Chương 4: Thế Giới Thực ( Thay Đổi Thực Tại )
Mẫn nghĩ một lúc, rồi gật đầu như thể đã hiểu câu hỏi.
“À, cháu kể chú nghe một chuyện nhé. Hôm trước cháu sạc điện thoại, nhưng mà dây cắm bị lỏng, cứ rút ra rút ra hoài. Cháu bực lắm, nên cháu lấy keo dán vào cổng sạc luôn.”
Minh nhíu mày. “Dán keo vào cổng sạc? Cháu dán cổng sạc của điện thoại với cáp sạc?”
“Dạ đúng rồi ạ!” Mẫn gật đầu nhiệt tình.
“Nhưng… nhưng vậy làm sao sạc được?” Minh hỏi, cảm giác logic trong đầu bắt đầu rối loạn. “Keo dán sẽ làm hỏng cổng sạc mà?”
Mẫn nhìn Minh với vẻ ngạc nhiên, như thể hắn vừa hỏi một câu hỏi ngớ ngẩn nhất thế giới.
“Sạc được chứ sao không ạ?” cậu bé nói với giọng ngây thơ tự nhiên. “Cháu nghĩ là sạc được thì nó sạc được thôi.”
Minh há hốc mồm. Trong đầu hắn, bánh răng bắt đầu quay. Thì ra thay đổi thực tại là như thế này. Không phải dựa trên khoa học hay logic. Mà dựa trên niềm tin thuần túy của đứa trẻ. Nếu cậu nhóc tin rằng dán keo vào cổng sạc vẫn sạc được, thì thực tại sẽ uốn cong theo niềm tin đó.
Đù móa. Đây là năng lực nguy hiểm nhất mà Minh từng thấy.
“Rồi… rồi sau đó sao?” Minh hỏi, nuốt nước bọt.
“Sau đó cháu muốn rút dây sạc ra nhưng không được,” Mẫn kể tiếp, giọng vô tư như đang kể chuyện cổ tích. “Keo dính quá. Cháu kéo mãi không ra. Cháu sợ lắm nên cháu gọi cho chú James.”
Minh giật mình. “Chú James nào?”
“Chú James Bond trong phim 007 á!” Mẫn nói như thể đó là điều hiển nhiên nhất thế giới.
Minh cảm thấy máu trong người mình đông lại.
“Khoan đã,” anh nói, giọng run run. “Cháu… cháu gọi được cho James Bond?”
“Dạ được chứ ạ!” Mẫn gật đầu phấn khích. “Cháu bấm 007 trên điện thoại là gọi được mà. Máy đổ chuông ba cái là chú James nghe máy luôn.”
“Đù móa…” Minh lẩm bẩm, xoa tay lên mặt. Anh cảm thấy như đang nghe một giấc mơ điên rồ. “Rồi sao nữa?”
“Cháu nói với chú James là cháu không rút được dây sạc điện thoại,” Mẫn kể tiếp, giọng nhiệt tình. “Chú James hỏi sạc được bao nhiêu phần trăm rồi. Cháu nhìn thì thấy nó hiện 1000 phần trăm!”
“Một nghìn phần trăm?” Minh thốt lên.
“Dạ, rồi nó tăng lên 2000% 3000% cứ tăng hoài!” Mẫn kể với vẻ hào hứng như thể đang kể về một trò chơi vui. “Cháu nói với chú James vậy, chú James nói ‘Oh my God’ rồi bảo để chú đưa trực thăng qua đón cháu ngay.”
Minh cảm thấy thế giới xung quanh mình đang quay cuồng.
“Trực thăng…” anh lẩm bẩm.
“Dạ, chú James đến bằng trực thăng!” Mẫn gật đầu. “Nhưng mà khi trực thăng đến nơi thì điện thoại của cháu hiện 99,999,999,999 phần trăm rồi ạ! Cháu đếm không hết số 9 luôn!”
“Chín mươi chín tỷ phần trăm…” Minh nhắc lại một cách vô hồn.
“Chú James nhìn thấy liền la lên, bảo cháu lên máy bay ngay kẻo điện thoại phát nổ!” Mẫn kể tiếp. “Cháu leo lên máy bay trực thăng, chú James bay thẳng lên trời luôn. Cháu thấy hồi hộp lắm!”
“Khoan, khoan đã,” Minh đột nhiên nhận ra một chi tiết. “Lên máy bay… cháu có mang điện thoại theo không?”
“Dạ có chứ ạ!” Mẫn nói. “Cháu không rút ra được mà. Nó dính chặt vào dây sạc, dây sạc cháu cầm tay.”
Minh nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế cơn đau đầu đang ập đến.
“Nhưng mà…” Mẫn giọng đột nhiên trở nên buồn bã, “chú James mắng cháu. Chú ấy nói cháu không được sạc điện thoại trên máy bay vì nó làm máy bay hết pin.”
Minh mở bừng mắt ra.
“Máy bay chạy bằng pin?” anh hỏi, giọng gần như là thét lên.
“Dạ, chú James nói vậy mà,” Mẫn gật đầu nghiêm túc. “Chú ấy nói máy bay trực thăng chạy bằng pin, giống điện thoại. Cháu sạc điện thoại nên nó hút hết pin của máy bay.”
“Trời đất ơi…” Minh thở dài.
“Rồi máy bay hết pin, nó rớt xuống!” Mẫn kể tiếp, giọng vẫn ngây thơ như thể đang kể chuyện trẻ con. “Nó rơi từ trên trời xuống đất, ‘ầm’ một cái to lắm!”
Minh quay sang nhìn cậu bé, mắt anh mở to kinh hoàng.
“Máy bay rơi?” anh hỏi, giọng run. “Vậy… vậy làm sao cháu vẫn còn sống?”
Mẫn nhìn Minh với ánh mắt ngạc nhiên, như thể đó là một câu hỏi kỳ lạ.
“Máy bay rơi là phải chết ạ?” cậu bé hỏi lại, giọng ngây thơ. “Cháu không biết. Chú James và cháu leo ra khỏi máy bay, rồi về nhà bình thường mà.”
Minh cảm thấy như có ai đó vừa đấm anh một cú vào dạ dày. Anh ngã người ra sau ghế, nhìn lên trần máy bay, trong đầu cố gắng xử lý thông tin vừa nhận được.
Thì ra thay đổi thực tại là như vậy. Nó bất chấp định luật vật lý. Nó bất chấp logic. Nó bất chấp mọi quy luật của vũ trụ. Miễn là thằng nhóc tin là thật, thì nó sẽ trở thành thật.
Điện thoại sạc đến chín mươi chín tỷ phần trăm? Được. Gọi điện cho James Bond bằng cách bấm 007? Được. Máy bay chạy bằng pin lithium? Được. Máy bay rơi nhưng không chết? Cũng được.
“Đù móa…” Minh lẩm bẩm, “thì ra thay đổi thực tại là như vậy…”
Đúng lúc đó, máy bay đột nhiên rung lắc. Tiếng loa phát thanh vang lên:
“Kính thưa quý khách, đây là cơ trưởng. Chúng tôi đang gặp phải một chút nhiễu động không khí. Xin quý khách vui lòng thắt dây an toàn và giữ nguyên vị trí. Chúng tôi sẽ hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất trong khoảng 10 phút nữa.”
Máy bay rung lắc mạnh hơn. Mẫn nhìn ra cửa sổ, thấy cánh máy bay đang rung rinh, rồi cậu quay sang Minh, đôi mắt to tròn đầy thắc mắc.
“Chú ơi,” cậu bé hỏi với giọng ngây thơ, “máy bay rung như vầy có nổ tung trên không hay không ạ?”
Minh cảm thấy tim mình gần như ngừng đập.
“KHÔNG!” anh gần như hét lên, rồi cố gắng điều chỉnh giọng về mức bình thường, tay anh vội vàng nắm lấy vai Mẫn. “Không, chắc chắn không! Cháu phải tin chú! Máy bay này rất an toàn! Thiệt! Cháu nghe chú nói nè: máy bay này không thể nổ được! Nó sẽ hạ cánh an toàn! Cháu phải tin điều đó! Phải tin nha!”
Mẫn nhìn Minh, thấy vẻ mặt căng thẳng của anh, rồi gật đầu.
“Dạ, cháu tin chú.”
Minh thở phào nhẹ nhõm, nhưng tay anh vẫn không rời khỏi vai cậu bé, như thể sợ rằng nếu anh buông ra, cậu nhóc sẽ lại nghĩ đến chuyện máy bay nổ tung.
Ở hàng ghế sau, Linh nghiêng người về phía Thành, thì thầm:
“Anh Minh trông có vẻ căng thẳng nhỉ?”
Thành gật đầu, giọng lo lắng:
“Anh ấy đang ngồi cạnh cháu Mẫn mà. Em không muốn biết họ đang nói chuyện gì đâu.”
Linh cười khẽ. “Em cũng vậy.”
Trên ghế hạng thương gia, Hải ngồi im lặng, mắt nhắm lại, nhưng tai anh vẫn nghe rõ tiếng Minh gần như hét lên “KHÔNG!” lúc nãy. Một nụ cười mỏng manh, khó nhận thấy, hiện lên trên môi hắn.
Máy bay tiếp tục rung lắc nhẹ, nhưng Minh giữ chặt vai Mẫn, mắt nhìn thẳng vào mắt cậu bé, như thể đang cố truyền niềm tin vào tâm trí cậu bằng chính ánh mắt của mình.
“Máy bay an toàn,” Minh lặp lại, giọng khẳng định. “Máy bay sẽ hạ cánh an toàn. Cháu tin chú chứ?”
“Dạ, cháu tin,” Mẫn gật đầu, rồi cậu nghiêng đầu, hỏi: “Nhưng mà chú, nếu máy bay thật sự nổ thì…”
“KHÔNG CÓ NỔ!” Minh ngắt lời, giọng gần như van xin. “Không có chuyện đó đâu! Cháu không được nghĩ đến chuyện đó! Cháu phải nghĩ đến… đến… ừm… kem! Cháu thích ăn kem không? Khi xuống máy bay chú sẽ mua kem cho cháu! Cháu nghĩ về kem đi!”
Mẫn mắt sáng lên.
“Cháu thích kem dâu!”
“Tuyệt! Chú sẽ mua kem dâu cho cháu! Cháu nghĩ về kem dâu thôi nha! Đừng nghĩ về máy bay nổ!”
“Dạ!”
Mười phút sau, máy bay hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất một cách an toàn, không có bất kỳ sự cố nào. Khi bánh xe chạm đất, Minh thở phào dài, toàn thân đẫm mồ hôi như vừa chạy marathon.
Hắn nghĩ thầm: Nhiệm vụ giải cứu con tin chưa chắc đã căng thẳng bằng chuyến bay này.
===
Bầu trời đêm phủ kín vùng Chong Bok khi bộ giáp Iron Man màu đỏ vàng lướt êm ái qua tầng mây. Bên trong bộ giáp, Hải điều khiển một cách thành thạo, trong khi Mẫn được ôm chặt vào ngực, đôi mắt cậu bé ánh lên sự phấn khích.
Ở phương xa, KK Park, một khu phức hợp rộng lớn đang lấp lánh như một viên ngọc giữa rừng rậm tối om.
Bộ giáp hạ thấp độ cao xuống còn khoảng 300 mét, đủ cao để tránh radar mặt đất nhưng đủ thấp để hệ thống quét 3D của Hải có thể thu thập dữ liệu chi tiết. Các cảm biến nhiệt, camera hồng ngoại, và máy quét địa hình hoạt động đồng thời, ghi lại từng góc cạnh của khu phức hợp.
Mẫn nhìn những chiếc cửa trong khu kiến trúc bên dưới, Anywhere Key của cu cậu cần xác định vị trí cửa mà cu cậu từng nhìn thấy để hoạt động.
Sau hai mươi phút bay vòng quanh, thu thập đủ dữ liệu, Hải quay đầu giáp, tăng tốc, biến thành một vệt sáng băng qua bầu trời đêm, hướng về căn cứ.
===
Căn cứ, 23:00 giờ đêm.
Phòng họp sáng trưng với màn hình hologram khổng lồ chiếu hình ảnh 3D của toàn bộ khu phức hợp KK Park. Minh, Linh, Thành đứng xung quanh bàn họp, mắt dán vào bản đồ. Hải đứng ở vị trí điều khiển, tay thao tác trên bảng điều khiển hologram, phóng to từng khu vực.
Mẫn ngồi trên ghế cao ở góc phòng, đôi chân lắc lư, trong tay cầm ly sữa chocolate nóng mà Linh vừa pha cho.
“Được rồi,” Minh mở đầu, giọng nghiêm túc. “Dựa trên dữ liệu Hải thu thập được, chúng ta hãy xem kết cấu của KK Park nào.”
Hải vuốt tay trên không, bản đồ hologram xoay chậm rãi, các vùng được đánh dấu bằng màu sắc khác nhau.
