Chương 2: Bị Lộ
Tiếng bộ đàm của thằng Quân ré lên chưa được bao lâu thì điện thoại bàn trong phòng gác cũng đổ chuông inh ỏi. Minh nhấc máy, đầu dây bên kia là giọng nói khàn khàn đầy uy lực của chú Hải, phó giám thị trại giam.
“Minh, có chuyện gì mà thằng Quân báo cáo điều động bảo vệ vậy?”
“Báo cáo phó giám thị, cháu nghe tiếng mở cửa sắt từ bên trong một buồng giam ở khu B,” Minh đáp gọn lỏn.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi chú Hải gằn giọng: “Chắc không?”
“Chắc chắn ạ.”
Chưa đầy 30 giây sau.
Keng! Keng! Keng! Keng!
Tiếng kẻng báo động vang lên dồn dập, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của trại giam. Âm thanh chói tai đó như một liều thuốc kích thích, đánh thức tất cả những ai còn đang mơ màng.
Chỉ trong vòng năm phút, hơn hai mươi lính gác đã tập trung đầy đủ trước cổng vào khu B. Nhưng nhìn đội hình mà Minh thấy hơi nản. Trong số hơn hai chục con người, chỉ có bốn người được trang bị súng trường. Số còn lại, bao gồm cả chú Hải, chỉ được trang bị dùi cui điện và lòng dũng cảm. Mọi người có vẻ vẫn chưa ý thức được mức độ nguy hiểm của tình hình. Có lẽ họ nghĩ đây chỉ là một vụ gây rối hoặc ẩu đả thông thường của đám tù nhân.
“Mở cổng!” Chú Hải ra lệnh.
Một chiến sĩ trẻ, mặt còn non choẹt, dũng cảm tiến lên, tra chìa khóa vào ổ. Cánh cổng sắt nặng nề của khu B từ từ được kéo ra.
Ngay khoảnh khắc khe hở đủ cho một người lách qua.
PHÈO!
Một tia sáng màu đỏ rực, mỏng như sợi chỉ, bắn ra từ trong bóng tối với một tốc độ kinh hoàng. Nó xuyên ngọt qua trán của người lính gác đang mở cổng, để lại một lỗ thủng toang hoác bốc khói.
Nhưng nó chưa dừng lại.
Tia sáng đó tiếp tục hành trình của mình, và điểm đến tiếp theo của nó chính là cái đầu của Minh, người đang đứng ngay sau lưng người lính xấu số.
Hắn chỉ kịp nghĩ một câu duy nhất: “Đm.”
Tia sáng xuyên qua luôn đầu Minh.
Hắn té ngửa, đập sầm xuống nền bê tông.
Sự việc diễn ra quá nhanh, quá đột ngột. Mọi người chết lặng trong một giây, rồi bùng nổ trong hoảng loạn.
“Súng! Nó có súng!”
“Nằm xuống! Tìm chỗ núp!”
Những người lính gác không có vũ khí nóng vội vàng rút lui để lấy súng, số còn lại thì hoảng sợ nấp sau các gốc cây, các cột đèn. Tiếng còi báo động hú lên trên toàn trại, báo hiệu tình trạng khẩn cấp ở mức cao nhất.
Từ trong bóng tối của khu B, một bóng người từ từ bước ra. Hắn mặc bộ đồ tù nhân, nhưng tay lại cầm một khẩu súng ngắn có hình thù kỳ dị, trông như đồ chơi trong phim Star Wars. Trước mặt hắn là một tấm khiên năng lượng mờ ảo, khẽ gợn sóng trong không khí, chặn đứng những viên đạn súng trường đang bắn về phía hắn một cách vô vọng. Hắn khôn ngoan đưa lưng về phía bức tường cao của dãy nhà giam, vô hiệu hóa hoàn toàn tầm bắn của các lính gác trên tháp canh. Hắn ta liên tục bắn những tia sáng đỏ, ép các chiến sĩ phải núp kín. Mọi người chỉ dám bắn đạn áp chế, chờ đội cơ động tiếp viện từ bên ngoài.
Chú Hải nấp sau trạm gác khu C, tay siết chặt khẩu súng lục, lòng đau như cắt khi nhìn về phía “thi thể” của Minh và người lính trẻ. Thằng Minh, dù mới về nhưng làm việc rất được. Chú đã định cất nhắc nó. Vậy mà…
Nhưng rồi, trong con mắt kinh hoàng của vị phó giám thị dày dạn kinh nghiệm, một cảnh tượng không thể tin nổi đã diễn ra.
Cái lỗ thủng toang hoác, cháy xém trên trán của Minh… đang từ từ khép lại. Da thịt, xương sọ đang tái tạo với một tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.
Trong đầu Minh lúc này là một mớ hỗn độn. Hắn cảm nhận được hai nguồn năng lượng trong cơ thể đang điên cuồng hoạt động. Thánh lực từ Máu Chúa và virus ma cà rồng đang thiêu đốt lượng máu chó mà hắn vừa “nạp” hồi đêm để chữa lành vết thương chí mạng. May mắn thay, đạn ánh sáng không phải là bạc hay thánh giá, nên chức năng hồi phục siêu tốc của hắn hoạt động hết công suất.
Vài giây sau, Minh đột ngột mở mắt.
Hắn nhanh chóng lật người, trườn vào bên trong khu C. Sau khi khuất tầm mắt của tên vượt ngục, Minh bật dậy như lò xo. Móng tay hắn đột nhiên dài ra, sắc bén như dao. Hắn đưa tay đâm sâu vào tường bê tông như đâm vào bùn, rồi nhấc chân lên, đâm tiếp, rồi lại nhấc chân, đâm tiếp.
Minh leo lên nóc khu C với tốc độ của một con tắc kè hoa.
Chú Hải phó giám thị và các chiến sĩ trên tháp canh cao trông thấy cảnh tượng đó đều há hốc mồm, mắt trợn tròn như con cú.
Từ trên nóc khu C, Minh nhìn thấy toàn cảnh rõ ràng hơn. Tên vượt ngục đang di chuyển dần về phía khu lao động của phạm nhân ở khu A, nơi có một cổng phụ dẫn ra ngoài.
Minh không còn thời gian do dự.
Hắn phóng như tên bắn từ nóc khu C sang nóc khu E. Một cú nhảy dài hơn mười mét. Rồi từ nóc khu E, hắn nhảy xuống đất, chạy vòng một vòng cung, bật người lên mái nhà khu B. Từ đó, hắn đáp thẳng xuống bức tường cao hai mét ngay phía trên đầu tên vượt ngục.
Tên vượt ngục vừa cảm thấy có bóng đen từ trên cao đổ xuống, vừa nhìn lên.
Chưa kịp phản ứng.
Rạch!
Minh đã đáp xuống, một tay bẽ gãy cổ tay cầm súng của hắn ta, một tay túm cổ áo, vật hắn ta sấp mặt xuống nền bê tông. Khẩu súng ánh sáng kỳ lạ văng xa. Tấm khiên năng lượng loé lên một cái rồi tắt phụt.
Tất cả chỉ trong nháy mắt.
Không khí như đông cứng.
Mọi người im bặt, nhìn Minh với ánh mắt kinh hãi, kinh ngạc, kinh sợ. Minh vẫn đang giữ chặt tên vượt ngục trên mặt đất, nhưng hắn cảm thấy hàng chục cặp mắt đang nhìn mình như nhìn một con quái vật.
Minh thở hắt ra một hơi. Hắn nhìn những ánh mắt kinh ngạc, hoảng sợ, và đầy nghi vấn đang đổ dồn về phía mình. Hắn biết, mọi chuyện đã không thể che giấu được nữa rồi.
Bí mật sức mạnh của hắn đã bị lộ.
