Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
mot-nguoi-mot-ngua-mot-dao-ta-bo-ra-ca-giang-ho.jpg

Một Người Một Ngựa Một Đao, Ta Bổ Ra Cả Giang Hồ

Tháng 1 18, 2025
Chương 406. Chương cuối: Tuổi năm sớm tối Chương 405. Gió nổi lên Ngọc Môn Quan
ta-bat-dau-tro-thanh-dai-tan-tien-dinh-chi-chu.jpg

Ta: Bắt Đầu Trở Thành Đại Tần Tiên Đình Chi Chủ

Tháng 2 5, 2026
Chương 282: Đông Hoàng Thái Nhất Chiến Thần Thánh chi chủ Chương 281: Thần Thánh chi chủ thỏa hiệp
long-cot-chien-de.jpg

Long Cốt Chiến Đế

Tháng 1 19, 2025
Chương 1057. Đại kết cục! Chương 1056. Muôn đời đệ nhất đế!
soviet-toi-cao-cua-the-gioi-huyet-toc

Soviet Tối Cao Của Thế Giới Huyết Tộc

Tháng 1 7, 2026
Chương 895: Wolfram vòng tiếp theo canh bạc Chương 894: Ngu xuẩn ngạo mạn
kiem-vuong-trieu.jpg

Kiếm Vương Triều

Tháng 2 26, 2025
Chương 235. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 234. Đại hôn
hong-hoang-ta-bat-chu-son-than-mo-dau-danh-dau-dai

Hồng Hoang: Ta, Bất Chu Sơn Thần, Mở Đầu Đánh Dấu Đại

Tháng 12 21, 2025
Chương 360: Phá giới mà ra? (đại kết cục ) Chương 359: Hỗn Độn không có trong ngoài, ta tức là chung yên!
chan-kinh-bat-dau-dua-sai-thu-tinh-cho-nu-de.jpg

Chấn Kinh: Bắt Đầu Đưa Sai Thư Tình Cho Nữ Đế

Tháng 1 18, 2025
Chương 493. Yêu ngươi đến vĩnh viễn Chương 492. Thiên Vân điện đại hôn
ta-muon-tuyet-the-my-nhan-chu-khong-phai-muon-bien-thanh-my-nhan.jpg

Ta Muốn Tuyệt Thế Mỹ Nhân, Chứ Không Phải Muốn Biến Thành Mỹ Nhân

Tháng 2 8, 2026
Chương 533: họ hàng gần thông hôn, phàm nhân cùng tu sĩ Chương 532: cải thiện luật hôn nhân, thông gia cùng họ hàng gần
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 26: The Witcher ( Ta Là Ciri )
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 26: The Witcher ( Ta Là Ciri )

Nhiều ngày trôi qua, trong căn lều nồng nặc mùi thảo dược và mùi sách mốc, Ciri dần hồi phục. Cô kể cho ông lão nghe về cuộc đời mình, về những kẻ truy đuổi, và về khoảnh khắc định mệnh trong đêm mưa ấy.

“Và đột nhiên, tôi nhận ra chuyện gì vừa mới diễn ra,” Ciri nói, giọng cô vẫn còn yếu ớt nhưng đôi mắt đã lấy lại vẻ kiên cường. Cô ngồi bên bếp lửa, tay mân mê vết sẹo dài chạy dọc má trái. “Tôi chợt cảm nhận được Thần lực trong người. Tôi đã đánh mất nó trong sa mạc Korath, chối bỏ nó. Về sau tôi đã không thể hút được nó, không thể dùng được nó. Và cô ta, người phụ nữ này, Kenna, đã cho tôi sức mạnh, đã đặt thanh kiếm vào bàn tay tôi. Đây là cơ hội của tôi.”

Vysogota lắng nghe, đôi mắt già nua nheo lại đầy suy tư. Ông không phán xét, chỉ lặng lẽ quan sát cô gái trẻ mang trong mình gánh nặng của cả thế giới. Ông lấy ra những tấm bản đồ cũ kỹ, vẽ lại con đường cho cô.

