Chương 25: Blade 24 (Hy Sinh)
La Magra mỉm cười – nụ cười với hàm răng nanh dài – rồi cất tiếng: “Ngươi đã làm tốt, Michael Nguyen.”
Giọng không còn là giọng Frost mà sâu hơn, vang vọng hơn, như có hàng ngàn giọng nói chồng lên nhau. “Ngươi đã giúp ta đạt được điều này. Bây giờ…”
La Magra quay người, nhìn lên lỗ hổng trên trần – nơi trăng máu vẫn sáng rực. “Bây giờ thế giới sẽ biết… Thần Máu đã trở lại.”
Nghi lễ hoàn tất. Frost đã trở thành Blood God. Và Minh… Minh đứng đó, lưng dựa vào tường đá lạnh, thở hổn hển, cố gắng không ngất xỉu. “Tao vẫn sống. Nhưng giờ phải làm gì tiếp theo đây…”
————————————
Giữa lúc toàn bộ vampire trong đền thờ đang bị thu hút bởi Frost, không một ai để ý đến một bóng người mảnh khảnh đang lặng lẽ leo lên cầu thang dẫn tới chiếc quan tài đá. Đó là mẹ của Blade.
Bà di chuyển nhẹ nhàng và nhanh chóng, đôi chân lướt đi mà không gây ra bất cứ tiếng động nào. Khi đến bên quan tài, bà đối diện với một khối đá hoa cương nguyên khối nặng hàng trăm cân, được chạm khắc những biểu tượng cổ xưa mà không ai còn hiểu ý nghĩa.
Bà đặt hai tay lên nắp quan tài rồi dồn sức đẩy, nhưng sau một tiếng “Kẹt…” khô khốc, nó vẫn không hề nhúc nhích. Bà nhíu mày, quyết định thử lại, lần này vận thêm sức mạnh của vampire. Một tiếng “Kẹt…” nữa vang lên, và nắp quan tài bắt đầu từ từ trượt sang một bên. Âm thanh ma sát chói tai của đá vang lên như móng tay cào lên bảng đen, nhưng may mắn thay, sự hỗn loạn của sấm sét dưới tế đàn đã át đi tất cả.
Khi nắp quan tài trượt hẳn sang một bên, bà nhìn vào trong. Blade, con trai bà, hay đúng hơn là những gì còn sót lại của anh, đang nằm đó. Trông anh chẳng khác nào một xác chết với hai má hóp lại, mắt nhắm nghiền và toàn thân co ro. Máu trong người đã bị rút gần cạn, chỉ còn đủ để duy trì một nhịp tim yếu ớt vài lần mỗi phút.
“Con của ta…” mẹ Blade thì thầm.
Như có một sức mạnh vô hình nào đó, Blade hé mở đôi mắt nặng như chì và nhìn lên. Giọng anh yếu ớt, khàn đặc: “Mom… why…?”
Mẹ Blade cúi xuống, ánh mắt bà ngập tràn sự dịu dàng mà chỉ một người mẹ mới có khi nhìn con mình, bất kể đứa con đó có là một sát thủ diệt vampire đi chăng nữa. “Mẹ không thể để con chết. Dù con là gì, con vẫn là con của ta.”
Blade cố gắng nói tiếp, nhưng miệng chỉ có thể há ra mà không thành tiếng. Anh đã quá yếu, não bộ thiếu oxy trầm trọng khiến thị giác mờ đi và ý thức lơ lửng như sắp vụt tắt.
Bà biết rõ con trai mình không còn sức để nói, và bản thân bà cũng không còn nhiều thời gian trước khi có thể bị phát hiện. Nhưng bà không mảy may quan tâm.
Không một chút do dự, bà dùng móng tay sắc như dao cạo rạch một đường ngang cổ mình. Máu lập tức rỉ ra, không nhiều nhưng đủ để chảy thành dòng. Bà kề cổ tay vào miệng Blade, thì thầm: “Uống máu của mẹ đi. Con sẽ mạnh trở lại.”
Blade không có phản ứng, mắt vẫn nhắm nghiền và miệng không hề mở ra. Mẹ Blade khẽ nhíu mày, bà dùng tay bóp nhẹ quai hàm để ép miệng con trai hé ra, rồi đưa cổ đang rỉ máu đến bên miệng Blade.
Ngay khi những giọt máu đầu tiên chạm vào lưỡi, một phản xạ bản năng trỗi dậy trong cơ thể Blade. Lưỡi anh giật giật, miệng tự động ngậm lại và đôi răng nanh, vốn đã co rút vào nướu vì thiếu máu, từ từ nhô ra. Một tiếng “Ugh…” trầm đục phát ra khi anh bắt đầu hút máu.
Ban đầu, lực hút rất yếu ớt, tựa như một đứa trẻ sơ sinh đang tìm nguồn sống. Nhưng rồi, nó dần trở nên mạnh mẽ hơn.
