Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cuoi-nu-sat-than-sau-than-phan-giau-khong-duoc.jpg

Cưới Nữ Sát Thần Sau, Thân Phận Giấu Không Được

Tháng mười một 28, 2025
Chương 249:Đại Viêm ( Đại kết cục ) (2) Chương 249:Đại Viêm ( Đại kết cục ) (1)
nghich-thien-tieu-y-tien

Nghịch Thiên Tiểu Y Tiên

Tháng mười một 21, 2025
Chương 3322: Mọi người cùng nhau hạnh phúc Chương 3321: Hỗ Hải nhiều màu nhiều sắc
dai-tan-hoang-de-bat-dau-trieu-hoan-hoang-kim-hoa-ky-binh.jpg

Đại Tần Hoàng Đế, Bắt Đầu Triệu Hoán Hoàng Kim Hỏa Kỵ Binh

Tháng mười một 29, 2025
Chương 592: Đại kết cục Chương 591: Thiên đường khu vực
ta-that-co-the-mo-dia-do-phao.jpg

Ta Thật Có Thể Mở Địa Đồ Pháo

Tháng 1 24, 2025
Chương 438. Thẳng thắn Chương 437. Ra mắt
tien-hong-lo.jpg

Tiên Hồng Lộ

Tháng 2 25, 2025
Chương 1220. 【 đại kết cục chương cuối 】 Chương 1219. Đại kết cục chi Luân Hồi Thiếp
trach-nha-danh-dau-ba-nam-ta-ra-ngoai-tay-xe-ra-than-linh.jpg

Trạch Nhà Đánh Dấu Ba Năm, Ta Ra Ngoài Tay Xé Ra Thần Linh

Tháng 2 1, 2025
Chương 259. Ta cùng ngươi đi! Chương 258. Sao có thể có chuyện đó?
that-nghiep-cung-ngay-ta-khoa-lai-khoai-hoat-than-hao-he-thong.jpg

Thất Nghiệp Cùng Ngày, Ta Khóa Lại Khoái Hoạt Thần Hào Hệ Thống

Tháng 2 10, 2026
Chương 251: Trên chân ngươi dường như có chút đồ vật Chương 250: Nếu không ngươi phụ trợ ta một thoáng
cong-phap-ta-noi-bua-do-nhi-that-dung-la-da-luyen-thanh

Công Pháp Ta Nói Bừa , Đồ Nhi Thật Đúng Là Đã Luyện Thành?

Tháng 10 27, 2025
Chương 322: Đại kết cục! Chương 321: Hãm sâu nguy nan, tiên sinh… Ta đến trợ ngài đã tới!
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 27: KẾT THÚC ARC BLADE
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 27: KẾT THÚC ARC BLADE

Trong khoảnh khắc sinh tử, đôi mắt Blade điên cuồng quét một vòng, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể lật ngược thế cờ. Thanh kiếm của anh không có tác dụng. Súng đã hết đạn bạc. Và rồi, ánh mắt anh dừng lại ở một bóng người co ro trong góc.

Là Minh. Hắn đang ôm khư khư cái dây đai kim tiêm chất chống đông như gấu mẹ ôm con.

Đôi mày của Blade nhíu chặt lại. Toàn bộ logic chiến đấu, kinh nghiệm diệt quỷ bao năm của anh dường như bị treo cứng. “Thằng nào thế này…” Anh nghĩ thầm trong cơn hoang mang tột độ. “Một dân thường? Sao lại cầm vũ khí của mình? Hắn định làm gì? Chích cho mình một liều để an tử à?”

Nhưng không còn thời gian để suy nghĩ. Đó là cơ hội duy nhất. Dồn hết chút sức tàn cuối cùng, Blade gầm lên một tiếng rồi bật dậy, lao thẳng về phía Minh như một mũi tên.

Frost, đang chuẩn bị tận hưởng khoảnh khắc chiến thắng, khựng lại. Hắn thấy con mồi sắp chết của mình bỗng dưng phớt lờ hắn, lao về một hướng khác. Hắn quay phắt lại, khuôn mặt biến sắc từ tự mãn sang tức giận tột độ.