“Cháu phải đi qua đầm lầy này để đến làng Dun Dare,” ông chỉ tay vào tấm bản đồ da dê. “Từ đó, đi dọc theo sông Sylte. Nó sẽ dẫn cháu ra biển, và từ đó cháu có thể tìm đường về đảo Thanedd, về trường Aretuza. Nếu cô Rita của cháu còn ở đó, bà ấy sẽ bảo vệ cháu.”

Ciri chăm chú ghi nhớ từng địa danh. Cô biết mình không thể ở lại đây lâu. Bonhart vẫn đang lùng sục ngoài kia.

Ngày cô rời đi, trời đã bắt đầu trở lạnh. Mùa đông đang đến gần. Ciri đứng trước gương – một mảnh kim loại đánh bóng mà Vysogota đưa cho. Cô nhìn khuôn mặt mình. Vết sẹo đỏ hỏn, xấu xí chạy dài từ gò má xuống tận cằm, vĩnh viễn phá hủy nhan sắc của một công chúa. Nhưng cô không khóc.

Ciri lấy một ít mỡ ngan trộn với muội than từ đáy nồi, bôi đen lên vùng quanh mắt và kéo dài ra đến thái dương, che đi một phần vết sẹo và tạo cho mình một vẻ ngoài dữ tợn, bí ẩn như một chiến binh bóng đêm. Cô đeo chiếc mặt nạ đen lên, che giấu đi quá khứ, chỉ để lại đôi mắt xanh lục bảo rực lửa quyết tâm.

“Cháu không nên đi bây giờ,” Vysogota khuyên can, giọng ông đầy lo lắng. “Mùa đông sắp đến rồi. Tuyết sẽ lấp kín các con đường. Và bọn chúng vẫn đang săn lùng cháu. Hãy đợi đến mùa xuân.”

Ciri lắc đầu, khoác lên mình chiếc áo choàng lông thú. Cô bước ra cửa, nơi con Kelpie đang đợi sẵn.

“Cháu không thể đợi, Vysogota. Định mệnh không chờ đợi ai cả.”

“Đừng tin vào những câu chuyện cổ tích, cô bé,” ông lão thở dài. “Tháp Nhạn, Dòng Máu Cổ Xưa… đôi khi chúng chỉ là những huyền thoại để người ta vin vào mà sống thôi.”

Ciri quay lại, nhìn thẳng vào mắt vị ân nhân già nua của mình. Dưới lớp mặt nạ muội than, nụ cười của cô vừa buồn bã vừa kiêu hãnh.

“Tôi cũng là một huyền thoại,” cô nói, giọng chắc nịch, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của đầm lầy. “Từ lúc chào đời. Zireael, Chim Nhạn, Đứa Trẻ Bất Ngờ. Người được chọn. Đứa Trẻ của Định Mệnh. Đứa Trẻ mang Dòng Máu Cổ Xưa. Tôi phải đi, Vysogota. Bảo trọng.”

Nói rồi, cô nhảy lên lưng ngựa. Kelpie hí vang, tung vó lao vào màn sương mù dày đặc của đầm lầy, mang theo đứa con của định mệnh tiến về phía tương lai đầy bão tố, để lại sau lưng ông lão Vysogota đứng nhìn theo cho đến khi bóng cô tan biến hoàn toàn vào hư vô.

===

Đêm Saovine. Đêm của những linh hồn lạc lối.

Gió rít qua những khe hở của vách gỗ mục nát tại quán rượu “Đầu Heo” tạo nên những âm thanh như tiếng khóc than của hàng ngàn oan hồn đang đòi nợ máu. Bên ngoài, bóng tối đặc quánh nuốt chửng mọi thứ, biến những hàng cây trơ trụi thành những móng vuốt đen ngòm vươn lên bầu trời xám xịt không trăng không sao. Người ta bảo rằng vào đêm nay, ranh giới giữa thế giới người sống và cõi chết trở nên mỏng manh như tờ giấy thấm dầu. Những nấm mồ sẽ mở miệng, và những kẻ đã khuất sẽ trở về để sưởi ấm bên những đống lửa của người sống.