Mẹ Blade nhăn mặt vì đau đớn, nhưng bà không hề tránh ra mà để mặc cho con trai tiếp tục. Dòng máu của bà chảy vào cơ thể Blade, khiến tim anh đập nhanh hơn, máu bắt đầu tuần hoàn trở lại, mang oxy lên não. Các cơ bắp co giật, từng tế bào như được hồi sinh. Đây chính là cảm giác sống lại từ bờ vực khi một cơ thể suy kiệt vì mất máu được tiếp máu trở lại, như được sạc đầy năng lượng chỉ trong vài phút.
Nhưng Blade không phải người bình thường. Anh là một Daywalker, một kẻ lai giữa người và vampire. Việc uống máu, đặc biệt là máu vampire từ chính mẹ ruột của mình, mang lại hiệu quả mạnh hơn gấp mười lần.
Lực hút của anh trở nên điên cuồng, đôi răng nanh cắm sâu vào cổ mẹ, khiến máu chảy ra ào ạt. Bà bắt đầu run lên, da mặt tái nhợt, đôi môi mất dần sắc máu và cơ thể ngày một yếu đi. Dù vậy, bà vẫn kiên quyết không tránh né.
Blade tiếp tục hút trong vô thức, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Lý trí của anh đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại bản năng vampire và cơn khát máu nguyên thủy đang gào thét, thúc giục anh uống cho đến khi no mà không cần quan tâm nguồn máu đến từ đâu.
Thời gian chậm chạp trôi qua, từng phút một. Sang phút thứ ba, mẹ Blade đã choáng váng đến mức muốn ngã gục, nhưng bà vẫn cố vịn tay vào thành quan tài, giữ chặt lấy đầu con trai. Đến phút thứ tư, bà đổ gục xuống, nửa người nằm trên thành đá. Dòng máu vẫn chảy nhưng đã chậm lại, bởi tim bà đang đập yếu dần và huyết áp đã giảm mạnh. Khi phút thứ năm kết thúc, bà ngừng cử động. Đôi mắt khép lại, bà trút ra hơi thở cuối cùng, yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy.
Bà đã chết.
________________
Đúng lúc đó, Blade choàng tỉnh. Đôi mắt anh mở to, đen láy và sâu thẳm như vực không đáy, tròng mắt giãn ra tối đa. Toàn thân anh giật mạnh.
“AHHHHHH—”
Blade gào lên một tiếng thét xé tan không gian, một tiếng gào tựa sói hú đêm trăng, tựa rồng gầm trong hang núi, tựa như âm thanh của cánh cổng địa ngục đang mở ra. Cơ bắp anh phồng lên, gân guốc nổi rõ khắp cơ thể trong khi một luồng hơi nóng như lò luyện kim bốc lên nghi ngút. Sức mạnh không chỉ quay trở lại, mà còn bùng nổ gấp đôi, gấp ba lần trước đây. Máu của vampire cùng huyết thống, máu của người mẹ đã sinh ra anh, chính là loại thuốc tăng lực mạnh nhất mà Blade từng được nếm, vượt xa cả huyết thanh của Whistler.
Anh nhảy bật dậy khỏi quan tài, đứng thẳng, lồng ngực phập phồng và hai tay nắm chặt. Rồi anh nhìn xuống, và nhìn thấy mẹ mình đang nằm gục trên đất, da dẻ nhăn nheo, mắt nhắm nghiền, không còn hơi thở.
Bà đã chết.
Blade sững người. Vị máu của mẹ vẫn còn vương trên môi. Anh vô thức liếm môi, rồi kinh hoàng nhận ra.
“No… no no no… MOM!”
Anh quỳ xuống ôm lấy bà, lay nhẹ. “Mom! Wake up! MOM!”
Nhưng không có bất cứ phản ứng nào. Anh đặt tay lên cổ bà, không có mạch đập. Áp tai vào ngực bà, không có nhịp tim. Bà đã chết thật rồi.
Blade ôm chặt lấy thân xác đang lạnh dần của mẹ, ngửa cổ gào lên một tiếng “NOOOOOO—” tuyệt vọng.
Rồi đột nhiên, anh bật cười. Một nụ cười điên cuồng của kẻ không còn gì để mất.
“Các ngươi muốn máu của tao à?” Blade gầm lên, giọng nói vang vọng khắp đền thờ. “Vậy thì đến đây mà lấy!”
Nói rồi, anh chạy về phía tế đàn.
Giữa lúc Blade còn đang chìm trong tiếng gào thét điên dại, Frost, với sự bình thản của một vị thần vừa đăng quang, trở lại hình dáng con người rồi nhẹ nhàng đáp xuống từ tế đàn. Hắn không nhảy, mà đúng hơn là trôi bồng bềnh trong không khí rồi tiếp đất nhẹ như một chiếc lá, nhưng uy nghi như một ngọn núi.
Đứng chờ sẵn dưới đó, với vẻ mặt khiêm nhường và ánh mắt sáng rực lên vì ngưỡng mộ, chính là Minh.
“Minh,” Frost nở một nụ cười vừa kiêu ngạo vừa ban ơn, cái kiểu cười của một vị thần đang nhìn xuống con chiên ngoan đạo nhất. “Mày đã làm rất tốt. Giờ là lúc tao ban thưởng cho mày.”