Chương 23: The Mummy ( Khởi Hành Đến Ahm Shere )
Imhotep bước tới, tà áo lụa đen quét nhẹ trên nền đá lạnh lẽo. Hắn nắm lấy cổ tay Alex, không hề nhẹ nhàng mà đầy soi xét, như một bác sĩ pháp y đang kiểm tra tử thi hơn là một người đang xem xét một đứa trẻ. Đôi mắt sâu thẳm của vị Đại tư tế lướt qua những ký tự cổ ngữ đang xoay chuyển trên mặt vòng.
“Nó đã ở trên tay ngươi bao lâu rồi?” Imhotep hỏi, giọng nói trầm đục vang lên, mang theo âm hưởng của ngàn năm bụi bặm.
Alex nuốt nước bọt, giọng run run: “Dạ… trước khi đến đây. Chắc là… sáng nay ạ.”
Imhotep buông tay cậu bé ra, đứng thẳng dậy, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời rực lửa của sa mạc. Hắn phán một câu xanh rờn, lạnh lùng như lưỡi dao của đao phủ:
“Bảy ngày.”
“Cái gì bảy ngày?” Rick O’Connell nhíu mày, bước tới chắn trước mặt con trai.
“Chiếc vòng tay này đã khởi động,” Imhotep bình thản giải thích, không thèm để ý đến thái độ đề phòng của Rick. “Nó là đồng hồ đếm ngược. Kể từ giây phút nó khóa lại, người đeo có đúng bảy ngày để đến được ốc đảo Ahm Shere và bước vào Kim Tự Tháp Vàng. Khi mặt trời mọc vào ngày thứ bảy, nếu người đeo chưa bước qua ngưỡng cửa của ngôi đền…”
Hắn bỏ lửng câu nói, nhưng ánh mắt tàn nhẫn của hắn đã nói lên tất cả.
“Thì sao?” Evelyn hỏi, giọng lạc đi vì lo lắng.
“Thì chiếc vòng sẽ hút cạn sinh lực của vật chủ,” Imhotep nhếch mép cười nhạt. “Nói cách khác, con trai các ngươi sẽ chết.”
Không gian như chùng xuống. Rick và Evelyn nhìn nhau, nỗi kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt. Alex cúi gằm mặt, tay kia xoa xoa lên chiếc vòng lạnh lẽo.
Lúc này, Minh – vẫn đang trong thân xác của Jonathan – tặc lưỡi một cái rõ to, phá tan bầu không khí bi thương. Hắn bước tới, khoác vai Rick, rồi lại quay sang nhìn Imhotep với vẻ mặt chán chường.
“Đấy, tôi đã bảo mà,” Minh nói, giọng điệu như một giáo sư đang giảng bài cho những sinh viên chậm hiểu. “Mọi người cứ nghĩ được chọn là may mắn. ‘Người được chọn’ nghe oai lắm, giống như Harry Potter hay Neo trong Ma Trận ấy nhỉ? Nhưng thực tế thì sao? Trong cái game show sinh tồn do thần Anubis tổ chức này, ‘người được chọn’ thực ra là ‘kẻ xui xẻo nhất’.”
Minh giơ ngón tay trỏ lên, bắt đầu phân tích: “Hãy nghĩ mà xem, bảy ngày. Thời đại này chúng ta có máy bay, có tàu hỏa, có xe hơi mà đi từ đây đến Ahm Shere còn trầy vi tróc vảy. Thử hỏi 5000 năm trước, người ta đi bằng gì? Lạc đà? Hay chạy bộ? Làm sao một người bình thường có thể vượt qua sa mạc, rừng rậm, quái vật trong vòng bảy ngày để đến đích?”
Mọi người ngẩn ra nghe Minh nói. Hắn tiếp tục, giọng trở nên đen tối hơn:
“Sự thật là, Anubis không thiết kế cái vòng này để một người có thể đi hết hành trình. Bảy ngày không đủ. Cái vòng này được thiết kế như một cuộc đua tiếp sức đẫm máu. Người thứ nhất đeo vào, chạy bán sống bán chết được một đoạn đường, rồi chết vì hết thời gian hoặc bị quái vật giết. Người tiếp theo nhặt được vòng (hoặc chặt tay người trước để lấy) đeo vào, và lại có bảy ngày để chạy tiếp. Cứ thế, xác người rải đầy đường đi, từng chút, từng chút một đưa chiếc vòng đến gần Kim Tự Tháp hơn. Alex không phải là người mở khóa kho báu, thằng bé chỉ là vận động viên cầm gậy tiếp sức trong chặng đua tử thần này thôi.”
Nghe đến đây, Evelyn rùng mình, ôm chặt lấy Alex vào lòng. Rick nghiến răng, mắt vằn lên tia máu: “Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra. Không ai được phép biến con trai tôi thành vật hiến tế cho mấy vị thần điên khùng đó.”
