Chương 2: 101 chó đốm ( Hồi Ức Địa Ngục )
Kitler nhớ cái cảm giác khi bị bắt nằm xuống sàn sắt nóng bỏng để nhận những nhát búa chặt từ bọn quỷ sai. Mỗi nhát búa giáng xuống là một lần tinh thần hắn vỡ vụn, nhưng tội ác quá khứ không cho hắn chết, bắt hắn phải sống để cảm nhận tiếp. Hắn đã từng là kẻ ra lệnh cho những cỗ máy chiến tranh, nhưng tại đây, hắn chỉ là một khối thịt bị dựng ngược chân lên trời, đầu chúc xuống đất để bị chặt băm như một món đồ chơi phế thải.
Kinh hoàng nhất không phải là lửa, mà là sự vô tận, nơi mà thời gian không có ý nghĩa, hàng trăm năm, hàng ngàn năm, hàng trăm ngàn năm, hắn không nhớ nổi. Hắn nhớ những lần bị quăng vào vạc dầu đồng nung đỏ, bị nấu với bọt nước sôi sùng sục. Hắn trôi nổi lên trên, rồi lại chìm xuống đáy, rồi lại trôi dạt ngang trong cái nóng chảy cả mọi dòng suy nghĩ. Có những lúc, hắn nhìn thấy những cánh cửa của Đại địa ngục mở ra. Hắn đã chạy, chạy bằng tất cả sức bình sinh, chạy đến mức da ngoài cháy sạm, dây gân bị khói xông đen, thịt bị cháy rữa. Nhưng khi hắn chỉ còn cách sự tự do một bước chân, cánh cửa lại đóng sập lại.
Sự trốn thoát chỉ là một ảo mộng tàn độc để gia tăng nỗi đau.
Hắn đã chịu khổ tại nhiều địa ngục khác nhau, nơi những sinh vật với cái miệng như mũi kim cắt nứt da, thịt, gân và tủy xương của hắn . Hắn đã bị xua đuổi qua Rừng lá gươm, nơi những ngọn gió vô tình cũng đủ sức cắt đứt tay chân, tai hay mũi hắn. Khi hắn kêu đói, người ta nhét vào miệng hắn những cục đồng nung đỏ làm cháy rụi cổ họng, ngực và ruột . Khi hắn kêu khát, nước đồng sôi đổ vào làm môi miệng hắn tan nát.
Quãng thời gian đó dài đến mức Kitler không còn nhớ mình từng là một con người. Hắn chỉ còn là một ý thức đau đớn bị giam cầm trong những bức tường sắt lợp mái sắt, nơi ngọn lửa từ phía Đông thổi tạt đến phía Tây, từ phía Dưới thổi tạt lên phía Trên .
Cho đến khi “Vị Thần” ấy xuất hiện và đưa hắn đến đây. Một con mèo.
Được làm một con mèo trắng, đối với Kitler, là một ân huệ vĩ đại hơn cả việc thống trị thế giới. Dù hàng ngày, khi mặt trời mọc, hắn sẽ bị thiêu đốt bởi ngọn lửa từ cõi chết — ngọn lửa không ai thấy nhưng sẽ nung nấu ý thức hắn cho đến khi đêm xuống. Đó là cái giá cho sự giải thoát tạm thời khỏi Avici.
“Mày… mày là Hitler?” Hắn (Chihuahua Minh) thốt lên, giọng sủa the thé vang vọng khắp nhà kho bụi bặm.
Con mèo Kitler nhìn hắn. Một sự ghê tởm dâng lên trong lòng kẻ từng là độc tài. Hắn nhận ra cái sinh vật khốn kiếp đã từng sỉ nhục hắn ở Ai Cập bằng cách so sánh hắn với một con chó nhảy cao. Và giờ đây, quả báo đã đến theo cách mỉa mai nhất: kẻ đó thực sự đã thành một con chó.