“Mày nghĩ mày đi đâu?!”

Frost di chuyển với một tốc độ không tưởng, nhanh như một tia chớp đỏ. Hắn chắn ngay trước mặt Minh, đúng vào lúc lưỡi kiếm của Blade vung tới.

KENG!

Một âm thanh chói tai vang lên. Lưỡi kiếm titan của Blade, vốn có thể chém đứt mọi thứ, đã bị bàn tay trần của Frost chặn lại. Nhưng điều kỳ lạ là, Frost không chỉ chặn nó mà còn dùng chính cơ thể mình để che cho Minh, người đang ngồi bệt dưới sàn, mặt cắt không còn một giọt máu.

Frost siết chặt lưỡi kiếm, đôi mắt đỏ rực của hắn long lên sòng sọc, nhìn Blade như thể anh vừa phạm phải một tội ác không thể tha thứ. Hắn gầm lên, giọng nói đầy phẫn nộ và một sự chiếm hữu kỳ quái. “Đừng động vào người của tao!”

Dứt lời, Frost co chân, tung một cú đạp sấm sét vào ngực Blade. Anh hùng diệt quỷ lại một lần nữa bay như diều đứt dây, đập mạnh vào bức tường đối diện.

Cả tế đàn chìm vào im lặng. Chỉ còn lại Minh, đang ngồi ngây ra như phỗng, và Frost, đang đứng sừng sững che chắn cho hắn.

Minh đứng sau lưng Frost, ôm chặt dây đai kim tiêm như thể đó là vật duy nhất giữ hắn không rơi xuống vực thẳm. Trước mặt, vị thần máu đang đứng sừng sững, ngực phập phồng sau cú đá vừa gửi Blade bay như bóng bàn. Frost nhìn chằm chằm vào anh hùng diệt quỷ đang nằm vật ở góc tường, đôi mắt đỏ rực của hắn long lên vẻ thỏa mãn.

Blade nằm trên sàn đá lạnh, máu chảy ra từ miệng, mắt nhìn thẳng qua khoảng trống giữa chân Frost, nhìn thẳng vào Minh. Trong ánh mắt đó, không còn vẻ kiêu hãnh hay lạnh lùng như trước. Chỉ còn lại sự tuyệt vọng. Một điều cầu xin thầm lặng từ người đàn ông đã đánh đổi cả cuộc đời để chống lại bóng tối.

Minh nhìn Blade. Rồi hắn ngước lên nhìn bóng lưng to lớn của Frost che khuất tầm nhìn. Trong đầu hắn, hàng trăm suy nghĩ chạy qua như một dàn chữ chạy hỏng trên màn hình LED.

“Nếu tao không làm gì, Blade sẽ chết. Frost sẽ thống trị. Hệ thống cân bằng mà tao đã dày công xây dựng trong mười năm sẽ thành trò đùa. Thế giới này sẽ biến thành một trang trại nuôi người khổng lồ, với tao làm một con pet và chẳng biết chết lúc nào.”

Hắn liếc nhìn xuống những ống kim tiêm trong tay. “Nếu tao giúp Blade giết Frost… chắc chắn hắn sẽ giết tao sau đó. Tao là vampire. Tao là kẻ thù của hắn. Logic đơn giản mà.”

Ngón tay hắn siết chặt hơn quanh lớp da của chiếc dây đai. “Nhưng… ít nhất một thế giới không có Frost vẫn tốt hơn một thế giới do Frost thống trị. Một cái chết nhanh vì Blade vẫn ngon hơn một cuộc sống làm nô lệ cho thằng này.”

Và sau cùng, một ý nghĩ cuối cùng nảy lên, rõ ràng và kiên định hơn tất cả. “Và… tao chưa bao giờ thích bị ai đó kiểm soát.”

Minh mỉm cười. Một nụ cười mỏng manh, chứa đầy sự điên rồ và cam chịu của một tên đánh bạc đang đặt tất cả vào con bài cuối.

