qua vị trí của mình. Đó chắc chắn là Maurice. Gã mặc một chiếc áo khoác dày, đội mũ len sùm sụp, khuôn mặt hốc hác đầy vẻ lo âu.
Minh bắt đầu bám theo. Anh không đi trên đường mòn. Anh di chuyển song song với nó, luồn lách giữa những thân cây trong rừng. Bước chân anh nhẹ như mèo, không một chiếc lá khô nào kêu răng rắc, không một cành cây nào bị gãy. Anh giống như một bóng ma lướt đi trong sương, giữ một khoảng cách an toàn, hoàn toàn vô hình và vô thanh đối với con mồi.
Càng đi lên cao, con đường càng dốc và hiểm trở. Bầu không khí cũng trở nên lạnh lẽo hơn. Cái “mùi” hắc ám mà Minh cảm nhận được đêm qua giờ đây nồng nặc đến mức gần như hữu hình. Nó giống như mùi của một căn hầm bị bỏ hoang hàng thế kỷ, mùi của sự tuyệt vọng, của cái chết và của một thứ tà ác cổ xưa đang cựa mình thức giấc.
“Chà, nồng độ ‘ô nhiễm’ tâm linh ở đây cao thật,” Minh lẩm bẩm. “Chắc chắn là có biến lớn.”
Anh tiếp tục di chuyển, đôi mắt đỏ ngầu không rời khỏi chiếc xe ngựa phía trước. Cuối cùng, sau gần một giờ leo dốc, chiếc xe dừng lại. Xuyên qua màn sương, một công trình kiến trúc khổng lồ, đen sẫm hiện ra. Tu viện Cârța.
Minh nhanh chóng ẩn mình sau một bụi cây rậm rạp, nín thở quan sát. Maurice đã đến nơi.
Maurice kéo phanh xe, con ngựa hí lên một tiếng mệt mỏi. Gã nhảy xuống xe, khuôn mặt tái nhợt khi nhìn chằm chằm vào cánh cổng gỗ khổng lồ của tu viện. Gã chần chừ một lúc, lẩm bẩm điều gì đó như một lời cầu nguyện, rồi mới rụt rè tiến đến, dùng nắm tay gõ mạnh vào cổng.
“Các sơ ơi! Tôi mang đồ đến đây!” Gã gọi to, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá của tu viện, nghe như tiếng ai đó đang thì thầm.
Maurice gõ cửa lần nữa, mạnh hơn. “Có ai không? Mở cửa cho tôi!”
Vẫn im lặng như tờ. Gã bắt đầu tỏ ra hoảng hốt, đưa mắt nhìn quanh như thể có thứ gì đó đang theo dõi mình từ trong bóng tối. Gã định quay người bỏ đi, nhưng rồi cánh cổng gỗ nặng nề đột nhiên kẹt một tiếng và hé ra một khe hở nhỏ.
Maurice giật mình lùi lại. Gã do dự, nhìn vào khe hở tối om bên trong, rồi lại nhìn đống hàng hóa trên xe. Cuối cùng, có lẽ vì trách nhiệm hoặc vì một lý do nào đó, gã hít một hơi thật sâu, đẩy nhẹ cánh cổng và bước vào trong sân.
Minh, từ vị trí ẩn nấp của mình, nheo mắt nhìn theo. Anh có thể thấy rõ khoảng sân trong đầy cỏ dại và những bức tường đá rêu phong.
Và rồi, Maurice hét lên.
Đó là một tiếng hét thất thanh, xé toạc sự im lặng đến rợn người. Tiếng hét của một người vừa nhìn thấy địa ngục. Gã ngã ngồi xuống đất, miệng há hốc nhưng không thể phát ra thêm âm thanh nào nữa.
Minh nhìn theo hướng nhìn của Maurice. Từ một ô cửa sổ trên tầng cao của tu viện, một thi thể trong bộ đồ nữ tu đang treo lơ lửng. Sợi dây thừng siết chặt quanh cổ, khiến cái đầu ngoẹo sang một bên một cách dị dạng. Thi thể đung đưa nhè nhẹ trong gió, và trên vai, một bầy quạ đen đang thản nhiên rỉa những miếng thịt đã bắt đầu thối rữa, tạo nên một cảnh tượng kinh hoàng và ghê tởm.
“Game on,” Minh lẩm bẩm, hoàn toàn không bị cảnh tượng đó làm cho nao núng.
Maurice bò lùi lại trong hoảng loạn, lắp bắp những lời cầu nguyện vô nghĩa. Gã quay người, điên cuồng chạy về phía cổng như muốn thoát khỏi nơi quỷ ám này. Nhưng khi vừa chạy đến cổng, gã đột nhiên khựng lại. Gã đứng đó, thở hổn hển, rồi từ từ quay lại nhìn thi thể đang treo lơ lửng. Một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội hiện rõ trên khuôn mặt gã.
Và rồi, một điều khó tin đã xảy ra. Gã quay trở lại, với một vẻ quyết tâm kỳ lạ, tìm cách trèo lên để hạ thi thể của nữ tu xuống.
Minh bất động quan sát, chửi thầm trong bụng: “Con mẹ nó thần kỳ. Một là thằng Maurice này có niềm tin mãnh liệt tới mức không nỡ để một nữ tu bị phơi thây cho quạ rỉa, hai là thằng cha đạo diễn của cái thế giới này bắt gã phải làm vậy để tạo kịch tính. Logic ở đâu?”
Trong lúc Maurice vật lộn với cái xác, các giác quan của Minh đã bắt đầu phân tích. Mùi máu bốc ra từ thi thể không còn tươi, chắc chắn đã chết ít nhất hai, ba ngày. Nhưng lạ lùng là không có mùi phân hủy quá nặng, như thể có một thứ gì đó đã “bảo quản” cái xác. Xen lẫn trong mùi tử khí là mùi nhang và nước thánh còn vương lại rất mờ nhạt.
“Nữ tu Victoria,” Minh nhớ lại. “Theo như kịch bản phim, Father Burke và Sister Irene sẽ đến đây trong vài ngày nữa. Tốt. Vậy là mình có một khoảng thời gian ngắn để điều tra trước khi các nhân vật chính xuất hiện và làm mọi thứ rối tung lên.”
Sau khi chật vật hạ được thi thể xuống, Maurice kéo lê nó vào một nhà kho gần đó, đóng sầm cửa lại. Gã không thèm dỡ hàng nữa, vội vàng leo lên xe ngựa và quất roi cho con ngựa chạy thục mạng xuống núi, như thể bị ma đuổi.
Minh chờ thêm khoảng mười phút để đảm bảo Maurice đã đi thật xa và không có bất ngờ nào khác. Sau đó, anh mới nhẹ nhàng bước ra khỏi bụi cây, tiến vào sân tu viện.
Minh bước qua cánh cổng hé mở, tiến thẳng đến vị trí mà thi thể nữ tu Victoria đã treo cổ. Dưới chân bức tường, một vũng máu nhỏ đã đọng lại, đen sẫm trên nền đá. Đây là nơi máu từ thi thể đã nhỏ giọt xuống.
Anh quỳ một chân xuống, không một chút ghê tởm hay do dự. Với người khác, đây là một cảnh tượng hãi hùng. Với Minh, đây là một phòng thí nghiệm. Anh cẩn thận dùng ngón tay trỏ chấm một ít máu loãng, đưa lên gần mũi và hít một hơi thật sâu.
Ngay lập tức, các giác quan siêu phàm của một vampire bắt đầu quá trình phân tích phức tạp. Một bản báo cáo hóa học chi tiết hiện ra trong đầu anh, nhưng không phải bằng con số, mà bằng mùi vị. Và mùi vị này cực kỳ mâu thuẫn.
Đầu tiên là mùi của sự chết. Cái mùi tanh hôi đặc trưng của huyết sắc tố bị phá vỡ, của huyết tương bắt đầu phân hủy sau nhiều ngày. Đó là mùi của sự sống đã tàn lụi. Nhưng có một điểm bất thường. Dù đã khô lại, cấu trúc của máu lại có vẻ rất loãng, như thể nó đã chống lại quá trình đông đặc tự nhiên.
Nhưng xen lẫn với mùi tử khí đó, là một tầng hương vị khác hoàn toàn đối lập. Một hương thơm thanh khiết, nhẹ nhàng nhưng vô cùng cao quý. Nó không giống bất kỳ loại nước hoa hay hương liệu nào trên đời. Nó là mùi của sự thánh thiện, của một thứ gì đó không thuộc về thế giới trần tục này.
Minh nhíu mày, cố gắng tìm một sự so sánh hợp lý trong kho ký ức của mình. “Mùi này… giống như mấy món đồ ăn buffet hải sản để qua đêm,” anh lẩm bẩm. “Người ta xịt đủ thứ nước hoa chanh sả lên để át đi cái mùi tanh, nhưng với cái mũi thính của một thằng sành ăn, vẫn không thể nào lầm được cái mùi ‘đã qua thời hạn sử dụng’. Đến cả sự thối rữa ở đây cũng được khoác lên một chiếc áo thánh thiện.”
Anh chợt hiểu ra. Từ ký ức mơ hồ về bộ phim, anh đoán rằng sự hy sinh của nữ tu Victoria để ngăn chặn ác quỷ đã được một thế lực thần thánh nào đó “chứng giám”. Máu của cô, dù đã chết, vẫn được “chúc phúc” được tẩm ướp bằng một loại quyền năng linh thiêng. Đây là bằng chứng vật chất đầu tiên, không thể chối cãi, rằng “sức mạnh thần thánh” là có thật trong thế giới này, và nó có thể tương tác trực tiếp với vật chất.
Một cơn tò mò trỗi dậy. Liệu uống thứ máu này sẽ có vị gì? Sức mạnh của nó ra sao? Nhưng bản năng của một vampire, một sinh vật của bóng tối, lập tức gào thét cảnh báo hắn. Sự pha trộn giữa “thiu” và “thánh” giữa mục rữa và linh thiêng, là một công thức quá sức khó lường. Nó có thể là thuốc bổ, nhưng cũng có thể là thuốc độc cực mạnh đối với cơ thể của hắn.
“Không, cảm ơn. Bụng dạ tao không tốt lắm,” Minh tự nhủ, lau ngón tay vào vạt áo.
Tuy nhiên, khám phá này đã củng cố quyết tâm của anh. Nếu sự hy sinh của một nữ tu có thể tạo ra một loại “máu thánh” như thế này, vậy thì nguồn gốc của mọi sức mạnh thánh thiện – thứ được gọi là Máu Chúa trong truyền thuyết – chắc chắn phải tồn tại. Và nó phải là một thứ vũ khí tối thượng.
Minh đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối. Hắn tiến về phía nhà kho, nơi thi thể của nữ tu Victoria đang nằm, nhẹ nhàng lấy chìa khóa từ tay ma sơ.
“Cảm ơn sơ,” hắn thầm nói. “Yên nghỉ nhé. Phần còn lại, cứ để cho thằng vampire này lo.”
—
Minh kiên nhẫn chờ đợi. Màn đêm ở vùng núi Romania dày đặc và tĩnh lặng đến đáng sợ. Khi những đám mây cuối cùng cũng chịu làm ơn làm phước kéo đến che khuất vầng trăng bạc, cả tu viện Cârța chìm trong một màu đen kịt như mực. Đây chính là thời điểm hoàn hảo.
Hắn lấy đà, và chỉ bằng một cú bật nhảy nhẹ nhàng, cơ thể hắn đã vọt lên, bám vào gờ tường đá rêu phong. Không một tiếng động. Các ngón tay hắn bám chắc vào những kẽ đá như thể chúng có rễ, và rồi hắn nhẹ nhàng lật người qua bức tường cao, đáp xuống sân trong còn nhẹ hơn cả một chiếc lá rơi. Hắn di chuyển như một con nhện khổng lồ trong bóng tối, một bóng ma thực thụ giữa nơi vốn đã đầy rẫy những lời đồn ma quái.
Tu viện về đêm hiện ra với tất cả sự âm u, lạnh lẽo của nó. Những hành lang dài hun hút, những mái vòm cao vút chìm trong bóng tối, và ở mọi góc khuất, những cái bóng như đang rập rình, nhảy múa theo ánh nến leo lét từ đâu đó hắt ra. Một cơn gió lạnh buốt bất chợt thổi qua, mang theo tiếng lá khô xào xạc như tiếng thì thầm của những linh hồn đã khuất.
Giác quan của Minh căng ra như dây đàn. Hắn có thể nghe thấy tiếng tí tách của lũ chuột trong tường, tiếng đập cánh của một con dơi vừa bay qua đỉnh tháp chuông. Nhưng ngoài những sinh vật nhỏ bé đó, tuyệt nhiên không có một nhịp tim, không một hơi thở nào của một sinh vật sống lớn hơn. Tu viện hoàn toàn trống rỗng.
Thế nhưng, cái mùi hắc ám mà hắn cảm nhận được ban ngày giờ đây đã đậm đặc gấp mười lần. Nó lấp đầy không khí, len lỏi vào từng kẽ đá, đặc quánh lại đến mức gần như khiến người ta ngộp thở.
“Trời má nó, xem phim kinh dị và nhập vai kinh dị thực tế đúng con bà nó khác bọt hẳn,” Minh lẩm bẩm trong đầu, cố gắng giữ cho mình không bị cái bầu không khí này dọa cho tụt quần. “Trong phim thì ngồi ăn bắp rang bơ bình luận, giờ thì phải tự mình đi mò mẫm. Đúng là đời.”