“Tên ta hiện tại… là Kitler,” con mèo trắng cất tiếng, giọng nó khàn đặc, mang theo âm hưởng của ngàn năm rên rỉ dưới địa ngục.
Kitler tiến lại gần hắn một cách chậm rãi, đôi mắt lồi của con mèo ánh lên sự dằn vặt. Hắn ghét Minh. Hắn hận cái kẻ đã biến hắn thành một gã hề. Nhưng Kitler hiểu rõ luật chơi hơn bất cứ ai: hắn đang bị ràng buộc bởi kẻ này.
“Ngươi… kẻ hạ đẳng đã cười nhạo đế chế của ta,” Kitler rít qua kẽ răng, nhưng đôi chân mèo của hắn lại run rẩy vì sợ hãi ánh bình minh đang dần ló rạng ngoài cửa sổ. “Ngươi có biết không? Được làm một con mèo liếm lông và bắt chuột, đối với ta, còn vinh quang hơn việc nằm trong vạc dầu sôi sùng sục ở Avici. Ta đã trả cái giá quá đắt cho sự kiêu ngạo của mình.”
Minh méo mặt, cố gắng giữ thăng bằng trên bốn cái chân khẳng khiu: “Đậu móa, Quốc trưởng mà cũng biết hối hận à? Tao cứ tưởng mày sẽ đòi xây dựng Đế chế thứ tư cho loài mèo chứ.”
“Đừng có đùa giỡn với lửa, kẻ du hành!” Kitler thét lên, đôi mắt mèo rực lên sắc đỏ của hỏa ngục. “Ta đã thấy những ngọn lửa thổi tạt qua lại trong Đại địa ngục . Ta đã cảm nhận được vị của nước đồng sôi chảy trong huyết quản. Ta không muốn quay lại đó! Vị Thần đó nói… ngươi là kẻ duy nhất có thể giúp ta tích lũy Công Đức để bù đắp cho những ác nghiệp vô cùng mà ta đã gây ra.”
Minh ngẩn người ra. Một sự tương phản nực cười diễn ra trước mắt: Một bên là con chó Chihuahua đái dầm vì sợ hãi bản năng, và một bên là con mèo quỷ đang mang trong mình nỗi ám ảnh của kẻ vừa đi qua địa ngục Avici.
“Giúp mày tích công đức?” Hắn cười (tiếng ẳng ẳng chói tai). “Tao còn đang bận lo cho cái mạng chó của tao đây này. Mày biết tao ghét mèo nhất trên đời không? Huống hồ là một con mèo Quốc xã bị nguyền rủa.”
Kitler đột ngột lao tới, dùng đôi bàn chân mèo đè nghiến lên đầu Minh. Dù mang thân mèo, nhưng áp lực từ một quỷ mèo khiến hắn không thể nhúc nhích.
“Ngươi không hiểu sao?” Giọng Kitler run lên bần bật. “Sợi dây liên kết giữa ta và ngươi không chỉ là nhiệm vụ. Nếu ta bị lửa địa ngục thiêu đốt mỗi khi mặt trời mọc, ngươi cũng chuẩn bị tinh thần khi nhiệm vụ thất bại đi. Ta sẽ rất hả hê khi ngươi cũng sẽ phải cảm nhận nỗi đau đó dù chỉ là một phần nghìn. Ngươi có muốn biết cảm giác của ‘Năm cọc’ đóng vào người không? Ngươi có muốn ruột gan mình bị nung chảy bởi đồng đỏ không? ”
Hắn rùng mình, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng chó. Đù móa thằng Thần khốn nạn đó thật sự không bao giờ cho hắn một lối thoát dễ dàng.
“Được rồi, được rồi! Bỏ cái chân mèo ra,” Hắn càu nhàu.
Kitler buông hắn ra, hắn ngồi xuống, theo thói quen đưa chân lên định liếm lông… nhưng rồi khựng lại, vẻ mặt đầy sự dằn vặt giữa phẩm giá của một Quốc trưởng và bản năng của một sinh vật hạ đẳng.
“Ta ghét cái thân xác này,” Kitler thầm thì, ánh mắt nhìn ra phía chân trời rực lửa của buổi bình minh. “Ta muốn ra lệnh. Ta muốn thống trị. Nhưng giờ ta lại thấy mình có nhu cầu… đuổi theo những con chuột. Tuy nhiên, ta thà làm một con mèo hèn mọn còn hơn phải quay lại cái nơi mà cửa ra khỏi địa ngục luôn đóng sầm trước mặt ta.”
Kitler nhìn thẳng vào đôi mắt lồi của Minh, một sự thỏa hiệp cay đắng hiện rõ:
“Dù ta có ghét cái kiểu cười của ngươi thế nào, thì hiện tại… chúng ta phải cùng nhau sống sót qua cái thế giới điên khùng này. Nếu ngươi không giúp ta tích công đức, ta sẽ kéo ngươi xuống địa ngục cùng với ta.”
Hắn nhìn con mèo trắng ria mép bàn chải, thở dài (tiếng khịt mũi của chó). Sự kết hợp giữa một thằng Holy Vampire biến thành chó và một tên độc tài biến thành mèo… Map 5 này chắc chắn sẽ là một đống hỗn độn mà ngay cả Chúa cũng không muốn dọn dẹp.
“Chốt đơn,” Hắn nói, cố đứng vững trên bốn chân. “Nhưng từ giờ, @#%@ đừng gọi tao là kẻ hạ đẳng. Và tuyệt đối, ĐỪNG CÓ GIƠ TAY CHÀO KIỂU ĐÓ NỮA. Nhìn phèn vcl.”
Kitler hừ lạnh một tiếng, rồi bất giác… hắn đuổi theo một con nhện vừa bò ngang qua.
Kitler bỗng khựng lại, cái đuôi mèo vốn đang dựng lên vì phấn khích khi săn đuổi con nhện chợt cụp xuống đầy nhục nhã. Hắn quay lại, nhìn Minh bằng ánh mắt chứa đựng sự căm hận sâu hoắm, như thể việc bị bắt thóp bởi bản năng loài mèo là một sự sỉ nhục còn lớn hơn cả cái chết.
Minh nhếch mép, cất giọng sủa the thé phá vỡ sự im lặng: “Này, ‘Quốc trưởng nhí’ tao tò mò chút. Kiếp trước, tại sao mày lại chết?”.
Kitler nghiến răng, nhúm lông đen dưới mũi rung lên bần bật vì giận dữ khi nhớ lại ký ức cũ. Hắn gầm gừ đáp: “Imhotep… tên tư tế thối tha đó đã lật lọng. Khi hắn dẫn binh đoàn địa ngục từ lòng đất lên, bao vây Berlin bằng thứ ma pháp tà ác, ta đã hiểu kết cục. Hắn không chỉ muốn ngôi báu, mà còn muốn bắt sống ta, nhốt ta vào một cái chuồng sắt như một con thú lạ để trưng bày cho thiên hạ nhìn ngắm… Ta là Quốc trưởng của một Đế chế, không phải là món đồ chơi của một thây ma cổ đại. Ta đã tự sát ngay trong hầm để không bao giờ phải chịu cảnh nhục nhã đó”.
Minh im lặng một giây, cảm nhận được cái kiêu hãnh đến điên cuồng của kẻ đối diện. Hắn hỏi tiếp: “Vậy sau phát súng đó, mày đi đâu? Thiên đường chắc chắn là không có cửa cho mày rồi.”
“Địa ngục,” Kitler đáp ngắn gọn, đôi mắt mèo rực lên sắc đỏ của hỏa ngục trong bóng tối nhà kho.
“Nó… ra làm sao?” Minh nheo mắt hỏi, lòng bỗng thấy bồn chồn.
