Chương 29: Mùi Máu Ngọt Ngào
“Thằng ngu này! Coi chừng chân cẳng!” Anh Hùng mắng, nhưng giọng không nghiêm khắc lắm, có vẻ quen với những tai nạn nhỏ như thế này.
Người phạm nhân bị chảy máu mũi – tên này hình như tên Phạm gì đó, Minh không nhớ rõ – vội vàng ngả đầu ra sau, tay bịt mũi, miệng lẩm bẩm xin lỗi.
Một người phạm nhân khác chạy lấy khăn ướt đưa cho hắn.
Minh đứng im.
Tim vẫn đập nhanh.
Mùi máu vẫn còn đó, ngọt ngào, quyến rũ, làm cho hắn cảm thấy cái gì đó bên trong đang thức tỉnh, đang muốn vươn ra, đang muốn… gì đó.
“Mày ổn không?” Anh Hùng nhìn Minh.
“Trông mày hơi tái.”
“À…” Minh giật mình, quay sang nhìn anh Hùng, cố gắng giữ giọng bình thường.
“Không… không có gì. Chắc do em chưa ăn sáng.”
Đúng rồi.
Đói bụng.
Hắn đói bụng nên mới có phản ứng kỳ lạ vậy.
Đói bụng làm cho mọi mùi thức ăn – kể cả máu lợn hay máu người – đều trở nên hấp dẫn hơn.
Đó là phản ứng sinh học bình thường.
Hoàn toàn bình thường.
Minh tự thuyết phục bản thân như vậy, nhưng một góc nhỏ trong đầu – một giọng nói nhỏ, lạnh lùng – thì thầm: “Mày đang tự lừa dối đấy.”
Hắn lắc đầu, đuổi cái suy nghĩ đó đi.
Không.
Chỉ là đói bụng.
Chỉ vậy thôi.
“Này anh Hùng.” Minh cố gắng cười tự nhiên.
“Chút làm xong cho em bát tiết canh nhé.”
Người phạm nhân đang khuấy tiết – một anh chàng gầy gò, mặt nhăn nheo – liếc nhìn Minh, vẻ mặt hơi khó chịu thoáng qua.
Điều này Minh hiểu.
Hắn không phải quản giáo khu A, nên về mặt nguyên tắc, hắn hơi… vượt quyền khi đòi phần. Nếu có lợi ích gì từ con lợn này, thì đáng lẽ ra phải dành cho anh Hùng và các quản giáo khác của khu A trước. Minh chỉ là “khách mời” và khách mời không nên đòi hỏi quá nhiều.
Nhưng may mắn là Minh quan hệ tốt, không khó tính, thường xuyên giúp đỡ các phạm nhân khi có thể, nên họ cũng không từ chối thẳng thừng.
“Dạ, để em múc cho cán bộ.” Người phạm nhân gầy gò gật đầu, giọng khô khan nhưng lịch sự.
Minh móc túi lấy ra một gói thuốc lá Jet – loại rẻ tiền nhưng cũng đủ dùng – rút ra ba điếu, đưa cho phạm nhân.
“Cho mày.” Minh nói nhẹ.
Người phạm nhân nhận thuốc, mắt sáng lên một chút, gật đầu cảm ơn.
Thuốc lá trong trại được xem là vật cấm – về nguyên tắc, phạm nhân không được hút thuốc lá trừ khi được phép đặc biệt.
Nhưng thực tế, thỉnh thoảng các cán bộ cho vài điếu để họ hút tại chỗ thì cũng là chuyện “mắt nhắm mắt mở” miễn là không quá đà và không gây rối.
Thuốc lá, mì gói – những thứ này trong trại giam giữ có giá trị không khác gì tiền mặt bên ngoài.
Phạm nhân dùng chúng để trao đổi, mua bán, đánh bạc ngầm, hoặc đơn giản là để cải thiện cuộc sống tù tội nhàm chán của mình.
Ngoài ra, họ còn có “tiền ký sổ” – một hệ thống mà gia đình có thể gửi tiền vào tài khoản của phạm nhân, và họ dùng số dư đó để mua đồ trong căn tin trại giam.
Nhưng không phải ai cũng có gia đình gửi tiền, nên thuốc lá và mì gói vẫn là “tiền tệ cứng” được ưa chuộng nhất.