“Vùng 1: Bộ Mặt Hào Nhoáng – Khu A,” Hải giới thiệu, chỉ vào phần phía trước của khu phức hợp, nơi ánh đèn neon rực rỡ nhất. “Đây là nơi họ rửa tiền, tạo vỏ bọc hợp pháp. Tổ hợp casino, resort 5 sao, trung tâm thương mại, nhà hàng cao cấp. Khách du lịch có thể tự do ra vào khu này.”
Linh nhìn kỹ hình ảnh. “Trông thật sự giống một khu resort sang trọng. An ninh thế nào?”
“Dày đặc nhưng ngụy trang tốt,” Hải trả lời. “Họ mặc vest lịch sự, nhưng tôi phát hiện ít nhất hàng chục camera giám sát chỉ riêng ở sảnh chính. Và tôi đã quét được nguồn nhiệt từ vũ khí ẩn dưới áo của họ.”
Thành gật đầu. “Vậy khu này không phải mục tiêu chính của chúng ta.”
“Đúng,” Minh xác nhận. “Chúng ta chuyển sang Vùng 2.”
Hải vuốt tay, bản đồ phóng to phần Khu B.
“Vùng 2: Khu Vực Hoạt Động Xám – Khu B,” Hải tiếp tục. “Đây là trung tâm điều hành các hoạt động lừa đảo trực tuyến, đánh bạc online. Bên ngoài trông như khu công nghệ cao, các tòa nhà văn phòng cao tầng, cửa sổ phản quang một chiều.”
Màn hình hiện ra hình ảnh nhiệt của bên trong các tòa nhà – hàng trăm điểm nhiệt nhỏ sắp xếp đều tăm tắp.
“Đó là người,” Linh nheo mắt lại. “Rất nhiều người ngồi sát nhau.”
“Chính xác,” Hải gật đầu. “Tôi ước tính mỗi tòa nhà có khoảng 200-300 người làm việc trong các phòng kiểu open plan. Mật độ máy tính cực kỳ dày đặc. Camera giám sát mọi góc.”
Minh nhíu mày. “Phóng to khu vực tầng hầm xem nào”
“Có,” Hải zoom vào phần dưới tòa nhà. “Ít nhất hai tầng hầm chứa server và thiết bị viễn thông. Được làm mát bằng hệ thống điều hòa công nghiệp.”
Thành hỏi: “An ninh ra vào?”
“Rất chặt,” Hải trả lời. “Hệ thống thẻ từ điện tử. Chỉ nhân sự cấp cao mới được tự do di chuyển giữa các tầng. Lối vào có vũ trang canh gác 24/7.”
Minh gõ nhẹ lên bàn. “Tiếp tục.”
Hải vuốt tay, bản đồ chuyển sang phần phía sau, được bao bọc bởi tường cao.
“Vùng 3: Khu Vực Tối – Khu C,” giọng Hải trở nên lạnh lùng hơn. “Đây là nơi giam giữ nạn nhân. Các dãy nhà trọ kiểu ký túc xá tồi tàn, được xây dựng vội vã. Cửa sổ có song sắt. Được bao bọc bởi tường cao 5 mét với dây thép gai và tháp canh.”
Hình ảnh nhiệt hiện ra – hàng trăm người chen chúc trong các phòng nhỏ hẹp.
“Bên cạnh đó,” Hải nói, zoom vào phần dưới lòng đất. “Tôi phát hiện các phòng cách âm dưới lòng đất. Nhiệt độ bên trong cao hơn mặt đất 5-7 độ C. Đó có thể là phòng trừng phạt.”
Minh hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Khu này được tách biệt với Khu A và B như thế nào?”
“Bằng các chốt chặn vũ trang,” Hải trả lời, chỉ vào các điểm trên bản đồ. “Ít nhất ba chốt kiểm soát. Mỗi chốt có 4-6 vũ trang. Có rào chắn điện tử và cổng sắt dày.”
“Và cuối cùng,” Hải vuốt tay lần cuối, bản đồ zoom vào phần trung tâm của khu phức hợp – một tòa nhà cao nhất, được xây dựng kiên cố.
“Vùng 4: Trung Tâm Chỉ Huy & Hậu Cần – Khu D,” Hải nói. “Nơi ở của giới chủ mưu. Được bảo vệ kiên cố nhất, có tầm nhìn bao quát toàn khu. Trên sân thượng có bãi đáp trực thăng. Tôi phát hiện ít nhất hai trực thăng sẵn sàng cất cánh.”