Chương 24: Blade 23 (Nghi Lễ La Magra)
Minh quay sang Frost. “Mọi thứ đã sẵn sàng. Trăng tròn sẽ lên đỉnh trong một giờ nữa. Chúng ta nên bắt đầu chuẩn bị.”
Frost gật đầu, mắt lóe lên hứng thú. “Tốt. Quinn, đưa Blade lên quan tài.”
Quinn cười nhe nanh, túm lấy vai Blade kéo hắn lên tầng trên. Blade cố vùng vẫy nhưng vô ích. Năm vampire khác lao tới, giữ chặt tay chân anh. Họ kéo hắn, đưa vào quan tài đá.
Blade nằm ngửa trong quan tài. Tường đá lạnh buốt áp vào lưng. Không gian chật hẹp như cái áo quan thật sự. Nắp quan tài chưa đóng. Blade nhìn lên, thấy trần phòng cao vút với những chữ viết Sumeria cổ xưa. Và giữa trần phòng, có một lỗ hổng tròn. Qua lỗ hổng đó, Blade nhìn thấy bầu trời đêm. Trăng tròn to đùng, vàng ửng như mặt quỷ. Trăng máu.
Quan tài đóng lại, những cơ quan bên trong quan tài cắt lấy thân thể Blade, máu từ từ chảy xuống.
Frost đứng dưới tế đàn, giơ hai tay lên trời, bắt đầu đọc thần chú bằng tiếng Sumeria cổ đại.
Karen quỳ xuống sàn, ôm đầu, khóc. Whistler đứng bên cạnh, mặt tái mét, biết rằng tất cả đã kết thúc. Và Blade… Blade nằm trong quan tài, nhìn lên trăng máu, cảm nhận máu trong người sôi sục.
Frost quay lưng về phía Karen, áo choàng đen quét sàn. “Xử lý hai đứa này đi,” giọng lạnh tanh như băng. “Chúng hết giá trị rồi.”
Karen giật mình, mắt mở to: “Wait! What?!”
Hai vampire – một cao gầy, một thấp lùn – bước tới túm vai Karen. Cô ta giãy giụa: “Khoan đã! Tôi đâu có làm gì sai—”
“Tụi bây sẽ sống,” Frost nhìn lại, nụ cười mỉa mai, “nếu đủ may mắn.”
Quinn cười nhe nanh. Mercury đứng bên cạnh, mặt không biểu cảm. Whistler bị hai vampire khác kéo theo. Ông già quá yếu để phản kháng.
—
Năm phút sau, Karen và Whistler bị kéo lê xuống một hành lang hẹp, tối om hơn cả tầng chính của Đền thờ Vĩnh Dạ. Không có đèn dầu ở đây, chỉ có bóng tối và mùi – mùi ẩm mốc, mùi nước thối, mùi cái gì đó đã chết từ lâu.
Karen thở hổn hển, cố kéo tay ra khỏi vampire đang túm vai cô ta. “Trời ơi – đau quá!” Vampire không đáp, chỉ kéo lê tiếp.
Hai mươi bước sau, họ dừng lại. Ánh đèn lờ mờ từ ngọn đuốc gắn trên tường – ngọn duy nhất trong toàn bộ hành lang – chiếu xuống.
Karen nhìn thấy. “Cái gì vậy?!”
Trước mặt cô ta là một cái hố. Miệng hố rộng khoảng ba mét, không có lan can, không có cầu thang, chỉ là một cái hố vuông với bề mặt dốc bằng đá trơn nhẵn dẫn xuống bên dưới. Sâu, khoảng mười mét. Karen cố ngó xuống nhưng chỉ thấy bóng tối, không rõ đáy.
Vampire cao gầy nói, giọng không cảm xúc: “Nhà mới của mày.”
“Cái gì—”
Trước khi Karen kịp kháng cự, hai tên vampire đẩy.
“AHHHH—”
Karen trượt xuống máng đá. Hai tay cô ta cố bám vào bề mặt nhưng trơn như bôi dầu, không có gì để bám. Cô ta trượt nhanh hơn, nhanh hơn—
“Không—”
“BÙM.”
