Chương 30: Nắng Gắt
12h trưa, Minh bước ra khỏi khu B, định quay về khu C lấy cặp rồi đi ăn trưa. Trời nắng gắt. Dù đã là tháng Mười, nhưng nắng vẫn gay gắt như giữa hè.
Trại giam được xây từ những năm 90, thiết kế kiểu cũ – ưu tiên an ninh hơn là tiện nghi. Kết quả là sân trại rộng mênh mông, ít cây xanh, ít bóng mát, phơi trần dưới ánh mặt trời như một cái chảo khổng lồ.
Thường thì Minh không để ý lắm. Hắn sinh ra ở miền Trung, quen với nắng nóng. Đi dưới nắng từ khu này sang khu khác là chuyện bình thường, chẳng có gì to tát. Nhưng hôm nay… ngay bước đầu tiên ra khỏi bóng mát của mái hiên khu B, Minh đã cảm thấy có gì đó sai sai.
Ánh nắng rọi xuống da, không còn là cảm giác ấm áp quen thuộc nữa mà thay vào đó là một cảm giác… châm chích. Như thể từng tia nắng đều là một cây kim nhỏ xíu, đâm vào da, không đủ mạnh để làm đau thật sự, nhưng đủ để gây khó chịu cực độ. Minh nhíu mày. “Lạ nhỉ,” hắn lẩm bẩm, nhưng vẫn bước tiếp.
Mỗi bước đi, cảm giác châm chích lại tăng lên. Da tay, da cổ, da mặt – tất cả những chỗ phơi nắng – đều bắt đầu có cảm giác kỳ lạ. Không phải nóng, không phải rát, mà là một loại khó chịu khó tả, như thể da đang… phản ứng với thứ gì đó không đáng có ở đó. “Có lẽ… do ngủ ít,” Minh nghĩ thầm, cố tự trấn an bản thân. “Hoặc da bị dị ứng gì đó.”
Nhưng rồi ánh nắng chiếu vào mắt. Chói. Không phải chói bình thường kiểu “ối trời nắng quá” rồi nheo mắt lại là xong, mà là loại chói làm cho mắt nhức như búa bổ, như thể đồng tử đang bị ăn mòn bởi một thứ gì đó ăn da ăn thịt. Minh phải nhắm mắt lại ngay lập tức, hai tay che lên trán, cúi gằm mặt xuống. Trái tim đập thình thịch.
“Không… không phải đâu…” Minh thì thầm, giọng run rẩy. Nhưng cơ thể không nói dối. Mỗi giây ở dưới ánh nắng mặt trời, Minh cảm thấy như cơ thể đang phản ứng dị ứng nghiêm trọng. Da châm chích, mắt nhức, cả người bắt đầu nóng ran, nhưng không phải kiểu nóng bình thường – mà là kiểu nóng bỏng từ bên trong, như thể máu trong người đang sôi lên.
Bản năng sống còn kích hoạt. Chạy! Minh không còn suy nghĩ nữa. Hắn chạy. Chạy thật nhanh, hai tay che mặt, mắt nhắm nghiền, chạy về phía căn tin cán bộ – nơi có mái che, có bóng râm, có chỗ trốn khỏi ánh nắng ma quỷ này. Quãng đường từ khu B đến căn tin cán bộ chỉ khoảng hai trăm mét, nhưng với Minh lúc này, nó dài như hai nghìn mét. Mỗi bước chân là một tra tấn. Ánh nắng như một con quái vật khổng lồ đang rượt theo, đang thiêu đốt hắn từng chút một.
Cuối cùng, sau khoảng ba mươi giây chạy điên cuồng, Minh lao vào căn tin. Bước vào bóng mát, cảm giác như lao vào nước mát sau khi bị thiêu sống. Minh ngã gục xuống ghế gần nhất, thở hổn hển, mồ hôi chảy ròng ròng, tay run bần bật.
“Ê Minh! Mày sao thế?” Giọng anh Hải – quản giáo khu A – vang lên từ bàn bên cạnh. hắn đang ngồi ăn cơm, thấy Minh chạy ù vào như bị ma đuổi thì giật mình đứng dậy.
Minh cố gắng điều chỉnh hơi thở, giữ bình tĩnh. Hắn không thể để lộ ra, không thể nói với ai. Nếu hắn nói “tôi nghĩ tôi đang biến thành vampire nên tôi sợ ánh nắng mặt trời,” chắc chắn họ sẽ đưa hắn đi khám tâm thần ngay lập tức. “Ừ…” Minh nói, giọng khàn khàn. “Hơi choáng. Nắng… nắng hơi gắt.”
Anh Hải nhíu mày, nhìn Minh với vẻ lo lắng. “Choáng nắng à? Mày về phòng nghỉ đi. Tao cho người trực thay.”
“Không… không cần.” Minh lắc đầu, cố mỉm cười. “Em ổn rồi. Chỉ cần ngồi nghỉ tí thôi.”