Người phạm nhân khuấy tiết xong, múc một bát đầy, thêm vài miếng lá lốt, rau răm, đậu phộng rang, rồi đưa cho Minh.
“Của cán bộ đây ạ.”
Minh nhận bát, cảm ơn.
Bát tiết canh còn hơi ấm, mùi thơm của rau thơm, đậu phộng hòa quyện với mùi tanh nhẹ của tiết lợn.
Bình thường, Minh sẽ ngửi thấy món này rất ngon.
Nhưng bây giờ, so với mùi máu người từ nãy, thì mùi tiết canh này trở nên… nhạt nhẽo, kém hấp dẫn hơn rất nhiều.
Hắn lắc đầu, đuổi suy nghĩ đó đi.
Không.
Mình chỉ đang đói.
Chỉ vậy thôi.
Minh tìm cho mình một góc yên tĩnh ở cuối nhà bếp, ngồi xuống chiếc ghế nhựa cũ kỹ, đặt bát tiết canh lên chiếc bàn gỗ loang lổ vết nước.
Xung quanh vẫn ồn ào với tiếng cười nói, tiếng dao chặt thịt, tiếng nước sôi sùng sục trong nồi lớn, nhưng góc này khá kín đáo, ít người để ý.
Hắn cầm chiếc muỗng nhựa, nhìn xuống bát tiết canh.
Màu đỏ thẫm.
Sánh mịn.
Vài lá lốt xanh tươi nổi bật trên bề mặt.
Vài hạt đậu phộng vàng ươm.
Mùi thơm quen thuộc.
Minh múc một muỗng, đưa lên miệng, húp.
Và rồi hắn dừng lại.
Lạ.
Rất lạ.
Món tiết canh này… ngon.
Ngon đến mức bất thường.
Vị tanh quen thuộc của tiết lợn – vị tanh mà nhiều người không thích nhưng Minh lại quen miệng – giờ đây trở thành một thứ gì đó ngọt thanh, mềm mại, hấp dẫn khó cưỡng.
Nó tan trong miệng, chảy xuống cổ họng một cách êm ái, để lại dư vị ngọt ngào khó tả.
Minh húp muỗng thứ hai.
Rồi muỗng thứ ba.
Mỗi muỗng đều ngon hơn muỗng trước.
Hắn không hiểu tại sao.
Đây chỉ là tiết canh lợn bình thường, không có gì đặc biệt, nhưng giờ đây nó như một món ăn cao cấp, một trải nghiệm vị giác hoàn toàn mới.
Nhưng…
Nhưng trong đầu Minh, một suy nghĩ khác đang lởn vởn, không chịu biến mất.
Mùi máu của người phạm nhân bị chảy máu mũi.
Mùi đó vẫn còn in hằn trong trí nhớ khứu giác của hắn, ngọt ngào, quyến rũ, mạnh mẽ gấp mười lần so với vị tiết canh này.
Nếu tiết canh lợn này ngon như vậy, thì máu người kia sẽ… ra sao?
Minh dừng muỗng giữa chừng, mắt nhìn chằm chằm vào bát tiết.
Cảm giác kỳ lạ bắt đầu len lỏi trong lòng ngực.
Một cảm giác muốn…gì đó.
Muốn quay lại khu vực mổ lợn.
Muốn tìm người phạm nhân đó.
Muốn…liếm?
Muốn… nếm?
“Đù móa mày điên hả?” Minh thầm nghĩ, hoảng hốt với chính suy nghĩ của mình.
“Mày bệnh à?”
Hắn lắc đầu mạnh, như thể muốn xua đuổi những ý nghĩ điên rồ đó ra khỏi đầu.
Đây chỉ là ấn tượng từ giấc mơ.
Giấc mơ kinh khủng đêm qua khắc sâu vào tiềm thức đến mức bây giờ hắn bắt đầu có những suy nghĩ kỳ quái.
Đó là lý do duy nhất.
Hợp lý duy nhất.
Hắn lại húp một muỗng tiết canh, cố gắng tập trung vào vị ngon của nó, cố gắng quên đi mùi máu người, quên đi cảm giác khát khao kỳ lạ.
