Chương 26: Blade 25 (Cuộc Chiến Cuối Cùng)
La Magra mỉm cười – nụ cười với hàm răng nanh dài – rồi cất tiếng: “Ngươi đã làm tốt, Michael Nguyen.”
Giọng không còn là giọng Frost mà sâu hơn, vang vọng hơn, như có hàng ngàn giọng nói chồng lên nhau. “Ngươi đã giúp ta đạt được điều này. Bây giờ…”
La Magra quay người, nhìn lên lỗ hổng trên trần – nơi trăng máu vẫn sáng rực. “Bây giờ thế giới sẽ biết… Thần Máu đã trở lại.”
Nghi lễ hoàn tất. Frost đã trở thành Blood God. Và Minh… Minh đứng đó, lưng dựa vào tường đá lạnh, thở hổn hển, cố gắng không ngất xỉu. “Tao vẫn sống. Nhưng giờ phải làm gì tiếp theo đây…”
————————————
Giữa lúc toàn bộ vampire trong đền thờ đang bị thu hút bởi Frost, không một ai để ý đến một bóng người mảnh khảnh đang lặng lẽ leo lên cầu thang dẫn tới chiếc quan tài đá. Đó là mẹ của Blade.
Bà di chuyển nhẹ nhàng và nhanh chóng, đôi chân lướt đi mà không gây ra bất cứ tiếng động nào. Khi đến bên quan tài, bà đối diện với một khối đá hoa cương nguyên khối nặng hàng trăm cân, được chạm khắc những biểu tượng cổ xưa mà không ai còn hiểu ý nghĩa.
Bà đặt hai tay lên nắp quan tài rồi dồn sức đẩy, nhưng sau một tiếng “Kẹt…” khô khốc, nó vẫn không hề nhúc nhích. Bà nhíu mày, quyết định thử lại, lần này vận thêm sức mạnh của vampire. Một tiếng “Kẹt…” nữa vang lên, và nắp quan tài bắt đầu từ từ trượt sang một bên. Âm thanh ma sát chói tai của đá vang lên như móng tay cào lên bảng đen, nhưng may mắn thay, sự hỗn loạn của sấm sét dưới tế đàn đã át đi tất cả.
Khi nắp quan tài trượt hẳn sang một bên, bà nhìn vào trong. Blade, con trai bà, hay đúng hơn là những gì còn sót lại của anh, đang nằm đó. Trông anh chẳng khác nào một xác chết với hai má hóp lại, mắt nhắm nghiền và toàn thân co ro. Máu trong người đã bị rút gần cạn, chỉ còn đủ để duy trì một nhịp tim yếu ớt vài lần mỗi phút.
“Con của ta…” mẹ Blade thì thầm.
Như có một sức mạnh vô hình nào đó, Blade hé mở đôi mắt nặng như chì và nhìn lên. Giọng anh yếu ớt, khàn đặc: “Mom… why…?”
Mẹ Blade cúi xuống, ánh mắt bà ngập tràn sự dịu dàng mà chỉ một người mẹ mới có khi nhìn con mình, bất kể đứa con đó có là một sát thủ diệt vampire đi chăng nữa. “Mẹ không thể để con chết. Dù con là gì, con vẫn là con của ta.”
Blade cố gắng nói tiếp, nhưng miệng chỉ có thể há ra mà không thành tiếng. Anh đã quá yếu, não bộ thiếu oxy trầm trọng khiến thị giác mờ đi và ý thức lơ lửng như sắp vụt tắt.
Bà biết rõ con trai mình không còn sức để nói, và bản thân bà cũng không còn nhiều thời gian trước khi có thể bị phát hiện. Nhưng bà không mảy may quan tâm.
Không một chút do dự, bà dùng móng tay sắc như dao cạo rạch một đường ngang cổ mình. Máu lập tức rỉ ra, không nhiều nhưng đủ để chảy thành dòng. Bà kề cổ tay vào miệng Blade, thì thầm: “Uống máu của mẹ đi. Con sẽ mạnh trở lại.”
Blade không có phản ứng, mắt vẫn nhắm nghiền và miệng không hề mở ra. Mẹ Blade khẽ nhíu mày, bà dùng tay bóp nhẹ quai hàm để ép miệng con trai hé ra, rồi đưa cổ đang rỉ máu đến bên miệng Blade.