Nhưng bên trong quán rượu, hơi ấm không đến từ lòng hiếu khách hay sự tưởng nhớ tổ tiên. Nó đến từ lò sưởi cháy rừng rực, từ mùi mỡ cừu nướng khét lẹt, từ hơi men nồng nặc và từ sự huyên náo thô bỉ của một nhóm lính đánh thuê đang chiếm giữ chiếc bàn lớn nhất ở góc phòng.

Đó là nhóm của Fripp. Năm gã đàn ông với vẻ ngoài bặm trợn, vũ khí lỉnh kỉnh và đôi mắt vằn tia máu của những kẻ đã quen nhìn thấy cái chết. Fripp, gã chỉ huy với cái bụng phệ và bộ râu quai nón dính đầy vụn thức ăn; Dede Vargas, kẻ luôn tự hào về khuôn mặt điển trai lãng tử của mình dù tâm hồn thì thối nát; Rispat, gã gầy gò với đôi mắt láo liên như chuột; Yuz cục mịch và Jannowitz lầm lì.

Ngồi co ro ở một góc bàn, bị kẹp giữa những gã khổng lồ sặc mùi mồ hôi và máu tanh, là một ông già địa phương. Lão run rẩy, đôi tay gầy guộc ôm chặt lấy cốc bia loãng, giọng nói khàn đặc cố gắng cất lên giữa những tiếng cười hô hố.

“Các ngài… các ngài có nghe thấy tiếng gió không?” Ông già thì thào, mắt đảo quanh đầy sợ hãi. “Đêm nay là Saovine. Đêm nay, những mụ phù thủy sẽ cưỡi chổi bay qua ống khói. Ma quỷ sẽ hiện hình từ sương mù. Và đáng sợ nhất… đáng sợ nhất là Kỵ sĩ Bóng đêm.”

“Kỵ sĩ Bóng đêm cái con khỉ mốc,” Fripp ợ một tiếng rõ to, vỗ bồm bộp vào bụng. “Lại mấy câu chuyện dọa trẻ con để xin thêm bia hả lão già?”

“Không, không đâu thưa ngài,” ông già vội xua tay, mặt tái mét. “Đó là sự thật. Truyền thuyết kể rằng vào đêm Saovine, nếu ai nhìn thấy một con ngựa đen tuyền, không có một đốm trắng nào, đôi mắt rực lửa địa ngục, thì đó là điềm báo. Trên lưng nó là một phù thủy mang hình hài của cái chết. Kẻ đó không đến để uống rượu. Kẻ đó đến để gặt hái linh hồn.”

Cả đám lính đánh thuê phá lên cười. Tiếng cười của chúng thô lỗ, vang vọng khắp quán rượu vắng tanh, át cả tiếng gió gào thét bên ngoài.

“Cái chết hả?” Vargas cười khẩy, vuốt ngược mái tóc bóng mượt của mình. “Cái chết duy nhất ở đây là cái chết vì chán. Chúng ta đã kẹt ở cái làng khỉ ho cò gáy này ba ngày rồi. Chẳng có gì ngoài bùn lầy và mấy mụ nông dân già nua xấu xí.”

“Nói đến phụ nữ,” Jannowitz, gã lầm lì nhất, bỗng lên tiếng, giọng hắn ồm ồm như tiếng đá lăn. “Tao nghe nói lão thợ rèn ở đầu làng mới cưới vợ. Một con bé phốp pháp, da trắng như trứng gà bóc.”

Fripp liếm môi, ánh mắt hắn sáng lên một tia dục vọng đê hèn. Hắn nốc cạn cốc bia, dằn mạnh xuống bàn làm ông già giật bắn mình.

“Ý hay đấy,” Fripp gật gù. “Đêm nay là lễ hội ma quỷ mà, phải không? Chúng ta cũng nên có một bữa tiệc ra trò chứ. Đầu tiên, chúng ta sẽ ghé thăm lão thị trưởng, cắt cái cổ họng béo ngậy của lão để lấy chìa khóa kho bạc. Sau đó… sau đó chúng ta sẽ đến nhà lão thợ rèn. Tao cá là lão già đó không đủ sức chiều chuộng con vợ trẻ đâu. Chúng ta sẽ giúp lão… ‘ăn mừng’ Saovine.”