Karen đập xuống đáy hố, lưng đập vào đá, đau nhức toàn thân. “Argh…” Cô ta nằm im một lúc, thở hổn hển. Xương sườn đau điếng – có lẽ gãy một hoặc hai cái.
Phía trên, Whistler cũng bị đẩy xuống. Ông già trượt xuống, rên rỉ yếu ớt: “Ugh…” Whistler đập xuống đáy hố bên cạnh Karen, không rên nữa, chỉ nằm im.
Karen quay đầu: “Whistler… ông ổn không?” Không trả lời.
“Whistler?!” Vẫn không trả lời.
Karen rên lên, cố ngồi dậy. Toàn thân đau nhức. Cô ta nhìn xung quanh – tối, quá tối. Chỉ có ánh sáng mờ ảo từ miệng hố phía trên – ngọn đuốc treo tường – lọt xuống một chút, đủ để thấy nhưng không đủ để nhìn rõ.
Karen bò lại gần Whistler. Ông già nằm co ro, mặt trắng bệch, máu chảy từ trán. “Trời… Whistler… đừng chết…” Whistler ho khan, mở mắt ra một chút: “Ta… chưa chết đâu…”
“May quá.” Karen thở phào, ngồi dậy, lưng dựa vào vách đá lạnh.
Rồi cô ta nhận ra. Có tiếng động. Tiếng thở – không phải từ Whistler mà từ góc hố, phía bên kia.
Karen đông cứng: “…Ai ở đó?”
Tiếng thở nặng nề, giọng khàn khàn như người mất nước: “Máu… máu…”
Karen giật mình quay đầu. Một bóng người từ từ bò ra khỏi bóng tối. Ánh sáng mờ chiếu vào, Karen nhìn rõ.
“Oh my God…”
Đó là một người đàn ông – không, không phải người nữa mà là vampire, hay đúng hơn, từng là người, giờ là thứ gì đó giữa người và vampire. Gương mặt tái nhợt, da khô nứt nẻ như giấy cũ, mắt trắng dã không còn tròng đen, miệng sủi bọt trắng xóa, răng nanh nhô ra nhưng cong vẹo, không sắc bén như vampire thật.
Người đàn ông – hay quái vật – bò về phía Karen, hai tay run rẩy vươn ra: “Máu… cho tao… máu…”
Karen nhận ra. Đó là tên bác sĩ pháp y – tên mà Quinn đã cắn ở đầu phim, tên mà vampire đã cắn nhưng không giết, tên mà đã biến thành vampire thất bại.
“Không không không—”
Tên bác sĩ pháp y rú lên – tiếng rú như thú vật – và lao tới.
Karen giật mình lùi lại, đạp chân vào mặt hắn. “LÙI LẠI!”
Hắn ngã ra sau nhưng lại bò tới, miệng há to, nước bọt chảy dài. Karen đạp tiếp, lần này trúng cằm, hắn lăn ra một bên. “ĐI CHỖ KHÁC!”
Cô ta lùi lại sát vách đá, nhìn lên phía trên. Miệng hố cách đó mười mét. Có máng đá trượt – nếu trèo được lên máng đó… Karen đứng dậy, toàn thân đau nhức nhưng cô ta bỏ qua. Cô ta lao về phía máng đá, hai tay bám vào bề mặt, trèo. Hai chân đạp lên tường.
Nhưng… tay trượt.
“Sao vậy—”
Bề mặt trơn nhẵn, quá trơn, không phải tự nhiên. Karen ngửi thấy mùi dầu nhớt. “F* ai đổ dầu nhớt lên máng trượt thế này?!”
Phía trên miệng hố, Minh đứng nhìn xuống, bên cạnh là tên vampire cao gầy. Minh nghĩ trong đầu: Dầu nhớt hoạt động. Cô ta không thể trèo lên. Tốt.
Vampire hỏi: “Chúng ta để họ chết luôn chứ?”
Minh lắc đầu: “Không. Blade cần động lực. Nếu hai người này chết, hắn không còn lý do gì để sống, mà nếu hắn chết, máu sẽ không chảy nữa. Nhưng nếu họ còn sống… trong đau đớn… hắn sẽ cố gắng thoát ra. Như vậy máu sẽ chảy nhanh hơn.”
Vampire gật đầu, không hiểu lắm nhưng cũng không quan tâm.
________________
Bên dưới, Karen lại thử trèo lần thứ hai. Tay bám vào đá, trèo lên một mét, rồi tay trượt.
“F*—” Cô ta ngã xuống, đập mạnh xuống đá. “Không! Không! Tệ quá!”
Tên bác sĩ pháp y lại bò tới, giọng rên rỉ: “Máu… cho tao máu…”
Karen quay lại, đạp vào mặt hắn lần nữa. Hắn ngã lăn nhưng lại bò tới.
Karen rên lên, ngồi sụp xuống, lưng dựa vào tường, hai tay ôm đầu. “Không… không… ta sẽ chết ở đây…”
Whistler ho khan, ông già nằm im, không cử động được, máu vẫn chảy từ trán. Tên bác sĩ pháp y bò về phía Whistler, miệng há to.
Karen thét: “ĐỪNG ĐỤNG VÀO ÔNG ẤY!” Cô ta lao tới, xô hắn ra. Hắn ngã xuống.
Nhưng Karen biết – hắn sẽ lại bò tới, và cô ta không thể đạp mãi. Không có thức ăn, không có nước, không có cách thoát. Chỉ là chờ chết, hoặc trở thành thứ gì đó tệ hơn.
________________
Phía trên, Minh quay lưng đi. Công việc xong. Bây giờ chỉ còn chờ Blade bị rút cạn máu, và nghi lễ bắt đầu.
Frost đứng giữa tế đàn, áo choàng đen dài quét sàn, hai tay giơ lên trời, mặt ngửa về phía quả cầu trắng trên trần. Xung quanh hắn, mười hai trưởng lão La Mesa được áp giải đứng chính xác tại vị trí đã định sẵn. Bọn vampire thủ hạ đứng rải rác quanh tế đàn, vừa để canh gác, vừa để kiểm soát các vampire thuần huyết.
Từ quan tài đá tầng trên, máu Blade bắt đầu chảy xuống theo những đường dẫn khắc sẵn trên đá thiên thạch – những rãnh nhỏ tinh xảo như mạch máu của cơ thể sống. Máu chảy thành từng dòng nhỏ – mười hai dòng – mỗi dòng chảy về phía một trưởng lão.
Máu đỏ thẫm, không phải đỏ tươi như máu người bình thường mà đỏ sẫm như máu đã đông, nhưng vẫn chảy. Chảy chậm, từng giọt, từng giọt. Nhỏ lên trán Eli Damaskinos, nhỏ lên trán Charlotte Hale, nhỏ lên trán Lucian Corvinus và chín trưởng lão khác. Họ giãy giụa, cố gắng tránh, nhưng không được vì đầu bị bọn vampire thủ hạ cố định để hứng chịu lấy máu của Blade.
Từ quả cầu trên đỉnh tầng tế đàn, từng dòng máu hội tụ lại một chỗ rồi nhỏ giọt xuống, từng giọt, từng giọt, xuống đầu Frost đang đứng chính giữa tế đàn.
Frost ngửa mặt lên, mắt nhắm lại, miệng hé mở. Giọt máu đầu tiên rơi xuống chạm vào trán hắn. Hai tay giơ lên trời, hắn bắt đầu đọc thần chú.
“La Magra… Blood God… I summon thee… With the blood of the Daywalker… With the bones of the pure… I call upon your power…”
Mỗi câu thần chú, giọng Frost càng lớn hơn, càng vang vọng hơn, như thể không phải hắn đang nói mà là cái gì đó khác – cái gì đó cổ xưa hơn, cái gì đó đang thức dậy.
Trời tối sầm. Minh nhìn lên lỗ hổng tròn trên trần – bầu trời ban nãy còn đầy sao giờ đen kịt như mực, không một ngôi sao, chỉ có mặt trăng tròn đỏ như máu, to hơn, gần hơn, như thể mặt trăng đang hạ xuống.
Gió thổi ầm ầm từ lỗ hổng trên trần, gió lạnh như băng. Tóc Minh bị thổi tung lên, áo choàng Frost phần phật như cánh dơi khổng lồ, nhưng hắn vẫn đứng im, vẫn đọc thần chú. Giọng càng to hơn, càng dữ dội hơn.
“LA MAGRA! BLOOD GOD! RISE!”
Mười hai trưởng lão La Mesa hét lên bởi vì trong tế đàn, sét bắt đầu xuất hiện – không phải sét từ trên trời mà từ trong tế đàn, từ đá thiên thạch, từ những rãnh khắc hình bộ xương. Tia sét màu xanh lam bắn ra loạn xạ như điện, như mạng nhện khổng lồ. Tia sét bay khắp vòng tròn tế đàn nhưng không chạm vào Frost – chúng chỉ tập trung vào một mục tiêu: mười hai trưởng lão.
“CRACK! CRACK! CRACK!”
Sét đánh liên tục. Họ thét lên, cơ thể co giật, da bốc khói, máu chảy từ mắt, mũi, miệng, tai. Nhưng họ không chết vì họ là vampire thuần huyết – họ chỉ đau, đau như địa ngục.
Minh đứng sững người, mắt mở to. “Trời ơi…”
Tia sét tiếp tục đánh. Một phút, hai phút, ba phút. Cơ thể mười hai trưởng lão bắt đầu thay đổi – da họ tái nhợt, rồi trong suốt, rồi biến mất, chỉ còn lại xương. Xương trắng bóng. Mười hai bộ xương nằm trên tế đàn, nhưng họ vẫn sống, vẫn thét, vẫn giãy giụa.
“Hoành tráng,” Minh thì thầm.
Rồi mười hai bộ xương bắt đầu bay – không phải bay lên trời mà bay về phía Frost, như bị hút bởi lực hấp dẫn vô hình. Bộ xương Eli Damaskinos bay lên không trung, xoay tròn, rồi lao thẳng về phía Frost, xuyên qua hắn. Không phải đâm vào mà xuyên qua, như Frost là hồn ma, hoặc như bộ xương là hồn ma. Minh không biết nữa.
Bộ xương Charlotte Hale tiếp theo, rồi Lucian Corvinus, rồi chín bộ xương còn lại – tất cả đều bay vào người Frost, xuyên qua hắn ở vị trí trung tâm, biến mất vào trong cơ thể hắn.
Frost gầm lên: “AHHHHHH!” – giọng không còn là giọng người mà là giọng quái vật.
Cơ thể Frost bắt đầu biến đổi. Mắt đỏ rực như than hồng, da tái nhợt như xác chết, nanh dài ra – không phải nanh vampire thường mà nanh như của thú dữ, dài, cong, sắc như dao. Cơ bắp phồng lên, áo choàng đen rách toạc. Tay Frost dài ra, ngón tay biến thành móng vuốt đen sì. Chân hắn cũng thay đổi – không còn là chân người mà như chân dơi khổng lồ, cong, có móng vuốt.
Và sau lưng… “Không thể nào…”
Hai cánh dơi khổng lồ xé toạc áo choàng, vươn ra. Sải cánh dài tới ba mét, màu đen như đêm, có gai nhọn ở đầu.
Frost không còn là Frost nữa.
Ánh sáng bao trùm – ánh sáng đỏ từ tế đàn, từ trăng máu phía trên, từ trong cơ thể Frost. Ánh sáng chói đến mức Minh phải che mắt bằng tay.
Quinn cũng lùi lại, Mercury đứng im – mặt vẫn không biểu cảm nhưng đôi mắt cô ta hơi mở to. Bọn vampire thủ hạ quỳ xuống, tất cả hai mươi tên, quỳ gối, cúi đầu, như đang thờ phượng.
Và giọng Frost – không, giọng của thứ gì đó khác – vang vọng: “TA CÓ THỂ CẢM THẤY TỪNG GIỌT MÁU TRONG CƠ THỂ MỖI SINH VẬT TRÊN HÀNH TINH NÀY! TA CÓ THỂ NGHE TIẾNG TIM CHÚNG ĐẬP! TA LÀ LA MAGRA!”
Ánh sáng tắt dần. Minh từ từ hạ tay xuống, nhìn về phía tế đàn.
Frost – không, La Magra – đứng giữa vòng tròn, hai cánh dơi khổng lồ xòe ra, mắt đỏ rực nhìn thẳng về phía Minh.
Minh đông cứng. “Má nó…”