“Chính xác!” Minh vỗ tay cái bốp. “Đó là tinh thần tôi cần! Chúng ta không chơi theo luật của Anubis. Chúng ta sẽ ‘hack game’. Nhưng muốn thế thì phải nhanh lên. Thời gian không chờ đợi ai cả, nhất là khi chúng ta đang chạy đua với mặt trời.”
Minh phẩy tay ra hiệu: “Đi thôi, các tình yêu! Tôi đã chuẩn bị sẵn phương tiện di chuyển rồi. Hạng thương gia hẳn hoi nhé.”
Cả đoàn người vội vã rời khỏi khu di tích Hamunaptra, hướng về phía một bãi đất trống rộng lớn được san phẳng làm đường băng dã chiến. Và ở đó, sừng sững giữa cái nắng chói chang của sa mạc, là một con quái vật của bầu trời.
Đó không phải là một chiếc máy bay thông thường, cũng không phải là cái khinh khí cầu ộp ẹp của Izzy ngày xưa. Đây là một chiếc Airship (tàu bay) khổng lồ, thân được bọc kim loại sáng loáng, với hệ thống động cơ phản lực gắn kèm cánh quạt trông cực kỳ hầm hố và phi logic. Nó giống như một sản phẩm bước ra từ những bộ phim khoa học viễn tưởng steampunk, vừa cổ điển vừa hiện đại đến mức vô lý.
“Chào mừng đến với ‘The Hamunaptra Express’!” Minh (Jonathan) dang rộng hai tay giới thiệu đầy tự hào.
“Cái… cái thứ này bay được sao?” Rick há hốc mồm. “Nó trông như một cái nồi áp suất biết bay vậy.”
“Đừng đánh giá sách qua bìa, anh bạn,” Minh nháy mắt. “Đây là đỉnh cao công nghệ kết hợp ma thuật đấy. Động cơ V12 tăng áp kép, kết hợp với thằng cha Imhotep thổi gió đằng sau. Tốc độ tối đa? Không đo đếm được bằng dặm/giờ đâu, phải tính bằng ‘độ điên’.”
Trước khi lên tàu bay, mọi người gặp một đạo quân áo đen đứng chờ sẵn. Dẫn đầu là một người đàn ông với khuôn mặt cương nghị, đôi mắt rực lửa và những hình xăm cổ xưa trên mặt.
Ardeth Bay – thủ lĩnh của hội Medjai.
Minh vỗ vai: “Chào ông anh, như đã nói hôm trước, bọn này đi tiêu diệt vua Bọ Cạp đây”
Ardeth Bay nói với vẻ lo âu: “Tôi đã đọc lại các ghi chép cổ. Vua Bọ Cạp đang cựa mình. Nếu hắn sống lại, Đội quân của Anubis sẽ trỗi dậy. Thế giới sẽ chìm trong bóng tối.”
Minh gật đầu lia lịa, tay bắt mặt mừng: “Đúng, đúng, chuẩn cơm mẹ nấu rồi anh bạn. Thế nên chúng tôi mới đang vội đây. Anh tính sao? Đi cùng cho vui chứ?”
Ardeth Bay nhìn chiếc tàu bay khổng lồ, rồi nhìn đoàn người hỗn tạp phía sau Minh. Anh ta gật đầu dứt khoát: “Ta sẽ tập hợp toàn bộ 12 bộ tộc Medjai. Chúng ta sẽ hành quân đến ốc đảo Ahm Shere. Nếu các ngươi thất bại trong việc giết Vua Bọ Cạp, chúng ta sẽ là lá chắn cuối cùng ngăn chặn đội quân của Anubis tràn ra thế giới.”
“Tuyệt vời!” Minh vỗ vai Ardeth Bay mạnh đến mức anh chàng chiến binh suýt ho. “Cứ mang hết đi! Càng đông càng vui! Anh cứ tưởng tượng đây là đại hội võ lâm đi. Tôi rất hoan nghênh tinh thần ‘lấy thịt đè người’ của anh. Đi nhanh nhé, không lại lỡ mất tiệc vui.”
Trong lúc mọi người đang bận rộn chuyển đồ đạc và chuẩn bị cất cánh, Ciri lẳng lặng kéo Minh (vẫn trong lốt Jonathan) ra một góc khuất sau cánh gà của con tàu.
“Minh,” Ciri nói, giọng nghiêm trọng, đôi mắt xanh lục bảo nhìn thẳng vào mắt Minh. “Anh đang toan tính cái gì vậy? Đừng nói với tôi là anh chỉ định đưa họ đến đó chịu chết nhé.”
Minh thở dài, rũ bỏ vẻ cợt nhả thường thấy. Hắn nhìn quanh để chắc chắn không ai nghe thấy, rồi thì thầm: “Cô bé nhạy cảm quá đấy. Được rồi, nghe này…” Minh ghé sát tai Ciri thì thầm những chi tiết của kế hoạch. Ban đầu, Ciri lắc đầu quầy quậy, phản đối kịch liệt vì cho rằng quá mạo hiểm. Nhưng sau một hồi Minh thuyết phục, Ciri cuối cùng cũng miễn cưỡng gật đầu.
