Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dau-pha-khoi-dau-con-duong-quat-khoi-tu-hoc-vien-gia-nam.jpg

Đấu Phá: Khởi Đầu Con Đường Quật Khởi Từ Học Viện Già Nam

Tháng 2 10, 2026
Chương 125: Luyện chế khôi lỗi Chương 124: Là chính ngươi xông vào
be5a31624a0b46e02677fc5d86743726

Làm Sao Rồi, Tình Địch Liền Không Thể Biến Thành Lão Bà Sao?

Tháng 1 16, 2025
Chương 2. Giang Nịnh mang em bé thường ngày (2) Chương 1. Giang Nịnh mang em bé thường ngày (1)
vo-dich-trieu-hoan-bat-dau-kim-lien-mom-thuoc-uong.jpg

Vô Địch Triệu Hoán, Bắt Đầu Kim Liên Mớm Thuốc Uống

Tháng 1 9, 2026
Chương 517: Kim liên gót sen, ta trở về( kết) Chương 516: Thiên Huyễn Thời Không.
hac-hoa-thanh-nhan-vat-phan-dien-ve-sau-ta-thanh-chung-sinh-cam-ky.jpg

Hắc Hóa Thành Nhân Vật Phản Diện Về Sau, Ta Thành Chúng Sinh Cấm Kỵ

Tháng 1 23, 2025
Chương 253. Đại kết cục, Vô Đạo hàm nghĩa! Chương 252. Các ngươi có thể gọi ta nhân quả
tu-vong-tro-choi-ta-nhin-thau-het-thay-hoang-ngon.jpg

Tử Vong Trò Chơi: Ta Nhìn Thấu Hết Thảy Hoang Ngôn

Tháng 1 15, 2026
Chương 50: Phân tổ Chương 49: Hai bên tình huống
nguoi-tai-konoha-ta-mo-binh-cua-hang-nong-nay-nhan-gioi.jpg

Người Tại Konoha: Ta Mở Bình Cửa Hàng Nóng Nảy Nhẫn Giới

Tháng 2 9, 2025
Chương 232. Tsunade: Đây là sợ ta đổi ý? Orochimaru: Hokage ta giết phí công rồi? Chương 231. Tsunade: Khi Hokage có thể tốt hơn mở bình! Nagato: Ta biết phát động Akatsuki giúp ngươi
mang-theo-manh-sung-di-tim-bao

Mang Theo Manh Sủng Đi Tìm Bảo

Tháng 10 22, 2025
Chương 467: Kết quả. Chương 466: Thanh Hỏa tiên thành phía trước chiến đấu.
6fe75bdd39a43ca20caa2d3aa262a393

Ta Chỉ Là Cái Tuần Thú Sư

Tháng 1 15, 2025
Chương 375. Siêu thoát, vị diện chúa tể (3) Chương 374. Siêu thoát, vị diện chúa tể (2)
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 28: Phải chăng là mộng?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 28: Phải chăng là mộng?

Minh giật mình tỉnh dậy như người vừa bị ai đó tạt một gáo nước lạnh vào mặt.

Mồ hôi.

Mồ hôi nhiều.

Mồ hôi ướt đẫm cả áo.

Mồ hôi chảy xuống trán, xuống cổ, xuống lưng.

Trông như hắn vừa chạy marathon xong, hoặc vừa trốn thoát khỏi một cuộc rượt đuổi sinh tử nào đó.

“Phù…” Hắn thở hổn hển, hai tay vội vàng sờ lên cổ.

Còn nguyên.

Đầu vẫn nối với cổ.

Không có vết chém.

Không có máu.

Không có cảm giác lưỡi kiếm titan cách da thịt 0.1 giây.

Minh ngồi bật dậy, hai mắt mở trợn nhìn quanh.

Tường màu vàng ố, vết nứt chạy từ trần xuống sàn như một con sông khô cạn.

Tường quen thuộc.

Trần nhà với một vệt ẩm mốc hình Việt Nam.

Hắn từng đùa với bản thân rằng đó là một lời nhắc nhở hàng ngày về lòng yêu nước.

Trần nhà quen thuộc.