Những gã còn lại cười hùa theo, những ý nghĩ bệnh hoạn bắt đầu nảy mầm trong đầu chúng. Chúng bàn tán về cách chúng sẽ phá cửa, cách chúng sẽ xử lý gã thợ rèn, và những gì chúng sẽ làm với người phụ nữ tội nghiệp kia. Sự tàn độc hiện lên trần trụi, không chút che giấu. Với chúng, luật pháp không tồn tại ở nơi biên giới hỗn loạn này. Chúng là luật pháp. Chúng là sức mạnh.

Đúng lúc đó, cánh cửa quán rượu bật mở. Gió lạnh ùa vào, mang theo hơi ẩm của cơn mưa và mùi lá mục. Rispat, kẻ vừa ra ngoài đi tiểu, lao vào trong, mặt cắt không còn giọt máu, hơi thở hổn hển.

“Đại… đại ca!” Rispat lắp bắp, chỉ tay ra ngoài cửa sổ. “Ngựa! Có một con ngựa đen!”

“Cái gì?” Fripp nhíu mày, khó chịu vì bị cắt ngang dòng suy tưởng thú vị. “Mày say rồi hả Rispat? Lại tin vào chuyện ma quỷ của lão già này sao?”

“Không! Không phải ma!” Rispat lắc đầu quầy quậy. “Là ngựa thật! Một con ngựa đen tuyền, đẹp như mơ, yên cương đắt tiền. Nó đang đứng ngay ngoài kia, buộc vào cái cọc gần máng nước. Và… và tao nghĩ tao biết nó là của ai.”

Cả bọn im bặt. Fripp đứng phắt dậy, bước nhanh ra cửa sổ, nheo mắt nhìn vào màn đêm. Dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn lồng treo trước cửa, một con ngựa đen cao lớn đang đứng đó, ngạo nghễ và dũng mãnh. Nó cào móng xuống bùn, hơi thở phả ra thành khói trắng.

“Đó là con Kelpie,” Fripp thì thào, một nụ cười tham lam nở rộng trên khuôn mặt đầy sẹo. “Con ngựa trong lệnh truy nã. Của con ả Falka.”

“Falka?” Vargas rút con dao găm ra, xoay nhẹ trên tay. “Con chuột nhắt mà Cú Nâu và Rience đang treo thưởng cả núi vàng đó sao?”

“Chính nó,” Fripp quay lại, mắt sáng rực. “Vận may đến rồi anh em ơi. Quên con vợ thợ rèn đi. Con ả này trị giá bằng cả một tòa lâu đài. Nó đang ở đâu?”

“Chắc chắn là nó sẽ vào đây,” Rispat nói. “Ngoài trời mưa to thế này, nó cần chỗ trú.”

“Được,” Fripp ra lệnh nhanh. “Vargas, Jannowitz, nấp sau quầy rượu. Yuz, mày đứng sau cánh cửa kia. Rispat, mày ngồi lại bàn, giả vờ uống rượu. Tao sẽ ngồi đây. Khi nó bước vào, tao sẽ ra hiệu. Nhớ là bắt sống nếu được, nhưng nếu nó chống cự… cứ chặt chân tay nó đi. Rience chỉ cần nó còn thở là được.”

Cả bọn nhanh chóng tản ra vào vị trí. Ông già kể chuyện định lén lút bò ra cửa sau, nhưng Fripp đã túm lấy cổ áo lão, ấn lão xuống gầm bàn.

“Ngồi im đấy, lão già. Hé răng nửa lời là tao cắt lưỡi.”

Không gian trong quán rượu chìm vào sự im lặng căng thẳng. Chỉ còn tiếng củi nổ lách tách trong lò sưởi và tiếng tim đập thình thịch của ông già tội nghiệp dưới gầm bàn.

Cánh cửa gỗ nặng nề rên rỉ rồi từ từ mở ra.

Một bóng người bước vào.

Không phải là một nữ tướng cướp to lớn, cũng không phải là một chiến binh giáp trụ đầy mình. Đó chỉ là một cô gái nhỏ nhắn, vóc dáng mảnh khảnh, mặc bộ đồ da bó sát màu đen đã sờn rách vì sương gió. Cô ta đội một chiếc mũ trùm đầu che kín nửa khuôn mặt, chiếc khăn quàng cổ che đi phần còn lại. Nước mưa nhỏ tong tong từ vạt áo xuống sàn nhà gỗ.

Cô gái đứng yên ở ngưỡng cửa, im lặng như một pho tượng.

Fripp nháy mắt với Rispat. Hắn đứng dậy, cố tỏ ra vẻ tự nhiên, bước về phía cô gái với nụ cười giả tạo.

“Lạc đường hả cô em?” Fripp nói, tay phải lén lút đặt lên chuôi kiếm. “Đêm hôm khuya khoắt thế này, đi một mình nguy hiểm lắm. Vào đây sưởi ấm chút đi. Bọn anh có rượu ngon và thịt nóng đây.”

Cô gái không trả lời. Cô ta từ từ đưa tay lên, tháo chiếc khăn quàng cổ ướt sũng, rồi hất chiếc mũ trùm đầu ra sau.

Khoảnh khắc khuôn mặt cô lộ ra dưới ánh lửa bập bùng, Fripp khựng lại. Nụ cười trên môi hắn tắt ngấm.

Đó không phải là khuôn mặt của một con người bình thường. Một vết sẹo dài, gớm ghiếc chạy dọc từ gò má trái xuống tận cằm, méo mó và đỏ hỏn như một con rết khổng lồ đang bò trên da thịt. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là đôi mắt. Đôi mắt to, xanh lục bảo lạnh lẽo, được tô đen xung quanh bằng muội than và mỡ, kéo dài ra đến tận thái dương, tạo thành một chiếc mặt nạ của quỷ dữ. Nó khiến cô trông giống như một sứ giả của địa ngục vừa trồi lên từ vực thẳm.

“Mày… mày là Falka?” Fripp hỏi, giọng hắn lạc đi một chút vì sự ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Cô gái nhìn hắn. Cái nhìn sắc như dao cạo, xuyên thấu tâm can. Cô khẽ lắc đầu, giọng nói vang lên, trầm thấp nhưng rõ ràng từng từ một, lạnh lẽo như tiếng băng vỡ.

“Ta không phải Falka.”

Cô bước thêm một bước vào trong. Bàn tay đeo găng da đen từ từ vươn ra sau lưng, nắm lấy chuôi kiếm.

“Ta là Ciri.”

Tiếng kim loại cọ xát vào bao da vang lên – một âm thanh ngọt ngào và chết chóc. Thanh kiếm được rút ra, lưỡi thép sáng loáng phản chiếu ánh lửa, vẽ nên một đường cong tử thần trong không khí.

“Ciri của Kaer Morhen.”

Cô hạ thấp trọng tâm, đôi chân mở rộng, tư thế của một con sói chuẩn bị vồ mồi.

“Ta là một Witcher.”

Fripp lùi lại một bước, bản năng mách bảo hắn rằng hắn đã phạm phải một sai lầm khủng khiếp.

“Và ta tới đây để giết.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

moi-ngay-mot-que-tu-phuong-thi-tan-tu-den-truong-sinh-tien-ton.jpg
Mỗi Ngày Một Quẻ, Từ Phường Thị Tán Tu Đến Trường Sinh Tiên Tôn
Tháng 2 5, 2026
nhan-loai-thien-tai-xin-loi-ta-la-nhieu-song-loai
Nhân Loại Thiên Tài? Xin Lỗi, Ta Là Nhiễu Sóng Loại
Tháng 2 8, 2026
bac-si-dau-dau-dem-dau-dap-nat-lien-tot-a.jpg
Bác Sĩ: Đau Đầu? Đem Đầu Đập Nát Liền Tốt A!
Tháng 2 1, 2026
comic-dien-cuong-da-nguyen-vu-tru.jpg
Comic: Điên Cuồng Đa Nguyên Vũ Trụ
Tháng 1 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP