Chương 25: The Witcher ( Trốn Chạy )
Kenna hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang hỗn loạn. Cô bước ra khỏi bóng tối, tiến về phía Ciri. Đám lính canh, Andres Vierny và Stigward, đang gà gật vì rượu, chẳng buồn để ý đến cô. Kenna đặt tay lên trán cô gái ướt sũng, nhắm mắt lại và bắt đầu tập trung năng lực ngoại cảm của mình. Cô muốn nhìn vào tâm trí của “Falka”.
Ban đầu, chỉ có bóng tối và sự đau đớn. Những hình ảnh rời rạc về máu, lửa, sa mạc nóng bỏng và cái chết của những người bạn. Nhưng khi Kenna cố gắng đi sâu hơn, cố gắng chạm vào cái lõi của bản ngã cô gái này, cô đã phạm phải một sai lầm chết người. Cô đã đánh thức một con rồng đang ngủ say.
Sâu thẳm trong tâm trí Ciri, nơi mà nỗi đau và sự tuyệt vọng đã chôn vùi mọi thứ, có một nguồn năng lượng đang âm ỉ cháy. Đó không phải là ma thuật bình thường. Đó là Hỗn Mang Nguyên Thủy. Đó là Dòng Máu Cổ Xưa.
Kenna hét lên một tiếng thất thanh nhưng không thể thốt ra lời. Trong tâm trí cô, một luồng sức mạnh khổng lồ bùng nổ như núi lửa phun trào. Cô nhìn thấy một biển lửa, và giữa biển lửa đó là đôi mắt xanh lục bảo sáng rực, lạnh lùng và tàn khốc. Đó không phải là mắt của một con người. Đó là mắt của sự hủy diệt.
Ciri, trong cơn mê man, cảm nhận được sự xâm nhập. Một bàn tay vô hình đang lục lọi ký ức của cô. Bản năng tự vệ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô nhớ lại sa mạc Korath, nơi cô đã chối bỏ sức mạnh, nơi cô đã thề sẽ không bao giờ chạm vào Thần lực nữa. Nhưng giờ đây, Thần lực đang gào thét đòi được giải phóng. Nó không cần cô cho phép. Nó tự tìm đường thoát ra.
Một luồng sóng xung kích vô hình nhưng cực mạnh bắn ra từ cơ thể Ciri. Kenna bị hất văng ra sau như một con búp bê vải, đập mạnh lưng xuống nền đất bùn lầy. Máu tươi trào ra từ mũi và tai cô. Đầu óc cô quay cuồng, mọi giác quan như bị tê liệt. Cô nằm đó, thở dốc, kinh hoàng nhận ra mình vừa chạm vào thứ gì. Đó không phải là một cô gái. Đó là một thảm họa tự nhiên trong hình hài con người.
Ciri mở bừng mắt. Cơn đau biến mất, thay vào đó là một sự tỉnh táo đến lạ thường. Cô cảm nhận được từng giọt mưa rơi trên da, từng nhịp đập của trái tim mình, và quan trọng hơn cả, cô cảm nhận được Nó. Sức mạnh. Nó đã trở lại. Dữ dội, cuồng nộ và sẵn sàng phục tùng.
Andres Vierny và Stigward, hai gã lính canh, giật mình tỉnh giấc khi thấy Kenna ngã xuống. Chúng lảo đảo đứng dậy, tay quờ quạng tìm kiếm vũ khí.
“Cái quái gì thế?” Andres lầm bầm, dụi mắt.
Ciri không nói gì. Cô chỉ nhìn chúng. Đôi mắt cô rực sáng trong đêm tối. Cô tập trung ý chí, gom tụ nguồn năng lượng đang cuộn trào trong huyết quản và phóng nó đi như một mũi tên vô hình.
Đau đớn. Ngủ đi. Sợ hãi.
Andres Vierny bỗng ôm đầu hét lên, ngã quỵ xuống đất, co giật như bị động kinh. Stigward đứng chết trân, mắt trợn ngược, rồi từ từ đổ gục xuống như một cây chuối bị đốn hạ, bất tỉnh nhân sự.
Ngay khoảnh khắc đó, một bóng đen lao ra từ màn mưa. Neratin Ceka. Hắn không bỏ đi. Hắn đã chờ đợi thời cơ này.
Neratin rút con dao găm sắc lẹm, lao đến bên Ciri. Với những động tác nhanh gọn và dứt khoát, hắn cắt đứt những sợi dây thừng đang trói chặt cô vào cột.
“Đứng dậy đi, cô bé,” Neratin nói gấp gáp, giọng hắn át cả tiếng mưa. “Ngựa của cô ở đằng kia. Chạy đi! Đừng nhìn lại!”
Ciri lảo đảo đứng dậy, chân tay tê dại nhưng ý chí sinh tồn đã vực cô dậy. Cô nhìn Neratin, ánh mắt đầy nghi hoặc nhưng cũng đầy biết ơn. Không có thời gian để hỏi tại sao. Cô lao về phía chuồng ngựa dã chiến, nơi con Kelpie đen tuyền đang lồng lộn, dường như cũng cảm nhận được sự trỗi dậy của chủ nhân.