Sàn gạch men đỏ, một viên bị vỡ góc, hai viên bị rạn nứt.

Sàn quen thuộc.

Tủ quần áo: Cái tủ gỗ ép cũ kỹ mua từ chợ ve chai, cánh tủ hơi cong, nó sẽ kêu cọt kẹt mỗi lần mở.

Tủ quen thuộc.

Cái quạt trần quay leng keng phía trên.

Tiếng động cơ nghe như một ông già đang ho.

Quạt quen thuộc.

Mùi ẩm mốc, mùi của một căn phòng trọ ba mét vuông mà chủ nhà gọi là “phòng có gác” nhưng thực chất gác chỉ cao đủ để ngồi xổm, không đứng được.

Mùi quen thuộc.

Tất cả đều quen thuộc.

Tất cả đều… bình thường.

Minh từ từ thở ra.

Một hơi thật dài.

Một hơi chứa đựng cả mười ngàn suy nghĩ và cảm xúc.

Rồi hắn ngã người ra giường, nhìn chằm chằm vào vệt ẩm mốc hình Việt Nam trên trần.

“Giấc mơ à…” Hắn thì thào.

“Chỉ là giấc mơ…”

Nhưng tại sao nó lại chi tiết đến thế?

Tại sao hắn vẫn còn nhớ từng chi tiết – từ khuôn mặt của Quinn, cái nhếch mép của Mercury, ánh mắt cuồng nhiệt của những tín đồ Giáo hội Vĩnh Sinh, cảm giác máu chảy xuống cổ họng, tiếng nổ khi Frost vỡ tan thành nghìn mảnh?

Hắn ngồi dậy, sờ soạng khắp người.

Không có vết thương.

Không có vết cắn.

Không có cảm giác răng nanh đang mọc ra.

Chỉ có mồ hôi và cảm giác tim đập như trống.

Hắn với tay lấy chiếc điện thoại Iphone 7 đã qua năm đời chủ nằm trên cái bàn nhựa cạnh giường.

Màn hình bật sáng.

5:47 SA

Thứ Ba, 29 tháng 10 năm 2024

Minh nhìn chằm chằm vào con số.

Ngày tháng đúng.

Đúng với ngày hắn đi ngủ.

Không phải mười năm sau.

Không phải một thế giới khác.

Chỉ là ngày hôm sau.

Hắn mở khóa điện thoại.

Hộp thư đầy tin nhắn spam.

“Vay tiền nhanh chóng, lãi suất thấp!” “Mua bảo hiểm nhân thọ ngay hôm nay!” “Congratulations!

You won $1,000,000!” Những thứ bình thường đến nhàm chán.

Không có tin nhắn từ Quinn.

Không có thông báo về Blood Game hay Giáo hội Vĩnh Sinh.

Minh thở phào.

Một hơi thở thật sâu, thật nhẹ nhõm.

Hắn ngã lưng ra giường, nhìn lên trần nhà, miệng lẩm bẩm: “Tính ra mày có lương tâm.”

Một giấc mơ.

Chỉ là một giấc mơ kinh khủng, chi tiết đến mức bệnh hoạn, nhưng vẫn chỉ là giấc mơ.

Có lẽ hắn đã ăn thứ gì đó kỳ quái tối qua.

Hoặc xem quá nhiều phim kinh dị.

Hoặc stress công việc quá nhiều đến nỗi não bộ quyết định tạo ra một thế giới ác mộng để giải tỏa.

“Phải rồi…” Hắn tự nhủ.

“Chỉ là stress thôi.

Công việc nặng.

Áp lực cuộc sống.

Tiền thuê nhà sắp đến hạn.

Não bộ tạo ra những thứ điên rồ để xử lý stress.

Đọc ở đâu đó rồi.”

Hắn ngồi dậy, lau mồ hôi khỏi trán.

Nhìn đồng hồ.

5:50.

Còn mười phút nữa là chuông báo thức reo.

Hắn thường thức dậy lúc 6h, chuẩn bị đồ, 6h30 ra khỏi nhà để bắt xe bus 6h45.

“Ừ.

Đi làm bình thường.