Rồi hắn hành động. Không do dự. Không suy nghĩ thêm.

Minh giật tất cả mười hai ống kim tiêm ra khỏi dây đai, nắm chặt chúng trong tay như một nắm dao găm, rồi đâm mạnh vào lưng Frost.

XOẸT! XOẸT! XOẸT!

Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu. Bảy. Tám. Chín. Mười. Mười một. Mười hai.

Tất cả đều cắm sâu vào da thịt của vị thần máu. Chất lỏng xanh nhạt bắt đầu bơm vào hệ tuần hoàn của Frost với tốc độ chóng mặt.

“GÌ…?!” Frost giật bắn người, cả thân thể như vừa bị một cú sốc điện. Vị thần máu đứng im trong một giây, như thể não bộ hắn đang cố gắng xử lý thông tin vừa nhận được. Rồi hắn quay phắt đầu lại, đôi mắt đỏ rực long lên vẻ không thể tin nổi, nhìn thẳng vào Minh.

“Mày… mày dám phản tao?!”

Giọng nói của Frost run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ tột cùng lẫn với sự bối rối sâu sắc. Hắn không thể hiểu nổi. Người mà hắn vừa cứu khỏi tay Blade, người mà hắn đã ban cho sức mạnh, giờ đây lại đâm vào lưng hắn theo nghĩa đen.

Minh lùi lại một bước, vẫn giữ nụ cười khẽ trên môi. “Xin lỗi. Không phải cá nhân gì đâu. Chỉ là… ừ thôi tao không thể để mày sống được nữa.”

“Tao đã cho mày sức mạnh!” Frost gầm lên, giọng nói vang vọng khắp tế đàn. “Tao đã ban cho mày bất tử! Tao đã cứu mày khỏi tên Blade!”

Minh gãi gãi đầu, vẻ mặt ngượng ngùng. “Và tao cảm ơn vì điều đó. Thật đấy. Nhưng tao không muốn phục vụ mày.”

Cơ thể Frost bắt đầu có những dấu hiệu kỳ lạ. Da hắn nổi lên những đường nứt nhỏ, như thể bên dưới có gì đó đang sôi sùng sục. Máu của hắn, vốn tuần hoàn với tốc độ kinh hoàng, giờ đây đang bị chất chống đông cưỡng bức biến thành đống chất nổ. Toàn bộ hệ thống “thần” của hắn đang gặp lỗi nghiêm trọng.

“TẠI SAO?!” Frost hét lên, giọng nói đầy tuyệt vọng và cuồng nộ.

Minh nhìn hắn, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là một vẻ nghiêm túc hiếm có. “Vì mày sẽ phá hủy hệ thống của tao. Mày muốn biến thế giới thành trang trại người. Nhưng tao đã tạo ra một hệ thống cân bằng – vampire lấy máu có kiểm soát, người được bảo vệ. Nếu mày sống, cân bằng đó sẽ không còn.”

Hắn dừng lại, rồi thêm một câu như để kết luận. “Và quan trọng nhất, tao ghét bị quản.”

“MÀY SẼ HỐI HẬN!” Frost gầm thét, cố gắng lao tới túm lấy Minh.

Minh lùi thêm vài bước, giọng nói nhẹ nhàng. “Có thể. Nhưng ít nhất tao không phải làm nô lệ.”

Frost giơ tay lên, nhưng những ngón tay của hắn không còn nghe lời. Cơ thể hắn bắt đầu phồng lên từng chút một, như một quả bóng bay đang bị bơm hơi quá mức. Những đường nứt trên da hắn lan rộng, ánh sáng đỏ rực chiếu ra từ bên trong.

“NOOOOOOO!” Frost hét lên một tiếng cuối cùng, đầy thống khổ và phẫn nộ.

Rồi…

BÙMMM!