Nhưng một giọng nói nhỏ – rất nhỏ, nhưng rất rõ ràng – vang lên từ sâu thẳm trong đầu hắn: “Giấc mơ à?”
Minh dừng lại.
Muỗng vẫn còn trong miệng, nhưng hắn không nhai, không nuốt.
Giọng nói đó…
không phải giọng nói của hắn.
Hoặc đúng hơn, nó là giọng nói của hắn, nhưng ở một phiên bản khác, một phiên bản lạnh lùng, tỉnh táo, không chịu tự lừa dối.
“Nếu đó chỉ là giấc mơ,” giọng nói tiếp tục, “thì tại sao mày cảm thấy mùi máu người thật đến vậy?
Tại sao vị tiết canh này lại ngon hơn bao giờ hết?
Tại sao mày đang muốn quay lại và liếm máu của thằng đó?”
“Không.” Minh thầm đáp, giọng trong đầu run rẩy.
“Không phải vậy. Mình chỉ…mchỉ bị ảnh hưởng tâm lý.”
“Hay là mày đang phủ nhận sự thật?”
Minh nuốt muỗng tiết canh, nhưng lần này hắn không cảm thấy ngon nữa.
Cổ họng như bị thắt lại.
Bụng đầy nhưng tâm trí trống rỗng.
Hắn đứng dậy nhanh, bỏ lại nửa bát tiết canh chưa ăn hết, bước ra khỏi góc nhà bếp.
Không nhìn lại.
Không chào ai.
Chỉ muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.
Khi bước ra ngoài trời, ánh nắng mặt trời chiếu vào mặt Minh.
Hắn nheo mắt lại.
Không phải vì chói – mặt trời không làm hắn bị thương hay đau đớn gì – nhưng hắn cảm thấy… không thoải mái.
Như thể cơ thể hắn đang từ chối ánh sáng, muốn ẩn mình vào bóng tối.
“Không.” Hắn lẩm bẩm, bước nhanh về phía khu C.
“Không thể nào.”
Nhưng bất chấp những gì hắn nói, bất chấp những gì hắn cố gắng tin, một sự thật nhỏ bé đang bắt đầu lộ diện trong tâm trí hắn.
Một sự thật mà hắn không muốn thừa nhận.
Một sự thật mà hắn sợ hãi hơn bất cứ điều gì.
Giấc mơ đêm qua… có thể không phải là giấc mơ.
10h30.
Minh vừa về đến khu C thì điện thoại reo.
Quân, cán bộ an ninh phụ trách giải phạm nhân xét xử về:
“Anh Minh, thằng khu B mới xử về, án tử, tâm lý thằng này không ổn, em nghe nói anh trực khu B hôm nay.”
Minh nhìn đồng hồ, rồi nhìn chồng hồ sơ trên bàn chưa xử lý xong.
Nhưng khi đồng nghiệp nhờ vả, đặc biệt là với trường hợp tâm lý bất ổn, thì không thể từ chối.
“Được, tao qua ngay.”
Khu B.
Nơi mà bất kỳ quản giáo nào cũng không thích làm việc lâu dài.
Không phải vì nguy hiểm – tuy phạm nhân ở đây đều là án nặng, nhưng họ được quản lý chặt chẽ đến mức khó có thể gây rối.
Vấn đề là không khí.
Không khí nặng nề, tuyệt vọng, như một màn sương mù dày đặc không bao giờ tan.
Khu B giam giữ hai loại phạm nhân: những người đang chờ thi hành án tử hình, và những người bị kết án nặng trên mười lăm năm đang chờ chuyển trại giam dài hạn.
An ninh ở đây nghiêm ngặt hơn hẳn các khu khác – cửa sắt dày, khóa kép, camera giám sát mọi góc, quản giáo tuần tra liên tục.
Mỗi buồng giam chỉ giam tối đa ba người, và những phạm nhân có nguy cơ tự tử hoặc quá nguy hiểm thì được giam riêng biệt hoàn toàn.
Minh bước vào hành lang khu B, tiếng giày đinh gõ trên sàn xi măng vang vọng lại.
Không có tiếng cười nói như ở khu C.
Không có tiếng phạm nhân trò chuyện rôm rả.
Chỉ có sự im lặng nặng nề, đôi khi xen lẫn tiếng thở dài, tiếng ho khan, hoặc tiếng ca não nề của ai đó để quên đi thời gian.
Anh Tuấn phòng hồ sơ đứng ngoài cổng khu B, nói nhỏ.
“Tên này mới đi xét xử về sáng nay, vừa nhận án tử. Từ lúc về đến giờ không chịu ăn, không chịu nói, ngồi im như tượng. Tao sợ nó làm liều.”
“Tội danh gì?” Minh hỏi.
“Cướp, hiếp, giết.” Anh Tuấn đáp ngắn gọn.
Minh gật đầu.
Không bình luận gì.
Hắn đã nghe quá nhiều tội ác như thế này.
Nhiều đến mức đôi khi hắn cảm thấy mình đã trở nên trơ, đã mất khả năng bị sốc trước những hành vi tàn bạo của con người.
Nhưng không phải là vô cảm – chỉ là một lớp vỏ bọc tự vệ để tâm trí không bị tổn thương bởi những gì hắn phải tiếp xúc hàng ngày.
“Chút em nói chuyện với nó xong thì đưa nó vào phòng cách ly theo quy định.
Mới có án mà, bỏ ăn là chuyện bình thường.” Minh nói.
Minh mở khóa cửa sắt. Tiếng mở cửa sắt như một âm thanh báo hiệu, tiếng ca và tiếng nói chuyện im bặt.
Minh mở cửa buồng giam và bước vào.
Phòng giam nhỏ. Khoảng tám mét vuông. Một giường xi măng, một bồn cầu, một bồn rửa mặt. Tất cả đều làm bằng xi măng cố định vào tường, không có gì có thể tháo rời hay dùng để tự làm hại bản thân. Cửa sổ nhỏ có song sắt dày, ánh sáng len lỏi qua khe hẹp.
Và ngồi trên giường xi măng, lưng dựa vào tường, là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi.
Hùng, áo tù màu cam nhàu nát, tóc bù xù, râu ria mọc lởm chởm, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào tường đối diện.
Minh ra hiệu cho hai cán bộ bảo vệ đứng ngoài, Minh thì lấy ghế nhựa ngồi ở ngoài cửa.
Hùng không nhìn sang hắn.
Không phản ứng gì.
Như thể Minh không tồn tại.
“Hùng.” Minh mở lời, giọng bình thản.
“Tôi biết anh vừa nhận án tử sáng nay.” Minh tiếp tục.
“Tôi hiểu cảm giác của anh không tốt.
Nhưng bây giờ bỏ ăn, bỏ uống không giải quyết được gì.”
Hùng vẫn không nhìn Minh, nhưng môi hắn động.
Giọng nói khàn khàn, như từ lâu không sử dụng, vang lên nhỏ nhẹ.
“Cán bộ nói dễ quá.”
Đó là câu đầu tiên Hùng nói.
Không tức giận.
Không oán hận.
Chỉ là sự tuyệt vọng trần trụi, không còn gì để mất.
“Sớm muộn cũng chết,” Hùng tiếp tục, giọng trống rỗng, “thì cố sống làm gì?”
Minh im lặng một lúc, suy nghĩ.
Đây là câu hỏi mà không có câu trả lời đúng.
Bất kỳ câu trả lời nào cũng đều nghe như công thức, như lời nói sáo rỗng của một người đứng ngoài cuộc, không hiểu được cảm giác của người đang đối mặt với cái chết.
Nhưng Minh vẫn phải nói.
Đó là công việc của hắn.
“Ai cũng có lúc phạm sai lầm.” Minh nói chậm rãi, cố gắng giữ giọng chân thành nhất có thể.
“Có những sai lầm phải trả giá.
Anh đã làm sai, và bây giờ anh phải đối mặt với hậu quả.
Tôi không thể nói dối rằng mọi thứ sẽ ổn, vì nó sẽ không ổn.
Nhưng một ngày còn sống vẫn tốt hơn một ngày chết sớm.”
Hùng quay nhìn Minh lần đầu tiên.
Đôi mắt đỏ hoe, sâu thẳm, chứa đầy nỗi đau mà Minh không thể hiểu hết.
“Một ngày còn sống.” Hùng lặp lại, giọng cay đắng.
“Sống để làm gì?