Ngay khi những giọt máu đầu tiên chạm vào lưỡi, một phản xạ bản năng trỗi dậy trong cơ thể Blade. Lưỡi anh giật giật, miệng tự động ngậm lại và đôi răng nanh, vốn đã co rút vào nướu vì thiếu máu, từ từ nhô ra. Một tiếng “Ugh…” trầm đục phát ra khi anh bắt đầu hút máu.
Ban đầu, lực hút rất yếu ớt, tựa như một đứa trẻ sơ sinh đang tìm nguồn sống. Nhưng rồi, nó dần trở nên mạnh mẽ hơn.
Mẹ Blade nhăn mặt vì đau đớn, nhưng bà không hề tránh ra mà để mặc cho con trai tiếp tục. Dòng máu của bà chảy vào cơ thể Blade, khiến tim anh đập nhanh hơn, máu bắt đầu tuần hoàn trở lại, mang oxy lên não. Các cơ bắp co giật, từng tế bào như được hồi sinh. Đây chính là cảm giác sống lại từ bờ vực khi một cơ thể suy kiệt vì mất máu được tiếp máu trở lại, như được sạc đầy năng lượng chỉ trong vài phút.
Nhưng Blade không phải người bình thường. Anh là một Daywalker, một kẻ lai giữa người và vampire. Việc uống máu, đặc biệt là máu vampire từ chính mẹ ruột của mình, mang lại hiệu quả mạnh hơn gấp mười lần.
Lực hút của anh trở nên điên cuồng, đôi răng nanh cắm sâu vào cổ mẹ, khiến máu chảy ra ào ạt. Bà bắt đầu run lên, da mặt tái nhợt, đôi môi mất dần sắc máu và cơ thể ngày một yếu đi. Dù vậy, bà vẫn kiên quyết không tránh né.
Blade tiếp tục hút trong vô thức, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Lý trí của anh đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại bản năng vampire và cơn khát máu nguyên thủy đang gào thét, thúc giục anh uống cho đến khi no mà không cần quan tâm nguồn máu đến từ đâu.
Thời gian chậm chạp trôi qua, từng phút một. Sang phút thứ ba, mẹ Blade đã choáng váng đến mức muốn ngã gục, nhưng bà vẫn cố vịn tay vào thành quan tài, giữ chặt lấy đầu con trai. Đến phút thứ tư, bà đổ gục xuống, nửa người nằm trên thành đá. Dòng máu vẫn chảy nhưng đã chậm lại, bởi tim bà đang đập yếu dần và huyết áp đã giảm mạnh. Khi phút thứ năm kết thúc, bà ngừng cử động. Đôi mắt khép lại, bà trút ra hơi thở cuối cùng, yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy.
Bà đã chết.
________________
Đúng lúc đó, Blade choàng tỉnh. Đôi mắt anh mở to, đen láy và sâu thẳm như vực không đáy, tròng mắt giãn ra tối đa. Toàn thân anh giật mạnh.
“AHHHHHH—”
Blade gào lên một tiếng thét xé tan không gian, một tiếng gào tựa sói hú đêm trăng, tựa rồng gầm trong hang núi, tựa như âm thanh của cánh cổng địa ngục đang mở ra. Cơ bắp anh phồng lên, gân guốc nổi rõ khắp cơ thể trong khi một luồng hơi nóng như lò luyện kim bốc lên nghi ngút. Sức mạnh không chỉ quay trở lại, mà còn bùng nổ gấp đôi, gấp ba lần trước đây. Máu của vampire cùng huyết thống, máu của người mẹ đã sinh ra anh, chính là loại thuốc tăng lực mạnh nhất mà Blade từng được nếm, vượt xa cả huyết thanh của Whistler.
Anh nhảy bật dậy khỏi quan tài, đứng thẳng, lồng ngực phập phồng và hai tay nắm chặt. Rồi anh nhìn xuống, và nhìn thấy mẹ mình đang nằm gục trên đất, da dẻ nhăn nheo, mắt nhắm nghiền, không còn hơi thở.
Bà đã chết.
Blade sững người. Vị máu của mẹ vẫn còn vương trên môi. Anh vô thức liếm môi, rồi kinh hoàng nhận ra.
“No… no no no… MOM!”
Anh quỳ xuống ôm lấy bà, lay nhẹ. “Mom! Wake up! MOM!”
Nhưng không có bất cứ phản ứng nào. Anh đặt tay lên cổ bà, không có mạch đập. Áp tai vào ngực bà, không có nhịp tim. Bà đã chết thật rồi.
Blade ôm chặt lấy thân xác đang lạnh dần của mẹ, ngửa cổ gào lên một tiếng “NOOOOOO—” tuyệt vọng.
Rồi đột nhiên, anh bật cười. Một nụ cười điên cuồng của kẻ không còn gì để mất.
“Các ngươi muốn máu của tao à?” Blade gầm lên, giọng nói vang vọng khắp đền thờ. “Vậy thì đến đây mà lấy!”
Nói rồi, anh chạy về phía tế đàn.
Giữa lúc Blade còn đang chìm trong tiếng gào thét điên dại, Frost, với sự bình thản của một vị thần vừa đăng quang, trở lại hình dáng con người rồi nhẹ nhàng đáp xuống từ tế đàn. Hắn không nhảy, mà đúng hơn là trôi bồng bềnh trong không khí rồi tiếp đất nhẹ như một chiếc lá, nhưng uy nghi như một ngọn núi.
Đứng chờ sẵn dưới đó, với vẻ mặt khiêm nhường và ánh mắt sáng rực lên vì ngưỡng mộ, chính là Minh.
“Minh,” Frost nở một nụ cười vừa kiêu ngạo vừa ban ơn, cái kiểu cười của một vị thần đang nhìn xuống con chiên ngoan đạo nhất. “Mày đã làm rất tốt. Giờ là lúc tao ban thưởng cho mày.””Cảm ơn ngài,” Minh đáp, giọng run run vì phấn khích tột độ. Hắn đã chờ đợi giây phút này từ lâu rồi.
Frost khoan thai bước một vòng quanh Minh, ánh mắt đỏ rực của hắn quét từ đầu đến chân gã thuộc hạ trung thành. “Mày có biết tại sao suốt thời gian qua, tao chưa bao giờ cắn mày không?”
“Vì… vì tỷ lệ chuyển hóa chỉ có năm mươi phần trăm,” Minh trả lời vanh vách như một học sinh thuộc bài. “Có rủi ro con mồi sẽ chết thay vì biến đổi.”
“Chính xác,” Frost búng tay một cái tách, âm thanh vang lên sắc lẹm. “Nhưng giờ thì khác. Tao là Blood God. Quyền năng của tao là tuyệt đối. Tao có thể biến bất cứ ai tao muốn thành vampire với tỷ lệ thành công một trăm phần trăm. Không còn rủi ro, không còn may rủi. Chỉ có sự vĩnh hằng.”
Hắn dừng lại ngay trước mặt Minh, cúi đầu xuống, thì thầm với một giọng đầy mê hoặc. “Mày đã sẵn sàng cho sự bất tử chưa?”
“Tao sẵn sàng,” Minh thì thào, cổ họng khô khốc, hai mắt nhắm nghiền lại trong sự chờ đợi.
Frost mỉm cười lần cuối rồi cúi xuống, hai chiếc răng nanh dài và sắc nhọn của một vị thần máu từ từ cắm phập vào cổ Minh.
Một giây im lặng. Rồi…
Nọc độc của Blood God, thứ chất lỏng thần thánh được hứa hẹn, tràn vào huyết quản của Minh như một ngàn cây kim nung đỏ, như axit đậm đặc đang ăn mòn từng thớ thịt, đốt cháy từng tế bào. Minh rên lên một tiếng rồi ngã quỵ xuống đất, toàn thân co giật như bị điện giật. Cơn đau khủng khiếp đến mức không thể diễn tả nổi, một cảm giác như thể linh hồn đang bị xé ra làm trăm mảnh.
“ĐẬU… XANH… ĐAU QUÁ…” Minh rít lên qua kẽ răng, nước mắt nước mũi giàn giụa, cơ thể quằn quại trên sàn đá lạnh lẽo. Cái viễn cảnh biến đổi thành một sinh vật thượng đẳng, hùng mạnh vừa được vẽ ra đã tan biến, chỉ còn lại cơn đau trần trụi và thực tế đến tàn nhẫn.
Frost lùi lại một bước, nhìn cảnh tượng đó với một sự thích thú lạnh lùng. “Chịu đựng đi. Cơn đau chỉ là tạm thời, nhưng vinh quang là vĩnh cửu. Sau này mày sẽ phải cảm ơn tao.”
Đúng lúc bấy giờ, một bóng đen lao xuống từ cầu thang với tốc độ của một viên đạn. Đó là Blade. Anh không nói một lời, thanh kiếm bạc trong tay anh lóe lên, vẽ ra những đường cong chết chóc trong không khí. Mỗi một nhát chém là một tên vampire hóa thành tro bụi trong tiếng la hét kinh hoàng. Đám thuộc hạ của Frost, vốn đang ngây ngất trong quyền năng mới của chủ nhân, bỗng chốc biến thành những con cừu non trước một con sói điên.