Quên cái giấc mơ điên khùng đó đi.

Sống cuộc sống bình thường.

Đó là điều tốt nhất.”

Minh đứng dậy, bước vào phòng tắm có bình nước nóng lạnh đã hỏng.

Nước lạnh.

Nước lạnh buốt.

Nhưng tốt.

Nó giúp hắn tỉnh táo.

Giúp hắn xóa bỏ những hình ảnh còn đọng lại trong đầu.

Vampire.

Giáo hội Vĩnh Sinh.

Blood Game.

Quinn.

Mercury.

Frost.

Blade.

Tất cả chỉ là giấc mơ.

Tất cả chỉ là ảo giác.

Tất cả sẽ tan biến sau một ngày làm việc bình thường.

Hắn tin vậy.

Hắn phải tin vậy.

Vì nếu không, hắn sẽ phát điên mất.

6h45.

Minh ngồi trên xe bus số 32, tuyến đi từ khu trọ cũ đến khu công nghiệp ở ngoại thành.

Chiếc xe cũ kỹ, mùi xăng pha lẫn mùi mồ hôi người, ghế nhựa cứng nhắc đã phai màu, cửa sổ có vài vết nứt dán băng keo trong.

Quen thuộc.

Tất cả đều quen thuộc đến nhàm chán.

Minh nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đường phố buổi sáng.

Người đi làm vội vã.

Học sinh mặc đồng phục xanh trắng đạp xe.

Hàng quán vỉa hè bắt đầu mở cửa.

Mùi phở, mùi bánh mì, mùi cà phê phin lan tỏa trong không khí.

Bình thường.

Tất cả đều bình thường.

Một bà già bán rau ngồi ở góc đường.

Một ông xe ôm đang ngáp dài.

Một đứa trẻ đang khóc vì không muốn đi học.

Một cặp đôi trẻ đang cãi nhau vì thằng bạn trai quên ngày kỷ niệm.

Cuộc sống.

Cuộc sống thật.

Cuộc sống nhàm chán, lặp đi lặp lại, không có vampire, không có thần máu, không có giáo hội bí ẩn.

Minh thở ra.

Cố gắng thả lỏng vai.

“Đúng rồi.

Chỉ là giấc mơ.

Mình stress quá nên mới mơ điên thế.

Giờ đã ổn rồi.

Mọi thứ bình thường.”

Hắn lặp lại câu đó trong đầu như một câu thần chú.

Lặp đi lặp lại.

Cố gắng thuyết phục bản thân.

Xe bus rẽ vào đường chính.

Ánh mặt trời buổi sáng chiếu qua cửa sổ, rọi vào mặt Minh.

Hắn không cháy.

Không khói.

Không đau.

Chỉ có cảm giác ấm áp bình thường của ánh nắng mùa thu.

“Xem không.” Hắn tự nhủ.

“Ánh mặt trời vẫn ổn.

Tao không phải vampire.

Tất cả chỉ là giấc mơ.”

Xe bus dừng ở bến.

Một người đàn ông mặc vest lên xe, mùi nước hoa nồng nặc.

Một cô gái trẻ đeo tai nghe, nhún nhảy theo nhạc.

Một ông già cầm túi ni lông đầy rau.

Bình thường.

Tất cả đều bình thường đến mức Minh muốn cười.

7h15.

Xe bus đến trạm cuối – gần khu công nghiệp.

Minh xuống xe, bước đi trên đường nhựa nóng.

Từ đây, hắn phải đi bộ thêm mười phút nữa mới đến cổng trại tạm giam.

Trại tạm giam X.

Một trong những cơ sở giam giữ lớn của thành phố.

Nơi hắn làm việc đã được ba năm.

Công việc không tệ.

Lương ổn.

Ổn định.

Có bảo hiểm.

Có chế độ.

Nhàm chán, nhưng ổn định.

Và sau cái giấc mơ điên rồ đó, Minh nhận ra rằng “nhàm chán” là một từ đẹp đẽ như thế nào.

Cổng trại hiện ra phía trước.

Hàng rào dây thép gai.

Tháp canh.

