Chương 22: The Mummy (Vua Bọ Cạp Bắt Đầu)
Khu khách VIP của Hamunaptra chẳng mấy chốc đón những vị khách quý
“Chào mừng đến với ‘Hamunaptra Resort & Spa’ nơi người sống và người chết cùng chung vui!” Tiếng Minh vang lên lanh lảnh từ phía cổng lớn.
Đoàn người O’Connell ngước nhìn. Đứng đó là một đội hình tiếp đón kỳ lạ nhất trần đời: Minh đang bay lơ lửng, Ciri đứng cười tùy ý, Thành trong trang phục Thủy thủ mặt trăng xốn mắt (“Con bà nó chứ may đồ mới cũng đòi style Thủy thủ mặt trăng” – Minh chửi) và Imhotep – Đại tư tế lừng danh một thời – giờ đang khoác lên mình bộ áo choàng lụa sang trọng, đứng bên cạnh một người phụ nữ lạ mặt đầy khí chất.
“Minh!” Evelyn reo lên, vẫy tay chào Minh
Rick hừ lạnh một tiếng coi như chào hỏi, rồi gật đầu chào Imhotep một cách gượng gạo. Dù Imhotep có từng tham dự tiệc cưới của hắn đi nữa, thì cũng khó lòng buông lỏng cảnh giác.
“Lâu không gặp, O’Connell,” Imhotep nói, giọng trầm đục nhưng không còn sát khí. “Ta hy vọng kỹ năng chiến đấu của ngươi chưa bị lục nghề bởi cuộc sống êm đềm ở London.”
“Yên tâm đi, ‘bạn cũ'” Rick nhếch mép cười. “Súng của tôi vẫn luôn được lau dầu kỹ càng.”
Lúc này, ánh mắt của Evelyn va phải người phụ nữ đứng cạnh Imhotep. Meela Nais. Cô ta đứng đó, kiêu sa và lạnh lùng, bộ váy đen bó sát tôn lên những đường cong quyến rũ chết người. Nhưng điều khiến Evelyn rùng mình không phải là vẻ đẹp ấy, mà là cảm giác quen thuộc đến kỳ quặc.
Khi hai người phụ nữ chạm mắt nhau, không khí như đông cứng lại. Một luồng điện vô hình xẹt qua giữa họ. Trong đầu Evelyn thoáng hiện lên hình ảnh của những cung điện vàng son, của những cuộc đấu kiếm, và của một sự ganh ghét đố kỵ kéo dài hàng thiên niên kỷ. Meela nhìn Evelyn bằng đôi mắt sắc lẹm, đôi môi đỏ mọng nhếch lên một nụ cười khinh miệt. Đó không phải là cái nhìn của người lạ, mà là cái nhìn của một kẻ thù cũ tìm thấy con mồi.
“Cô là ai?” Evelyn hỏi, giọng hơi run nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
“Ta là Meela,” cô ta đáp, giọng nói mượt mà như nhung nhưng chứa đầy gai nhọn. “Nhưng có lẽ cô biết ta với một cái tên khác… trong những giấc mơ của cô.”
Sự căng thẳng leo thang nhanh chóng.
“Thôi nào, thôi nào mấy em gái!” Minh vỗ tay cái bốp, phá tan bầu không khí ngột ngạt. “Mới gặp nhau mà đã lườm nguýt thế này thì làm sao mà hợp tác cứu thế giới được? Jonathan, lại đây anh nhờ chút.”
Jonathan giật mình: “Hả? Gì cơ? Tại sao lại là tôi?”
Chưa kịp để Jonathan phản đối, Minh đã lao tới, chui tọt vào người Jonathan. Jonathan sau khoảnh khắc giật mình thì thở dài dam chịu trước khi bị Minh chiếm quyền kiểm soát:
“Again… (Lại nữa rồi…)”
Jonathan rùng mình một cái mạnh, mắt trợn ngược lên rồi trở lại bình thường, nhưng ánh nhìn đã thay đổi hoàn toàn.
“Jonathan-Minh” vươn vai, bẻ cổ rắc rắc, rồi nở nụ cười thương hiệu. Hắn vẫy tay ra hiệu cho mọi người đi vào trong nói chuyện.
Tại phòng họp giữa lăng tẩm.
“Được rồi các tình yêu, tập trung chuyên môn nào. Lý do anh gọi mọi người đến đây không phải để họp mặt bạn cũ, mà là vì một sự kiện ‘siêu to khổng lồ’ sắp diễn ra. Đó là sự trở lại của Vua Bọ Cạp.”
“Vua Bọ Cạp?” Rick nhíu mày.
Minh (trong lốt Jonathan) cười khì khì, bắt đầu đi lại quanh bàn, giọng điệu chuyển sang kiểu kể chuyện đêm khuya đầy kịch tính.
“Chuyện là thế này, ngày xửa ngày xưa, cụ thể là năm 3067 trước Công nguyên – cái thời mà ông bà tổ tiên chúng ta còn đang loay hoay tìm cách nhóm lửa – thì có một anh chàng tên là Vua Bọ Cạp. Anh này đô con, sáu múi, đánh đấm thì OK, nói chung là một chiến binh mạnh thấy sợ.”
Minh múa tay, tạo ra những ảo ảnh nhỏ xíu trên mặt bàn đá, mô phỏng lại cảnh chiến trận.
“Anh Bọ Cạp này có tham vọng làm bá chủ thế giới. Ảnh dẫn quân đi đánh đông dẹp bắc, định bụng sẽ ‘làm gỏi’ cả cái Ai Cập cổ đại. Mục tiêu cuối cùng là thành phố Thebes. Thế là hai bên lao vào ‘quánh’ nhau chí chóe suốt bảy năm trời. Máu chảy thành sông, xương chất thành núi.”
Mọi người im lặng lắng nghe, bị cuốn vào câu chuyện của Minh.
“Nhưng đời không như mơ,” Minh tiếp tục, giọng trầm xuống. “Quân Thebes tuy yếu thế hơn nhưng lại chơi bài ‘cù nhầy’ rất giỏi. Cuối cùng, họ đẩy lùi được quân của Vua Bọ Cạp vào sa mạc Ahm Shere. Các bạn biết sa mạc đó rồi đấy, nóng như cái lò lửa. Quân lính của anh Bọ Cạp cứ thế mà rụng như sung, chết vì nóng, vì khát, vì đói. Cuối cùng, chỉ còn trơ trọi mỗi mình anh Bọ Cạp.”
Minh diễn tả cảnh Vua Bọ Cạp bò lê lết trên cát, lưỡi thè ra thở dốc.
“Trong giây phút hấp hối, anh chàng mới ngước mặt lên trời, cầu xin thần Anubis – vị thần của cái chết và ướp xác. Ảnh bảo: ‘Anubis ơi, cho con sống đi, cho con thắng trận này đi, con xin dâng hiến linh hồn cho ngài, con hứa sẽ xây cho ngài cái Kim Tự Tháp Vàng to nhất quả đất!'”
“Và Anubis đồng ý?” Evelyn hỏi.
“Tất nhiên! Kèo thơm thế ai mà từ chối,” Minh nháy mắt. “Anubis gửi ngay một con bọ cạp đen to tổ chảng từ dưới cát chui lên. Anh Bọ Cạp nhà ta đang đói mờ mắt, vồ lấy con bọ cạp mà nhai ngấu nghiến, mặc kệ bị nó đốt sưng cả mồm. Và bùm! Phép màu xảy ra.”
Minh dang rộng hai tay. “Một ốc đảo xanh tươi mọc lên giữa sa mạc khô cằn. Sức mạnh của Anubis tràn vào người Vua Bọ Cạp. Và quan trọng nhất, Anubis khuyến mãi cho anh ấy một đội quân bất tử – Đội quân của Anubis. Thế là anh Bọ Cạp quay lại Thebes, báo thù rửa hận, chém giết tưng bừng.”
“Nhưng,” Minh giơ một ngón tay lên, vẻ mặt nghiêm trọng, “hợp đồng với quỷ dữ luôn có điều khoản phụ in chữ nhỏ xíu. Ngay khi chiếm được Thebes, linh hồn của Vua Bọ Cạp bị Anubis tịch thu ngay lập tức, lôi tuột xuống Âm Phủ. Đội quân chó rừng kia cũng biến mất theo. Game over.”
Rick khoanh tay trước ngực: “Vậy thì liên quan gì đến chúng ta? Hắn chết rồi mà.”
“Chết đâu mà chết,” Minh lắc đầu. “Hắn chỉ bị ‘treo nick’ thôi. Anubis đã đánh dấu hắn, hẹn giờ báo thức là 5000 năm sau. Tức là… năm nay đây này! Năm của Bọ Cạp!”
Minh nhìn thẳng vào mắt mọi người, giọng nói trở nên nghiêm túc: “Khi Vua Bọ Cạp thức tỉnh, bất cứ ai giết được hắn sẽ được thừa hưởng quyền kiểm soát Đội quân của Anubis. Ngươi có thể dùng nó để tống khứ chúng về địa ngục, hoặc… dùng chúng để nô dịch nhân loại, chiếm đoạt Trái Đất.”
Imhotep và Meela nhìn nhau, ánh mắt lóe lên tham vọng không che giấu. Rick và Evelyn thì lo lắng thấy rõ.
“Tóm lại,” Minh kết luận, giọng trở lại vẻ bỡn cợt, “Anubis là một tay chơi cờ lão luyện. Hắn lợi dụng lòng tham của Vua Bọ Cạp, và giờ là lòng tham của nhân loại hiện đại, để thực hiện mục đích chinh phục thế giới loài người. Dù ai thắng – là phe thiện hay phe ác – thì kết quả cuối cùng mà Anubis muốn vẫn là thế giới này bị tàn phá, bị chinh phục dưới gót chân của đội quân chó rừng.”
“Nghe có vẻ… tuyệt vọng nhỉ,” Jonathan (bên trong tâm trí) than thở.
“Cũng không hẳn,” Minh cười khẩy. “Chỉ có điều là Anubis suy nghĩ hơi nhiều. Mặc dù công nghệ chiến tranh những năm 30 này chưa đủ tuổi để chặn đứng bọn chó rừng bất tử kia, nhưng các vị thần khác đâu có ngồi chơi xơi nước. Thống trị Ai Cập còn chưa chắc ăn, chứ đừng nói là thế giới. Thần Osiris, thần Ra chắc chắn sẽ ngứa mắt mà can thiệp. Đó là chưa kể mấy ông thần Hy Lạp như Zeus hay mấy ông thần Bắc Âu như Odin cũng đang rảnh rỗi thấy ông nội. Cho nên, đây thực ra chỉ là thói quen hủy diệt, thích gây sự của thần Anubis thôi. Giống ông Hades bên Hy Lạp cũng suốt ngày đòi thả Kraken hủy diệt loài người đấy thôi. Hoặc biết đâu, đây chỉ là trò tiêu khiển, một ván game giải trí của các vị thần trên đỉnh Olympus… à nhầm, đỉnh thiên giới.”
Nói xong một tràng dài, Minh vỗ tay cái bốp, quay trở lại thực tại.
“Rồi, lý thuyết thế là đủ. Bây giờ vào phần thực hành. Năm Bọ Cạp đã đến, đồng hồ đếm ngược đã chạy. Để tìm được Vua Bọ Cạp và cái ốc đảo Ahm Shere đó, chúng ta cần cái Vòng tay của Anubis. Nó là cái GPS duy nhất dẫn đường đến đó. Evelyn, em gái, cái hộp em đào được đâu rồi?”
Evelyn vội vàng lục trong ba lô, lấy ra một chiếc hộp gỗ cổ kính chạm khắc tinh xảo. Cô đặt nó lên bàn đá, hít một hơi thật sâu rồi mở nắp ra.
Mọi người nín thở chờ đợi ánh kim loại vàng óng của chiếc vòng tay huyền thoại.
Nhưng không.
Bên trong chiếc hộp trống rỗng, chỉ có một cục đá cuội to tướng nằm chỏng chơ, trông vô cùng lạc quẻ và… phèn.
“Cái… cái gì thế này?” Evelyn thốt lên, mặt tái mét. “Rõ ràng em đã để nó ở đây mà!”
Rick trố mắt nhìn cục đá, rồi nhìn vợ mình: “Em yêu, em chắc là em không nhầm lẫn giữa cổ vật ngàn năm với đồ chặn giấy chứ?”
Imhotep nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua mọi người. Meela thì cười khẩy: “Xem ra các người cũng chỉ là những kẻ nghiệp dư.”
Không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng và căng thẳng. Minh (trong lốt Jonathan) thở dài thườn thượt, đưa tay day day thái dương. Hắn từ từ quay đầu, ánh mắt xuyên thấu nhìn thẳng vào cậu nhóc Alex đang đứng nép sau lưng bố Rick.
Mọi người theo ánh mắt của Minh, đồng loạt quay sang nhìn Alex.
Cậu bé sáu tuổi đang cố gắng tỏ ra vô tội nhất có thể, miệng huýt sáo nhìn lên trần nhà, nhưng bàn tay nhỏ bé thì đang giấu chặt một vật gì đó sau lưng, mồ hôi vã ra trên trán.
Minh bước tới gần Alex, cúi người xuống ngang tầm mắt cậu bé, nở một nụ cười vừa hiền từ vừa đáng sợ:
“Này nhóc con, chú biết cháu thừa hưởng gen tò mò của mẹ và gen liều lĩnh của bố. Nhưng mà… cái thứ cháu đang giấu trong tay kia, nó không phải đồ chơi đâu nhé.”
Alex nuốt nước bọt cái ực.
“Nhóc giấu cái gì trong tay đó?” Minh hỏi lại, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. “Đưa ra đây cho chú xem nào, ngoan chú cho kẹo.”
Cả căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió rít ngoài sa mạc và tiếng tim đập thình thịch của Alex. Cậu bé từ từ, miễn cưỡng đưa tay ra trước mặt mọi người.
Trên cổ tay nhỏ xíu của Alex, chiếc Vòng tay của Anubis – vật thể quyền năng có thể định đoạt vận mệnh thế giới – đang khóa chặt, những chiếc chân kim loại của nó bám sâu vào da thịt cậu bé như những con bọ cạp nhỏ, tỏa ra ánh sáng vàng ma quái.
“Úi chà,” Minh tặc lưỡi. “Thôi xong. Chúng ta có một ‘Vua Bọ Cạp’ phiên bản thiếu nhi rồi.”
===