Chương 28: The Witcher ( Sói Con Cắn Trả 2)
Stefan Skellen quay đầu lại, đôi mắt cú vọ nheo lại đầy nguy hiểm. “Cái gì nữa đây, nhà ngoại cảm? Cô lại cảm thấy đau đầu à? Hay là cô sợ bóng tối?”
“Tôi sẽ không đi tiếp nữa,” Kenna tuyên bố, khuôn mặt cô tái nhợt nhưng ánh mắt lại kiên định lạ thường. Cô nhìn thẳng vào Skellen, rồi liếc sang Leo Bonhart – gã thợ săn tiền thưởng với con mắt cá chết vô hồn đang lau chùi thanh kiếm khổng lồ của mình. “Tôi đã nhìn thấy… tôi đã cảm nhận được thứ bên trong cô gái đó. Nó không phải là thứ chúng ta có thể săn đuổi. Nó là tai ương.”
“Tai ương?” Skellen cười khẩy, một nụ cười méo mó. “Tai ương duy nhất ở đây là sự hèn nhát của cô, Joanna. Chúng ta là tay sai của Hoàng đế, và nhiệm vụ chưa hoàn thành.”
“Hoàng đế không ở đây, Stefan,” Andres Vierny, một trong những lính đánh thuê kỳ cựu, thúc ngựa tiến lên đứng cạnh Kenna. “Nhưng cái chết thì đang ở rất gần. Cô ấy nói đúng. Tôi cũng rút lui.”
“Cả tôi nữa,” Til Echrade lên tiếng, giọng gã run run. “Tôi thà bị treo cổ ở Nilfgaard vì tội đào ngũ còn hơn là bị xẻ thịt bởi con quỷ cái đó trong cái rừng rậm chết tiệt này.”
Dufficey Kriel, gã lính to con thường ngày vẫn hay khoe khoang sức mạnh, giờ đây chỉ cúi gằm mặt, lẳng lặng quay đầu ngựa về hướng ngược lại, ngầm đồng ý với nhóm đào ngũ.
Cơn giận dữ bùng lên trong mắt Stefan Skellen. Hắn rút thanh phi tiêu trứ danh của mình ra, những ngón tay siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch. “Lũ phản bội! Các ngươi nghĩ ta sẽ để các ngươi đi dễ dàng sao? Đào ngũ trong thời chiến là tội chết! Ta sẽ xử tử tất cả các ngươi ngay tại đây!”
Hắn giơ tay lên, định phóng phi tiêu vào lưng Andres Vierny. Nhưng một bàn tay lạnh lẽo, cứng như thép nguội đã đặt lên vai hắn. Là Leo Bonhart.
“Bỏ đi, Cú Nâu,” Bonhart nói, giọng gã rè rè như tiếng kim loại cọ xát trên đá. Gã không nhìn Skellen, mà nhìn chằm chằm vào màn sương mù phía trước với một sự phấn khích bệnh hoạn. “Giết chúng chỉ làm cùn vũ khí của ngươi thôi. Để chúng đi. Những kẻ yếu đuối chỉ làm vướng chân ta. Hơn nữa…” Gã liếm môi, để lộ hàm răng vàng khè. “…miếng bánh ngon thì không nên chia cho quá nhiều người.”
Skellen nghiến răng, hạ tay xuống. Hắn biết Bonhart nói đúng, và quan trọng hơn, hắn không thể một mình chống lại bốn kẻ đào ngũ cùng lúc mà không chịu tổn thất. Hắn trút một tiếng thở dài đầy hậm hực, nhìn theo bóng lưng của nhóm Kenna đang dần khuất sau màn sương.
“Cút đi!” Skellen gào lên theo họ. “Cút về chui vào váy mẹ các ngươi đi! Và cầu nguyện rằng Hoàng đế không bao giờ tìm thấy các ngươi!”
Đoàn quân giờ đây chỉ còn lại một nhóm nhỏ: Skellen, Bonhart, Rience – gã pháp sư với khuôn mặt sẹo bỏng, Boreas Mun – người dẫn đường, Dacre Silifant và vài tên lính Gemmera trung thành mù quáng. Sự ra đi của nhóm Kenna như một điềm báo xấu, phủ lên những kẻ ở lại một bóng đen tâm lý nặng nề.