Nhưng số phận không dễ dàng buông tha cho cô như vậy.
“Nó trốn thoát rồi! Báo động! Con tù nhân trốn thoát rồi!”
Tiếng hét chói tai của Chloe Stitz, một nữ lính đánh thuê trong nhóm Skellen, xé toạc màn đêm. Cô ả vừa bước ra từ lều để đi vệ sinh và đã chứng kiến tất cả.
Cả khu trại bỗng chốc náo loạn. Tiếng vũ khí va chạm, tiếng chửi thề, tiếng bước chân rầm rập vang lên khắp nơi. Từ trong lều chỉ huy, Bonhart, Skellen và Rience lao ra như những con thú dữ bị đánh thức.
Ciri đã kịp nhảy lên lưng Kelpie. Con ngựa ma thuật hí vang, chồm hai chân trước lên trời rồi lao vút đi như một mũi tên đen, hất tung bùn đất vào mặt những kẻ cản đường.
“Chặn nó lại!” Skellen gào lên, khuôn mặt méo mó vì giận dữ. Hắn rút thanh kiếm của mình ra, lao về phía cổng trại.
Nhưng một bóng người đã chắn ngang đường hắn. Neratin Ceka. Hắn đứng đó, một mình đối mặt với cả một binh đoàn sát thủ, tay lăm lăm thanh kiếm, vẻ mặt bình thản đón nhận cái chết.
“Mày làm cái trò gì thế, Ceka?” Bonhart gầm lên, đôi mắt hắn long sòng sọc.
“Làm điều tao phải làm,” Neratin đáp trả, rồi lao vào tấn công.
Đó là một hành động tự sát, và Neratin biết điều đó. Hắn không phải là đối thủ của Bonhart, càng không thể chống lại cả Skellen và Rience cùng lúc. Nhưng hắn cần câu giờ. Mỗi giây hắn cầm chân được bọn chúng là một giây Ciri có thêm cơ hội sống sót.
Neratin đỡ được đòn đầu tiên của Skellen, gạt phăng ngọn lửa của Rience, nhưng hắn không thể tránh được lưỡi kiếm của Tử thần. Leo Bonhart di chuyển nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp. Một đường kiếm lạnh lùng, tàn nhẫn xuyên qua lớp giáp da, cắm ngập vào bụng Neratin.
Ceka hộc máu, ngã khuỵu xuống. Nhưng hắn vẫn cố gắng níu lấy chân Bonhart, ngăn cản gã thợ săn truy đuổi. Bonhart cười khẩy, đạp mạnh vào mặt Neratin, hất văng hắn ra xa. Người điệp viên dũng cảm nằm bất động trên vũng bùn, ánh mắt mờ dần nhìn theo hướng Ciri vừa chạy thoát.
“Đuổi theo! Đừng để nó thoát!” Skellen hét lên, giọng lạc đi. “Lên ngựa đi! Lên ngựa và đuổi theo!”
Ciri thúc Kelpie phi nước đại qua khu trại hỗn loạn. Cô cảm nhận được tiếng vó ngựa truy đuổi phía sau. Skellen, Bonhart, và cả đám lính đánh thuê đang bám riết lấy cô như bầy chó săn đói khát.
Bất chợt, một tiếng rít gió sắc lạnh vang lên bên tai. Ciri theo phản xạ nghiêng đầu, nhưng không đủ nhanh. Một vật thể kim loại lạnh lẽo xé toạc không khí, sượt qua má trái của cô.
Đau đớn. Một cơn đau buốt óc khiến Ciri suýt ngã khỏi lưng ngựa. Máu nóng hổi phun ra, chảy xuống cổ, xuống áo. Skellen đã ném một chiếc orion – ngôi sao phi tiêu sắc bén của hắn. Hắn không có ý định bắt sống cô nữa. Hắn muốn giết cô, hoặc ít nhất là đánh dấu cô vĩnh viễn.
Ciri nghiến răng, nén cơn đau, tay vẫn nắm chặt dây cương. Cô không thể dừng lại.
Phía trước, Cabernet Turent, một gã lính đánh thuê to lớn, lao ra chặn đường với cây thương dài. Hắn cười hô hố, nghĩ rằng mình sắp tóm được món hời béo bở.
“Dừng lại con đĩ!” Hắn hét lớn.
Nhưng hắn đã nhầm. Người đang lao đến không phải là một công chúa yếu đuối. Đó là một Witcher.
Ciri không giảm tốc độ. Cô rút thanh kiếm của mình – thanh kiếm mà cô đã cướp được trước đó – và trong một tích tắc khi hai bên lướt qua nhau, cô vung kiếm. Một đường kiếm hoàn hảo, chứa đựng tất cả sự căm hận và kỹ năng chết người mà cô đã được huấn luyện tại Kaer Morhen và Linh.
Đầu của Cabernet Turent bay khỏi cổ, máu phun thành vòi. Thân xác không đầu của hắn đổ gục xuống bùn, bị vó ngựa Kelpie dẫm nát.
Ciri tiếp tục lao đi, nhưng phía trước là cổng trại đã bị đóng chặt. Một cánh cổng gỗ sồi cao hơn hai mét, rào chắn kiên cố.
“Mày hết đường chạy rồi!” Chloe Stitz, ả đàn bà đã báo động, đứng trên chòi canh, giương nỏ ngắm thẳng vào lưng Ciri.
Ciri nhắm mắt lại, thì thầm vào tai Kelpie. Nhảy đi, Kelpie. Bay lên nào.
Ngay khi ngón tay Chloe Stitz sắp bóp cò, một tiếng nỏ khác vang lên. Phập!
Mũi tên xuyên thẳng qua cổ họng Chloe. Ả trợn mắt, buông rơi cây nỏ, ngã lộn cổ từ chòi canh xuống đất.
Ciri ngoái lại trong tích tắc. Linh, người đồng đội của cô, đang đứng đó với cây nỏ trên tay. Linh vừa bắn hạ kẻ địch để cứu cô. Ánh mắt họ gặp nhau trong một giây ngắn ngủi. Không có lời nào được nói ra, nhưng Ciri hiểu.
Skellen, vừa đuổi tới nơi, nhìn thấy cảnh tượng đó. Hắn gầm lên một tiếng đầy thú tính, tay vung lên. Một chiếc orion khác bay đi, Linh lăn mình né tránh và nhảy lên yên ngựa, chạy về một hướng khác. Cô biết, không cần đuổi theo Ciri, chỉ cần không mất dấu Bonhart, hắn sẽ dẫn cô đến trận chiến cuối cùng.
Linh dễ dàng trốn thoát vì đối tượng thu hút mọi sự chú ý lúc này là Ciri.
Ciri quay đầu lại, đối mặt với cánh cổng khổng lồ. Kelpie hí vang, dồn toàn bộ sức mạnh vào bốn chân. Con ngựa đen tuyền tung mình lên không trung.
Đó là một cú nhảy không tưởng. Một cú nhảy thách thức mọi quy luật vật lý. Trong ánh chớp lòe loẹt của cơn giông, người ta thấy con ngựa và cô gái như đang bay. Kelpie vượt qua đỉnh cổng trại, lơ lửng giữa bầu trời đêm như một bóng ma, rồi đáp xuống mặt đất phía bên kia một cách nhẹ nhàng đến khó tin.
Bonhart và Boreas Mun, kẻ giỏi theo dấu nhất trong đám, vừa phi ngựa tới nơi, chỉ kịp nhìn thấy cái bóng đen biến mất vào màn mưa dày đặc.
“Mở cổng! Mở cổng ra!” Bonhart gào thét, quất roi điên cuồng vào đám lính đang luống cuống.
Cuộc truy đuổi kéo dài suốt ba dặm đường rừng. Nhưng đêm nay, thiên nhiên đứng về phía Ciri. Cơn bão ập đến dữ dội hơn, xóa sạch mọi dấu vết. Mùi của cô bị mưa rửa trôi, dấu chân ngựa bị bùn lầy nuốt chửng. Trong màn đêm đen kịt như hũ nút, Bonhart và Boreas Mun buộc phải dừng lại, bất lực nhìn vào khoảng không vô định. Con mồi đã vuột mất.
===
Những ngày sau đó, tin tức về cuộc trốn thoát của Ciri lan truyền khắp các quán trọ, bến cảng và làng mạc như một cơn gió độc. Nhưng qua lời kể của những kẻ say rượu và những gã hát rong, sự thật đã bị bóp méo thành những huyền thoại rùng rợn.
Người ta thì thầm rằng cô gái đó không phải là người, mà là một phù thủy, một con quỷ dữ. Có kẻ thề sống thề chết rằng đã nhìn thấy con ngựa của cô ta mọc cánh dơi và bay lên trời. Kẻ khác lại kể rằng cô ta đã biến một con kỳ lân bằng rơm thành một con rồng khổng lồ phun lửa thiêu rụi cả trại lính. Có người còn nói rằng họ nghe thấy tiếng hát ai oán của Banshee – nữ thần báo tử – vang lên trong đêm cô ta trốn thoát, báo hiệu cái chết cho bất cứ ai dám cản đường. Những dấu chân ngựa biến mất đột ngột giữa đường được thêu dệt thành câu chuyện về con Kelpie ma quái có thể đi xuyên qua các chiều không gian.
Trong khi những huyền thoại ấy đang gieo rắc nỗi sợ hãi, thì Ciri – nhân vật chính của câu chuyện – đang nằm thoi thóp trong một túp lều tồi tàn giữa đầm lầy Pereplut.
Vysogota xứ Corvo, một học giả già nua, một ẩn sĩ sống tách biệt với thế giới, đã tìm thấy cô khi cô ngã gục bên bìa rừng, máu me đầm đìa và sốt cao li bì. Ông đã đưa cô về, rửa sạch vết thương, khâu lại vết sẹo khủng khiếp trên má cô bằng những dụng cụ thô sơ và kiến thức y học uyên bác của mình.