Anh Hải vẫn có vẻ nghi ngờ, nhưng cuối cùng cũng gật đầu. “Thế thì cẩn thận. Mùa này nắng độc lắm, dễ say nắng.”
Say nắng. Nếu chỉ là say nắng thì tốt biết mấy. Minh ngồi im, hai tay đặt lên bàn, cố giữ cho chúng đừng run. Nhưng trong đầu, suy nghĩ chạy loạn. Hình ảnh thoáng qua về giấc mơ đêm qua: Blade. Vampire. Ánh mặt trời. Trong phim Blade, vampire không thể chịu được ánh nắng mặt trời. Chỉ cần vài giây dưới ánh nắng, da họ sẽ bắt đầu cháy, vài phút là biến thành tro.
“Không… không phải đâu…” Minh thì thầm, hai tay bóp chặt vào mép bàn. “Chỉ là trùng hợp… chỉ là…” Nhưng ngay cả khi hắn tự thuyết phục mình, một phần khác trong hắn – phần lý trí, phần không thể chối bỏ sự thật – đang thì thầm ngược lại: “Mày biết mà. Giấc mơ không phải giấc mơ. Thần không nói dối. Virus vampire… có thật.”
Minh cảm thấy một làn sóng kinh hoàng lan tỏa từ trong lồng ngực. Không phải kiểu sợ hãi bình thường, mà là kiểu kinh hoàng tột cùng khi nhận ra rằng thế giới mà mình biết, thế giới hợp lý, dựa trên khoa học và logic… đang sụp đổ. Hắn… đang biến thành vampire. Không phải trong phim, không phải trong truyện, mà là thật. Ở đây. Ngay lúc này.
Xung quanh, các đồng nghiệp ăn cơm, trò chuyện rôm rả. Ai cũng bình thường. Chỉ có Minh là không bình thường. Hắn đã cố ăn vài thìa cơm, nhưng nuốt không trôi. Thức ăn như mùn cưa trong miệng, không có vị gì cả.
Cuối cùng, Minh bỏ cuộc. Đẩy khay cơm sang một bên, hắn mở điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình, mở app Shopee. Trong đầu Minh, một cuộc tranh luận đang diễn ra: “Nếu không phải thật, mày sẽ mất tiền oan. Nhưng nếu là thật, mày sẽ chết. Thôi kệ. Mạng quan trọng hơn tiền.”
Minh gõ vào thanh tìm kiếm: “kem chống nắng SPF 50+++”. Kết quả hiện ra hàng chục sản phẩm. Minh lướt qua, mắt quét nhanh các dòng chữ: “Chống tia UV cực mạnh” “Bảo vệ da tối đa” “Chống nắng toàn diện”. Hắn chọn một lọ kem của hãng nổi tiếng, giá 250k, rồi bỏ vào giỏ hàng.
Tiếp tục tìm: “áo khoác chống nắng”. Lần này Minh kỹ tính hơn. Không phải loại áo khoác mỏng manh kiểu phụ nữ hay đi xe máy mặc, mà là loại áo khoác kín mít, có mũ trùm đầu, vải dày, chỉ số chống UV cao. Tìm được một cái màu đen, giá 180k. Bỏ vào giỏ.
“Kính râm UV 400”. Một cặp kính râm to bản, kiểu kính phi công, có khả năng chặn 100% tia UV. Giá 120k. Hơi rẻ so với hàng chính hãng, nhưng đánh giá tốt. Bỏ vào giỏ.
“Găng tay chống nắng”. Loại găng tay dài, che kín từ đầu ngón tay đến cổ tay, vải mỏng nhưng chỉ số chống nắng cao. Giá 50k. Bỏ vào giỏ.
“Khẩu trang”. Loại khẩu trang vải đen, che kín nửa dưới mặt. Giá 30k một hộp năm cái. Bỏ vào giỏ.
Minh nhìn vào dòng chữ “Tổng tiền” ở cuối màn hình: 780.000đ. Phí ship hỏa tốc: 50.000đ. Tổng cộng: 830.000đ. Hắn thở dài, rồi mở app ngân hàng kiểm tra số dư. Số dư khả dụng: 1.247.000đ. Nếu mua hết đống này, hắn chỉ còn lại hơn 400k để sống đến cuối tháng. Mà giờ mới ngày 28. Còn ba ngày nữa là hết tháng, nhưng lương tháng sau phải đến ngày 5 mới về. Nghĩa là phải cày cuốc thêm một tuần với 400k. Bình thường, Minh tiêu khoảng 150k một ngày: 50k ăn sáng và trưa tại căn tin, 50k ăn tối, 50k linh tinh. Một tuần là 1.050k, mà giờ chỉ còn 400k.
“Ăn mì tôm suốt tuần à?” Minh nghĩ thầm, cảm thấy muốn khóc. Nhưng rồi hắn nhớ lại cảm giác lúc nãy: da châm chích, mắt nhức, cơ thể như đang bị thiêu đốt dưới ánh nắng. Nếu đó là thật, nếu hắn đang thực sự biến thành vampire, thì 830k chẳng là gì cả. Tiền có thể kiếm lại, nhưng mạng thì không.