===
Họ tiếp tục đi. Rừng thưa dần, nhường chỗ cho những bãi đá lởm chởm và những bụi cây gai góc. Và rồi, trước mắt họ hiện ra một khoảng không trắng xóa, mênh mông và lạnh lẽo đến rợn người.
Hồ Tarn Mira. Hồ Không Đáy.
Mặt hồ đã đóng băng hoàn toàn. Một lớp băng dày, trắng đục như sữa bao phủ lên toàn bộ bề mặt rộng lớn, trải dài đến tận chân trời mờ mịt. Sương mù ở đây dày đặc hơn bất cứ đâu, cuộn trào như những con sóng vô hình, nuốt chửng mọi tầm nhìn xa quá mười bước chân.
Boreas Mun nhảy xuống ngựa, quỳ xuống xem xét mặt băng. Hắn gõ nhẹ cán giáo xuống, lắng nghe âm thanh vang lại.
“Băng chưa đủ già,” Mun nói, giọng lo lắng. “Nó có thể chịu được người đi bộ, nhưng ngựa thì không. Trọng lượng của lũ ngựa cộng với giáp trụ sẽ làm vỡ băng ngay lập tức.”
“Vậy thì đi bộ,” Rience rít lên, hơi nóng từ cơ thể hắn – hậu quả của việc sử dụng hỏa thuật quá nhiều – làm tan chảy những bông tuyết rơi trên vai áo. “Dấu vết thế nào?”
“Nó đi ra giữa hồ,” Mun chỉ tay vào những vết mờ mờ trên lớp tuyết phủ mặt băng. “Dấu chân rất nhẹ. Con bé đi một mình. Không có ngựa.”
“Tốt,” Bonhart cười gằn. “Nó đã bỏ lại con Kelpie. Một sai lầm ngu ngốc. Trên băng, đôi chân dài của ta sẽ nhanh hơn đôi chân ngắn của nó.”
Họ buộc ngựa lại vào những thân cây khô ven bờ. Tuy nhiên, khi cả nhóm chuẩn bị bước xuống mặt băng, Bonhart đột ngột dừng lại.
“Các ngươi đi trước đi,” gã thợ săn tiền thưởng nói, mắt đảo quanh đầy toan tính. “Ta quay lại lấy con ngựa của ta. Ta có linh cảm sẽ cần đến nó.”
“Ngươi điên à?” Rience cau mày, nghi ngờ nhìn gã. “Mun vừa bảo băng mỏng. Ngươi định dìm chết con thú à?”
“Đừng dạy ta cách dùng ngựa, tên phù thủy mặt sẹo,” Bonhart gầm gừ, tay đã đặt lên chuôi kiếm. “Ta sẽ dắt nó theo rìa hồ, tìm chỗ băng dày hơn. Các ngươi cứ dàn hàng ngang mà lùa con chuột đó về phía ta. Đừng để nó thoát.”
Nói rồi, Bonhart quay lưng, dắt con ngựa chiến của mình đi tách ra khỏi nhóm. Rience nhổ một bãi nước bọt xuống tuyết, lầm bầm chửi rủa nhưng không ngăn cản. Hắn biết Bonhart là một kẻ khó lường và nguy hiểm, tốt nhất là không nên gây sự khi chưa bắt được Ciri.
Nhóm truy đuổi, giờ đây không còn ngựa, bắt đầu bước đi trên mặt hồ đóng băng.
Họ dàn thành hàng ngang, mỗi người cách nhau khoảng năm bước chân, vũ khí lăm lăm trên tay. Tiếng ủng nghiến trên tuyết và băng tạo ra những âm thanh rào rạo khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Sương mù vây quanh họ như một bức tường trắng xóa, cô lập họ với thế giới bên ngoài.
Boreas Mun đi ở cánh trái, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Hắn là một người dẫn đường giỏi, đã từng đối mặt với sói, gấu và cả những băng cướp tàn bạo. Nhưng lần này thì khác. Hắn nhớ lại đêm Saovine ở Dun Dare. Hắn nhớ lại đôi mắt được tô đen như quỷ dữ của cô gái đó. Hắn nhớ lại cách cô ta di chuyển – không giống người, mà giống một bóng ma, một cơn gió độc.
Trong màn sương, Mun cảm thấy như có hàng ngàn con mắt đang dõi theo mình. Hắn căng tai lên nghe ngóng. Không có tiếng chim, không có tiếng gió. Chỉ có sự im lặng chết chóc và tiếng thở nặng nhọc của những người đồng hành.
“Dấu vết…” Mun thì thào, cúi xuống thấp hơn. “Dấu vết thay đổi rồi.”
Skellen và Rience vội vã tụ lại chỗ Mun. Trên mặt băng, những dấu chân nhỏ nhắn của Ciri đột ngột biến mất. Thay vào đó là hai đường rãnh song song, mảnh và sắc, cắt sâu vào lớp băng, kéo dài hun hút vào trong màn sương.
“Cái quái gì thế này?” Skellen hỏi, nheo mắt nhìn.
“Giày trượt băng,” Mun thốt lên, giọng hắn lạc đi vì kinh hoàng. “Cô ta đang dùng giày trượt băng. Lạy các vị thần… cô ta không chạy trốn. Cô ta đang săn chúng ta.”
Sự thật giáng xuống đầu họ như một tảng đá. Trên mặt băng trơn trượt này, họ di chuyển khó khăn, vụng về như những con vịt trên cạn. Còn Ciri, với đôi giày trượt, cô ta sẽ nhanh như gió, linh hoạt như một con rái cá dưới nước.
“Bình tĩnh!” Skellen cố gắng lấy lại uy quyền, dù giọng hắn cũng bắt đầu run rẩy. “Đừng hoảng loạn. Chúng ta đông hơn. Cô ta chỉ có một mình. Hơn nữa… chúng ta không cần đuổi theo cô ta nữa.”
“Ý ngươi là sao?” Rience hỏi.
“Con bé sẽ tự tìm đến chúng ta,” Skellen nói lớn, cố tình để giọng nói vang xa trong sương mù, như một lời thách thức, nhưng thực chất là một nỗ lực tuyệt vọng để che giấu nỗi sợ. “Nó nghĩ nó là thợ săn sao? Được thôi. Hãy để nó đến đây. Chúng ta sẽ đợi.”
Lời nói của Skellen vừa dứt, một âm thanh lạ lùng vang lên từ phía xa.
Xoẹt… Xoẹt…
Đó là tiếng kim loại cắt vào băng. Nhịp nhàng. Đều đặn. Và đang tiến lại gần với tốc độ kinh hoàng.
Xoẹt… Xoẹt… Xoẹt…
Âm thanh đó vọng lại từ mọi hướng, nhờ vào sự phản xạ âm thanh kỳ quái của sương mù và mặt hồ. Không ai xác định được vị trí của nó.
“Vào vị trí! Lưng tựa lưng!” Rience hét lên, tay hắn bùng lên một ngọn lửa ma thuật, cố gắng soi sáng màn đêm trắng xóa.
Nhưng quá muộn.
Từ trong màn sương dày đặc bên cánh phải, một bóng đen lao ra. Nhanh đến mức mắt thường chỉ kịp ghi nhận một vệt mờ.
Stigward, một tên lính Gemmera, chưa kịp nâng khiên lên thì một lưỡi kiếm bạc đã lóe sáng.
Phập.
Stigward ngã ngửa ra sau, máu phun ra từ cổ họng bị cắt đứt ngọt xớt, nhuộm đỏ cả một mảng băng trắng.
“Nó ở kia! Bên phải!” Một tên khác hét lên.
Nhưng cái bóng đã biến mất vào sương mù. Tiếng xoẹt… xoẹt… lại vang lên, lần này là từ phía sau.
Ola Harsheim xoay người lại, kiếm giơ cao. Nhưng Ciri đã lướt qua hắn. Cô không giết hắn ngay. Cô hạ thấp trọng tâm, lưỡi kiếm quét ngang qua đầu gối hắn.
Tiếng xương vỡ giòn tan vang lên. Ola hét lên đau đớn, khuỵu xuống mặt băng lạnh giá.
“Chết đi con khốn!” Stefan Skellen, trong cơn hoảng loạn tột độ, nhìn thấy một bóng người đang di chuyển gần Ola. Hắn vung tay, ba chiếc phi tiêu hình ngôi sao bay vút đi.
Nhưng Ciri đã trượt đi xa. Những chiếc phi tiêu cắm phập vào lưng Ola Harsheim – kẻ đang cố gắng gượng dậy. Ola trố mắt nhìn Skellen, miệng ộc ra máu, rồi gục xuống chết tức tưởi dưới tay chỉ huy của mình.
“Không! Không!” Một tên lính Gemmera khác, chứng kiến cảnh tượng đó, tinh thần hoàn toàn sụp đổ. Hắn vứt vũ khí xuống, ôm đầu khóc lóc thảm thiết. “Tôi không muốn chết! Tha cho tôi! Mẹ ơi!”
Hắn quỳ xuống, co rúm người lại. Nhưng chiến trường không có chỗ cho sự thương hại. Ciri lướt qua như một cơn gió độc. Một nhát chém dứt khoát. Tiếng khóc tắt lịm.
Bert Brigden, tay thiện xạ của nhóm, nhận ra rằng đứng lại là chết. Hắn quay đầu bỏ chạy, cố gắng trượt trên đế giày trơn tuột để thoát khỏi vùng tử địa.
“Đừng chạy! Đứng lại đội hình!” Skellen gào thét, nhưng vô ích.
Bert chạy được khoảng mười bước. Hắn nghe thấy tiếng xoẹt… xoẹt… ngay sau gáy mình. Hắn quay lại, và điều cuối cùng hắn nhìn thấy là lưỡi kiếm Zireael sáng loáng chém xuống.
Chỉ trong nháy mắt, đội hình truy đuổi tan tác. Xác chết nằm rải rác trên mặt băng, máu đỏ loang lổ trên nền tuyết trắng tạo nên một bức tranh kinh hoàng.
Rience, gã pháp sư hỏa hệ, điên cuồng vì sợ hãi và giận dữ. Hắn không thể định vị được Ciri. Hắn cảm thấy mình như một con chuột đang bị mèo vờn.
“Làm gì đó đi, pháp sư! Gọi Vilgefortz hùng mạnh của ngươi đi! Hoặc tự đi mà làm phép! Hô một câu thần chú, triệu hồi hồn ma, ác quỷ! Làm gì đó đi, gì cũng được, đồ cặn bã bẩn thỉu, đồ thối tha! Làm gì đó đi trước khi con ma này giết hết tất cả chúng ta!”
Skellen la hét với Rience trong tuyệt vọng, khuôn mặt hắn méo mó, nước mắt và nước mũi chảy ròng ròng. Hình ảnh của một tên trùm mật vụ lạnh lùng đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một kẻ hèn nhát đang đối mặt với cái chết.
Bị kích động bởi lời sỉ nhục và nỗi sợ, Rience gầm lên một tiếng man dại. Hắn tụ tập tất cả năng lượng còn lại vào hai bàn tay, tạo ra một quả cầu lửa khổng lồ. Hắn không nhắm vào Ciri – vì hắn không thấy cô – mà hắn nhắm xuống mặt băng dưới chân mình, hy vọng sức nóng sẽ làm tan chảy băng và khiến Ciri rơi xuống nước.
“Chết hết đi!” Rience gào lên và đập mạnh quả cầu lửa xuống.
ẦM!
Một tiếng nổ lớn vang lên. Mặt băng rung chuyển dữ dội. Nhưng Rience đã tính toán sai. Hắn đã dùng quá nhiều lực.
Lớp băng dưới chân hắn và những người xung quanh không chỉ tan chảy, mà nó vỡ vụn ra thành từng mảng lớn. Một vết nứt khổng lồ chạy dọc theo mặt hồ, tách đôi chiến trường.