Chương 25: The Mummy ( Thức Tỉnh Vua Bọ Cạp )
Họ đi sâu vào bên trong kim tự tháp, đến một căn phòng rộng lớn. Ở giữa phòng là một bức tượng bọ cạp khổng lồ bằng đá đen bóng loáng, phía trước bức tượng là một cái lỗ tròn vừa khít với kích thước của chiếc vòng.
Minh chỉ tay vào cái lỗ: “Đấy, nhét tay nó vào đó.”
Rick và Thành ghì chặt con Pygmy, ép cánh tay đeo vòng của nó vào cái lỗ trên bức tượng. Ngay khi chiếc vòng khớp vào vị trí, một cơ chế cổ xưa được kích hoạt.
“Kétttttt!”
Tiếng đá mài vào nhau vang lên chói tai. Con Pygmy đột nhiên mở to mắt, đồng tử giãn ra hết cỡ. Nó bắt đầu gào thét, một tiếng thét không giống tiếng người, mà là tiếng kêu của sự đau đớn tột cùng, xé nát tâm can người nghe. Cơ thể nó co giật dữ dội, như thể có hàng ngàn dòng điện đang chạy qua.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Ciri nhíu mày, tay đặt lên chuôi kiếm.
“Cái giá phải trả,” Minh thì thầm, ánh mắt lạnh lùng quan sát. “Để đánh thức Vua Bọ Cạp, Anubis đòi hỏi một vật tế. Chiếc vòng không chỉ là chìa khóa, nó là cái máy hút sinh lực.”
Trước sự kinh hoàng của mọi người, họ nhìn thấy cánh tay của con Pygmy bắt đầu bốc khói. Da thịt của nó như bị nung chảy, rữa ra và bị hút vào bên trong bức tượng. Tiếng gào thét của sinh vật nhỏ bé yếu dần rồi tắt hẳn. Khi cơ chế dừng lại, cái xác của con Pygmy rũ xuống.
Rick buông tay ra, cái xác đổ ập xuống sàn. Nhưng kinh khủng nhất là khi nó rút tay ra… cánh tay phải của nó đã biến mất hoàn toàn da thịt, chỉ còn trơ lại những đốt xương trắng hếu. Chiếc vòng tay Anubis đã biến mất, nằm lại vĩnh viễn trong bụng bức tượng.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Cả kim tự tháp rung chuyển dữ dội như đang có động đất. Bụi đá rơi lả tả từ trần nhà xuống. Một luồng ánh sáng vàng chói lòa bùng lên từ đỉnh kim tự tháp, lan tỏa xuống dưới. Lớp đá đen xù xì bên ngoài bắt đầu biến đổi, lột xác, để lộ ra lớp vàng ròng sáng chói bên trong.
Từ sâu trong lòng đất, tiếng gầm rú của hàng vạn, hàng triệu linh hồn vang lên. Đội quân của Anubis – những chiến binh đầu chó mình người huyền thoại – đã thức tỉnh.
“Được rồi, màn dạo đầu đã xong,” Minh phủi tay, như thể vừa làm xong một việc vặt vãnh. “Giờ đến món chính. Vào đấu trường thôi.”
Họ bước qua một cánh cổng lớn khác, dẫn vào một đại sảnh khổng lồ, nơi được thiết kế như một đấu trường La Mã cổ đại nhưng mang đậm phong cách Ai Cập.
Ngay khi bước chân vào khu vực này, Imhotep bỗng khựng lại. Hắn giơ tay lên niệm chú, nhưng chẳng có gì xảy ra cả. Không có luồng khí đen, không có bọ hung, không có cát bụi. Hắn nhìn đôi bàn tay mình, vẻ mặt hoang mang tột độ.
“Ha ha,” Minh cười khẩy. “Chào mừng đến với ‘Vùng Câm Lặng’. Trong cái đấu trường này, thần Anubis muốn một trận đấu công bằng bằng nắm đấm và cơ bắp.”
Ciri và Thành cũng bước vào, cảm nhận rõ sự ức chế của không gian này lên năng lực của họ. Nhưng điều kỳ lạ nhất đã xảy ra với Minh.
Khi Minh (trong thân xác Jonathan) bước qua ngưỡng cửa, một lực đẩy vô hình cực mạnh tống Jonathan văng ngược trở lại phía sau. Cùng lúc đó, con ma Minh – bị cưỡng ép tách ra hoàn toàn, tụ lại và vật chất hóa một cách nhanh chóng.
Minh ngã xuống đất, nhưng lần này, hắn cảm nhận được sức nặng của cơ thể. Hắn nhìn xuống tay mình. Đó là một cơ thể đã được thực chất hoát.