Biển báo “KHU VỰC CẤM – KHÔNG ĐƯỢC VÀO TRONG PHẠM VI 50M”.

Minh bước đến cổng, giơ thẻ ra cho lính gác.

“Chào anh Minh.” Người lính gác – anh Tuấn, đồng nghiệp quen thuộc – gật đầu chào.

“Chào em.” Minh gật đầu đáp lễ, giọng bình thường không thể bình thường hơn.

“Hôm nay trông anh hơi mệt nhỉ?”

“À, tối qua mơ thấy mình là vampire, rồi bị một anh hùng diệt quỷ suýt chém đầu.” Minh trả lời trong đầu.

Nhưng miệng chỉ nói: “Ngủ không ngon.

Thời tiết giao mùa.”

“Ừ, mấy hôm nay trời lạnh đấy.

Anh vào đi, cẩn thận nhé.”

Minh gật đầu, bước qua cổng.

Quy trình kiểm tra.

Máy dò kim loại.

Kiểm tra túi xách.

Ký tên vào sổ.

Tất cả như mọi ngày.

Không có vampire nhảy ra tấn công.

Không có Frost xuất hiện với ánh mắt đỏ rực.

Không có giọng nói của Thần vang lên từ hư vô.

Chỉ có tiếng chim hót.

Tiếng lính gác trò chuyện.

Tiếng xe tải chở hàng vào khu bếp.

Minh bước vào khu làm việc, thở phào nhẹ nhõm.

“Ngày bình thường.

Chỉ cần một ngày bình thường.”

Hắn quyết tâm như vậy.

Và hắn thực sự tin vậy.

Ít nhất là trong lúc này.

7h30.

Minh bước vào phòng tiếp dân, ngồi tán dóc với mấy đồng chí một chút trước khi làm việc.

Bàn làm việc bằng gỗ ép, mấy chiếc ghế xoay cũ kỹ.

Một chiếc máy tính để bàn đời 2010, cái mà giờ để đó trưng là chủ yếu, vì cán bộ giờ mang laptop vào xài cho đỡ bực mình.

Một cái quạt trần đang quay vù vù, bên tường là một dãy tủ hồ sơ sắt màu xám.

Đơn giản, đủ dùng cho một trại tạm giam.

Không cần gì hơn.

Hắn bật laptop, chờ nó khởi động chậm chạp như một ông già leo cầu thang.

Trong lúc chờ, hắn lấy cái cốc sứ từ trong ngăn kéo, pha một gói cà phê hòa tan.

Nước sôi từ bình đun ở góc hành lang.

Mùi cà phê Trung Nguyên quen thuộc lan tỏa trong không khí.

“Minh, sáng rồi!” Giọng nói vui vẻ vang lên từ cửa.

Minh quay lại.

Chú Hải – phó giám thị trại – bước vào, tay xách túi ni lông đựng bánh mì.

“Dạ con chào chú Hải.” Minh gật đầu.

“Tao mua dư một ổ, mày ăn không?” Chú Hải giơ chiếc bánh mì ra.

“Cảm ơn chú, con ăn rồi.” Minh lắc đầu.

Thực ra hắn chưa ăn, nhưng không thèm ăn.

Cái giấc mơ làm hắn mất cảm giác ngon miệng.

“Thôi thì thôi.

Hôm nay mày coi thời gian để ý khu B giùm anh Sơn một tí nhé, chìa khóa đây.”

“Dạ.”

Minh chịu trách nhiệm quản lý Khu C.

Đây là Khu tạm giam chờ chuyển trại.

Những người đã bị kết án từ 7 đến 15 năm tù, đang chờ được chuyển đến trại chấp hành án chính thức.

Đây là khu Minh phụ trách chính.

Công việc chủ yếu là điểm danh, kiểm tra phòng giam, giải quyết các vấn đề phát sinh, đảm bảo trật tự.

Không quá căng thẳng.

Không quá nhàn rỗi.

Vừa đủ để kiếm sống.

8h.

Minh bước ra khỏi phòng, bước xuống sân, đi qua khu A – nơi những phạm nhân án nhẹ đang lao động cải tạo.