“Được rồi,” cô thở hắt ra. “Nhưng nếu anh thất bại, tôi sẽ giết anh ngoài thế giới thực, sau đó dùng sách Đen hồi sinh anh dậy và giết anh lần nữa đấy.”
“Thỏa thuận thế nhé!” Minh cười toe toét.
Khi mọi người leo lên khoang tàu sang trọng, chiếc tàu bắt đầu khởi động. Tiếng động cơ gầm rú hòa lẫn với tiếng rít của ma thuật tạo nên một âm thanh kỳ dị. Chiếc tàu nhấc mình lên khỏi mặt đất một cách nhẹ nhàng đến khó tin, rồi bất ngờ phóng vút đi với gia tốc khiến ai nấy đều dính chặt vào ghế.
“Anh Minh!” Evelyn hét lên trong khi cố giữ chặt tóc mình. “Với kích thước và trọng lượng này, gia tốc như thế sẽ xé toạc con tàu ra mất!”
Minh cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp khoang lái: “Evelyn thân mến ơi! Em đang ở trong một thế giới mà xác ướp biết đi, bọ hung ăn thịt người trong vài giây, và một thằng cha 3000 tuổi đang ngồi kia kìa. Em còn lôi Newton vào đây làm gì? Ở cái xứ sở này, Isaac Newton đã bị treo lên đánh từ lâu rồi! Chúng ta hoạt động dựa trên ‘Quy tắc ngầu’ (Rule of Cool). Miễn là nó ngầu, định luật vật lý có thể đi vắng!”
Chiếc tàu bay xé gió lao đi, bỏ lại Hamunaptra nhỏ bé dần phía sau.
Trong những ngày kế tiếp, chiếc tàu bay lao vút lên bầu trời xanh thẳm. Minh điều khiển tàu bay lượn lờ qua những địa điểm nổi tiếng nhất của Ai Cập, dựa trên bản đồ trên vòng tay của chú nhóc Alex.
“Quý vị hành khách chú ý,” Minh cầm micro thông báo, giọng điệu như một hướng dẫn viên du lịch chuyên nghiệp. “Bên tay trái quý vị là đền Karnak hùng vĩ, nơi các Pharaoh từng tổ chức những bữa tiệc thác loạn… à nhầm, nghi lễ trang nghiêm. Bên tay phải là thung lũng các vị vua, nơi an nghỉ của những người giàu nhất lịch sử. Và phía trước là đập Aswan… ồ khoan, thời này chưa xây đập.”
Rick đang lái tàu, quay lại càu nhàu: “Chúng ta đang vội cứu con trai tôi đấy Minh! Tại sao lại bay vòng vòng thế này?”
Minh nhún vai, chỉ tay lên trời: “Anh không hiểu đâu Rick. Tôi đang chạy theo bản đồ đấy chớ. Hơn nữa đây là quy định của nhà tài trợ. Bộ phim này… ý tôi là chuyến đi này được Bộ Du lịch và Cổ vật Ai Cập tài trợ một phần kinh phí. Chúng ta bắt buộc phải có những cảnh quay flycam đẹp mắt qua các danh lam thắng cảnh để kích cầu du lịch. Anh cứ im lặng đi, đừng thắc mắc.”
Trong khoang hành khách phía sau, một màn kịch khác đang diễn ra. Imhotep quyết định đây là lúc để đánh thức hoàn toàn người tình của mình. Hắn bắt đầu tụng những câu thần chú cổ xưa, âm thanh trầm bổng vang vọng trong không gian chật hẹp.
Bàn tay Imhotep đặt lên trán Meela Nais. Một làn khói đen mờ ảo bao trùm lấy cô gái. Meela rùng mình dữ dội, đôi mắt trợn ngược, miệng ú ớ những âm thanh vô nghĩa. Những ký ức của 3000 năm trước ùa về như thác lũ: cung điện vàng son, tình yêu cấm kỵ, vụ ám sát Pharaoh Seti I, và cái chết đau đớn.
Khi làn khói tan đi, Meela mở mắt ra. Ánh nhìn ngây thơ, có phần rụt rè của cô gái hiện đại đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là ánh mắt sắc sảo, tàn độc và đầy kiêu hãnh của Anck-su-namun.
Nhưng phép thuật của Imhotep mạnh đến mức nó lan tỏa ra xung quanh, ảnh hưởng đến cả Evelyn đang ngồi gần đó. Evelyn ôm đầu, hét lên một tiếng đau đớn. Những mảnh ghép ký ức rời rạc trong đầu cô bỗng chốc liền mạch lại. Cô thấy mình là Nefertiri, công chúa Ai Cập, người bảo vệ Pharaoh, và là kẻ thù không đội trời chung của Anck-su-namun.