Súng bạc gầm lên, những viên đạn chứa tỏi và bạc găm thẳng vào trán, vào tim lũ ma cà rồng, khiến chúng nổ tung như những quả pháo hoa rực lửa.
Minh, trong lúc đang quằn quại với cơn đau “thăng thiên” hé mắt nhìn lên. Hắn thấy Blade, trong bộ đồ da đen quen thuộc, tay cầm kiếm bạc, súng ống giắt đầy người, đang tàn sát đội quân của Frost một cách không thể ngầu hơn. Hắn chớp mắt, rồi chớp mắt lần nữa.
Thanh kiếm đó. Khẩu súng đó. Đống đồ nghề đó. Lẽ ra chúng phải đang nằm trong kho vũ khí bị khóa chặt mới phải.
Một sự thật phũ phàng nhưng vô cùng hợp lý chợt lóe lên trong cái đầu đang quay cuồng vì đau đớn của Minh. Hắn nghiến răng, buộc miệng thì thầm một câu đầy cay đắng và cam chịu: “F* sao tao không thấy ngạc nhiên nhỉ? Thằng ngu nào giữ vũ khí mà để nó cầm lại được thế?”
Frost cuối cùng cũng dời sự chú ý khỏi màn biến đổi của Minh. Hắn quay sang nhìn Blade, kẻ đang biến bữa tiệc đăng quang của hắn thành một lò mổ. Sự khó chịu hiện rõ trên mặt hắn, như thể một vị vua đang bị một con ruồi vo ve làm phiền.
“Giờ đến lượt ngươi,” Frost gầm lên, giọng nói của hắn khiến cả ngôi đền rung chuyển. “Daywalker.”
Giữa đống tro tàn của lũ lâu la và tiếng rên rỉ của Minh, Blade đáp xuống tế đàn. Anh tiếp đất nhẹ nhàng như một con báo săn, không một tiếng động, đối diện trực tiếp với Frost.
Không khí đặc quánh lại. Mọi âm thanh dường như tắt ngấm, chỉ còn lại ánh mắt của hai kẻ tử thù nhìn nhau. Một bên là thợ săn, lạnh lùng và quyết đoán. Một bên là vị thần mới, ngạo mạn và toàn năng.
Blade là người phá vỡ sự im lặng. Giọng anh khàn đặc, chất chứa nỗi căm hờn đã dồn nén suốt cả cuộc đời. “Vì mày mà mẹ tao chết.”
Frost nhướng một bên mày, vẻ mặt hắn trông không giống như một kẻ ác đang đối mặt với người hùng, mà giống như một người qua đường bị hỏi một câu không liên quan. “Mày nói cái quái gì vậy?”
Sự bối rối chân thật trong câu hỏi của Frost chỉ càng làm ngọn lửa trong lòng Blade bùng lên dữ dội. Anh không nói thêm lời nào. Hành động là câu trả lời duy nhất. Thanh kiếm bạc trứ danh được rút ra khỏi vỏ, ánh bạc lạnh lẽo của nó lóe lên, đối lập hoàn toàn với ánh sáng đỏ rực đang tỏa ra từ Frost.
“Tao sẽ giết mày.”
Frost bật cười, một tiếng cười vang vọng, đầy quyền năng và sự kiêu ngạo. Hắn không thèm rút vũ khí, chỉ đơn giản giơ một tay ra. Máu từ không khí ngưng tụ lại, đông đặc thành một thanh trường kiếm đỏ rực như hồng ngọc, vẫn còn nhỏ những giọt máu tươi xuống sàn đá.
“Mày có thể thử.”
Ngay khi từ “thử” vừa dứt, Blade đã lao tới. Anh di chuyển như một cơn lốc, thanh kiếm bạc trong tay vẽ nên một đường chém nhanh như chớp, nhắm thẳng vào cổ Frost.
KENG!
Âm thanh kim loại va vào nhau chói tai. Thanh kiếm máu của Frost đã chặn đứng đường kiếm của Blade một cách dễ dàng. Hai người lao vào nhau, kiếm bạc và kiếm máu liên tục va chạm, tóe ra những tia lửa vừa bạc vừa đỏ.