Ngồi trong cái phòng này, đếm từng giây từng phút cho đến khi họ kéo tôi ra ngoài tiêm thuốc?”
“Anh có thể kháng cáo.” Minh nói.
“Xin giảm nhẹ hình phạt.
Kể về quá khứ của mình, những hoàn cảnh dẫn đến sai lầm.
Tòa có thể xem xét lại.
Không được thì còn có thể xin ân xá Chủ tịch nước.
Mỗi năm vẫn có những trường hợp được ân xá.”
Hùng cười.
Một tiếng cười ngắn, không chút vui vẻ.
“Kháng cáo à?” Hùng lắc đầu.
“Cán bộ biết tôi làm gì không?”
Hùng im lặng một lúc, rồi giọng rồi hắn kể lể về vụ án của hắn.
Ở đây lược bớt 1000 chữ.
“Tôi không có hy vọng gì cả.” Hùng nói, giọng lạnh lùng, đã chấp nhận sự thật.
“Tôi chỉ muốn chết cho nhanh. Chết một lần cho xong. Ít ra… ít ra tôi không phải nhớ lại những gì tôi đã làm.”
Minh thở dài.
Hắn đã gặp nhiều phạm nhân như Hùng.
Những người đã bỏ cuộc hoàn toàn, không còn ý chí sống.
Với họ, cái chết không phải là nỗi sợ hãi, mà là sự giải thoát.
“Vậy thì ít nhất…” Minh nói chậm rãi, cân nhắc từng chữ.
“Sống một ngày là tốt một ngày.
Có thể trong những ngày đó, anh sẽ có cơ hội làm điều gì đó có ý nghĩa. Có thể viết thư cho vợ. Có thể viết thư cho gia đình nạn nhân – dù không thể cứu vãn gì, nhưng ít nhất anh đã thừa nhận lỗi lầm, xin lỗi cho những gì đã làm. Có thể… chỉ đơn giản là sống thêm một ngày, để nhớ lại rằng mình vẫn là con người.”
Hùng nhìn Minh, đôi mắt vẫn trống rỗng.
“Nếu anh cần gì,” Minh tiếp tục, “thì nói với tôi. Tôi sẽ giúp trong khả năng. Giấy bút để viết thư. Sách báo. Bất cứ thứ gì hợp lý.”
Hùng không trả lời.
Chỉ quay mặt đi, nhìn vào tường.
Minh đứng dậy.
Hắn biết cuộc trò chuyện này không thành công lắm.
Nhưng ít nhất hắn đã cố gắng.
Đó là tất cả những gì hắn có thể làm.
“Theo quy định,” Minh nói với Hùng: “phạm nhân nhận án tử phải được chuyển vào phòng cách ly riêng biệt, đeo cùm chân, giám sát hai mươi bốn giờ.”
Hùng gật đầu.
“Tôi biết rồi.”
Hai cán bộ an ninh tiến vào phòng, đeo cùm chân cho Hùng.
Cùm chân – một chiếc vòng sắt nặng, khóa vào mắt cá chân, nối với thanh sắt gắn vào đầu khóa đóng chặt vào giường xi măng.
Phạm nhân chỉ có thể đứng và nằm tại chỗ, không thể tiếp cận cửa sổ hay bất kỳ vật dụng nguy hiểm nào.
Hùng không chống cự.
Hắn để mặc họ làm, như một con rối không hồn.
Minh đứng nhìn trong vài giây, rồi quay đi.
Hắn không muốn nhìn thêm nữa.
Cảnh tượng này quá quen thuộc, nhưng không bao giờ trở nên dễ chịu hơn.
Khi bước ra khỏi khu B, Minh thở dài dài.
Ánh nắng mặt trời chiếu xuống, nhưng hắn không cảm thấy ấm áp.
Chỉ cảm thấy mệt mỏi.
Một loại mệt mỏi không phải của cơ thể, mà của tâm hồn.
Công việc này đôi khi nặng nề đến mức hắn tự hỏi liệu mình có thể chịu đựng được bao lâu nữa.
Nhưng rồi hắn lại nhớ đến những phạm nhân khác – những người vẫn còn hy vọng, vẫn cố gắng sống tốt hơn.
Và hắn biết mình phải tiếp tục.
Ít nhất là hôm nay.