Khu A khá rộng, có khu vực trồng rau, nuôi gà, có xưởng may, có bếp ăn tập thể.

Những phạm nhân ở đây đa số là án dưới 5 năm – trộm cắp, gây gổ đánh nhau, tàng trữ ma túy mức nhẹ.

Họ làm việc, ăn uống, ngủ nghỉ theo lịch trình cố định.

Minh đi nhanh qua khu A. Anh không phụ trách đây, chỉ đi qua để đến khu C.

Khu B ở bên phải, khu giam giữ những phạm nhân án nặng – án trên 15 năm, tử hình, giết người.

Đây là khu nguy hiểm nhất, an ninh nghiêm ngặt, lính gác vũ trang, cửa song sắt dày, có phòng cách ly.

Sếp của Minh – anh Sơn- phụ trách chính khu này.

Thỉnh thoảng Minh được điều qua giúp khi sếp bận.

Minh liếc nhìn qua hàng rào.

Khu B im lặng.

Không có tiếng cười đùa.

Không có tiếng nói chuyện.

Chỉ có sự tĩnh lặng nặng nề như một tảng đá.

Minh mở cổng, mở buồng tự quản, cho họ làm công việc cần thiết, rồi đi ra, khóa cổng lại, đi tiếp.

Khu C hiện ra phía trước.

Ba dãy nhà dài.

Mỗi dãy mười hai phòng giam.

Mỗi phòng giam từ sáu đến tám người.

Tổng cộng khoảng hai trăm phạm nhân.

Minh bước vào dãy nhà đầu tiên.

Tiếng chìa khóa kêu leng keng trên thắt lưng.

Anh mở cửa phòng giam đầu tiên, đây là phòng giam tự quản, rồi đưa họ chìa khóa mở giùm các phòng giam, chỉ mở ổ khóa chứ không mở cửa.

“Điểm danh!”

Minh đi ngang phòng nào, tự quản mở phòng đó, Minh chỉ cần liếc qua đủ quân số, và ngó qua xem có vấn đề gì không.

Những lần kiểm tra kỹ hơn sẽ có lịch đột xuất phối hợp với cán bộ an ninh.

Quy trình lặp lại.

Phòng này xong, chuyển sang phòng khác.

Dãy này xong, chuyển sang dãy khác.

Nhàm chán.

Lặp đi lặp lại.

Nhưng cần thiết.

9h.

Minh hoàn thành điểm danh.

Anh ngồi xuống băng ghế đá ở giữa sân, ghi chép vào bảng.

Tất cả đều có mặt.

Không ai trốn.

Không ai gây rối.

Một ngày bình thường.

Ở trước mỗi phòng giam có một “chuồng cọp” nơi họ có thể vận động trong một chút không gian đó, một số ngồi tán gẫu, một số đọc sách báo.

Minh nhìn họ.

Không có vampire.

Không có máu.

Không có Giáo hội Vĩnh Sinh.

Chỉ có những con người bình thường, với những tội lỗi bình thường, trong một cuộc sống tù tội bình thường.

“Cuộc sống bình thường vẫn tốt hơn.” Hắn thầm nghĩ, một nụ cười mỏng xuất hiện trên môi.

Và lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy, Minh cảm thấy thực sự nhẹ nhõm.

Mọi thứ đã trở lại bình thường.

Mọi thứ sẽ ổn thôi.

Hắn tin vậy.

9h30.

Minh đang đi ngang qua khu A thì nghe thấy tiếng ồn ào vui vẻ phát ra từ khu vực nhà bếp, cùng với đó là tiếng lợn bị chọc tiết vang khắp khu trại.

Hôm nay có mổ lợn.

Minh dừng bước, cân nhắc.

Về nguyên tắc, đây không phải khu của hắn phụ trách, nên hắn không có lý do chính đáng nào để ghé vào đây ngoài sự tò mò thuần túy và cái thói quen đã hình thành từ lâu: mỗi khi khu A mổ lợn, hắn hay ghé qua “thăm hỏi” và về với một bát tiết canh nóng hổi hoặc vài miếng thịt luộc.