“Ra là thế…” Minh lồm cồm bò dậy, xoay xoay cổ tay, xương cốt kêu răng rắc. “Luật của Anubis: những kẻ tham chiến phải bước vào với hình dạng thật.”
Minh hít một hơi thật sâu. Hắn cảm thấy dòng máu trong người đang sôi sục. Hắn thử tập trung ý chí, kích hoạt dòng máu đặc biệt mà hắn sở hữu: Holy Vampire (Ma Cà Rồng Thánh).
Bình thường, trong vùng cấm phép thuật này, các kỹ năng ma pháp sẽ bị vô hiệu hóa. Nhưng Holy Vampire không phải là phép thuật ngoại lai, nó là huyết thống, là sinh học, là bản chất cơ thể.
“Xoẹt!”
Mười đầu ngón tay của Minh đau nhói. Những chiếc móng tay dài ra, đen bóng và sắc lẹm như dao cạo. Đôi mắt hắn chuyển sang màu đỏ rực, đồng tử co lại như mắt mèo. Cơ bắp trên người hắn cuộn lên, tràn trề sức mạnh hoang dã. Hắn cảm nhận được giác quan của mình trở nên nhạy bén gấp trăm lần, nghe rõ cả tiếng tim đập hoảng loạn của Imhotep ở phía xa.
Minh nhếch mép cười, để lộ hai chiếc răng nanh dài nhọn hoắt vừa mọc ra. Một nụ cười tàn nhẫn và đầy sự phấn khích của kẻ đi săn. Hắn nhìn Imhotep, rồi nhìn về phía cánh cửa nơi Vua Bọ Cạp sắp xuất hiện, bật ra một tiếng cười hắc hắc man rợ:
“Được lắm, Anubis. Luật chơi công bằng nhỉ? Nhưng tao là ‘hack’ bằng sinh học, không phải phép thuật.”
Hắn quay sang nơi cửa hang vua Bọ Cạp, cười nhếch mép:
“Rồi, chết mẹ mày với tao.”
===
===
Không gian trong đại sảnh đường rộng lớn của Kim Tự Tháp Vàng dường như đặc quánh lại, nặng nề như chì. Ánh đuốc chập chờn hắt lên những bức phù điêu cổ đại những cái bóng nhảy múa ma quái. Ở trung tâm của sự căng thẳng đó, Imhotep, vị đại tư tế lừng danh một thời, giờ đây đứng trước chiếc chiêng khổng lồ. Hắn biết mình đã mất đi pháp thuật, mất đi sự sủng ái của các vị thần, và cơ hội duy nhất để lật ngược thế cờ, để nắm lấy quyền lực tối thượng, nằm ở việc đánh bại Vua Bọ Cạp. Nhưng trước hết, hắn phải đánh thức nó dậy.
Imhotep hít một hơi sâu, hai tay nắm chặt lấy chiếc dùi gỗ bọc da cũ kỹ. Hắn dồn toàn bộ sức lực bình sinh của một người đàn ông trưởng thành, vung mạnh cánh tay.
“Bongggggg!”
Tiếng chiêng vang lên, không phải là âm thanh kim khí bình thường, mà trầm đục, vang vọng như tiếng gọi từ địa ngục, xuyên thấu qua lồng ngực của tất cả những người có mặt. Âm thanh ấy lan tỏa, va đập vào các vách đá, tạo nên những dư âm rùng rợn kéo dài không dứt.
“Bongggggg!”
“Bongggggg!”
…
Ngay lập tức, mặt đất dưới chân họ bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những vết nứt lớn xuất hiện trên sàn đá hoa cương, bụi bay mù mịt. Từ phía sau cánh cửa đá khổng lồ ở cuối đại sảnh, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, nghe như tiếng sấm rền từ lòng đất. Cánh cửa từ từ mở ra, mang theo hơi nóng hầm hập và mùi lưu huỳnh nồng nặc.
Từ trong bóng tối, Vua Bọ Cạp bước ra.
Minh nheo mắt nhìn, và trong một thoáng, hắn cảm thấy vừa kinh hoàng vừa… nhẹ nhõm. Hắn nhớ lại ký ức về bộ phim “The Mummy Returns” năm nào, nơi mà Vua Bọ Cạp xuất hiện với một lớp đồ họa CGI (công nghệ mô phỏng hình ảnh bằng máy tính) tệ hại đến mức trở thành trò cười cho khán giả suốt nhiều thập kỷ. Cái đầu của The Rock được ghép một cách vụng về vào thân hình bọ cạp hoạt hình. Nhưng thứ đang đứng trước mặt hắn bây giờ thì không hề buồn cười chút nào.
Đó là một con quái vật thực sự, một kiệt tác của tạo hóa hắc ám. Phần thân dưới là một con bọ cạp khổng lồ đen trũi, to lớn như một chiếc xe tăng hạng nặng, với lớp vỏ giáp xác cứng cáp phản chiếu ánh lửa, những cái chân nhọn hoắt cắm phập vào nền đá mỗi khi di chuyển. Cái đuôi dài ngoằng, chia đốt rõ ràng, uốn lượn trên không trung với nọc độc rỉ ra ở đầu kim châm. Phần thân trên là cơ thể vạm vỡ của một chiến binh cổ đại, nhưng làn da đã biến đổi thành màu xám đen, hòa quyện một cách hoàn hảo vào phần thân bọ cạp bên dưới. Những thớ cơ cuồn cuộn nổi lên như dây thừng, và khuôn mặt… khuôn mặt đó tuy vẫn mang nét của Mathayus nhưng đã bị biến dạng bởi sự tàn độc và cơn khát máu ngàn năm.
“Con bà nó!” Minh buột miệng chửi thề, tiếng chửi vang lên lọt thỏm giữa tiếng gầm của quái vật. “Cái này mà Anubis gọi là quyết đấu công bằng sao? Một thằng người trần mắt thịt đấm nhau với cái xe tăng sinh học này á?”
Hắn quay sang nhìn Rick O’Connell, rồi lại nhìn con quái vật, lắc đầu ngán ngẩm: “Cũng may là ông thần Anubis ở vũ trụ này có khiếu thẩm mỹ hơn mấy ông làm kỹ xảo Hollywood. Nhìn con hàng này ‘nét’ thật sự, từng cái vảy, từng sợi lông chân đều rõ mồn một. Chứ mà nó bước ra với cái giao diện nhựa nhựa như trong phim gốc thì tao cười đến chết trước khi bị nó kẹp chết mất.”
Cuộc chiến bắt đầu không cần hiệu lệnh. Vua Bọ Cạp gầm lên một tiếng kinh thiên động địa rồi lao thẳng về phía nhóm người nhỏ bé dám xâm phạm lãnh địa của nó.
Rick O’Connell, người hùng của câu chuyện gốc, giờ đây trông thật nhỏ bé và bất lực. Anh ta vốn dĩ là nhân vật chính, là người được định mệnh chọn để tiêu diệt Vua Bọ Cạp bằng ngọn giáo Osiris. Nhưng ở đây, hào quang của anh ta đã bị lu mờ. Rick lăn lộn trên sàn nhà, cố gắng né tránh những cú kẹp chết người từ đôi càng khổng lồ. Anh bắn vài phát súng lục, nhưng đạn chỉ nảy ra tanh tách trên lớp vỏ giáp dày cộp của con quái vật như muỗi đốt inox. Vai trò của anh lúc này chỉ đơn giản là cố gắng sống sót và không trở thành gánh nặng.
Ở phía xa, Imhotep nép mình vào một góc cột. Hắn đã mất hết phép thuật, trở thành một người phàm trần yếu đuối. Nhìn thấy sức mạnh khủng khiếp của Vua Bọ Cạp, tham vọng trong mắt hắn dần bị thay thế bởi nỗi sợ hãi tột độ. Hắn biết, nếu bước ra đó, hắn sẽ bị xé xác trong chưa đầy một nốt nhạc.
“Lên nhạc!” Minh hét lớn, đôi mắt đỏ rực của dòng máu Holy Vampire lóe lên trong bóng tối.
Hắn lao vào trận chiến như một cơn lốc đen. Dòng máu ma cà rồng thánh đã kích hoạt toàn bộ tiềm năng cơ thể hắn. Tốc độ của Minh nhanh đến mức mắt thường khó mà theo kịp, để lại những tàn ảnh mờ ảo sau lưng. Hắn không đối đầu trực diện mà chọn lối đánh du kích, quấy rối.
“Xoẹt! Xoẹt!”
Mười móng tay dài sắc nhọn của Minh, cứng hơn cả kim cương, cào mạnh vào sườn của Vua Bọ Cạp. Lớp vỏ giáp xác tưởng chừng bất khả xâm phạm bị xé toạc ra, để lộ những thớ thịt nhầy nhụa bên trong. Vua Bọ Cạp rống lên đau đớn, cái đuôi quật mạnh về phía Minh, nhưng hắn đã kịp thời bật nhảy lên một cây cột đá, bám dính trên đó như một con nhện.
“Chậm quá, con tôm hùm đất to xác!” Minh cười khẩy khiêu khích.