Minh rên rỉ trong đầu.
Chết con bà nó rồi.
===
Sự im lặng đặc quánh như có thể dùng dao cắt được. Minh vẫn đứng đó, một tay túm tóc tên tù nhân vừa được thăng cấp từ “vượt ngục” lên “khủng bố công nghệ cao” tay kia buông thõng, cố gắng điều hòa nhịp thở. Hàng chục cặp mắt đang dán vào hắn, nhưng không phải cái nhìn ngưỡng mộ dành cho người hùng. Đây là cái nhìn mà người ta dành cho một con gấu xổng chuồng vừa xé xác huấn luyện viên của nó.
Trong cái không gian chết chóc đó, chú Hải là người đầu tiên lấy lại được phong thái của một vị chỉ huy. Khuôn mặt chú đã kinh qua đủ các sắc thái từ trắng bệch, đến xanh tái, rồi cuối cùng đông cứng lại thành một vẻ nghiêm nghị sắt đá. Chú hắng giọng một tiếng, âm thanh vang vọng trong sân trại vắng lặng.
“Tất cả giữ nguyên vị trí! Tuyệt đối không được di chuyển!”
Giọng nói đanh thép của vị phó giám thị như một gáo nước lạnh dội vào đám đông đang hóa đá. Mọi người giật mình, nhưng vẫn chưa dám nhúc nhích.
“Hai đồng chí kia, lại còng tên tội phạm lại! Những người còn lại… TỊCH THU TOÀN BỘ ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNG! NGAY LẬP TỨC!”
Lệnh thứ hai mới thực sự là một quả bom. Mấy chiến sĩ trẻ mặt nghệt ra. Có cậu lính còn theo phản xạ ôm chặt lấy túi quần, nơi cất giữ “dế yêu” và cả thế giới ảo của cậu.
Chú Hải rít lên, ánh mắt sắc như dao cạo: “Tôi nhắc lại! Đây là mệnh lệnh! Bất cứ ai bị phát hiện còn giữ điện thoại, quay phim, chụp ảnh, tôi sẽ cho đi bóc lịch ngay lập tức chứ không cần xử lý kỷ luật nữa! Đồng chí Quân, đồng chí Thắng, đi thu! Nhanh!”
Cái viễn cảnh từ người thực thi pháp luật trở thành đối tượng bị quản giáo có vẻ đủ sức nặng. Từng chiếc, từng chiếc smartphone được lôi ra khỏi túi trong sự tiếc nuối. Minh thầm nghĩ, chú Hải đúng là đã cứu hắn khỏi việc trở thành hot Tiktoker với hashtag #quáivậttrạigiam hay #ngườithạchsùngbắtcướp. Một viễn cảnh không mấy hay ho.
Trong vòng vài phút, toàn bộ kết nối internet trong trại bị ngắt. Hai mươi ba chiếc điện thoại thông minh nằm ngay ngắn trên một cái khay, trông như vật tế thần trong một nghi lễ cổ xưa nào đó.
Chú Hải nhìn một vòng, giọng hạ xuống nhưng độ uy hiếp thì tăng lên gấp bội: “Những gì các đồng chí vừa thấy, vừa nghe, từ giờ phút này được xếp vào dạng BÍ MẬT NHÀ NƯỚC CẤP ĐỘ TUYỆT MẬT. Bất cứ ai hé răng nửa lời ra bên ngoài, dù là với vợ con, cha mẹ, cũng sẽ bị truy tố tội làm lộ bí mật quốc gia. Các đồng chí nghe rõ chưa?”
“Rõ!” Tiếng đáp yếu ớt, rời rạc.
“TÔI HỎI NGHE RÕ CHƯA?” Chú gầm lên.
“RÕ!” Lần này thì tiếng đáp vang rền, đủ làm mấy con chim đêm giật mình bay tán loạn.
Hắn thấy tình huống có chút nực cười. Từ một cán bộ nhỏ xíu có tí siêu năng lực, giờ hắn đã được nâng tầm lên thành “bí mật nhà nước”. Đúng là một bước lên mây.
Lúc này, hai chiến sĩ được chỉ định mới dám rón rén tiến lại gần. Họ không nhìn Minh, mà chỉ tập trung vào tên tội phạm đang nằm bất tỉnh dưới đất. Một người nhanh chóng còng tay hắn ra sau lưng, người kia thì lột cả thắt lưng của hắn ra để trói chân cho chắc. Xong xuôi, họ xốc nách gã tù lôi đi như một bao gạo, hướng về khu biệt giam.
Chú Hải đích thân đi tới chỗ khẩu súng và tấm khiên đã tắt ngóm. Chú không chạm vào chúng. Chú chỉ ngồi xuống, quan sát một cách cẩn thận. Minh biết chú đang nghĩ gì. Một vũ khí bắn ra tia sáng, không tiếng nổ, không vỏ đạn, không giật. Đây không phải là thứ công nghệ mà người trần mắt thịt có thể chế tạo.
Sau khi ra lệnh cho hai người lính khác dùng găng tay chuyên dụng và vải bạt bọc hai món “đồ chơi” đó lại, niêm phong cẩn thận, chú Hải cuối cùng cũng quay sang Minh.
Chú nhìn hắn một lúc lâu, ánh mắt phức tạp không tả nổi. Cuối cùng, chú thở dài một hơi.
“Minh, cháu theo chú vào phòng riêng.”
Tim Minh thót lên một cái. Nhưng rồi hắn nhận ra, giọng chú không có sự đe dọa. Nó có sự mệt mỏi, và một chút gì đó… bảo vệ.
Chú không dẫn hắn vào phòng thẩm vấn hay phòng giam. Chú dẫn hắn đi thẳng tới phòng làm việc của giám thị trưởng, người đang đi công tác. Đây là nơi an toàn và được canh phòng nghiêm ngặt nhất trong toàn bộ trại giam.
Khi họ đi, đám đông tự động rẽ ra như nước Biển Đỏ trước mặt Moses. Bằng một khả năng quan sát nhạy bén đến kỳ lạ, Minh lướt qua đám đông và phân loại các phản ứng. Hắn có thể cảm nhận rõ từng ánh mắt đang khoan vào lưng mình. Có khoảng hơn nửa là sợ hãi thuần túy – mấy cậu lính trẻ mặt trắng bệch, nhìn hắn như nhìn thấy ma hiện về đòi nợ. gần nửa là tò mò đến cháy bỏng – họ cố không nhìn thẳng, nhưng đôi mắt thì cứ liếc trộm, miệng thì mấp máy những câu hỏi không lời. Một chút ít còn lại là cảnh giác – đây là những sĩ quan già dặn, tay họ vô thức đặt lên dùi cui điện, sẵn sàng cho tình huống xấu nhất.
Không một ai, tuyệt đối không một ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Họ tránh né ánh nhìn của hắn như tránh tà. Cái cảm giác bị cô lập ngay giữa những người đồng đội mới hôm qua còn ngồi uống trà đá chém gió với mình, nó thật sự… khó tả.
Chú Hải dừng lại trước cánh cửa gỗ nặng trịch của phòng giám thị. Chú ra hiệu cho hai chiến sĩ tinh nhuệ nhất đứng gác hai bên. Minh biết họ không phải ở đó để nhốt hắn. Họ ở đó để ngăn không cho bất cứ ai bén mảng tới gần.
Chú rút chùm chìa khóa ra khỏi túi.
Và trong ánh đèn vàng vọt của hành lang, một chi tiết không thể lọt qua đôi mắt của Minh.
Bàn tay sắt đá của vị phó giám thị dày dạn kinh nghiệm, bàn tay vừa mới chỉ huy dẹp loạn một cuộc khủng hoảng không tưởng… đang run lên bần bật khi tra chìa khóa vào ổ.
===