Blade tấn công với sự chính xác và kỹ năng của một bậc thầy, mỗi nhát chém đều là một đòn chí mạng. Nhưng Frost, giờ đây, không chỉ đỡ đòn bằng kỹ thuật mà còn đỡ đòn bằng sức mạnh thuần túy. Hắn không còn né tránh, mà dùng chính thanh kiếm máu để đối chọi trực diện, mỗi lần va chạm đều khiến cánh tay Blade rung lên bần bật.
Trong một khoảnh khắc, Blade tìm thấy một sơ hở. Anh xoay người, lách qua đòn tấn công của Frost và vung một nhát kiếm hoàn hảo, chém một đường chéo ngọt lịm qua ngực đối thủ.
XOẸT!
Vết chém sâu hoắm, cắt qua cả lớp áo da và da thịt. Một người bình thường, hay thậm chí là một vampire bình thường, sẽ gục ngã ngay lập tức.
Nhưng Frost chỉ khựng lại một giây. Hắn nhìn xuống vết thương trên ngực mình. Máu không chảy ra, mà ngược lại, những dòng huyết tương đỏ sậm từ hai bên mép vết thương vươn ra như những sợi chỉ sống, đan vào nhau với tốc độ chóng mặt. Trong chưa đầy ba giây, vết thương sâu hoắm đã hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một lằn sẹo mờ rồi cũng tan biến nốt.
Frost ngước lên, nụ cười trên môi càng rộng hơn. “Bạc không còn tác dụng với tao nữa, Daywalker.”
Chưa để Blade kịp định thần, Frost vung tay. Đó không phải là một nhát chém, mà là một cú đấm. Cú đấm của Frost không nhanh, nhưng nó mang theo sức nặng của một ngọn núi. Blade chỉ kịp giơ tay lên đỡ theo phản xạ.
RẦM!
Blade bay ngược ra sau như một con rối đứt dây, đập thẳng vào bức tường đá phía sau tế đàn. Cả bức tường nứt toang như mạng nhện, gạch đá vỡ vụn rơi lả tả. Anh trượt người xuống, ho ra một búng máu tươi lên bộ đồ da đen của mình.
“Chết tiệt…” Blade lẩm bẩm, cố gắng gượng dậy. Cú đấm vừa rồi suýt nữa đã làm gãy tay anh. Anh đứng thẳng người, ánh mắt vẫn không hề nao núng.
Kế hoạch A thất bại, chuyển sang kế hoạch B. Anh rút khẩu súng lục bạc quen thuộc, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Frost.
ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!
Ba viên đạn bạc găm thẳng vào giữa ngực Frost, xuyên qua cơ thể hắn và cắm vào bức tường phía sau. Frost lảo đảo lùi lại vài bước. Nhưng rồi, cũng như vết chém lúc nãy, những lỗ thủng do đạn bạc tạo ra tự động khép lại, và làn da hắn lại trở nên lành lặn như thể chưa từng có gì xảy ra.
Frost lắc đầu, vẻ mặt tỏ rõ sự thất vọng như đang nhìn một đứa trẻ con không chịu hiểu bài. “Mày không hiểu sao?” Hắn dang hai tay ra, cơ thể lại bắt đầu tỏa ra ánh sáng đỏ rực. “Tao là thần. Mày không thể giết tao.”
Minh từ từ mở mắt. Sàn đá lạnh buốt áp vào má, và trong một thoáng, hắn quên mất mình đang ở đâu. Cơn co giật kinh hoàng đã dừng lại. Hắn thử cử động tay chân. Mọi thứ đều ổn. Virus vampire đã được tiêm thẳng vào động mạch, nhưng cơ thể hắn, ngoài việc cảm thấy hơi mệt, lại chẳng có phản ứng gì quá dữ dội. Hắn đưa tay sờ lên cổ, chỗ vết cắn. Chỉ còn cảm giác hơi nhói nhói, như thể vừa bị một con ong mật size XXL chích phải.
“Ok, đã bị nhiễm virus,” Minh tự nhủ trong đầu. “Theo logic phim ảnh, chắc phải mất vài ngày để biến hình hoàn toàn, mọc răng nanh, sợ tỏi và thích mặc đồ da. Nhưng…”
Cái “nhưng” của hắn bị cắt ngang bởi một tiếng BÙM long trời lở đất. Minh quay đầu lại. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn tỉnh ngủ hoàn toàn.
Blade và Frost vẫn đang quần nhau. À không, nói “quần nhau” thì hơi quá. Chính xác hơn là Frost đang dùng Blade để lau sàn. Vị thần máu mới lên ngôi hoàn toàn áp đảo. Hắn không còn di chuyển, chỉ đứng một chỗ, dùng sức mạnh kinh hoàng của mình để ném Blade bay qua bay lại như một món đồ chơi. Blade, người hùng diệt quỷ ngầu lòi, giờ đây trông tơi tả không khác gì con gấu bông cũ bị thằng nhóc ba tuổi hành hạ.
RẦM!
Blade lại bị đấm bay vào một cột đá khác, lần này anh còn không kịp ho ra máu mà gần như bất tỉnh tại chỗ.
Đầu óc Minh quay cuồng. “Blade sắp chết. Chết thật chứ không phải đùa. hắn đang bị boss cuối phim hành cho ra bã. Mà Blade mà nằm xuống thì ai cản thằng cha Frost này lại? Cảnh sát à? Hay đội cứu hỏa? Thế giới này toang thật rồi. Không thể chấp nhận được công trình tao gầy dựng bị một thằng thần đạp nát.”
Sự thật phũ phàng như một gáo nước lạnh dội vào mặt hắn. Hắn không thể để yên được. “Tao phải hành động.”
Minh điên cuồng đảo mắt nhìn quanh, tìm kiếm một phép màu, một món vũ khí bị bỏ quên, hay ít nhất là một cái gì đó để lật ngược thế cờ. Và rồi, mắt hắn dừng lại ở một góc tối của tế đàn. Nằm chỏng chơ trên sàn đá, lấp lánh dưới ánh sáng đỏ của Frost, là cái dây đai với một tá ống kim tiêm chứa chất chống đông. Món vũ khí cuối cùng.
“Trong phim, cái này vướng vào một bức tường đổ nát,” Minh nhớ lại. “Blade phải thực hiện một cú phi kiếm siêu cấp ảo diệu để làm nó rơi xuống. Nhưng giờ… có lẽ vì mình nhảy vào phá đám nên anh giai Blade luống cuống làm rơi nó ở đây.”
Dù lý do là gì, thì nó đang ở đó. Trong tầm với.
Không nghĩ ngợi thêm một giây nào nữa, Minh bắt đầu bò. Hắn không dám đứng dậy, sợ sẽ lọt vào “vùng sát thương” của hai ông thần kia. Hắn bò lết trên sàn đá lạnh lẽo, di chuyển như một con sâu đo đang cố gắng trốn khỏi một trận động đất, lách qua những mảnh vỡ và vũng máu. Mỗi tiếng va chạm từ trận chiến lại khiến tim hắn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cuối cùng, những ngón tay run rẩy của hắn cũng chạm được vào lớp da của chiếc dây đai. Hắn vội vã kéo nó về phía mình, ôm chặt vào lòng như thể đó là báu vật quý giá nhất thế gian.
Minh kiểm tra. Mười hai ống tiêm. Tất cả đều còn đầy ắp thứ chất lỏng màu xanh nhạt. Không thiếu một giọt.
“Đây rồi.” Hắn thầm nghĩ, một kế hoạch điên rồ bắt đầu nảy sinh trong đầu.
Một cú sút trời giáng của Frost tiễn Blade bay thẳng về góc đền thờ. Anh va vào bức tường đá với một tiếng RẮC khô khốc, rồi rơi bịch xuống sàn như một quả bóng rách. Máu từ trán và khóe miệng chảy thành dòng, hòa với bụi đất, khiến khuôn mặt điển trai của anh trông không khác gì một bức tranh trừu tượng thất bại.
“Khốn nạn…” Blade rên rỉ. Cảm giác như mọi khúc xương trong người đều đã đồng loạt biểu tình đòi nghỉ hưu.
Frost bước từng bước khoan thai về phía anh, dáng vẻ tự mãn như một con mèo vừa vồ được con chuột cống to nhất xóm. Hắn đứng trên cao nhìn xuống, giọng nói vang vọng khắp tế đàn, mang theo sự uy nghiêm của một vị thần và sự khó ưa của một thằng sếp tồi. “Kết thúc rồi, Blade. Mày đã chiến đấu tốt. Rất kiên cường. Nhưng mày không thể thắng được một vị thần.”
Frost từ từ giơ bàn tay phải lên. Không khí xung quanh dường như đặc quánh lại. Những ngón tay của hắn bắt đầu biến dạng, móng tay dài ra, đen kịt và sắc như dao cạo. Hắn chuẩn bị tung ra đòn kết liễu, một cú móc tim theo đúng nghĩa đen.
“Giờ thì, mày sẽ chết.”