Chương 22: Blade 21 (Đền Thờ Vĩnh Dạ)
Frost mỉm cười. “Mày hiểu rồi?”
“Hiểu cái đền thờ nhà mày.” Minh lẩm bẩm. Rồi anh đổi chủ đề. “Mày đã tìm được Đền thờ Vĩnh Dạ chưa?”
“Rồi.” Frost chỉ vào bản đồ. “Đền thờ Vĩnh Dạ. Một kiến trúc cổ từ thế kỷ mười lăm, được xây bởi dòng vampire đầu tiên tại châu Mỹ. Nó nằm dưới lòng đất, bên dưới nhà thờ cũ bị bỏ hoang ở ngoại ô.”
Minh nhìn bản đồ. Trên đó có ký hiệu một tòa nhà cổ với mũi tên chỉ xuống dưới. “Tao đoán là nơi đó có năng lượng thần bí gì đó?”
“Đúng.” Frost gật đầu, giọng nghiêm túc như đang bảo vệ luận án tiến sĩ. “Tế đàn được khắc từ đá thiên thạch, có khả năng hấp thụ và khuếch đại sức mạnh vampire.”
Minh trong đầu: *”Nghe như phim Marvel rẻ tiền. Nhưng thôi, đây là thế giới Blade, chắc có thật.”*
“Được rồi.” Minh gật đầu. “Vậy nghi lễ sẽ diễn ra như thế nào?”
Frost cúi xuống, ngón tay chỉ vào từng chi tiết trên bản đồ. “Nghi lễ sẽ diễn ra như sau,” hắn giải thích. “Một: Mười hai vampire thuần huyết được đặt trong vòng tròn tế đàn. Hai: Blade – Daywalker – được nhốt trong quan tài đá phía trên. Ba: Máu Blade chảy xuống, nhỏ lên trán mười hai vampire và tao ở vị trí trung tâm. Bốn: Khi trăng tròn lên đỉnh, sét sẽ đánh xuống tế đàn. Năm: Mười hai vampire sẽ chết, xương của họ sẽ bay xuyên qua tao. Sáu: Và tao sẽ trở thành La Magra – Blood God.”
Frost dừng lại, nhìn Minh.
“Nghe có vẻ đau,” Minh nhận xét.
“Đau?” Frost cười khẽ. “Không. Đó sẽ là khoảnh khắc vinh quang nhất trong đời tao.”
Minh nhìn Frost. Ánh mắt hắn sáng lên như đứa trẻ vừa được hứa mua đồ chơi mới.
“Sau khi mày thành Blood God,” Minh hỏi, “mày sẽ có sức mạnh gì?”
Frost mắt sáng rực. “Tất cả.” Hắn nói. “Miễn nhiễm với ánh sáng mặt trời, bạc, tỏi. Sức mạnh gấp mười lần vampire thường. Khả năng hồi phục tức thì. Và quan trọng nhất…”
Frost dừng lại. Hắn quay sang nhìn Minh, giọng thấp xuống. “Tao sẽ có khả năng biến bất kỳ ai thành vampire với tỷ lệ thành công một trăm phần trăm. Không còn rủi ro. Không còn thất bại.”
Minh trong đầu: *”Đây rồi. Đây là lý do nó chưa cắn tao.”*
Anh gật gật, mặt không biểu cảm. “Nghe hay đấy.”
Frost nhìn Minh một lúc. “Mày có vẻ không nhiệt tình lắm.”
“Không,” Minh nói nhanh. “Tao chỉ đang nghĩ về chi tiết thực tế thôi. Mày thành thần, tốt. Nhưng vẫn cần hệ thống quản lý. Không thể để vampire tự do giết người bừa bãi.”
Frost cười. “Mày lo quá. Khi tao có sức mạnh tuyệt đối, tao sẽ kiểm soát mọi thứ.”
Minh trong đầu: *”Đó là vấn đề. Mày sẽ kiểm soát. Không phải chúng ta. Thằng ngu, mày coi thường loài người quá. Rồi nó cho mày ăn đòn. Nếu không thành công thì các nhà khoa học cũng sẽ điên cuồng tìm cách tiêu diệt mày, và chẳng mấy chốc cũng phát hiện chất chống đông máu.”*
Nhưng Minh không nói to. Hắn chỉ gật đầu. “Vậy thì tốt.”
Frost gõ nhẹ ngón tay lên thành ghế, một thói quen khi hắn suy nghĩ. “Tao tin mày, Minh,” hắn nói. “Mày đã chứng minh mình. Blood Games, Giáo Hội Vĩnh Sinh, kế hoạch bẫy Blade… Tất cả đều hoạt động tốt. Mày là quân sư tốt nhất tao từng có.”
Minh gật đầu, không nói gì.
“Nhưng,” Frost tiếp tục, “đừng quên vị trí của mày. Mày là cố vấn. Không phải người quyết định. Quyết định cuối cùng vẫn là của tao.”
“Tao hiểu,” Minh nói.
Frost mỉm cười. “Tốt.”
Hắn quay lại bản đồ, ngón tay chỉ vào biểu tượng tế đàn. “Hai tuần nữa,” hắn nói. “Đêm trăng tròn. Mọi thứ sẽ sẵn sàng.”
Minh nhìn bản đồ. Trong đầu anh, kế hoạch từ từ hình thành.
*”Hai tuần. Tao có hai tuần để chuẩn bị.”*
*”Để Frost thành Blood God.”*
*”Để Frost cắn tao.”*
*”Và sau đó…”*
*”Giết Frost.”*
Anh nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh.
*”Hai tuần,”* anh nghĩ. *”Mọi thứ sẽ kết thúc.”*
—
Hai tuần sau.
Minh ngồi trong văn phòng tầng 50, nhìn ra cửa sổ kính trong suốt. Thành phố Los Angeles dưới chân tòa nhà lấp lánh như đống kim cương giả bày trong tủ kính tiệm vàng. Đèn neon, biển quảng cáo, xe cộ như kiến bò. Tám triệu người đang sống cuộc đời họ, không biết rằng những con quái vật đang ngồi ngay trên đầu họ.
Trên bàn gỗ óc chó là một chồng giấy dày cộm. Thư mời “hội nghị khẩn cấp” gửi đến mười hai trưởng lão La Mesa. Minh đã dành ba ngày để soạn từng chi tiết, từng câu chữ.
“Kính gửi các trưởng lão La Mesa
Trong bối cảnh tình hình hiện tại có nhiều biến động đe dọa đến sự tồn vong của chủng tộc chúng ta, chúng tôi – Deacon Frost và ban cố vấn – trân trọng kính mời quý vị tham dự Hội nghị Khẩn cấp về An ninh và Chiến lược Tương lai.
Thời gian: 8:00 PM, Thứ Bảy ngày 27 tháng 6, 1998
Địa điểm: Trung tâm Hội nghị La Mesa, 1247 Wilshire Boulevard, Downtown Los Angeles
Nội dung: (1) Đe dọa từ Blade – Daywalker, (2) Kế hoạch ứng phó, (3) Phân bổ nguồn lực
Đây là vấn đề sinh tử của chủng tộc. Sự hiện diện của quý vị là vô cùng cần thiết.
Trân trọng
Deacon Frost
Trưởng Ban Cố vấn An ninh”
Minh đọc lại lần thứ năm mươi, rồi gật đầu. “Nghe có vẻ chính thức. Giống kiểu thư mời họp của Đảng ủy tỉnh.”
Frost đứng bên cạnh, tay cầm ly rượu vang đỏ, nhìn Minh với vẻ mặt khó đoán. “Mày nghĩ họ sẽ đến?”
“Họ sẽ đến,” Minh trả lời, giọng chắc chắn. “Vì ba lý do. Một: đề cập đến đe dọa sinh tử của chủng tộc – họ không thể bỏ qua. Hai: Frost là người gửi thư – họ muốn biết mày đang tính toán gì. Ba: địa điểm là trung tâm hội nghị La Mesa – sân nhà của họ, họ cảm thấy an toàn.”
Frost nhấp một ngụm rượu, mắt lóe lên màu vàng. “Sân nhà của họ sẽ trở thành bẫy của ta.”
Quinn đẩy cửa bước vào không gõ cửa như thường lệ, bộ mặt cau có như vừa ăn phải đồ ôi thiu. “Tao đã kiểm tra lại trung tâm hội nghị. Đèn UV đã lắp xong. Cửa khóa điện tử cũng test rồi. Khi tao bấm nút, cả tòa nhà sẽ khóa chặt – không ai ra được.”
Minh gật đầu. “Tốt. Nhưng nhớ: đèn UV chỉ dùng để uy hiếp thôi. Đừng bật thật. Tao cần họ sống, không phải thành tro.”
Quinn nhìn Minh với ánh mắt khinh bỉ. “Tao biết chứ. Mày tưởng tao ngu à?”
“Tao không tưởng. Tao biết chắc.”
Quinn nghiến răng, nắm chặt tay. Nhưng trước khi hắn kịp nói gì, Frost giơ tay lên. “Đủ rồi. Quinn, mày đi chuẩn bị xe chở người. Mercury, mày sẽ đi cùng Quinn. Minh sẽ ở đây với tao, điều khiển qua loa phóng thanh.”
Mercury gật đầu, đặt ly rượu vang xuống bàn. Cô ta mặc bộ vest đen bó sát, tóc đen dài buông xõa, trông như nữ doanh nhân quyền lực. “Em đã chuẩn bị bốn xe van. Mỗi xe có thể chở ba người. Đủ cho mười hai trưởng lão.”
“Tốt.”
Thứ Bảy, 27 tháng 6, 1998 – 7:45 PM
Trung tâm Hội nghị La Mesa là một tòa nhà cổ kính ở trung tâm Downtown Los Angeles. Bên ngoài trông như một câu lạc bộ quý tộc thế kỷ 19: tường gạch đỏ, cửa sổ kính màu, cột đá trắng. Bên trong là một phòng hội nghị lớn với bàn gỗ dài, ghế da bọc nhung đỏ, đèn chùm pha lê.
Lúc 7:50 PM, chiếc xe limousine đầu tiên đỗ trước cổng. Quinn đứng trong phòng điều khiển tầng hai, nhìn qua camera an ninh, nói vào tai nghe: “Người đầu tiên đến. Trưởng lão Eli Damaskinos. Hy Lạp. Hai nghìn tuổi.”
Minh ngồi trong văn phòng tầng 50, tai nghe mic, nhìn màn hình laptop hiển thị hình ảnh từ camera. Eli Damaskinos bước ra khỏi xe limousine. Ông ta cao gầy, tóc bạc chải ngược gọn gàng, mặc bộ vest xám ba mảnh, cầm gậy chống bằng gỗ óc chó. Trông như một quý tộc châu Âu cổ điển. Phía sau ông là hai bodyguard vampire – to con, mặc vest đen, mắt quét quanh cảnh giác.
“Bodyguard?” Minh hỏi qua mic.
“Hai,” Quinn trả lời. “Nhưng không sao. Tao có tám người ở sảnh đợi sẵn.”
Eli Damaskinos bước vào sảnh, nhìn quanh. Bốn vampire mặc vest đen – thuộc hạ của Frost – đứng hai bên cửa, gật đầu chào. “Chào trưởng lão Damaskinos. Xin mời vào trong.”
Eli gật đầu lạnh lùng, bước vào phòng hội nghị.
7:55 PM. Chiếc xe thứ hai đến.
“Charlotte Hale,” Quinn nói qua mic. “Anh. Một nghìn năm tuổi.”
Charlotte Hale – một phụ nữ trung niên với mái tóc đỏ rực, mặc váy đen dài, đeo vòng cổ ngọc trai. Trông như quý bà thượng lưu London. Cô ta không mang bodyguard.
“Tự tin,” Minh bình luận. “Hoặc thiếu suy nghĩ.”
“Cả hai,” Frost nói bên cạnh, giọng lạnh như băng.
8:00 PM. Chiếc xe cuối cùng đỗ trước cổng.
“Lucian Corvinus,” Quinn thông báo. “Romania. Hai nghìn ba trăm tuổi.”
Lucian Corvinus – một người đàn ông cao lớn với mái tóc đen dài buông xõa, râu quai nón, mặc áo choàng đen dài. Trông như Dracula trong phim kinh dị giá rẻ. Ông ta bước vào với ba bodyguard theo sau.
Quinn thở dài. “Mười hai trưởng lão. Hai mươi ba bodyguard. Tổng cộng ba mươi lăm vampire trong tòa nhà.”
Minh gật đầu, nhìn màn hình laptop. Tất cả mười hai trưởng lão giờ đã ngồi quanh bàn hội nghị. Họ nhìn nhau, trò chuyện nhỏ giọng. Một số cau mày nhìn đồng hồ. Một số uống rượu vang.
“Họ đang thắc mắc Frost ở đâu,” Mercury nói qua mic.
“Để họ thắc mắc,” Minh trả lời. “Quinn, khóa cửa.”
“Roger.”
Click.
Tất cả cửa ra vào của tòa nhà – cửa chính, cửa sau, cửa sổ, cửa thoát hiểm – đồng loạt khóa chặt bằng hệ thống điện tử. Âm thanh “click” vang vọng khắp tòa nhà.
Một trưởng lão – một ông già người Nhật tên Takeda Shingen – quay đầu nhìn cửa, cau mày. “Cửa vừa khóa?”
Trưởng lão khác – một phụ nữ Pháp tên Isabelle Chevalier – đứng lên, bước đến cửa, thử xoay tay nắm. Khóa chặt. “Này… cửa không mở được.”
Eli Damaskinos đứng lên. “Có chuyện gì đang xảy ra?”
Giọng nói từ loa phóng thanh vang lên, vang vọng khắp phòng hội nghị. “Kính chào các trưởng lão La Mesa. Ta là Deacon Frost. Trước tiên, xin cảm ơn quý vị đã đến.”
Tất cả mười hai trưởng lão quay đầu tìm nguồn âm thanh. Một số nhìn lên trần nhà. Một số nhìn xung quanh tường.
Lucian Corvinus đứng lên, mắt lóe lên màu vàng. “Frost! Ngươi đang làm gì vậy?”
“Xin quý vị đừng rời khỏi chỗ ngồi. Cửa đã bị khóa. Và nếu quý vị cố phá cửa, hệ thống UV sẽ kích hoạt tự động.”
Charlotte Hale nhìn lên trần nhà, phát hiện những bóng đèn nhỏ được lắp dọc theo các góc trần. Đèn UV. Mặt cô ta tái mét. “Đèn UV…”
Takeda Shingen gầm lên: “Ngươi dám phản bội?!”
Minh trong văn phòng tầng 50 gật đầu chậm rãi. “Đúng như tao dự đoán.”
Frost nói tiếp qua loa, giọng điềm tĩnh như đang đọc báo cáo thời tiết: “Phản bội? Không. Đây không phải phản bội. Đây là… nâng cấp. Quý vị sắp trở thành một phần của thứ vĩ đại hơn.”
Isabelle Chevalier hét lên, giọng run rẩy: “Chúng ta sẽ giết ngươi! Ngươi không thoát được đâu!”
“Thứ lỗi, nhưng quý vị giờ đang bị khóa trong phòng với hệ thống UV có thể kích hoạt bất cứ lúc nào. Nếu ta bật công tắc, quý vị sẽ thành tro trong năm giây. Vậy nên…”
Frost dừng lại ba giây. Im lặng căng thẳng. Mười hai trưởng lão đứng im như tượng đá, không ai dám cử động.
Rồi Frost nói tiếp, giọng lạnh như băng: “…im miệng, và lên xe nhé.”
Quinn và Mercury bước vào phòng hội nghị, theo sau là tám vampire to con mặc vest đen – đội hành quyết của Frost. Mercury mỉm cười ngọt ngào – nụ cười như đường mật pha thuốc độc. “Xin chào các trưởng lão. Em là Mercury. Anh Quinn và em sẽ hướng dẫn quý vị ra xe. Xin quý vị hợp tác.”
Eli Damaskinos nhìn Mercury với ánh mắt lạnh lùng. “Các ngươi biết mình đang làm gì không? Chúng ta là La Mesa. Chúng ta kiểm soát mọi thứ trong thành phố này. Nếu chúng ta chết, toàn bộ hệ thống sẽ sụp đổ.”
Mercury gật đầu. “Em biết. Cậu Minh đã giải thích rất chi tiết. Nhưng thưa trưởng lão, anh Frost có nói một câu thế này.”
Eli cau mày. “Nói gì?”
Mercury mỉm cười rạng rỡ. “Anh Frost đếch quan tâm.”