Kitler không muốn nhắc lại, nhưng nỗi ám ảnh quá lớn khiến hắn chỉ có thể vắn tắt trong sự ghê tởm: “Đó là nơi mà ngọn lửa không bao giờ tắt, nó thiêu đốt linh hồn ngươi không gián đoạn dù chỉ một tích tắc. Ngươi bị nung chảy trong vạc dầu, bị xuyên qua bởi những cọc sắt nóng bỏng, rồi lại được tái tạo để chịu đựng sự đau đớn đó một lần nữa”.
“Mày đã ở đó trong bao lâu?” Minh khẽ hỏi.
Kitler bật ra một tiếng kêu khàn đặc, chua chát: “Bao lâu? Ở nơi mà nỗi đau thống trị tuyệt đối, khái niệm thời gian chỉ là một trò đùa. Khi bị thiêu đốt cùng cực, ta không còn biết đến ngày tháng nữa. Có lẽ là hàng trăm năm, hàng ngàn năm, hàng trăm ngàn năm, hay hàng triệu năm… ta không thể biết được”.
Minh trầm ngâm, cái đầu to quá khổ của con Chihuahua hơi nghiêng đi. Hắn bắt đầu tính toán và lẩm bẩm: “Hàng triệu năm ư? Có vẻ như thời gian ở các thế giới này trôi qua theo một quy luật khác hoàn toàn. Giống như, dù ở các map này có trải qua bao nhiêu năm đi nữa, thì đối với thế giới thực hiện thực, tất cả cũng chỉ diễn ra trong một cái chớp mắt mà thôi”.
Minh nhìn xoáy vào đôi mắt xanh thẳm của Kitler, tò mò hỏi thêm: “Thế rốt cuộc giờ mày thật sự là một con mèo à? Hay chỉ là cái ý thức mày đang mượn xác nó thôi?”
Kitler khẽ vươn mình, bộ lông trắng xù lên dưới ánh sáng lờ mờ của tia chớp: “Nếu nói một cách chính xác theo ngôn ngữ của những kẻ trông giữ địa ngục, thì hãy gọi ta là quỷ mèo.”
“Quỷ mèo à? Nghe cũng oách đấy chứ!” Minh thốt lên, trong đầu hắn bắt đầu hiện lên hình ảnh những con quỷ có sức mạnh bá đạo trong mấy bộ phim hành động. “Mày có sức mạnh gì không? Kiểu như biến hình, phun lửa hay ít nhất là có thể nguyền rủa kẻ khác chẳng hạn?”
Kitler nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sự giễu cợt, pha lẫn nỗi cay đắng: “Hình như mi đã hiểu nhầm về khái niệm quỷ ở cái thực tại này rồi. Ngươi nghĩ làm quỷ là một đặc ân sao?”
Hắn im lặng lắng nghe khi Kitler bắt đầu giải thích về cái giá của sự tự do tạm thời. Kitler cho biết hắn hoàn toàn không có bất kỳ sức mạnh đặc biệt hay phép thuật nào cả. Bản chất “quỷ” của hắn thực chất là một hình phạt: hằng ngày, mỗi khi mặt trời mọc, hắn sẽ bị thiêu đốt bởi ngọn lửa từ cõi chết – thứ lửa vô hình nhưng nung nấu hắn đau đớn như khi còn ở Avici. Chỉ khi đêm xuống và mặt trời lặn, hắn mới được trở lại hình dáng một con mèo trắng bình thường để tạm nghỉ ngơi.
Kitler kết thúc lời giải thích bằng một giọng khàn đặc, đầy cam chịu: “Dù như vậy, thì đối với ta, đây vẫn là một ân huệ vĩ đại. Được làm một con mèo liếm lông và bắt chuột dưới ánh trăng, vẫn tốt hơn vạn lần việc bị tra tấn vĩnh viễn, không có lấy một giây dừng lại ở dưới đáy địa ngục kia.”