Một tiếng nổ chói tai vang lên. Frost nổ tung thành hàng nghìn mảnh vụn. Máu bắn tung tóe khắp tế đàn, hòa với ánh sáng đỏ tạo nên một cảnh tượng như tranh trừu tượng kinh dị. Những mảnh vỡ văng ra khắp nơi, đập vào tường, cột, sàn.

Minh đứng giữa mưa máu, áo quần ướp đẫm, tóc dính đầy chất lỏng đỏ sẫm. Hắn từ từ lau máu ra khỏi mắt, nhìn xuống cái dây đai trống rỗng trong tay.

Ở góc kia của tế đàn, Blade vẫn nằm trên sàn, miệng há hốc, mắt mở to không thể tin vào những gì vừa chứng kiến. Một tên vampire vừa nổ bay vị thần máu để cứu anh. Logic của vũ trụ dường như vừa bị phá vỡ hoàn toàn.

Im lặng. Một sự im lặng tĩnh lặng như sau cơn bão. Chỉ còn lại tiếng nhỏ giọt đều đặc của máu từ trần nhà rơi xuống, nhỏ giọt… nhỏ giọt… như một chiếc đồng hồ kinh dị đang đếm ngược.

Minh đứng giữa đống hỗn loạn, toàn thân từ đầu đến chân phủ đầy máu của Frost. Hắn trông như một bức tượng đỏ sẫm vừa bước ra từ một bộ phim kinh dị hạng B. Máu nhỏ giọt từ tóc xuống vai, từ vai xuống ngực, từ ngực xuống sàn.

Blade từ từ đứng dậy, mỗi cử động đều gắng sức. Anh lau máu khỏi miệng, nhìn Minh với ánh mắt phức tạp khó tả. “Mày… mày vừa giết Frost.”

Giọng của Blade không phải là câu hỏi. Đó là một tuyên bố, một xác nhận cho một sự thật mà não bộ anh vẫn đang từ chối xử lý.

Minh quay sang Blade, lau máu ra khỏi mắt. “Tao biết mày không tin. Nhưng đúng, tao vừa giết hắn.”

“Tại sao?”

Một câu hỏi ngắn gọn. Nhưng trong đó chứa cả nghìn thứ – nghi ngờ, bối rối, tò mò, và một chút kỳ vọng.

Minh nhìn thẳng vào mắt Blade. “Vì tao không muốn thằng nào phá game.”

Hắn bước lại gần Blade, giọng nói trầm xuống, nghiêm túc hơn. “Tao đã xây dựng một khuôn mẫu cho xã hội này. Giáo hội Vĩnh Sinh. Blood Game. Hệ thống hiến máu có kiểm soát. Nó hoạt động tốt. Vampire có máu, người có tiền, ít người chết.”

Minh dừng lại, ánh mắt lướt qua đống tro tàn nơi Frost vừa đứng. “Nhưng Frost muốn phá hủy tất cả. Hắn muốn biến người thành gia súc. Hắn muốn thống trị. Tao không muốn điều đó. Không phải vì tao tốt bụng. Mà vì… tao nghĩ một hệ thống cân bằng tốt hơn là hỗn loạn.”

Blade nhìn hắn chằm chằm, giọng lạnh lùng. “Mày nói như mày là người tốt. Nhưng hệ thống của mày vẫn giết người.”

“Đúng.” Minh gật đầu, không chối cãi. “Nhưng ít hơn trước nhiều. Mày biết trước khi tao can thiệp, mỗi đêm có bao nhiêu người chết không? Hơn 50 người. Giờ? Chưa đến 5.”

Blade cắn chặt răng. “Vẫn là 5 người.”

“Nhưng tốt hơn 50.”

Im lặng. Blade không trả lời. Trong đầu anh, hàng nghìn suy nghĩ va chạm nhau. Anh ghét phải thừa nhận, nhưng Minh có lý. Một nửa lý. Có lẽ một phần tư lý. Nhưng vẫn là có lý.

Minh thở dài, lau thêm máu khỏi mặt. “Tao cũng không định cứu mày. Tao không biết mày thoát ra bằng cách nào. Nhưng việc đã đến mức này, tao nghĩ một thế giới không có Frost vẫn sẽ tốt hơn một thế giới do Frost thống trị.”

Blade nhìn Minh. Trong mắt anh có sự phức tạp – một nửa là cảm ơn, một nửa là căm ghét, như hai mặt của đồng xu đang không ngừng lật qua lật lại.

“Tao cảm ơn mày vì đã giết Frost.” Giọng của Blade chân thành. Nhưng ngay sau đó, anh dừng lại, ánh mắt trở nên lạnh lùng hơn. “Nhưng nếu không có mày, tao không phải chật vật như thế này. Và có thể mẹ tao cũng sẽ không chết.”

Minh nghĩ về cảnh trong phim: Cảnh Karen cứu Blade, mà bà mẹ chạy đến sau đó. Không khó để đoán ra mẹ của Blade đã thay thế vị trí đó.

“Mẹ mày chết vì bà ấy chọn cứu mày. Đó là quyết định của bà ấy.” Giọng Minh nhẹ nhàng nhưng kiên định.

Blade không nói gì. Anh chỉ đứng đó, tay từ từ siết chặt lấy thanh kiếm bạc. Lưỡi kiếm phản chiếu ánh lửa từ những ngọn nến xung quanh, long lên vẻ sắc lạnh chết chóc.

“Cho nên tốt nhất là mày nên chết đi.”

Minh nhìn lưỡi kiếm, rồi nhìn lên mắt Blade. Hắn thở dài thật sâu, như một người đàn ông vừa nhận được hóa đơn thuế thu nhập cá nhân. “Mẫu thân…”

Blade lao tới. Không còn do dự. Không còn lời nói. Chỉ còn hành động thuần túy. Kiếm chém xuống với tốc độ kinh hoàng, nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp. Lưỡi kiếm sắc nhọn bay về phía cổ Minh, vạch một đường cong hoàn hảo trong không khí.

Thời gian như chậm lại. Hoặc có lẽ chỉ là cảm giác của Minh. Hắn nhìn thấy từng chi tiết – những giọt mồ hôi trên trán Blade, ánh sáng phản chiếu trên lưỡi kiếm.

Lưỡi kiếm chạm vào da Minh…

Và Minh biến mất.

Không có khói. Không có ánh sáng. Không có tiếng động. Không có hiệu ứng đặc biệt Hollywood nào cả. Chỉ đơn giản là… biến mất, như thể hắn chưa bao giờ tồn tại ở đó ngay từ đầu.

Kiếm của Blade chém vào không khí, tạo ra một tiếng vù trong im lặng. Lưỡi kiếm cắt qua chỗ mà giây phút trước đó vẫn còn cái cổ của Minh, nhưng giờ chỉ còn là khoảng trống.

Blade đứng đó, vẫn giữ nguyên tư thế chém, nhìn lưỡi kiếm trong tay. “What the…?”

Anh nhìn quanh. Trái. Phải. Sau lưng. Trên trần. Dưới sàn. Không có gì. Không có ai. Minh đã biến mất hoàn toàn, như thể hắn chỉ là một ảo giác từ đầu.

Blade đứng giữa đống đổ nát của tế đàn, một mình, trong im lặng. Và trong đầu anh, chỉ có một câu hỏi duy nhất: “Quái gì vừa xảy ra thế?”

Minh xuất hiện trong không gian trắng vô tận. Không có sàn. Không có trần. Không có tường. Chỉ có màu trắng. Trắng toát. Trắng tinh. Trắng đến mức nhìn lâu là muốn chọc mù mắt.

Minh ngã quỵ xuống… cái gì đó. Hắn không biết đó là gì, nhưng nó cứng và trắng và có thể đứng được.

“Má, má, má nó!” Hắn thở hổn hển, tay ôm lấy cổ – cái cổ mà giây phút trước vẫn còn nguyên vẹn nhờ một phép màu nào đó. Tim đập như trống. Mồ hôi đổ ra như mưa. Toàn thân run rẩy.

Giọng nói phẳng lặng, không cảm xúc, vang vọng từ mọi hướng: “Ngươi hoàn thành nhiệm vụ.”

Minh ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu. “Hoàn thành cái quái gì?! Tao gần chết đấy! Thêm 0.1 giây nữa là đầu tao rời cổ!”

“Nhưng ngươi đã không chết. Đó là điều quan trọng.”

“Mày… mày kéo tao về đúng lúc à?”

“Đúng.”

Minh ngồi dậy, lau mồ hôi. Trong lòng vẫn còn cảm giác như lưỡi kiếm đang chạm vào da. Cảm giác chết chóc cách da thịt chỉ 0.1 giây. Kinh khủng khiếp.

“Vậy… tao xong chưa? Tao về nhà được chưa?”

“…”

Im lặng. Một sự im lặng đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào.

Minh nuốt nước bọt, giọng run lên. “…Mày im lặng nghĩa là sao?”

“Ngươi làm tốt. Ngươi sống sót. Ngươi thay đổi cốt truyện theo cách thú vị. Ngươi tạo ra kết quả ngoài dự đoán.”

Giọng của Thần vẫn phẳng lặng, nhưng Minh có thể cảm nhận được một chút… hứng thú? Như một đứa trẻ vừa tìm ra món đồ chơi mới.

Minh hỏi, giọng run run: “Rồi thế giới Blade này ra sao?”

“Sụp đổ. Vì kết cấu của nó không hoàn thiện.”

“…Cái gì?”

“Thế giới đó là một mô phỏng. Một bản sao không hoàn hảo dựa trên ký ức của ngươi về bộ phim Blade. Khi ngươi rời đi, nó sẽ tan rã, trở về hư vô.”

Minh ngẩn ra. Tất cả những gì hắn đã trải qua – Giáo hội Vĩnh Sinh, Blood Game, Quinn, Mercury, Frost, Blade – tất cả sẽ biến mất như thể chưa bao giờ tồn tại. Như một giấc mơ. Một cơn ác mộng kinh khủng dài.

Thần tiếp tục, giọng vẫn phẳng lặng: “Virus được tiêm vào máu của ngươi cũng vậy. Nó là hư cấu, không có cơ sở khoa học nào có thể giải thích. Nhưng để tăng tính thú vị, ta sẽ dựa theo tác dụng của virus vampire này mà thay đổi cơ thể ngươi theo hiệu ứng giống như vậy.”

“…Cái gì?”

Minh nhảy dựng lên, mắt trợn tròn.

“Ngươi sẽ có 3 ngày thích nghi. Sau đó sẽ dần ghét ánh sáng, và khát máu.”

“ĐỢI MỘT CHÚT! KHOAN ĐÃ!”

“Sẽ bắt đầu từ hiệu ứng vampire cấp thấp: mạnh hơn người thường vài lần, chịu đủ thứ hạn chế như tỏi, ánh mặt trời, bạc.”

“TAO KHÔNG ĐỒNG Ý!”

Thần bỏ ngoài tai, tiếp tục giảng như một giáo sư đang giải thích bài tập về nhà: “Cho đến tiến hóa thành vampire tinh anh: vẫn có những hạn chế trên, nhưng đề kháng tốt hơn, và mạnh hơn vampire cấp thấp vài lần.”

“MÀY NGHE TAO NÓI KHÔNG ĐẤY?!”

“Rồi đến vampire anh hùng, như Blade: mạnh hơn vampire tinh anh, không còn hạn chế như tỏi, ánh mặt trời, bạc.”

Minh đã từ bỏ la hét. Hắn đứng đó, hai tay treo xuống, mặt tái xanh như người vừa nhận tin dở.

“Đến thần máu: mạnh hơn vampire anh hùng, có thể điều khiển máu.”

Thần dừng lại, như thể đang để Minh tiêu hóa thông tin. “Cuối cùng là Dracula: có thể điều khiển đám thuộc hạ. Nhưng đó chỉ là dự định thôi, tùy theo lựa chọn của ngươi trong các thế giới tiếp theo mà có thể thay đổi.”

