Chương 2: Thế Giới Thực ( Lệnh Tử Hình )
Minh lắng nghe, một dự cảm không lành đang dâng lên.
“Trong thế giới đó,” Đại tá Tùng tiếp tục, “Hải đã gặp được Tony Stark. Hoặc ít nhất là hắn đã xâm nhập vào một trong những phòng lab của Stark. Bằng cách nào đó – chúng tôi vẫn chưa hiểu rõ – hắn đã thuyết phục một AI của Stark giúp hắn vô hiệu hóa quả bom trong cơ thể. Và không chỉ vậy, hắn còn lấy được bộ giáp Mark 50. Khi hắn quay về thế giới thực, chúng tôi mới phát hiện ra sự thật. Quả bom đã chết. Hắn tự do rồi.”
Minh cảm thấy máu trong người mình sôi lên. “Vậy thì bắt hắn! Xử hắn! Tại sao lại để hắn sống và còn cho hắn vào đội?”
“Cậu nghĩ chúng tôi không muốn à?” Đại tá Tùng giọng đứt quãng, có chút cay đắng. “Nhưng với bộ giáp Mark 50, Hải không còn là một tên tội phạm thông thường nữa. Hắn là một vũ khí di động, một mối đe dọa cấp độ chiến lược. Nếu chúng tôi cố gắng bắt hoặc giết hắn bằng vũ lực, hắn sẽ kháng cự. Và khi một người mặc bộ giáp Iron Man kháng cự, cậu biết hậu quả là gì không?”
Minh im lặng, tưởng tượng ra cảnh tượng: Hải bay lên trời, tia repulsor bắn tứ tung, tên lửa nổ tung các tòa nhà. Hàng trăm, thậm chí hàng ngàn người vô tội sẽ chết.
“Chúng tôi đã phải đàm phán với hắn,” Đại tá Tùng nói. “Hắn biết rằng hắn không thể sống lâu nếu trở thành kẻ thù của cả một quốc gia. Hắn cũng biết rằng còn có những người khác như cậu, như Linh, như Thành, có khả năng kiềm chế hắn nếu hắn quá đà. Và quan trọng nhất, hắn cũng cần chúng tôi.”
“Cần chúng ta?” Minh hỏi.
“Cần chúng ta để tích lũy công đức,” Đại tá Tùng nhấn mạnh. “Hải cũng nhận được lời phán từ ‘vị Thần’ đó. Hắn cũng chỉ có sáu tháng để tích lũy đủ công đức để ‘tục sinh’. Nếu không, hắn sẽ chết. Hắn không thể tự mình làm được điều đó. Hắn cần một tổ chức, cần những nhiệm vụ lớn, cần sự hợp pháp. Và chúng tôi cung cấp cho hắn điều đó, với một điều kiện: hắn phải tuân thủ mệnh lệnh và không được gây hại cho dân thường.”
Minh nghiến răng. “Vậy chúng ta đang nuôi một con hổ dữ, hy vọng nó không quay lại cắn chúng ta?”
“Không hẳn,” Đại tá Tùng lắc đầu. Ông bước lại gần Minh, đưa tay vào bên trong áo vest, rút ra một phong bì màu nâu, dày cộp. Ông đặt nó lên bàn giữa hai người.
“Đây là gì?” Minh hỏi.
“Mở ra xem.”
Minh mở phong bì. Bên trong là một tập tài liệu chính thức, đóng dấu đỏ “Tuyệt Mật”. Anh lật từng trang, mắt càng lúc càng mở to.
Đây là quyết định thi hành án tử hình đối với Trần Đức Hải, đã được ký bởi các cấp lãnh đạo cao nhất. Nhưng điều đặc biệt là, quyết định này không giao cho một đội hành hình thông thường. Nó giao cho một “Tổ hành hình đặc biệt” bao gồm ba cái tên:
* Nguyễn Văn Minh (Trưởng tổ)
* Đinh Công Thành (Thành viên)
* Nguyễn Ngọc Linh (Thành viên)
Minh ngẩng đầu lên nhìn Đại tá Tùng, không tin vào những gì mình vừa đọc.
“Đúng vậy,” Đại tá Tùng khẳng định. “Đây là nhiệm vụ mật của cậu, Minh. Nếu trong bất kỳ thời điểm nào, Trần Đức Hải không thể kiểm soát được, nếu hắn có dấu hiệu phản bội, nếu hắn gây nguy hiểm cho đồng đội hoặc dân thường… cậu có toàn quyền và trách nhiệm thi hành án tử hình ngay lập tức. Thành và Linh sẽ hỗ trợ cậu. Họ đã được thông báo và đồng ý.”
Minh cầm tập tài liệu, tay hơi run. Đây không chỉ là một quyết định hành chính. Đây là một lệnh giết người. Một lệnh giết người được nhà nước cho phép.
“Cậu sẽ không phải một mình,” Đại tá Tùng nói, giọng trấn an. “Chúng tôi đã tính toán kỹ. Linh với khả năng kháng phép và cận chiến, Thành với pháp thuật kiểm soát và ánh sáng thiêng liêng, cộng với sức mạnh và khả năng hồi phục của cậu. Ba người các cậu, nếu phối hợp tốt, hoàn toàn có thể hạ gục Hải kể cả khi hắn mặc giáp Mark 50.”
Minh nhìn xuống tài liệu, rồi lại nhìn lên Đại tá Tùng. Anh cảm thấy một gánh nặng khổng lồ vừa được đặt lên vai mình.
“Nhưng Đại tá,” Minh lên tiếng, giọng đắng đắng, “nếu tôi giết Hải trong thế giới thực, tôi sẽ bị trừ bao nhiêu công đức? Giết người trong thế giới thực, đó là một tội ác lớn mà.”
Đại tá Tùng im lặng. Ông không thể trả lời câu hỏi đó. Vì ông cũng không biết.
“Tôi xin lỗi, Minh,” ông cuối cùng cũng nói, giọng chân thành. “Tôi biết đây là một gánh nặng không công bằng. Nhưng không ai khác ngoài cậu có thể làm được. Cậu là người mạnh nhất, có khả năng hồi phục, và quan trọng nhất, cậu có lý trí và lương tâm. Tôi tin cậu sẽ chỉ hành động khi thực sự cần thiết.”
Minh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Trong đầu hắn, hàng trăm suy nghĩ cuồn cuộn. Rồi hắn mở mắt, nhìn thẳng vào Đại tá Tùng.
“Tôi có một câu hỏi cuối cùng,” Minh hỏi, giọng lạnh như băng. “Ai là người chịu trách nhiệm cho quyết định để Hải sống từ đầu? Tôi muốn biết.”
Đại tá Tùng ngập ngừng. Ông biết câu hỏi này sẽ đến. Ông thở dài.
“Việc đó không còn quan trọng nữa, Minh. Quyết định đã được đưa ra bởi một hội đồng gồm nhiều người. Trách nhiệm không nằm ở một cá nhân.”
“Nhưng ai là người đề xuất?” Minh không chịu để yên.
“Đó là thông tin mật,” Đại tá Tùng cương quyết. “Và tôi không thể tiết lộ. Nhưng tôi có thể nói với cậu một điều: người đó đã bị kỷ luật nội bộ rất nghiêm khắc. Sự nghiệp của họ đã kết thúc. Họ đang trả giá. Còn bây giờ, chúng ta phải nhìn về phía trước, Minh. Chúng ta phải hoàn thành nhiệm vụ.”
Minh cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng. Hắn nghĩ thầm: Chó đẻ. Bọn họ làm sai, nhưng người phải gánh hậu quả và đối mặt với nguy hiểm lại là tao. Tao phải đi làm nhiệm vụ với một tên sát nhân, và nếu tình hình xấu đi, tao phải giết hắn bằng chính tay mình. Và khi giết hắn trong thế giới thực, tao sẽ bị trừ công đức – cái thứ tao đang cần để sống. Thật con mẹ nó công bằng.
Nhưng Minh không nói ra. Anh chỉ gập tập tài liệu lại, nhét vào trong áo vest.
“Tôi hiểu rồi, Đại tá,” anh nói, giọng trở nên trống rỗng. “Tôi sẽ làm nhiệm vụ. Và nếu cần, tôi sẽ xử tử Hải. Nhưng tôi hy vọng, vì lợi ích của tất cả mọi người, tình huống đó sẽ không xảy ra.”
“Tôi cũng hy vọng vậy,” Đại tá Tùng gật đầu. “Bây giờ, chúng ta hãy gọi các đồng chí vào. Chúng ta còn rất nhiều việc phải bàn.”
Khi cánh cửa mở ra lần nữa và bốn người bước vào, Minh nhìn từng khuôn mặt. Linh với nụ cười tươi và ánh mắt tinh nghịch. Thành với vẻ ngây thơ dưới lớp cơ bắp đáng sợ. Cậu bé Mẫn với đôi mắt trong veo và bộ chìa khóa thay đổi thực tại. Và Hải, với khuôn mặt lạnh lùng, vô cảm, đôi mắt không hề chớp nhìn thẳng vào Minh như một lời thách thức câm lặng.
Minh nghĩ: Đây sẽ là đội hình điên rồ nhất mà tao từng thấy. Một ma cà rồng thánh thiện, một phù thủy tháo vát, một pháp sư cơ bắp, một đứa trẻ toàn năng, và một tên sát nhân mặc giáp sắt. Chúng ta sẽ cứu người, hoặc chúng ta sẽ hủy diệt tất cả.
Và sâu thẳm trong tâm trí, một suy nghĩ khác lóe lên, tối tăm và đầy giận dữ:
Nếu ngày đó đến, nếu tao phải giết Hải, tao sẽ không chỉ giết nó một mình. Tao sẽ tìm ra tên chó đẻ đã quyết định để nó sống. Đếu có chuyện làm sai rồi chỉ rút kinh nghiệm là xong.
===
Căn phòng họp nằm sâu trong lòng đất, ba mươi mét dưới một tòa nhà hành chính tại Hà Nội. Không có cửa sổ, không có ánh sáng tự nhiên, chỉ có những bức tường bê tông dày được ốp lớp cách âm đặc biệt. Hệ thống điều hòa êm ái duy trì nhiệt độ ổn định ở mức 22 độ C. Một chiếc bàn hình chữ nhật bằng gỗ gụ đặt chính giữa, xung quanh là mười hai chiếc ghế bọc da.
Đại tá Tùng bước vào phòng họp lúc đúng 14h00. Ông mặc bộ đồng phục quân đội chỉnh tề, trên vai đeo cấp bậc đại tá, ngực đeo đầy huân chương. Gương mặt ông nghiêm nghị, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy những nếp nhăn sâu hơn bình thường quanh khóe mắt – dấu hiệu của nhiều đêm mất ngủ liên tiếp.
Trong phòng đã có năm người ngồi chờ.
Vị trí đầu bàn là một người đàn ông khoảng sáu mươi tuổi, tóc hoa râm chải chuốt gọn gàng, mặc bộ vest xám than. Đây là Phó Thủ tướng phụ trách an ninh quốc phòng.
Bên phải ông là Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, một tướng lĩnh ba sao với gương mặt rắn chắc và cặp lông mày rậm. Chiếc áo sơ mi trắng của ông được ủi phẳng phiu, cà vạt màu đỏ thắt chặt.
Bên trái là Thứ trưởng Bộ Công an, một phụ nữ năm mươi mấy tuổi với mái tóc bob ngắn ngang vai, đeo kính gọng titan. Bà mặc vest đen, ánh mắt sắc bén như dao lam.
Tiếp theo là Phó Giám đốc Tổng cục Tình báo, một người đàn ông tứ tuần với vẻ ngoài bình thường đến mức dễ quên – chính xác là những gì một nhân viên tình báo cần.
Và cuối cùng là Cố vấn đặc biệt của Thủ tướng về các vấn đề siêu nhiên, một giáo sư đại học bảy mươi tuổi với mái tóc bạc trắng và đôi mắt vẫn sắc sảo như diều hâu.
“Xin chào các đồng chí,” Đại tá Tùng cúi đầu chào, giọng trầm và cương quyết.
“Ngồi đi, Tùng,” Phó Thủ tướng ra hiệu, giọng mệt mỏi. “Chúng ta không có nhiều thời gian.”
Đại tá Tùng ngồi xuống, mở chiếc cặp da và lấy ra một tập tài liệu dày. Ông phát cho mỗi người một bản.
“Các đồng chí,” ông bắt đầu, “như các đồng chí đã biết, tình hình tại các đặc khu ở Campuchia đang ngày càng nghiêm trọng. Theo số liệu mới nhất từ tình báo, có ít nhất 847 công dân Việt Nam đang bị giam giữ trái phép tại các sòng bạc và công ty lừa đảo trực tuyến. Trong số đó, 127 người đã bị tra tấn dã man, 43 người mất tích không rõ tung tích, và 12 người xác định đã chết.”
Không khí trong phòng đặc lại. Thứ trưởng Bộ Quốc phòng nghiến răng.
“Chúng ta không thể ngồi yên được nữa,” ông nói, giọng đanh lại. “Dư luận đang sôi sục. Mỗi ngày lại có thêm gia đình kêu cứu trên mạng xã hội. Nếu chúng ta không hành động, uy tín của Đảng và Nhà nước sẽ bị tổn hại nghiêm trọng.”
“Tôi hiểu,” Phó Thủ tướng gật đầu, nhưng khuôn mặt ông đầy lo âu. “Nhưng vấn đề là Trung Quốc. Họ đã nhanh tay hơn chúng ta. Họ đã ký thỏa thuận với Campuchia, được phép triển khai lực lượng công an và quân đội để ‘bảo vệ công dân Trung Quốc’. Về mặt pháp lý quốc tế, họ đang ở thế chủ động hoàn toàn.”
“Còn tệ hơn thế,” Thứ trưởng Bộ Công an chen vào, giọng đắng chát. “Theo nguồn tin của chúng tôi, Trung Quốc đang có kế hoạch biến chiến dịch này thành một ‘show truyền thông’ khổng lồ. Họ sẽ trực tiếp trên CCTV, đưa phóng viên quốc tế vào hiện trường, quay phim cảnh họ giải cứu các nạn nhân – bao gồm cả công dân Việt Nam. Mục đích là để tuyên truyền về vai trò ‘anh cả trong khu vực’ của Trung Quốc.”
“Đồ chó đẻ,” Thứ trưởng Bộ Quốc phòng chửi thề, đập tay xuống bàn. “Họ muốn biến người dân ta thành vật trang trí cho chiến dịch của họ.”
“Và nếu chúng ta phản đối quá mạnh,” Phó Giám đốc Tổng cục Tình báo lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng lạnh lẽo, “họ sẽ buộc tội chúng ta ‘cản trở công tác cứu hộ’. Họ sẽ nói rằng Việt Nam vì mục tiêu chính trị mà không quan tâm đến tính mạng công dân. Chúng ta sẽ rơi vào thế bị động hoàn toàn.”