Minh bước vào khu vực nhà bếp, nơi mấy chục phạm nhân đang nhộn nhịp làm việc dưới sự giám sát của anh Hùng – cán bộ quản giáo khu vực bếp khu A.

Con lợn – một con khá to, ước chừng cả trăm ký – đang nằm trên chiếc bàn gỗ dài.

Một người phạm nhân to con, áo phông xăm trẩy đang cầm con dao thọc tiết lợn, còn một người khác đang cầm cái chậu inox hứng máu chảy ra.

Tiết lợn.

Màu đỏ thẫm.

Sánh quánh.

Chảy ròng ròng vào chậu như một dòng suối nhỏ.

Mùi tanh tưởi của máu lợn lan tỏa, quen thuộc với bất kỳ ai đã từng sống ở nông thôn hoặc từng chứng kiến cảnh mổ lợn.

Mùi tanh nhưng không khó chịu, vì nó gắn liền với hình ảnh những bát tiết canh nóng hổi, những miếng thịt luộc mềm ngọt sắp được thưởng thức.

“A, Minh đấy à!” Anh Hùng vẫy tay chào.

“Tao đoán mày sẽ ngửi mùi mà tới.”

“Mũi anh em nhạy lắm.” Minh cười, bước lại gần.

“Hôm nay giết lợn ạ?”

“Ừ, tới kỳ thịt mà.” Anh Hùng giải thích.

Minh gật đầu, mắt vẫn nhìn dòng máu chảy vào chậu.

Người phạm nhân cầm chậu đang khuấy đều tay để máu không bị đông, động tác thành thạo như đã làm trăm lần.

Máu càng chảy càng nhiều, chậu đã đầy gần nửa.

Đột nhiên, một người phạm nhân khác – anh chàng trẻ tuổi, đang bê mâm đựng lá lốt – quay người hơi nhanh, va phải góc cột nhà.

Tiếng “rầm” nhẹ vang lên, và ngay sau đó là tiếng kêu: “Ái chà!”

hắn giơ tay lên mũi.

Máu.

Máu chảy ra từ mũi, nhỏ giọt xuống sàn.

Và đó là khoảnh khắc mọi thứ thay đổi.

Minh đang đứng cách đó chừng ba mét, nhưng mùi của máu người – máu tươi, máu của con người sống – bay thẳng vào mũi hắn như một luồng gió mạnh không thể cản lại.

Nó khác.

Hoàn toàn khác so với máu lợn.

Nếu máu lợn là mùi tanh quen thuộc, tầm thường, thì máu người này là..

.

một thứ gì đó ngọt ngào, quyến rũ, cuốn hút đến mức Minh cảm thấy toàn bộ giác quan của mình đột nhiên tập trung hoàn toàn vào đó.

Tim đập nhanh.

Không phải nhanh theo kiểu sợ hãi hay căng thẳng, mà nhanh theo kiểu hưng phấn, háo hức, mong đợi.

Cổ họng khô.

Miệng khô.

Hắn nuốt nước bọt, nhưng không đủ ẩm.

Mắt không thể rời khỏi giọt máu đỏ tươi đang chảy dọc theo cánh mũi của người phạm nhân.

Một suy nghĩ. Một suy nghĩ kỳ lạ, phi lý, nhưng rất mạnh mẽ nảy ra trong đầu Minh: Muốn lại gần.

Muốn… nếm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-uchiha-bat-dau-dung-hop-tobirama-mo-ban
Người Tại Uchiha, Bắt Đầu Dung Hợp Tobirama Mô Bản
Tháng 10 15, 2025
quyen-chan-thuong-thuong.jpg
Quyền Chấn Thượng Thương
Tháng 2 5, 2026
bat-dau-mot-thanh-pha-kiem-ta-tai-di-gioi-chat-dien-roi.jpg
Bắt Đầu Một Thanh Phá Kiếm, Ta Tại Dị Giới Chặt Điên Rồi
Tháng 2 8, 2026
thien-tai-chuyen-chuc-zombie-quan-chu-ta-van-lan-trieu-hoan.jpg
Thiên Tai: Chuyển Chức Zombie Quân Chủ, Ta Vạn Lần Triệu Hoán
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP