Chương 23: Blade 22 (Đêm Máu)
Hai mươi phút sau, tất cả mười hai trưởng lão đã được “hướng dẫn” lên bốn xe van. Mỗi xe ba người. Hai mươi ba bodyguard bị khóa lại trong phòng hội nghị – tay còng, miệng bịt băng keo, ngồi im lặng dưới ánh sáng đỏ của hệ thống UV sẵn sàng kích hoạt.
Quinn ngồi trên xe van đầu tiên, cầm bộ đàm, nói với Minh: “Xong. Tất cả mười hai người đã vào bẫy.”
Minh trả lời qua tai nghe: “Tốt. Đưa họ đến Đền thờ Vĩnh Dạ. Frost và tao sẽ đến sau.”
“Roger.”
Bốn xe van lăn bánh rời khỏi trung tâm hội nghị, lao vào đêm Los Angeles. Đèn đường lóe qua cửa sổ xe như những vệt sáng vàng nhòe. Bên trong xe, mười hai trưởng lão ngồi im lặng. Một số nhắm mắt. Một số nhìn ra ngoài cửa sổ. Một số nhìn nhau, trao đổi bằng ánh mắt.
Charlotte Hale thì thầm với Takeda Shingen ngồi bên cạnh: “Frost muốn gì?”
“Nghi lễ La Magra,” Takeda trả lời, giọng khàn khàn. “Hắn muốn trở thành Blood God.”
Charlotte tái mét. “Vậy… chúng ta là tế phẩm?”
“Đúng.”
Im lặng. Rồi Charlotte thì thầm: “Chúng ta sẽ chết.”
Takeda không trả lời. Ông ta chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thành phố Los Angeles dần biến mất phía sau.
Sở cảnh sát LAPD, tầng hầm.
Mùi ẩm mốc, nước tiểu và thuốc khử trùng pha trộn với nhau thành một hỗn hợp chẳng ai muốn ngửi. Ánh đèn huỳnh quỳnh vàng ốm chiếu xuống hành lang dài với những ô giam xếp hai bên.
Chief Thomas Reid – người đàn ông năm mươi tuổi với mái tóc hoa râm và khuôn mặt như tượng đá – dừng lại trước ô giam cuối hành lang. Chìa khóa kêu leng keng trong tay.
Bên trong, Blade ngồi dựa lưng vào tường bê tông lạnh. Tay chân bị xích bằng còng kim loại đặc biệt – loại làm từ bạc pha thép, nặng đến mười kilogram. Mỗi cử động, tiếng xích kêu xào xạc vang vọng trong im lặng.
“Blade,” Reid mở khóa cửa, giọng phẳng lặng như đọc bản tin thời tiết. “Karen Jensen. Các người được chuyển trại.”
Blade ngẩng đầu lên. Đôi mắt nhìn thẳng vào Reid – không giận dữ, không sợ hãi, chỉ lạnh như băng. “Chuyển đi đâu?”
Reid không trả lời. hắn quay sang ô giam bên cạnh nơi Karen đang ngồi co ro trong góc. Cô ta trông kiệt sức – tóc rối bù, mặt xanh xao, tay run rẩy.
“Đứng lên,” Reid nói với Karen. Giọng không hề thương cảm. “Thời gian di chuyển.”
Karen cố đứng dậy nhưng chân mềm nhũn. Cô ta ngã quỳ xuống sàn, thở hổn hển.
Hai cảnh sát đi theo Reid – cả hai đều to con, mặc đồng phục đen, mặt không biểu cảm – bước vào giam Blade. Một người giữ súng điện, người còn lại cầm gậy cao su. Họ kéo Blade đứng dậy với sức mạnh thô bạo.
“Đi thôi,” một trong hai người thì thầm vào tai Blade. “Chủ mới đang chờ.”
Blade quay đầu nhìn gã cảnh sát. Trong bóng tối, đôi mắt gã lóe lên màu vàng – chỉ trong tích tắc – rồi tắt ngấm. Vampire.
Blade cười khẽ. Một nụ cười lạnh lùng đầy chế giễu. “Các ngươi nghĩ mình thông minh lắm hả?”
Không ai trả lời.
Mười lăm phút sau, Blade và Karen được dắt ra sân sau sở cảnh sát. Trời đã tối. Mặt trời lặn từ lâu, chỉ còn ánh đèn neon từ thành phố chiếu vào bãi đỗ xe. Một chiếc xe tải lớn – loại dùng để chở tù – đậu giữa sân. Thân xe màu xanh lá cây bạc màu, có dòng chữ “LAPD – PRISONER TRANSPORT” sơn hai bên. Bánh xe cao gần ngang đầu người. Cửa sau mở toang. Bên trong tối om như cái quan tài.