“Thôi, liều.” Minh lẩm bẩm, bấm vào nút “Đặt hàng”. Màn hình chuyển sang trang xác nhận. Minh điền thông tin giao hàng: Trại giam X, Khu C, Văn phòng tiếp dân. Số điện thoại: 0912xxx. Phương thức thanh toán: Chuyển khoản ngân hàng. Thời gian giao hàng: Hỏa tốc (trong vòng 4 giờ).
Minh nhìn lại một lần nữa. 830k. Số tiền lớn nhất hắn từng chi trong một lần mua sắm online, lớn hơn cả lần hắn mua trả góp chiếc điện thoại cũ hồi năm ngoái. Ngón tay đặt lên nút “Xác nhận thanh toán” run run. “Nếu không phải thật,” Minh nghĩ, “mình sẽ là thằng ngu nhất hành tinh.” “Nhưng nếu là thật,” hắn nuốt nước bọt, “thì mình vừa mới cứu mạng mình.”
Bấm. Màn hình chuyển sang app ngân hàng, yêu cầu xác nhận giao dịch. Minh nhập mã PIN, bấm “Xác nhận”. “Giao dịch thành công.” Một thông báo hiện lên từ Shopee: “Đơn hàng #Z30A12345 của bạn đã được xác nhận. Người bán đang chuẩn bị hàng. Dự kiến giao hàng trong vòng 4 giờ.”
Minh nhìn chằm chằm vào dòng thông báo đó. Rồi hắn khóa điện thoại, đặt xuống bàn, hai tay ôm mặt. Xong. Đã đặt rồi. Không thể hủy nữa. 830k bay màu. Giờ chỉ còn cách cầu trời cho… cho cái gì nhỉ? Cầu cho hàng về nhanh? Cầu cho mình thực sự đang biến thành vampire để số tiền không uổng? Hay cầu cho mình không phải vampire để không phải sống kiếp đời ma cà rồng?
Minh không biết nữa. Hắn chỉ biết rằng cuộc sống của mình – cuộc sống bình thường, nhàm chán, nghèo khó nhưng ổn định – đã chính thức kết thúc. Và một cuộc sống mới – một cuộc sống điên rồ, đầy rẫy những thứ không thể tin được – đang bắt đầu.
“Con bà nó…” Minh thì thầm, giọng run rẩy. “Mong cho tất cả chỉ là giấc mơ…” Nhưng hắn biết rõ. Đây không phải giấc mơ. Đây là thực tại. Và thực tại này… thật kinh khủng.
6 giờ chiều, Minh cố nán lại, tán dóc với mấy cô căn tin rồi mới đạp xe về phòng trọ. Nắng đã đỡ gắt hơn, nhưng cảm giác khó chịu vẫn còn đó. Về tới phòng trọ, Minh chạy vội vào nhà tắm, dòng nước mát lạnh như để xoa dịu cơn đau nhức châm chích trên da. Ra khỏi phòng tắm, lau khô người, Minh bị ám ảnh về giấc mơ, về vị thần, về thế giới tiếp theo mà mình có thể đối mặt. Không muốn bỏ lỡ một phút giây nào, hắn bắt đầu cày phim. Một loạt danh sách các phim trong đầu hiện ra, đủ các thể loại: từ kinh dị, siêu nhiên cho đến hành động. Với mỗi bộ phim, Minh cố suy nghĩ nếu như mình ở trong tình huống đó sẽ làm gì cho vị thần hài lòng, không quên chửi thầm khi thấy những cảnh vô lý. “Móa nó, càng ngày càng khó ở”. Minh cày phim đến khuya, không biết đến mấy giờ, cho đến khi ngủ gục.
—
Minh tỉnh dậy với cảm giác như có ai đó đang đóng đinh vào gáy mình. “Con bà nó…” Hắn rên lên một tiếng, từ từ ngẩng đầu lên khỏi bàn làm việc. Má phải bị dính chặt vào mặt bàn gỗ, để lại một vết hằn đỏ ửng. Bên tai là chiếc laptop vẫn còn mở, màn hình đã chuyển sang chế độ tiết kiệm pin và đang nhấp nháy ánh sáng mờ mờ. File Notepad vẫn mở, hiển thị danh sách dài các bộ phim mà hắn đã tra cứu đêm qua.
Minh nhìn đồng hồ trên màn hình: 6h02 sáng. “Con bà nó… ngủ gục cả đêm.” Hắn đứng dậy, tay vịn vào lưng ghế. Cổ cứng ngắc như cây sắt, lưng đau như bị ai đó đấm liên tiếp ba mươi phát, vai tê tê, cánh tay trái tê liệt vì nằm ép cả đêm. “Ngủ kiểu này chắc phải đi nắn xương mất,” Minh lẩm bẩm, xoay cổ cố gắng làm giảm cơn đau.