Minh nuốt nước bọt khó khăn. “Điều kiện để tiến hóa…?”

“Là tiếp tục làm thỏa mãn ta. Xem đây như phần thưởng cho những hành động thú vị của ngươi.”

Minh đứng im, não bộ xử lý thông tin. Thế giới sụp đổ. Virus vampire trở thành thật. Tiến hóa qua các cấp độ. Làm thỏa mãn vị thần điên này.

Cuối cùng, hắn thở dài, giơ tay đầu hàng. “Vâng, tao biết. Giờ cho tao về.” Hắn nói với giọng mệt mỏi của người đàn ông vừa làm xong một ngày dài. Chỉ muốn về nhà, nằm xuống giường, và quên đi tất cả.

“Ta muốn xem thêm.”

Minh dừng lại. Hắn quay đầu ra, như thể không nghe rõ. “…Cái gì?”

“Ngươi sẽ được đưa đến thế giới tiếp theo.”

Khoảng 0.5 giây im lặng. Rồi Minh bùng nổ.

“QUÁI GÌ VẬY! MÀY LÀM GÌ VẬY!” Hắn lao về phía không gian trắng, tay vung lung tung như thể đang tìm cách đấm vào mặt một vị thần vô hình. “THẰNG THẦN KIỂU GÌ MÀY LÀ! TAO ĐÃ LÀM XONG RỒI! TAO HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ RỒI! CHO TAO VỀ! VỀ NHÀ! VỀ!”

“Hành trình của ngươi chỉ mới bắt đầu.”

“CON MẸ HÀNH TRÌNH! TAO KHÔNG CÒN MUỐN HÀNH TRÌNH NỮA!”

Ánh sáng chói lòa bắt đầu bao phủ Minh. Từ chân, lan dần lên thân, lên ngực, lên cổ.

“KHÔNG! KHÔNGGGGG!” Minh hét lên, giọng run rẩy, tuyệt vọng. Hắn vẫy tay, đạp chân, cố gắng chống lại ánh sáng. Nhưng vô ích.

“TAO KHÔNG MUỐN ĐI ĐÂU NỮA! TAO CHỈ MUỐN VỀ NHÀ! VỀ NHÀ VÀ NGỦ! VÀ QUÊN ĐI TẤT CẢ NHỮNG ĐIỀU ĐIÊN RỒ NÀY!”

Ánh sáng đã lên đến mặt.

“CHO TAO VỀ NHÀÀÀÀÀ—”

POP.

Minh biến mất. Không gian trắng lại chỉ còn trắng. Tĩnh lặng. Như thể chưa bao giờ có ai ở đó.

Giọng của Thần vang lên lần cuối, phẳng lặng như mọi khi: “Thú vị.”

________________

KẾT THÚC ARC BLADE

________________

Minh chuẩn bị tỉnh dậy. Và hắn sẽ không vui về điều đó chút nào. Không một chút nào cả.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

he-thong-troi-sinh-phan-cot-sang-tao-ma-cong-qua-quy-suc.jpg
Hệ Thống Trời Sinh Phản Cốt, Sáng Tạo Ma Công Quá Quỷ Súc
Tháng 1 23, 2025
ta-nui-hoang-than-bat-dau-nu-tin-do-hien-than-cau-mua.jpg
Ta, Núi Hoang Thần, Bắt Đầu Nữ Tín Đồ Hiến Thân Cầu Mưa
Tháng 12 2, 2025
nguoi-khac-kho-tu-ta-danh-dau-chien-luc-van-nghien-ep-hoan-toan.jpg
Người Khác Khổ Tu Ta Đánh Dấu, Chiến Lực Vẫn Nghiền Ép Hoàn Toàn
Tháng 1 14, 2026
tai-ha-tien-van-minh-anh-kiet.jpg
Tại Hạ, Tiền Văn Minh Anh Kiệt
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP