Chương 24: The Mummy ( Thức Tỉnh Kiếp Trước )
Khi cơn đau qua đi, Evelyn ngẩng đầu lên. Cô từ từ đứng dậy, khí chất thay đổi hoàn toàn. Không còn là cô thủ thư vụng về, mà là một nàng công chúa kiêu hãnh.
Hai người phụ nữ, hai kiếp người, hai kẻ thù truyền kiếp đứng đối diện nhau trong khoang tàu chật hẹp. Không khí căng thẳng đến mức có thể cắt ra bằng dao.
“Anck-su-namun,” Evelyn rít lên.
“Nefertiri,” Meela – giờ là Anck-su-namun – đáp lại, môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. “Vẫn cái vẻ đạo mạo giả tạo đó sao?”
Họ chuẩn bị lao vào nhau, ánh mắt tóe lửa. Imhotep đứng đó, khoanh tay nhìn. Rick thì hoảng hốt định can ngăn.
Nhưng Minh đã nhanh hơn. Hắn (vẫn là Jonathan) chen vào giữa hai người phụ nữ, hai tay giơ lên giải hòa:
“Bình tĩnh! Bình tĩnh nào mấy chế ơi! Stop! Cut!”
Minh nhìn Evelyn, rồi nhìn Anck-su-namun, lắc đầu ngán ngẩm: “Hai bà chị này, oan oan tương báo bao giờ mới hết? Kiếp trước đánh nhau chưa chán à mà kiếp này còn định combat tiếp trên máy bay? Đánh nhau ở đây lỡ rớt máy bay chết cả nút bây giờ. Muốn đánh ghen hay giải quyết ân oán thì đợi đến nơi đã, tôi sẽ set kèo solo 1vs1 công bằng cho hai người. Còn bây giờ, làm ơn giữ trật tự giùm cái! Chúng ta đang đi cứu thế giới, không phải đi thi ‘Ai Cập Next Top Model’ đâu mà lườm nguýt nhau!”
Lời can ngăn của Minh khiến cả hai khựng lại. Họ lườm nhau một cái cháy mắt lần cuối rồi hậm hực quay đi, mỗi người ngồi một góc.
Chiếc tàu bay tiếp tục lao đi trong ráng chiều đỏ rực. Dưới chân họ, dòng sông Nile uốn lượn như một dải lụa vàng lấp lánh, dẫn đường vào sâu trong trái tim của lục địa đen. Cảnh vật dần thay đổi, từ những đụn cát vàng óng ả sang những vách đá đen sì, hiểm trở.
“Chúng ta đến rồi,” Minh nói, giọng trầm xuống.
Trước mặt họ là một hẻm núi khổng lồ, dựng đứng như những bức tường thành của người khổng lồ. Bên trong hẻm núi, sương mù dày đặc che phủ. Đó là ranh giới cuối cùng, cánh cổng dẫn vào Ahm Shere – nơi Vua Bọ Cạp đang say ngủ.
Chiếc khinh khí cầu khổng lồ mang tên “The Hamunaptra Express” gầm rú, xé toạc màn sương mù dày đặc đang bao phủ hẻm núi dẫn vào Ahm Shere. Những vách đá dựng đứng hai bên mạn tàu lướt qua nhanh đến mức chóng mặt, chỉ còn là những vệt màu xám xịt nhòe nhoẹt. Tiếng gió rít qua khe núi cộng hưởng với tiếng động cơ tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, khiến không khí trong khoang lái căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
Bên dưới họ, thảm thực vật bắt đầu thay đổi. Từ sự khô cằn chết chóc của sa mạc, màu xanh lục bảo của một khu rừng nguyên sinh cổ đại bắt đầu hiện ra, rậm rạp và đầy đe dọa. Đó là Ahm Shere, ốc đảo bị nguyền rủa, nơi chưa từng có kẻ nào bước vào mà còn sống trở ra.
“Hạ cánh!” Minh đột ngột ra lệnh, giọng nói vang lên dứt khoát, cắt ngang sự im lặng của mọi người.
Rick O’Connell đang nắm chặt cần lái, quay đầu lại hét lớn át tiếng ồn: “Cậu điên à? Chúng ta còn chưa đến đích! Kim tự tháp ở ngay trung tâm khu rừng, tại sao lại dừng ở rìa?”
Minh, lúc này vẫn đang trong thân xác của Jonathan, bước tới vỗ vai Rick, chỉ tay ra phía trước kính chắn gió: “Tin tôi đi, anh bạn. Phía trước là ‘Vùng Cấm Bay’ (No-Fly Zone) của thần linh đấy. Không phải do cục hàng không quy định đâu, mà là do từ trường ma thuật ở đây cực mạnh. Nếu anh cố bay vào sâu hơn, cái tàu này sẽ rụng như sung rụng, và tôi thì không muốn biến thành món thịt nướng trong đống sắt vụn này đâu.”
Rick chửi thề một tiếng, rồi nghiến răng kéo cần gạt. Chiếc tàu bay khổng lồ chao đảo, từ từ hạ độ cao xuống một bãi đất trống hiếm hoi ngay sát mép rừng rậm. Cú hạ cánh tuy hơi dằn xóc nhưng an toàn. Bụi đất và lá cây bay tứ tung khi chân chống của tàu chạm đất.
Khi động cơ tắt hẳn, sự yên tĩnh bao trùm không gian, nhưng đó là một sự yên tĩnh rợn người. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng chim lạ kêu quang quác từ sâu trong rừng vọng ra, mang theo hơi thở của tử khí.
Minh bước xuống tàu, hít một hơi thật sâu cái không khí ẩm ướt, nồng nặc mùi lá mục và rêu phong. Hắn quay sang nhìn Thành, người đang đeo cuốn Sách Đen (Book of the Dead) bên hông.
“Thành,” Minh gọi, giọng điệu nhẹ tênh như đang nhờ đi mua gói thuốc. “Cậu dùng Sách Đen, triệu hồi một cơn bão cát, hoặc lốc xoáy, hay bất cứ cái gì đại loại thế. Dọn sạch một con đường thẳng tắp từ đây đến cửa kim tự tháp cho tôi.”
Thành ngớ người ra, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên: “Đại ca, anh đùa à? Dùng đại chiêu AOE (Area of Effect) chỉ để… mở đường? Như vậy chẳng phải là quá nhàm chán sao? Đây là màn cuối, theo kịch bản phim hành động thì chúng ta phải len lỏi qua rừng rậm, chiến đấu nghẹt thở với lũ xác ướp lùn, vượt qua cạm bẫy… thế mới kịch tính chứ?”
Minh nhìn Thành bằng ánh mắt khinh bỉ, như đang nhìn một đứa trẻ con chưa trải sự đời. Hắn tặc lưỡi, lắc đầu ngao ngán:
“Mày đúng là tấm chiếu mới. Chúng ta có trong tay cuốn sách quyền năng nhất nhì cái thế giới này, có khả năng điều khiển thiên nhiên, mà lại đi chui rúc trong bụi rậm để đánh tay đôi với mấy con khỉ khô à? Có sức mạnh dọn sạch chiến trường (map clear) mà không dùng, lại đi đánh quái từng con một (single target) đấy không phải là dũng cảm, đấy là ngu, hiểu chưa?”
Minh vỗ vỗ vào cuốn Sách Đen: “Làm đi. Tao muốn đi trên đại lộ thênh thang, không muốn bị gai cào rách quần.”
Thành gãi đầu cười trừ, đành phải nghe theo. Cậu ta mở cuốn sách cổ xưa, bắt đầu đọc những câu thần chú bằng tiếng Ai Cập cổ. Giọng đọc trầm hùng vang lên, hòa vào tiếng gió. Bầu trời bỗng chốc tối sầm lại. Từ phía sa mạc sau lưng họ, một bức tường cát khổng lồ cao hàng trăm mét dựng đứng lên, cuồn cuộn lao tới theo sự điều khiển của Thành.
“Dọn đường!” Thành hét lên, chỉ tay về phía khu rừng rậm rạp.
Cơn bão cát như một con rồng khổng lồ lao vào rừng già. Cây cối cổ thụ ngàn năm tuổi bị nhổ bật rễ, ném văng đi như những que diêm. Bụi rậm, dây leo, và cả những sinh vật ẩn nấp trong đó bị cuốn phăng đi không thương tiếc. Chỉ trong vài phút, cơn bão đã cày nát một đường thẳng tắp, rộng thênh thang, xuyên qua trái tim của Ahm Shere, lộ ra ngôi kim tự tháp vàng lấp lánh ở phía xa.
“Đấy,” Minh phủi tay hài lòng. “Thế có phải nhanh gọn không? Đi bộ thể dục thôi nào.”
Cả đoàn người bước đi trên con đường “nhân tạo” vừa được khai mở. Hai bên đường, tàn tích của khu rừng chất đống ngổn ngang. Tuy nhiên, khi đi được một đoạn, Minh bỗng nhiên chỉ tay vào một đống đổ nát của những thân cây gãy đổ bên đường. “Ở đó. Có một con còn sống. Bắt sống nó cho tôi.”
Mọi người nhìn theo hướng tay Minh chỉ. Từ trong đống lá mục, một sinh vật kỳ dị đang cố gắng bò ra. Đó là một con xác ướp Pygmy.
Nó không giống bất kỳ xác ướp nào họ từng thấy. Nó nhỏ thó, chỉ cao cỡ một đứa trẻ lên năm, nhưng gầy guộc đến mức chỉ còn da bọc xương. Lớp da khô quắt, xám ngoét dính chặt vào khung xương sườn lòi ra. Cái đầu to quá khổ so với thân mình, với hàm răng nhọn hoắt lởm chởm và hốc mắt sâu hoắm chứa đựng sự hung tàn khát máu. Trên người nó đeo những mảnh vải vụn và trang sức xương xẩu của bộ lạc man rợ. Dù bị thương do bão cát, nó vẫn rít lên những tiếng khè khè đầy đe dọa, tay lăm lăm một con dao găm làm từ xương.
“Cái… cái thứ quái quỷ gì thế này?” Evelyn nhăn mặt, lùi lại phía sau Rick, tay che miệng vì ghê tởm. “Trông nó thật kinh khủng.”
“Xác ướp Pygmy,” Minh giải thích ngắn gọn. “Đặc sản của vùng này đấy. Nhanh lên, trói gô nó lại, nhưng nhớ chừa cái tay phải của nó ra. Đừng làm nó chết, nó là chìa khóa quan trọng đấy.”
Rick và Thành, dù không hiểu ý định của Minh, nhưng vẫn lao tới. Con quái vật nhỏ bé tuy hung dữ nhưng đang bị thương nặng, không thể chống lại hai chiến binh dày dạn kinh nghiệm. Chỉ sau vài đường cơ bản, Rick đã tóm được gáy nó, đè nghiến xuống đất. Thành nhanh chóng dùng dây thừng trói chặt chân tay nó lại, chỉ để chừa đúng cánh tay phải như lời Minh dặn. Con Pygmy vùng vẫy điên cuồng, miệng cắn xé không khí, phát ra những tiếng kêu chói tai như tiếng kim loại cào vào kính.
“Anh định dùng thứ kinh tởm này làm gì vậy Minh?” Evelyn hỏi lại, ánh mắt vẫn không giấu được sự e ngại.
Minh cười bí hiểm: “Một chút nữa chế sẽ biết. Dù sao thì muốn gọi cửa Vua Bọ Cạp, chúng ta cũng cần một người bấm chuông. Và anh thì không muốn bất kỳ ai trong chúng ta phải làm người bấm chuông đó cả.”
Nhờ “đại lộ” mà Thành đã mở ra bằng bão cát, đoàn người di chuyển với tốc độ kỷ lục. Họ đến chân kim tự tháp khi mặt trời vẫn còn chưa lặn. So với dòng thời gian gốc trong phim, nơi mọi người phải chạy đua từng giây với mặt trời mọc vào ngày thứ bảy, thì hiện tại họ đến sớm hẳn một ngày. Sự thong dong này khiến không khí bớt đi phần nào sự ngột ngạt của cái chết cận kề, nhưng lại tăng thêm sự căng thẳng của những toan tính chưa được tiết lộ.
Trước mặt họ là lối vào Kim Tự Tháp Vàng, cánh cửa dẫn đến địa ngục trần gian.
Ngay khi bước qua ngưỡng cửa đá lạnh lẽo, chiếc vòng tay Anubis trên cổ tay Alex bỗng nhiên rung lên bần bật. Những cái chân kim loại của con bọ cạp trên vòng mở ra, và với một tiếng “cạch” khô khốc, chiếc vòng tự động bung ra, rơi xuống nền đá.
“Nó… nó rơi ra rồi!” Alex reo lên, ôm lấy cổ tay hằn đỏ của mình. Evelyn và Rick lao tới ôm chầm lấy con trai, nước mắt lưng tròng. Sự nhẹ nhõm tràn ngập trong lòng họ.
Nhưng Minh không để họ tận hưởng khoảnh khắc đó lâu. Hắn lướt tới, nhặt chiếc vòng lên. Nó nặng trịch, lạnh lẽo và tỏa ra một thứ tà khí u ám.
“Đến giờ diễn rồi,” Minh nói lạnh lùng. Hắn ra hiệu cho Rick mang con Pygmy đang bị trói tới.
Minh thô bạo đeo chiếc vòng vào cánh tay phải khẳng khiu của con xác ướp lùn. Chiếc vòng ngay lập tức nhận diện vật chủ mới, các chân kim loại bám chặt vào lớp da khô khốc của nó, khóa lại với một tiếng “click” định mệnh. Con Pygmy rít lên, dường như cảm nhận được điều gì đó khủng khiếp sắp xảy ra.
“Mang nó vào trong,” Minh ra lệnh.