Nhưng rồi hắn chợt nhận ra một điều kỳ lạ. Dù cổ đau, lưng nhức, vai tê… nhưng cơ thể hắn lại cảm thấy nhanh chóng khỏe lại. Không phải khỏe kiểu vừa ngủ đủ giấc tám tiếng, thức dậy sảng khoái, mà khỏe kiểu… tràn đầy năng lượng. Như thể cơ bắp đang căng phồng, máu chạy nhanh hơn, tim đập mạnh mẽ hơn. Cảm giác giống như sau khi uống ba lon Red Bull liền. “Sao lạ thế?”
Minh đứng im, cảm nhận cơ thể. Bình thường, sau một đêm ngủ gục trên bàn, hắn sẽ mệt lử, chóng mặt, muốn nằm dài ra giường ngủ thêm ba tiếng nữa. Nhưng giờ? Hắn cảm thấy như có thể chạy marathon.
Rồi hắn nhận ra điều kỳ lạ thứ hai. Phòng tối. Rèm cửa sổ vẫn kéo kín từ tối qua, đèn tắt, ánh sáng duy nhất là từ màn hình laptop đang nhấp nháy. Lẽ ra hắn chỉ có thể thấy mờ mờ trong bóng tối này, nhưng hắn đang nhìn thấy rất rõ. Cái gói mì Hảo Hảo ở góc phòng – hắn nhìn thấy dòng chữ “Thành phần: bột mì, dầu cọ…” trên bao bì. Cái áo khoác treo trên móc – hắn nhìn thấy từng đường chỉ khâu. Cái quạt trần trên trần nhà – hắn nhìn thấy lớp bụi mỏng phủ trên cánh quạt.
“Đù móa… sao mình thấy rõ thế này?” Minh nheo mắt, nhìn kỹ hơn. Phòng vẫn tối, nhưng với mắt hắn, mọi thứ như được chiếu sáng bằng một thứ ánh sáng nhạt, đủ để hắn phân biệt màu sắc, hình dạng, chi tiết. “Nhìn ban đêm… như mèo à?” Hắn đưa tay lên trước mặt, quan sát. Năm ngón vẫn còn đó, vết chai vẫn còn, nhưng da tay… trông trắng hơn, nhợt nhạt hơn, giống như thiếu máu.
Tim Minh đập nhanh hơn. Hắn nhớ lại đêm qua: tra cứu về vampire, đọc lore, xem phim, ghi chép điểm yếu. Một trong những đặc điểm của vampire: nhìn rõ trong bóng tối. “Không… không thể…”
Rồi hắn nghe thấy tiếng động. Tiếng xe máy nổ máy, tiếng người nói chuyện, tiếng chó sủa, tiếng bát đĩa kêu leng keng. Tất cả đến từ ngoài đường, cách phòng trọ của hắn ít nhất năm mươi mét, nhưng hắn nghe rõ mồn một. Không phải nghe mơ hồ, mà nghe rõ đến mức hắn có thể phân biệt được đó là tiếng xe Winner hay xe Exciter, nghe rõ câu nói của hai người đàn ông đang đứng ở đầu ngõ: “Sáng nay ăn phở không?” – “Thôi, ăn bánh mì đi cho nhanh.”
“Whoa…” Minh lùi một bước, dựa lưng vào tường. Đầu óc hắn quay cuồng. Nhìn rõ trong bóng tối, nghe xa hơn bình thường, cơ thể khỏe bất thường, da nhợt nhạt. Tất cả đều khớp với những gì hắn đọc được về vampire. “Quá trình biến đổi… đang diễn ra nhanh hơn mình nghĩ.”
Minh nuốt nước bọt. Hắn nhớ lại buổi trưa hôm qua, cảm giác da bị thiêu đốt dưới ánh nắng. Hắn đã nghĩ sau một đêm ngủ, mọi thứ sẽ biến mất, có thể chỉ là ảo giác. Nhưng không. Mọi thứ thật hơn bao giờ hết. Hắn đang thực sự biến thành vampire.
“Thử xem…” Minh bước ra giữa phòng, cúi người xuống, rồi nhảy thật cao, thật mạnh. Chân đạp mạnh vào sàn nhà, và hắn bay lên. Không phải bay kiểu siêu nhân, mà là nhảy cao hơn bình thường, cao gấp đôi. Đầu hắn gần chạm trần nhà. Hắn hạ cánh xuống, hai chân đạp ầm xuống sàn, tiếng động vang vọng khắp phòng. “Móa…”
Hắn đứng im, nhìn xuống hai chân mình. Bình thường, với cơ bắp ốm yếu của một thằng công chức ba mươi tuổi không tập thể dục, hắn nhảy cao chắc tầm ba mươi phân. Nhưng vừa rồi? Hắn nhảy cao hơn một mét. “Sức mạnh tăng lên…”
Minh quay người, nhìn vào gương nhỏ treo ở tường. Một khuôn mặt nhợt nhạt nhìn lại hắn. Mắt hơi đỏ hơn bình thường, môi khô, răng… trông vẫn bình thường, chưa mọc nanh. “Chưa biến hoàn toàn,” Minh nghĩ. “Nhưng đang biến.”
Hắn đứng im, cảm nhận cơ thể. Ngoài sức mạnh tăng lên, hắn còn cảm thấy… khát. Không phải khát nước, mà là một cơn khát khó tả, cảm giác như thiếu thứ gì đó trong cơ thể, như một cơn nghiện. “Máu à?” Minh rùng mình. Hắn nhớ lại trong phim Blade, vampire khát máu. Không uống máu thì yếu dần, cuối cùng chết. Blade dùng huyết thanh thay thế, nhưng Minh? Hắn không có huyết thanh, hắn chỉ có mì tôm Hảo Hảo.
“Chưa đến mức khát lắm,” Minh nghĩ. “Có lẽ vì mới biến, chưa cần máu ngay. Nhưng sớm muộn gì…” Hắn lắc đầu, gạt suy nghĩ đó sang một bên. Giờ phải lo vấn đề cấp bách hơn: đi làm. Minh nhìn đồng hồ: 6h15 sáng. Còn bốn mươi lăm phút nữa là phải có mặt ở trại giam. Đi từ nhà trọ đến trại giam mất hai mươi phút, nghĩa là hắn phải đi ngay.
Hắn bước đến cửa sổ, kéo rèm ra một khe nhỏ, nhìn ra ngoài. Trời đang rạng sáng, bầu trời chuyển từ tím đậm sang xanh nhạt. Ánh bình minh le lói ở phía đông. Mặt trời chưa mọc hẳn, nhưng sắp mọc. “Phải đi ngay, trước khi mặt trời lên.” Minh buông rèm, quay lưng, bước vào góc phòng nơi có tủ quần áo. Hắn mở tủ, lục lọi. Hôm nay không thể mặc đồng phục quản giáo bình thường được. Hôm nay hắn phải mặc như… như ninja.
Bảy giờ sáng, Minh đang đứng trước gương nhỏ trong phòng, nhìn bản thân với vẻ mặt hoài nghi. “Tao trông như mấy mẹ Ninja Lead.” Hắn mặc áo khoác chống nắng dày màu xám đen, tay dài đến tận cổ tay. Bên trong là áo sơ mi đồng phục quản giáo màu xanh nhạt, cài khuy đến tận cổ. Bên ngoài là chiếc khăn quàng cổ vải cotton màu đen, quấn quanh cổ. Trên đầu là chiếc nón tai bèo rộng vành. Tay đeo găng tay vải mỏng màu đen. Mặt đeo kính râm gọng nhựa đen, kính sẫm. Nhìn vào gương, Minh thấy một hình ảnh vừa buồn cười vừa đáng sợ, trông như hỗn hợp giữa ninja, khủng bố, và mấy bà cô chạy xe máy sợ nắng.
“Móa nó quê,” Minh lẩm bẩm, nhưng không cởi ra. Không có lựa chọn nào khác. Ánh nắng mặt trời là kẻ thù, hắn không thể để làn da lộ ra ngoài, dù trông có ngu đến mấy. Hắn quay sang chiếc ba lô cũ kỹ, nhét vào đó một chai kem chống nắng Nivea SPF 50+ một chiếc áo khoác dự phòng, một chiếc khẩu trang y tế, và một chai nước suối. “Xong,” Minh thở dài, kéo khóa ba lô lại.
Hắn nhìn lại gương một lần nữa, rồi quyết định thêm một lớp phòng thủ. Kem chống nắng. Minh mở chai Nivea, bóp một lượng lớn ra lòng bàn tay rồi thoa lên mặt, thoa dày đến mức mặt hắn trông trắng bệch như mặt nạ. Thoa lên cổ, lên tai, lên mu bàn tay – những chỗ có thể bị nắng chiếu vào. Mùi kem chống nắng nồng nặc xộc vào mũi. Minh nhăn mặt, nhưng tiếp tục thoa cho kỹ, cho an toàn. Xong xuôi, hắn nhìn lại mình trong gương lần cuối. “Ninja bọc kem chống nắng.” Cười khẩy, rồi quay lưng, xách ba lô, bước ra khỏi phòng.
Ra đến ngõ, ánh sáng bình minh đã lan tỏa khắp bầu trời. Trời chưa sáng hẳn, nhưng cũng không còn tối. Minh đi nhanh, giữ đầu cúi thấp, nón che kín mặt. Vài người hàng xóm đang đứng ở đầu ngõ chuẩn bị đi làm, thấy Minh, họ nhìn với ánh mắt tò mò. Hắn lên chiếc xe đạp điện cũ kỹ, bật công tắc, xe kêu “ziii” nhỏ rồi lao đi. Minh không đi đường chính mà luồn lách vào các con ngõ nhỏ, các con đường ít người, tìm những chỗ có bóng râm từ cây cối, nhà cao tầng.
Mặt trời đang từ từ nhô lên khỏi đường chân trời, ánh sáng vàng nhạt len lỏi qua các khe hở giữa các tòa nhà. Minh cảm thấy da ngứa ngáy mỗi khi tia nắng chạm vào tay áo. Dù đã mặc áo khoác dày, đã thoa kem chống nắng, hắn vẫn cảm thấy không an toàn. “Nhanh lên, nhanh lên,” Minh thúc giục bản thân, xoay tay ga mạnh hơn.
Hai mươi phút sau, hắn đến cổng trại giam X. Mặt trời đã mọc hẳn, treo lơ lửng trên đường chân trời, ánh sáng chói chang. Minh đỗ xe vào khu nhà gửi xe – một góc tối tăm bên cạnh tòa nhà hành chính, mái tôn che kín, không có ánh nắng lọt vào. Hắn tắt máy, xuống xe, thở phào nhẹ nhõm. An toàn rồi. Hắn đứng trong bóng tối, từ từ tháo bớt lớp phòng thủ: cởi nón, khăn quàng cổ, găng tay, cất vào ba lô. Chỉ giữ lại áo khoác chống nắng mặc bên ngoài đồng phục và kính râm. Nhìn xuống bàn tay, da vẫn còn trắng bệch vì lớp kem chống nắng dày cộm. Minh lau sơ qua bằng khăn giấy nhưng không lau hết, cứ để đó cho chắc.
Hắn đeo ba lô lên vai, bước ra khỏi khu gửi xe, đi vào hành lang tòa nhà hành chính. Vài đồng nghiệp đã có mặt. Anh Tuấn phòng hồ sơ đang uống cà phê, thấy Minh thì mắt mở to. “Ủa Minh, hôm nay mày ngầu thế?”
Minh cười gượng. “Hì hì, để tăng độ đẹp trai.”
Chị Lan – quản giáo nữ khu B – đang đứng bên cạnh, nhìn Minh từ đầu đến chân rồi cười khúc khích. “Trông em như diễn viên hành động ấy.”
Tim Minh đập mạnh hơn một nhịp, nhưng hắn cố giữ nét mặt bình thản. “Dạ, em thích phong cách đó chị ạ.”
“Ừ, ngầu đấy,” chị Lan gật gật. “Nhưng mà nóng không em? Mặc kín thế trong trại này.”
“Dạ… em bị dị ứng da chị, phải tránh nắng.”
“Ồ, thế à.” Chị Lan vỗ vai Minh rồi đi vào văn phòng.
Anh Tuấn nhấp một ngụm cà phê, nhìn Minh với ánh mắt tò mò. “Dị ứng da từ bao giờ mà tao không biết?”
“Mới phát hiện hôm qua anh ạ,” Minh đáp nhanh. “Đi khám rồi, bác sĩ bảo phải tránh nắng.”
“Ừ, thế thì cẩn thận nhé. Còn kính râm thì đeo làm gì?”
“Hì hì, cho ngầu.”
Anh Tuấn nhíu mày, nhìn Minh như đang nhìn một sinh vật lạ, rồi lắc đầu. “Kỳ thật. Thôi, cẩn thận đi nhé. Tao làm hồ sơ đây.”
“Dạ.” Anh Tuấn vẫy tay, đi ra ngoài. Minh thở phào nhẹ nhõm. Qua ải đầu tiên rồi.
Hắn check-in máy chấm công rồi đi thẳng lên khu C. Bước qua hành lang, hắn phải đi qua khu sân ngoài trời nơi các phạm nhân khu A đang tập thể dục buổi sáng. Minh giữ đầu cúi thấp, đi nhanh, cố gắng không thu hút sự chú ý. Nhưng không thể.
“Ê, hôm nay cán bộ Minh ngầu quá!” một tên phạm nhân hét lên, chỉ tay về phía Minh. Hắn giữ bước đi, làm ngơ.
Nhưng mấy thằng khác cũng nhìn theo. “Đúng thật, giống phim Matrix luôn!” “Bậy, tao thấy giống phim Blade hơn.” “Blade cái gì chứ, tao thấy giống Terminator!” Mấy thằng phạm nhân cười ồ lên.
Minh cảm thấy mặt nóng ran, nhưng vẫn cố giữ thái độ nghiêm nghị của một quản giáo. Hắn dừng lại, quay đầu nhìn chúng. “Câm mồm, làm việc đi. Có mỗi tụi mày nói nhiều.” Giọng hắn lạnh lùng, đủ để mấy thằng phạm nhân im miệng, cúi đầu tiếp tục tập thể dục.
Minh quay lưng, đi tiếp, nhưng trong lòng thầm nghĩ: “Trời má nó quê muốn chết.” Vừa ngượng vừa sợ. Ngượng vì trông như thằng cosplay, sợ vì mấy thằng phạm nhân nhắc đến Blade. Đúng thật là có tật giật mình. Hắn lắc đầu, không nghĩ nữa.
Bước vào tòa nhà khu C, Minh đi thẳng vào văn phòng trực. Đóng cửa, cài then, hắn thở phào, tháo ba lô xuống. Hắn cởi áo khoác chống nắng, treo lên móc, rồi bước đến chiếc gương nhỏ treo trên tường. Một khuôn mặt nhợt nhạt nhìn lại hắn: da trắng bệch vì kem chống nắng, tóc bù xù, và mắt…
Minh nhíu mày, nhìn kỹ hơn. Mắt hắn hơi đỏ. Không phải đỏ kiểu thức khuya, mà đỏ kiểu bất thường. Lòng trắng mắt có những đường gân máu nhỏ, màu đỏ thẫm, nổi rõ. Mống mắt vẫn màu nâu đen nhưng hơi sẫm hơn. “Mắt vampire,” Minh thầm nghĩ. Hắn từ từ mở miệng ra. Răng vẫn bình thường, chưa có nanh. “Chưa biến hoàn toàn,” Minh lẩm bẩm. “Nhưng đang biến. Từng ngày một.”
Hắn đóng miệng lại, tháo kính râm, rồi ngồi xuống ghế, nhìn ra cửa sổ. Ánh nắng mặt trời chiếu qua khe cửa, tạo thành một vệt sáng vàng óng trên sàn nhà. Minh nhìn vệt sáng đó với ánh mắt e dè, như nhìn một con rắn độc. “Từ giờ,” hắn nghĩ, “mặt trời là kẻ thù.”
Chín giờ sáng, Minh đang ngồi trước bàn làm việc, mở file Excel, cố gắng hoàn thành báo cáo tháng. Nhưng hắn không thể tập trung. Vì hắn đang khát, khát dữ dội. “Nóng thật,” Minh lẩm bẩm, đưa tay lên lau trán. Hắn vặn nắp bình nước hai lít, rót ra cốc, uống một hớp lớn. Nước mát lạnh chảy xuống họng, nhưng cảm giác khát không biến mất.
Minh nhíu mày. Hắn uống thêm một hớp nữa, rồi một hớp nữa, rồi uống hết cả cốc. Vẫn khát. “Lạ thật…” Hắn rót thêm nước, uống liền ba cốc, nước tuôn ào ạt xuống bụng. Bụng căng phồng, nhưng họng vẫn khô khốc. Minh đặt cốc xuống, nhìn chằm chằm vào bình nước, trong đầu bắt đầu có cảm giác không ổn. “Sao mình uống mà vẫn khát thế này?”
Hắn đứng dậy, bước tới máy lọc nước, rót đầy một chai nhựa rỗng rồi ngồi xuống uống tiếp. Một chai nước 1.5 lít, Minh uống liền một mạch không ngừng nghỉ. Nước chảy xuống họng, tràn vào bụng. Hắn cảm thấy bụng đầy căng cứng, nhưng cảm giác khát vẫn không hề biến mất. “Đù móa…” Hắn đặt chai xuống, thở dài. Cảm giác kỳ lạ này không giống khát nước. Nó khác, sâu hơn, như thể cơ thể đang cần một thứ gì đó nhưng nước không phải là câu trả lời.
Tiếng gõ cửa. “Báo cáo cán bộ, em xin phép vào ạ.” Giọng phạm nhân tự quản.
“Vào.” Cửa mở ra, Tuấn – phạm nhân tự quản khu C – bước vào, cầm tập hồ sơ trên tay. “Dạ, báo cáo cán bộ, đây là danh sách phạm nhân xin gặp thân nhân tuần này ạ.”
“Ừ, để đó.” Minh gật đầu, không nhìn hồ sơ, hắn lại cầm chai nước lên uống thêm một ngụm.
Tuấn đứng đó, nhìn Minh với ánh mắt tò mò. “Dạ… cán bộ… Hôm nay cán bộ uống nước nhiều thật ạ.” Tên phạm nhân đang nhìn những chai nước rỗng trên bàn – hai chai 1.5 lít, một bình hai lít, tất cả đều cạn. “Em… em thấy cán bộ uống từ sáng đến giờ rồi ạ. Cán bộ có khỏe không?”
Minh im lặng. Hắn cũng không biết trả lời sao. Nói rằng tao đang biến thành vampire nên khát kinh khủng à? “Tao khỏe,” Minh đáp ngắn gọn. “Mày lo việc của mày đi.”
“Dạ.” Tuấn gật đầu, quay lưng đi ra, nhưng trước khi ra khỏi cửa, hắn quay lại nhìn Minh một lần nữa, ánh mắt lo lắng. “Cán bộ nên đi khám sức khỏe ạ. Uống nhiều nước mà vẫn khát… có thể là tiểu đường.” Rồi hắn đi ra, đóng cửa lại.
Minh ngồi im, nhìn chằm chằm vào cửa. Tiểu đường cái đầu. Đây không phải tiểu đường. Đây là… Hắn nhớ lại những gì đọc được đêm qua. Trong phim Blade, vampire khát máu. Khi không uống máu, chúng yếu dần, mất lý trí, cuối cùng chết. Blade phải tiêm huyết thanh để kìm chế cơn khát, nhưng cơn khát vẫn luôn ở đó. Trong phim Interview with the Vampire, Louis cũng khát máu. Hắn cố gắng uống máu động vật thay vì máu người, nhưng cơn khát không bao giờ thực sự biến mất.
“Khát… máu?” Minh nuốt nước bọt. Họng khô khốc. Cơn khát dâng lên mãnh liệt hơn, như một cơn sóng thần. Hắn cảm thấy dạ dày co thắt, mặc dù vừa uống bốn lít nước. Không phải khát nước, mà khát một thứ khác. Một thứ đỏ, ấm, mặn.
“Con bà nó.” Minh đứng dậy, bước đến cửa sổ, đẩy cửa mở một khe nhỏ. Gió thổi vào, mang theo hơi nóng từ bên ngoài. Ánh nắng mặt trời chiếu vào, hắn lùi lại ngay lập tức. Đứng xa cửa sổ, Minh nhìn ra ngoài sân. Phạm nhân đang lao động. Hắn nhìn chằm chằm vào họ, nhìn những cánh tay, những cổ họng lộ ra khỏi cổ áo. Và hắn tự hỏi… nếu hắn cắn vào đó, máu sẽ chảy ra như thế nào?
Minh lắc đầu mạnh, gạt suy nghĩ đáng sợ đó ra khỏi đầu. “Không. Tao không thể nghĩ thế.” Hắn quay lưng, bước về phía bàn làm việc, ngồi xuống. Nhưng cảm giác khát vẫn ở đó, vẫn đeo bám như một con ký sinh trùng trong cơ thể, ngấm ngầm rỉ rả, đòi hỏi.
10:30 sáng. Minh vẫn ngồi trong văn phòng, cố gắng làm việc, nhưng đầu óc hắn mơ hồ. Họng khô như sa mạc. Cơn khát như một ngọn lửa âm ỉ, thiêu đốt từ bên trong. Hắn nhìn ra cửa sổ. Ngoài sân phơi đồ, mấy tên phạm nhân tự quản đang phơi quần áo. Một tên đang loay hoay với giàn phơi cũ kỹ. Hắn nhận ra tên đó – Hùng, hai mươi tám tuổi, tội trộm cắp, mới vào trại được ba tháng.
Hùng đang cố gắng treo chiếc chăn ướt lên sợi dây phơi cao. Tên đứng trên ghế nhựa, với tay lên. Chiếc chăn nặng, nước nhỏ giọt. Minh nhìn, không quan tâm lắm, rồi quay lại màn hình laptop. Bỗng hắn nghe thấy tiếng kêu: “Má nó!”
Minh giật mình, ngẩng đầu lên. Ngoài sân, Hùng đang đứng ôm tay, mặt nhăn nhó. Chiếc chăn rơi xuống đất, ghế nhựa lật nghiêng. Và trên cổ tay Hùng… máu. Máu đỏ tươi. Minh đứng dậy, bước lại gần cửa sổ, nhìn kỹ hơn. Hùng đã vô tình quẹt vào kẽm gai của giàn phơi cũ kỹ. Vết thương ở cổ tay trái, một vết xước dài khoảng ba phân, máu đỏ tươi chảy ra, nhỏ giọt xuống nền xi măng. Hùng dùng tay áo lau vết thương, nhưng máu vẫn chảy, không nhiều, nhưng đủ để nhìn thấy rõ.
“Báo cáo cán bộ!” Hùng la lên, nhìn về phía cửa sổ văn phòng khu C, nơi Minh đang đứng. “Em xin phép lên phòng y tế lấy băng cá nhân ạ!”
Minh không đáp. Vì hắn đang ngửi thấy mùi máu. Ngọt ngào. Hấp dẫn. Nồng nặc. Khó cưỡng. Mùi lọt qua khe cửa sổ, bay vào phòng, xộc thẳng vào mũi hắn. Một mùi mà hắn chưa bao giờ cảm nhận rõ như thế này: mùi kim loại, mùi muối, mùi sống động.
Tim Minh đập nhanh hơn. Họng khô như bị bóp nghẹt. Cơn khát vốn đã âm ỉ suốt sáng nay bỗng dưng bùng lên mãnh liệt như một ngọn lửa được châm xăng. Cơ thể hắn phản ứng ngay lập tức. Bàn tay run rẩy, chân bước về phía cửa mà không cần suy nghĩ, mắt nhìn chằm chằm vào vết thương trên cổ tay Hùng.
“Cán bộ?” Hùng nhìn lên, mắt hoang mang.
Minh bước ra khỏi văn phòng, đi thẳng ra sân phơi đồ. Mỗi bước chân như được điều khiển bởi một thứ gì đó sâu thẳm trong bản năng. Năm mét. Bốn mét. Ba mét.