Chương 3: Thế Giới Thực ( Lật Kèo )
Phó Thủ tướng thở dài sâu, xoa xoa thái dương. Ông quay sang Đại tá Tùng.
“Đó là lý do tôi triệu tập cuộc họp khẩn này. Tùng, cậu có gì cho chúng ta không? Cậu nói rằng cậu có một kế hoạch.”
Đại tá Tùng gật đầu. Ông đứng dậy, bước đến bức tường phía sau và nhấn nút. Một màn hình lớn từ từ hạ xuống. Màn hình bật sáng, hiển thị một bản đồ chi tiết khu vực biên giới Việt Nam – Campuchia.
“Các đồng chí,” Đại tá Tùng bắt đầu, giọng đều đặn nhưng chứa đựng sự tự tin, “chúng ta không thể thắng Trung Quốc bằng ngoại giao. Họ có tiền, có ảnh hưởng, có quân số. Nhưng họ có một điểm yếu chí mạng: họ đang coi thường chúng ta.”
Ông bấm điều khiển, màn hình chuyển sang hiển thị hình ảnh vệ tinh của một khu công nghiệp lớn ở Campuchia – chính là một trong những đặc khu khét tiếng nhất.
“Đây là KK Park, một trong ba đặc khu lớn nhất. Theo tình báo của chúng ta, nơi này giam giữ khoảng 300 công dân Việt Nam. Trung Quốc dự định đột kích nơi này vào ngày 25 tháng 11 – tức là còn chín ngày nữa. Họ sẽ sử dụng 500 cảnh sát vũ trang, có máy bay trực thăng hỗ trợ, có xe bọc thép. Họ sẽ quay phim mọi thứ. Và họ sẽ trở thành ‘người hùng’ trên sóng truyền hình toàn cầu.”
Ông dừng lại, nhìn vào mắt từng người trong phòng.
“Nhưng nếu chúng ta hành động trước họ thì sao?”
Phòng họp im lặng tuyệt đối trong ba giây. Rồi Thứ trưởng Bộ Quốc phòng phá vỡ sự im lặng.
“Cậu điên rồi à, Tùng? Chúng ta làm sao có thể hành động trước được? Chúng ta không có sự cho phép của Campuchia. Chúng ta không có lực lượng sẵn sàng. Và quan trọng nhất, nếu Trung Quốc phát hiện ra, họ sẽ tố cáo chúng ta xâm phạm chủ quyền Campuchia!”
“Đúng vậy,” Đại tá Tùng gật đầu, “nếu chúng ta sử dụng phương pháp truyền thống. Nhưng chúng ta không sử dụng phương pháp truyền thống.”
Ông bấm điều khiển. Màn hình hiển thị năm bức ảnh: Minh, Linh, Thành, Hải, và Mẫn.
“Đây là Đội Đặc nhiệm “Kẻ Lữ Hành”. Năm người. Năm vũ khí sống. Năm siêu chiến binh mà Trung Quốc chưa hề biết chúng ta có.”
Cố vấn đặc biệt của Thủ tướng đột nhiên ngồi thẳng người, đẩy kính lên cao hơn trên sống mũi, mắt sáng lên.
“Tùng, cậu định dùng họ? Cả năm?”
“Đúng vậy, đồng chí. Cả năm. Trong một chiến dịch đột kích nhanh như chớp.”
Đại tá Tùng bắt đầu trình bày chi tiết. Ông nói về Minh – người có thể hồi phục từ mọi vết thương, có tốc độ và sức mạnh vượt trội. Về Linh – người có thể sử dụng phép thuật Witcher, có khả năng kháng sát thương phi thường. Về Thành – người kiểm soát xác sống và ma thuật cả sáng và tối. Về Mẫn – đứa trẻ có thể mở cổng đi đến bất kỳ đâu, có thể thay đổi thực tại trong phạm vi hạn chế. Và về Hải – người mặc giáp Iron Man Mark 50.
Càng nghe, những người trong phòng càng há hốc mồm.
“Nghe có vẻ như một đội Avengers của chúng ta vậy,” Thứ trưởng Bộ Công an lẩm bẩm, nhưng trong giọng nói có cả sự ngưỡng mộ lẫn hoài nghi.
“Chính xác,” Đại tá Tùng mỉm cười lần đầu tiên trong buổi họp. “Nhưng họ là Avengers của Việt Nam. Và họ sẽ làm những gì mà một đội quân thông thường không thể làm.”
Ông chuyển sang slide tiếp theo – một kế hoạch hành động được trình bày chi tiết.
Đại tá Tùng nhìn mọi người.
“Không có đổ máu quy mô lớn. Không có xung đột vũ trang với Campuchia. Không vi phạm luật pháp quốc tế về chiến tranh. Chúng ta chỉ đơn giản là… xuất hiện, giải cứu, và biến mất. Như một phép màu.”
Phòng họp im lặng. Không phải im lặng hoài nghi như trước, mà là im lặng suy nghĩ. Mọi người đang tiêu hóa thông tin.
Phó Thủ tướng là người đầu tiên lên tiếng.
“Tùng, kế hoạch này… táo bạo đến mức điên rồ. Nhưng tôi phải thừa nhận, nó có thể thành công. Tuy nhiên, tôi có một số câu hỏi.”
“Xin mời đồng chí.”
“Thứ nhất, về mặt pháp lý. Chúng ta có thể chối bỏ trách nhiệm nếu Campuchia hoặc Trung Quốc phản đối không?”
Đại tá Tùng gật đầu.
“Hoàn toàn có thể, đồng chí. Chúng ta sẽ không để lại bất kỳ bằng chứng vật lý nào tại hiện trường. Không có vỏ đạn, không có dấu vân tay, không có DNA. Hệ thống camera sẽ bị gây nhiễu toàn bộ. Nếu họ buộc tội, họ sẽ không có bằng chứng. Và chúng ta có thể nói rằng chính các nạn nhân đã tự trốn thoát và tìm đường về Việt Nam.”
“Nhưng rõ ràng họ sẽ biết đó là do chúng ta,” Thứ trưởng Bộ Quốc phòng chen vào.
“Biết không có nghĩa là chứng minh được,” Phó Giám đốc Tổng cục Tình báo mỉm cười lần đầu tiên. “Trong chính trị quốc tế, điều quan trọng không phải là sự thật, mà là những gì bạn có thể chứng minh. Nếu họ không có bằng chứng, họ không thể làm gì chúng ta.”
“Thứ hai,” Phó Thủ tướng tiếp tục, “về phản ứng của Trung Quốc. Họ sẽ phẫn nộ. Họ có thể trả đũa.”
“Đúng vậy,” Đại tá Tùng thừa nhận. “Nhưng họ sẽ trả đũa như thế nào? Tấn công chúng ta trực tiếp? Không thể. Điều đó sẽ gây ra chiến tranh, và họ không muốn vậy. Trừng phạt kinh tế? Có thể, nhưng điều đó sẽ tổn hại cả họ lẫn chúng ta. Và quan trọng nhất, khi chúng ta đã cứu được 300 công dân và trở thành ‘người hùng’ trên truyền thông quốc tế, mọi hành động trả đũa của họ sẽ khiến họ trông như kẻ độc ác, ganh tị với thành công của chúng ta.”
Cố vấn đặc biệt của Thủ tướng đột nhiên cười khẩy.
“Tùng, cậu không chỉ muốn cứu người. Cậu muốn làm bẽ mặt Trung Quốc.”
Đại tá Tùng không phủ nhận.
“Đồng chí nói đúng. Đây không chỉ là chiến dịch giải cứu. Đây là chiến dịch tuyên truyền. Đây là chiến dịch chứng minh rằng Việt Nam không phải là nước nhỏ bé, yếu đuối mà Trung Quốc vẫn nghĩ. Chúng ta có công nghệ họ không có. Chúng ta có con người họ không có. Chúng ta có ý chí họ không thể đánh giá thấp.”
Thứ trưởng Bộ Công an gõ nhẹ ngón tay lên bàn, suy nghĩ.
“Nhưng Tùng, cậu có chắc rằng năm người đó có thể làm được không? Đặc biệt là… Trần Đức Hải. Hắn là một kẻ nguy hiểm. Nếu hắn phản bội giữa chiến dịch…”
“Tôi đã chuẩn bị cho tình huống đó,” Đại tá Tùng nói, giọng trở nên lạnh lẽo. “Nguyễn Văn Minh, Nguyễn Ngọc Linh và Đinh Công Thành đã được giao nhiệm vụ mật: nếu Hải có bất kỳ dấu hiệu phản bội nào, họ sẽ hạ gục hắn ngay lập tức. Ba người đó, khi phối hợp, hoàn toàn có khả năng đánh bại Hải kể cả khi hắn mặc giáp. Tôi đã xin lệnh hành pháp đặc biệt từ Thủ Tướng.”
“Và nếu họ phải giết hắn trong thế giới thực?” Phó Thủ tướng hỏi, giọng nghiêm trọng. “Điều đó có vi phạm quy tắc về ‘công đức’ mà các đồng chí đã báo cáo không?”
Đại tá Tùng im lặng một lúc.
“Có thể. Chúng tôi chưa rõ hệ thống chấm điểm của ‘vị Thần’ đó hoạt động như thế nào. Nhưng tôi đã nói rõ với Minh: nếu cần thiết, hãy làm. Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
“Không,” Phó Thủ tướng lắc đầu. “Nếu có chuyện gì xảy ra, trách nhiệm sẽ không chỉ ở cậu. Nó sẽ ở tất cả chúng ta trong phòng này. Chúng ta là những người ra quyết định.”
Ông đứng dậy, bước đến tấm bản đồ Việt Nam.
“Các đồng chí,” ông nói, giọng trầm và đầy cảm xúc, “tôi đã phục vụ đất nước này hơn bốn mươi năm. Tôi đã thấy chúng ta chiến đấu, hi sinh, xây dựng. Và giờ đây, chúng ta đang đứng trước một cơ hội lịch sử. Không chỉ là cứu 300 công dân. Mà là chứng minh rằng Việt Nam có thể đứng ngang hàng với những cường quốc. Rằng chúng ta không sợ bất kỳ ai. Rằng chúng ta bảo vệ người dân mình bằng mọi giá.”
Ông quay lại, nhìn vào mắt từng người.
“Tôi đề nghị chúng ta bỏ phiếu. Ai tán thành kế hoạch của Đại tá Tùng?”
Thứ trưởng Bộ Quốc phòng giơ tay đầu tiên. “Tán thành.”
Thứ trưởng Bộ Công an do dự một chút, rồi cũng giơ tay. “Tán thành.”
Phó Giám đốc Tổng cục Tình báo mỉm cười. “Tán thành. Và tôi sẽ cung cấp mọi hỗ trợ tình báo cần thiết.”
Cố vấn đặc biệt của Thủ tướng gật đầu chậm rãi. “Tán thành. Nhưng với một điều kiện: chúng ta phải có kế hoạch dự phòng nếu mọi thứ đi sai hướng.”
“Đồng ý,” Đại tá Tùng nói.
Phó Thủ tướng là người cuối cùng. Ông đứng im một lúc lâu, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một tương lai mà chỉ ông mới thấy được. Rồi ông thở dài, một nụ cười mỏng manh hiện trên môi.
“Tán thành. Và ánh sáng của Đảng sẽ soi đường chúng ta.”
Đại tá Tùng cúi đầu.
“Cảm ơn các đồng chí. Tôi sẽ bắt đầu triển khai ngay lập tức. Chiến dịch sẽ diễn ra vào đêm 20 tháng 11 – năm ngày trước khi Trung Quốc hành động. Và tôi hứa với các đồng chí: chúng ta sẽ thành công.”
===
Trên chuyến bay VN217 từ Hà Nội vào Sài Gòn, Minh ngồi bên cạnh cửa sổ, còn cậu bé Mẫn ngồi ở ghế giữa. Đại tá Tùng đã sắp xếp cho cả đội bay riêng lẻ để tránh gây chú ý – Linh và Thành ngồi ở hàng ghế sau, còn Hải thì ngồi ở khoang hạng thương gia.
Minh nhìn xuống cậu bé đang ngồi đu chân, một tay cầm chiếc điện thoại iPhone mới nhất. Cậu nhóc trông vô tư và trong sáng đến mức khó tin rằng cậu có thể thay đổi thực tại.
“Này, Mẫn,” Minh lên tiếng, cố gắng làm giọng thân thiện. “Chú có thể hỏi cháu một chuyện được không?”
Cậu bé ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn Minh với vẻ tò mò.
“Dạ được ạ, chú hỏi đi.”
“Chuyện thay đổi thực tại của cháu ấy,” Minh cố gắng diễn đạt một cách cẩn thận, “nó hoạt động như thế nào? Ý chú là… cháu có thể làm những gì?”