“Lên,” Reid ra lệnh.
Karen được đẩy lên trước. Cô ta suýt ngã nhào vào trong nhưng kịp bám vào thành xe.
Blade theo sau, bước chậm rãi dù xiềng xích nặng nề. Bên trong xe tải, Whistler đã ngồi sẵn ở góc. Ông già tóc bạc, râu ria rối bù, mặt nhăn nheo như vỏ cây. Tay chân cũng bị xích. Máu đọng ở miệng – có lẽ bị đánh trước đó.
“Whistler…” Blade lắc đầu, giọng trầm xuống.
“Con trai,” Whistler cười gằn, lộ hàm răng còn rỉ máu. “Chúng ta gặp rắc rối to rồi.”
Cửa xe đóng sầm. “Bang!”
Ánh sáng từ ngoài biến mất. Chỉ còn bóng tối và tiếng động cơ nổ máy. Xe lăn bánh, rời khỏi sân sau LAPD.
Bên trong xe tải, ba người ngồi im lặng trong bóng tối. Chỉ có ánh sáng mờ ảo từ khe cửa sổ nhỏ phía trước lọt vào.
“Chúng ta đang đi đâu?” Karen hỏi, giọng run rẩy. Cô ta ôm chặt lấy đầu gối.
“Đến chỗ Frost,” Whistler trả lời. “Hắn ta đã chờ lâu rồi.”
Hai mươi phút sau, xe dừng lại. Cửa sau mở toang. Ánh đèn dầu vàng ửng chiếu vào, chói mắt. Blade nheo mắt lại, từ từ đứng dậy dù xiềng xích kéo nặng nề.
Bên ngoài, không phải sở cảnh sát. Không phải nhà kho. Không phải bất kỳ địa điểm nào Blade biết.
Đó là một nhà thờ cổ. Tường gạch đỏ bong tróc. Cửa sổ kính màu vỡ nát. Cây leo phủ kín mặt tiền. Trông như bị bỏ hoang từ hàng chục năm trước. Nhưng cửa chính mở toang. Ánh sáng từ bên trong hắt ra.
Và ở ngưỡng cửa, Quinn đứng chờ sẵn. Gã vampire xăm kín người cười nhe nanh. “Chào mừng đến nơi này, Blade.”
Quinn dẫn đầu. Hai tay túm vào vai Blade, đẩy hắn bước vào nhà thờ. Mercury theo sau, tay cầm súng điện chĩa vào lưng Karen. Whistler được hai vampire khác kéo lê phía sau – ông già đã quá yếu để tự đi.
Bên trong nhà thờ… trống rỗng. Không có ghế ngồi. Không có bàn thờ. Không có tượng thánh. Chỉ là một không gian rộng với trần vòm cao vút, tường đá ẩm ướt, và bụi dày đặc phủ kín sàn gỗ mục nát.
Nhưng giữa sàn nhà, có một cái hầm. Nắp hầm bằng gỗ già cỗi được mở ra, lộ một cái hố tròn sâu hun hút. Cầu thang xoắn ốc đi xuống, biến mất trong bóng tối.
“Xuống,” Quinn đẩy Blade về phía miệng hầm.
Blade nhìn xuống. Không thấy đáy. Chỉ thấy bóng tối nuốt chửng mọi thứ.
“Nếu tao nhảy xuống thì sao?” Blade hỏi, giọng bình thản đến kỳ lạ.
Quinn cười khẩy. “Thì mày sẽ rơi xuống đáy và gãy cổ. Nhưng mày là Daywalker nên sẽ không chết ngay. Mày sẽ nằm đó đau đớn cho đến khi tao xuống và kéo mày lên. Rồi tao sẽ đập gãy từng xương trong người mày một cách chậm rãi. Mày muốn thử không?”
Blade im lặng. “Tao nghĩ là không.”
hắn bước xuống bậc thang đầu tiên. Tiếng xiềng xích kêu leng keng vang vọng trong hầm.
Cầu thang xoắn ốc, dài vô tận. Blade đếm. Mười bậc. Hai mươi. Năm mươi. Một trăm. Không khí càng xuống càng lạnh. Hơi thở hóa thành khói trắng. Tường đá ẩm ướt, nước đọng lại thành giọt nhỏ rơi xuống đầu. Ánh đèn dầu le lói từ những ngọn đèn treo hai bên tường. Bóng của họ nhảy múa trên mặt đá như những con ma.
Karen đi sau Blade, run lẩy bẩy. Không phải vì lạnh. Mà vì sợ. Cô ta cảm nhận được thứ gì đó… cổ xưa… đang chờ đợi bên dưới.
Cuối cùng, cầu thang kết thúc. Họ bước vào một căn phòng khổng lồ.
Trần nhà cao vút – ít nhất mười lăm mét. Tường đá cổ kính có điêu khắc phức tạp: những bức tượng vampire với đôi cánh, những hình người quỳ gối cúi đầu, và những dòng chữ viết bằng tiếng Sumeria.
Chính giữa phòng là tế đàn. Một vòng tròn đá trắng bóng loáng – đá thiên thạch – đường kính khoảng mười mét. Trên vòng tròn có mười hai vị trí được khắc hình bộ xương người. Mỗi vị trí cách nhau đều đặn, tạo thành một chu vi hoàn hảo. Giữa vòng tròn là một bệ đá nhỏ, chỉ đủ cho một người đứng.
Và phía trên tế đàn, một tảng đá tròn, nơi sẽ hội tụ máu từ chiếc quan tài đá ở tầng trên. Đó là một quan tài đá đen khổng lồ. Bên trong quan tài có vết lõm vừa khít một người nằm ngửa. Đáy quan tài có những rãnh nhỏ – nơi máu sẽ chảy xuống.
Blade nhìn lên trần tế đàn. Rồi nhìn xuống tế đàn. Rồi quét mắt quanh phòng. “Đồ chơi khá đẹp đấy,” hắn nhận xét, giọng châm biếm. “Frost chắc tốn nhiều tiền lắm.”
“Không tốn xu nào,” một giọng nói vang lên từ bóng tối.
Frost bước ra. hắn mặc áo choàng đen dài quét sàn. Mái tóc vàng chải ngược gọn gàng. Mặt trắng như tuyết, không một vết nhăn. Mắt lóe lên màu vàng dưới ánh đèn dầu.
“Đền thờ này đã ở đây từ thế kỷ thứ mười lăm,” Frost giải thích trong khi bước chậm rãi quanh tế đàn. “Được xây bởi dòng vampire đầu tiên đến châu Mỹ. Họ mang theo nghi lễ La Magra từ Sumeria cổ đại. Nhưng họ không bao giờ hoàn thành được.”
“Vì sao?” Blade hỏi, dù biết câu trả lời.
“Vì thiếu Daywalker,” Frost mỉm cười. “Nhưng giờ… tao có mày.”
Frost ra hiệu. Mười hai vampire – những kẻ thủ hạ trung thành nhất – kéo mười hai trưởng lão La Mesa từ bóng tối bước ra.
Eli Damaskinos vẫn mặc bộ vest xám ba mảnh, nhưng giờ tay bị còng sau lưng. Mặt tái mét. Charlotte Hale không còn vẻ kiêu hãnh nữa – tóc rối bù, mắt đỏ hoe. Lucian Corvinus cố giữ vẻ oai nghiêm nhưng đôi chân run rẩy.
Tất cả mười hai trưởng lão đều bị xích chân tay, bị kéo đến vị trí trên tế đàn. Một người một vị trí. Khít vào những hình bộ xương đã được khắc sẵn.
“Các ngươi không thể làm thế này!” Dragonetti – một trong mười hai trưởng lão – hét lên. “Các ngươi vi phạm luật cổ! Hội đồng sẽ—”
“Hội đồng?” Frost cười lớn. Tiếng cười vang vọng khắp phòng đá. “Hội đồng đang ở đây đấy. Và các ngươi sắp trở thành phần của một thứ vĩ đại hơn nhiều.”
Frost bước lên bệ đá giữa tế đàn. hắn giơ hai tay lên, như một vị giáo hoàng đứng trước đoàn tín đồ. “Đêm nay,” Frost tuyên bố, giọng đầy hứng khởi, “ta sẽ trở thành La Magra! Thần máu! Bất tử thực sự! Không còn yếu đuối trước tỏi, bạc, hay ánh sáng mặt trời! Ta sẽ dẫn dắt chủng tộc vampire bước ra khỏi bóng tối và thống trị thế giới này!”
Mười hai trưởng lão im lặng. Một số nhắm mắt lại, chấp nhận số phận. Một số cố vùng vẫy nhưng vô ích – xiềng xích giữ chặt họ vào đá.
Còn Minh… Minh đứng bên cạnh Frost, tay chắp sau lưng, mặt nguội lạnh không biểu cảm.
Quinn và Mercury kéo Blade, Karen, Whistler đứng ở rìa tế đàn. Ba người không bị xích vào đá – vì họ không phải tế phẩm. Chưa phải.
Tất cả đã sẵn sàng. Chỉ còn thiếu một thứ. Máu của Daywalker.
“Mang cô ấy ra,” Frost ra lệnh.
Minh gật đầu, bước vào bóng tối bên góc phòng. Vài giây sau, một phụ nữ bước ra.
Blade giật mình. Mẹ anh.
Vanessa Brooks – phụ nữ đã sinh ra Blade cách đây ba mươi năm trong bệnh viện đêm định mệnh ấy. Người phụ nữ mà Blade tưởng đã chết khi sinh anh ra đời. Nhưng cô ấy vẫn sống. Không – không phải sống. Cô ấy là vampire.
Vanessa bước chậm rãi, mỗi bước chân êm ái như mèo đi. Khuôn mặt không một nếp nhăn – trẻ trung như thời còn hai mươi tuổi. Tóc đen dài buông xõa. Mặc váy đỏ bó sát. Môi đỏ thẫm như máu.
Cô ấy nhìn thẳng vào Blade. “Con trai ta,” Vanessa nói, giọng mềm mại như nhung.
Blade đứng im như tượng. Tâm trí anh quay cuồng. Hình ảnh trong ký ức – người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh, mặt tái xanh, máu chảy ròng ròng, hét lên đau đớn khi sinh anh ra – chồng lên hình ảnh trước mắt.
“Tại sao…” Blade thở ra từng tiếng, giọng khàn khàn. “Tại sao bà lại đi chung với họ? Họ bắt bà sao?”
Vanessa mỉm cười. Nụ cười đầy thương cảm, như mẹ nhìn đứa con ngây thơ. “Không ai bắt ta, Eric,” cô ấy dùng tên thật của Blade. “Ngài Frost đã cho ta cuộc sống. Cho ta tuổi trẻ. Cho ta sức mạnh. Ta đã chết khi sinh con ra. Nhưng ngài Frost đã cứu ta.”
“Cứu?” Blade cười gằn. “Ngươi gọi đó là cứu? Bà đã trở thành quái vật!”
Vanessa lắc đầu. “Quái vật?” Giọng cô ấy trở nên lạnh lùng. “Tại sao con lại gọi huyết thống cao quý này là quái vật, trong khi chính con cũng chảy huyết thống ấy?”
Blade không trả lời được. Anh nhìn mẹ mình – người phụ nữ anh chưa bao giờ được biết, người phụ nữ anh tưởng đã chết – giờ đứng trước mặt như một kẻ xa lạ.
“Con không hiểu,” Vanessa tiếp tục. “Vampire không phải quái vật. Chúng ta là bước tiến hóa tiếp theo của nhân loại. Mạnh hơn. Nhanh hơn. Sống lâu hơn. Con người? Họ chỉ là thức ăn.”
“Nghe hay đấy,” Blade nghiến răng. “Nhưng thức ăn của các ngươi đang săn lùng các ngươi. Và sớm muộn gì, chúng ta cũng sẽ giết sạch bọn ngươi.”
“Không,” Frost bước xuống bệ đá, tay vỗ nhẹ lên vai Vanessa. “Các ngươi sẽ không giết được gì cả. Vì sau đêm nay, ta sẽ trở thành thần. Và con người? Họ sẽ quỳ gối trước ta.”
Minh đứng im một góc, quan sát mọi thứ. Trong đầu anh đang tính toán. “Blade gặp mẹ mình. Tốt. Frost đang thích thú với khoảnh khắc huy hoàng của mình. Cũng tốt. Mọi thứ đang diễn ra đúng kịch bản…”
Nhưng một phần nhỏ trong đầu Minh – phần mà anh cố gắng không nghĩ đến – thì thầm: “Mày đang làm gì vậy? Mày đang giúp kẻ điên biến thành thần? Mày nghĩ mày sẽ sống sót qua cái này sao?”
Minh lắc đầu nhẹ, xua tan suy nghĩ đó. “Sống đã. Nghĩ sau.”
Blade nhìn sang Minh. Tên người châu Á đứng đó với bộ vest đen, tay chắp sau lưng, mặt không biểu cảm. “Mày là ai?” Blade hỏi.
Minh bước ra khỏi bóng tối, ánh đèn dầu chiếu lên mặt hắn. “Tao là nhà tiên tri,” Minh trả lời, giọng bình thản. “Là cố vấn. Là người đưa mày đến đây.”
Blade nheo mắt lại. “Nhà tiên tri?”
“Đúng,” Minh gật đầu. “Tao biết trước mọi thứ sẽ xảy ra. Tao biết mày sẽ bị bắt. Tao biết mày sẽ bị dẫn xuống đây. Và tao biết… mày sẽ chết.”
Blade cười khẩy. “Mày nghĩ vậy hả?”
“Không,” Minh lắc đầu. “Tao biết vậy.”
Blade: “F your mom”.
Minh: “I’m not F your mom, it’s Frost. Mà khoan, như vậy mày phải gọi Frost bằng cha dượng.”