Chương 21: Blade 20 (FBI Đột Kích)
Một tuần sau, FBI xác nhận: “Blade đang ở warehouse số 97. Cùng hai người khác. Họ có vũ khí. Súng. Kiếm. Đạn.”
FBI báo cáo lên Congressman Michael Davidson – người đã được Frost mua. Davidson ra lệnh: “Chuẩn bị đột kích. Blade là nghi phạm thảm sát. Cần năm mươi cảnh sát, SWAT, trực thăng, xe bọc thép. Không để hắn chạy thoát.”
—
Ngày 20 tháng 4, 1998.
4:30 AM.
Bóng tối vẫn còn bao trùm khu công nghiệp East LA. Không có ánh đèn đường. Chỉ có tiếng gió rít qua những tòa nhà bỏ hoang.
Năm mươi cảnh sát và hai mươi SWAT di chuyển trong im lặng. Họ mặc áo giáp đen, mang súng trường M16, đeo kính nhìn đêm. Từng bước chân đều được tính toán.
Warehouse số 97 nằm giữa khu công nghiệp. Tòa nhà bê tông cũ kỹ, ba tầng, cửa sổ vỡ nát, tường bong tróc.
Trên trời, tiếng rotor trực thăng cắt không khí. Hai chiếc UH-60 Black Hawk bay vòng quanh, đèn pha chiếu xuống. Bên dưới, ba xe bọc thép Bearcat chặn mọi lối ra.
Chỉ huy SWAT – Captain Rodriguez – nói vào bộ đàm: “Alpha team, chiếm cửa trước. Bravo team, cửa sau. Charlie team, cửa bên hông. Delta team, sẵn sàng hỗ trợ. Khi tôi ra hiệu, tiến vào.”
“Copy.”
Rodriguez nhìn đồng hồ. 4:55 AM. “Năm phút nữa.”
—
Bên trong warehouse, Blade nằm trên tấm nệm mỏng, áo da đen vẫn mặc trên người. hắn không ngủ sâu. Không bao giờ ngủ sâu.
Whistler nằm trên chiếc giường cũ kỹ bên cạnh, tay đặt súng shotgun ngay cạnh gối. Karen ngủ trong góc xa, cuộn mình trong chiếc áo khoác.
Blade mở mắt. hắn nghe thấy gì đó. Tiếng rotor trực thăng.
Blade ngồi bật dậy, tay túm kiếm bạc. “Whistler.”
Whistler tỉnh giấc ngay lập tức, túm súng. “Sao?”
“Trực thăng.”
Whistler lắng nghe. Tiếng rotor ngày càng gần.
“Tồi rồi,” Whistler thở. “Họ tìm thấy chúng ta rồi.”
Karen tỉnh giấc, nhìn hai người. “Chuyện gì vậy?”
Blade bước tới cửa sổ, nhìn ra ngoài. Đèn pha từ trực thăng chiếu xuống, sáng như ban ngày. Hàng chục cảnh sát đang bao vây warehouse. Xe bọc thép chặn đường. SWAT mặc áo giáp đen, súng trường trong tay.
“Cảnh sát,” Blade nói lạnh lùng.
Karen nhảy dựng. “Bao nhiêu người?”
“Rất nhiều.”
Whistler nhìn ra cửa sổ, thở dài. “Năm mươi. Có thể hơn. SWAT. Trực thăng. Xe bọc thép. Họ đến để bắt chúng ta.”
Karen tái mặt. “Họ nghĩ chúng ta là tội phạm.”
“Chúng ta là tội phạm,” Blade nói. “Trong mắt họ.”
—
5:00 AM đúng.
Loa phát thanh từ xe cảnh sát vang lên, tiếng nói đều đặn, lạnh lùng: “BLADE! RA NGOÀI, GIƠ TAY LÊN! ANH BỊ BẮT VÌ TỘI GIẾT NGƯỜI! KHÔNG CÓ LỐI THOÁT!”
Bên trong, Whistler nhìn Blade. “Họ biết chúng ta ở đây rồi.”
Blade mặc tiếp áo da, kiểm tra kiếm bạc, kiểm tra súng. “Chuẩn bị chiến đấu.”
“Không!” Karen kêu lên. “Đó là cảnh sát! Nếu chúng ta bắn, chúng ta sẽ thành tội phạm thật sự!”
Blade quay lại nhìn Karen, giọng lạnh như băng: “Chúng ta đã là tội phạm rồi. Còn họ…” hắn nhìn ra ngoài, mắt sáng lên một thứ ánh sáng nguy hiểm, “họ đã bị ma cà rồng thao túng. Họ không biết sự thật.”
Whistler đứng lên, kiểm tra shotgun. Ông ta nhìn Karen rồi quay sang Blade. “Nếu chúng ta chống trả, sẽ có người chết. Người vô tội.”
“Vậy chúng ta làm gì?”
Whistler không trả lời. Ông ta bước tới bảng điều khiển ẩn dưới sàn nhà, lật mở. Đó là hệ thống tự hủy – những quả bom C4 được cài đặt ở các điểm chiến lược trong warehouse.
“Ta sẽ tranh thủ thời gian,” Whistler nói, giọng trầm. “Blade, cậu phải sống sót. Cậu là người duy nhất có thể ngăn chặn âm mưu của Frost.”
Karen nhìn ông già, mắt mở to. “Ông định làm gì?”
Loa phát thanh vang lên lần nữa: “BLADE! ĐÂY LÀ LẦN CẢNH BÁO CUỐI CÙNG! RA NGOÀI, GIƠ TAY LÊN, HOẶC CHÚNG TÔI SẼ TIẾN VÀO!”
Không có phản hồi.
Captain Rodriguez nói vào bộ đàm: “Alpha team, sẵn sàng ném lựu đạn cay. Bravo, Charlie, chuẩn bị xông vào sau ba giây.”
“Copy.”
Rodriguez đếm: “Ba… hai… một… Ném!”
BÙM! BÙM! BÙM!
Ba lựu đạn cay bay qua cửa sổ, rơi xuống sàn warehouse.
PSSSSHHHHH!
Khói trắng bốc lên dày đặc, lan tràn khắp không gian.
Blade ho khan, mắt cay xè. Whistler che miệng, lùi lại. Karen quỳ xuống, ho không ngừng.
“Karen!” Whistler hét. “Ra ngoài đầu hàng! Ngay bây giờ!”
Karen nhìn ông ta, mắt đỏ hoe vì khói. “Nhưng…”
“ĐI!”
Karen do dự một giây, rồi bước loạng choạng về phía cửa, tay giơ cao, ho khan. “Đừng bắn! Tôi đầu hàng!”
Cửa warehouse mở toang. “RA NGOÀI! TAY LÊN!”
Karen bước ra, tay giơ cao. Ánh đèn pha từ trực thăng chiếu thẳng vào mặt cô ta.
Năm SWAT lao tới. “QUỲ XUỐNG! TAY SAU ĐẦU!”
Karen quỳ xuống. SWAT đè cô ta xuống đất, bụng chạm sàn bê tông lạnh. Còng tay kim loại khóa chặt.
“Secure one!” SWAT báo qua bộ đàm.
—
Trong warehouse, Whistler nhìn Blade qua làn khói trắng mờ ảo. “Blade, cậu phải đi. Đi ngay!”
“Không!” Blade lắc đầu. “Tôi không bỏ lại ông!”
Whistler cười nhạt. “Cậu sẽ không bỏ lại ta đâu. Ta sẽ tranh thủ thời gian cho cậu.”
Ông ta nhấn nút đầu tiên trên bảng điều khiển. Đèn đỏ sáng lên.
“Hệ thống tự hủy đã được kích hoạt,” Whistler nói. “Ba phút. Bom sẽ nổ ở khu vực phía đông, tạo lối thoát cho cậu.”
“Whistler…”
“ĐI!”
Blade nhìn ông già lần cuối, rồi quay đi, chạy về phía cửa sau.
—
SWAT tiến vào warehouse. Họ mang mặt nạ phòng độc, súng giương cao.
“Team Alpha, tiến vào!”
Sáu SWAT bước vào làn khói trắng. Họ nhìn thấy Whistler – ông già đứng giữa warehouse, shotgun trong tay, mặt bình tĩnh.
“DROP YOUR WEAPON! NOW!”
Whistler không tuân lệnh. Ông ta giơ súng lên.
Đùng! Đùng! Đùng!
Ba phát đạn shotgun nổ. Một SWAT bị bắn trúng vai, ngã xuống. Hai người khác lùi lại.
“FIRE! FIRE!”
Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng!
Năm phát đạn bắn về phía Whistler. Nhưng Whistler đã lăn sang bên phải, ẩn sau một cột thép. Ông ta nhấn nút thứ hai trên remote điều khiển trong túi áo.
BÙM!
Vụ nổ đầu tiên vang lên từ phía đông warehouse. Lửa bùng lên, mảnh vỡ bay tứ tung.
“EXPLOSION! EAST SIDE!” SWAT hét vào bộ đàm.
BÙM! BÙM!
Hai vụ nổ nữa. Tường phía đông sụp đổ.
Captain Rodriguez nói vào bộ đàm: “All units, fall back! FALL BACK! Có bom!”
Nhưng đã muộn. SWAT bên trong warehouse chạy về phía cửa.
Whistler bước ra khỏi cột thép, shotgun giương lên.
Đùng! Đùng!
Hai phát nữa. Một SWAT bị bắn trúng chân, ngã xuống.
“TAKE HIM DOWN!”
Mười phát đạn bắn về phía Whistler.
Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng!
Năm phát trúng ngực ông ta. Ba phát trúng vai. Hai phát trúng bụng.
Whistler ngã quỳ xuống, máu chảy từ miệng. Shotgun rơi xuống sàn.
“Target down! Target down!” SWAT hét.
—
Blade chạy qua lối thoát phía đông – nơi tường đã sụp đổ. hắn nhảy qua đống đổ nát, lăn xuống con hẻm tối.
Phía sau, tiếng còi cảnh sát vang lên. “BLADE ĐÃ THOÁT! PHÍA ĐÔNG! PHÍA ĐÔNG!”
Ba xe SWAT lao về phía đông.
Blade chạy. Chạy nhanh. Chạy như gió.
Nhưng họ đuổi theo.
Đùng! Đùng! Đùng!
Ba phát đạn bắn về phía Blade. Một phát trúng vai hắn. Máu chảy.
Blade rên lên, nhưng vẫn chạy.
Đùng! Đùng! Đùng! Đùng!
Bốn phát nữa. Hai phát trúng lưng.
Blade loạng choạng, ngã xuống đất.
Mười SWAT lao tới, súng chĩa vào đầu Blade. “DONT MOVE! ĐỪNG ĐỘNG ĐẬY!”
Blade nằm sấp, máu chảy ướt đẫm áo da. hắn thở khò khè.
Năm SWAT đè hắn xuống. Còng tay kim loại đặc biệt – loại dùng để giam tội phạm cực kỳ nguy hiểm – khóa chặt cổ tay Blade.
“Secure target!” SWAT báo qua bộ đàm. “Blade bị bắt. Repeat: Blade bị bắt.”
Captain Rodriguez đứng bên ngoài warehouse, nói vào bộ đàm: “Tốt. Đưa hắn ra xe. Đưa hai người kia đi luôn. Triệu tập phòng thí nghiệm FBI. Kiểm tra vũ khí. Kiểm tra hiện trường. Tôi muốn mọi bằng chứng.”
“Copy.”
—
SWAT kéo Blade ra khỏi warehouse. Blade bị còng tay sau lưng, mặt dính đất, tóc rối bù. Hai SWAT giữ chặt hai vai, kéo lê hắn ra xe bọc thép.
Phóng viên đã có mặt. Máy quay phim ghi lại toàn bộ: Blade bị bắt, mặt đầy bụi, mắt lạnh lùng nhưng bất lực.
Trên trời, trực thăng bay vòng, phát sóng trực tiếp.
Trên tất cả các kênh truyền hình, dòng chữ chạy:
“NÓNG: FBI BẮT ĐƯỢC NGHI PHẠM THẢM SÁT SÀN NHẢY”
“Blade – tên thật chưa rõ – đã bị bắt sáng nay tại warehouse ở East LA. Nghi phạm bị cáo buộc giết 30 người trong vụ thảm sát sàn nhảy hồi tháng 2. FBI cho biết Blade vũ trang với súng, kiếm, và đạn đặc biệt. Nghi phạm đã chống trả nhưng cuối cùng bị bắt sau khi bị bắn đạn gây mê. Hai đồng phạm cũng bị bắt. Vụ án đang được điều tra.”
—
Trong văn phòng tầng 50, Minh ngồi nhìn TV.
Trên màn hình: SWAT đẩy Blade vào xe bọc thép. Cảnh sát bao vây. Trực thăng bay lượn. Phóng viên la ó.
Minh tắt TV. Thở dài.
Quinn cười nhe nanh. “Mày làm được đấy.”
Mercury nhìn Minh, liếm khóe môi. “Chúc mừng cưng.” Sau đó nói nhỏ “tối nay muốn thưởng không?”
Frost tay cầm ly rượu vang đỏ. Mắt lóe lên màu vàng.
“Mày đã thành công,” Frost nói. “Blade bị bắt. FBI nghĩ hắn là kẻ thảm sát. Toàn bộ hệ thống pháp luật Mỹ đang chống lại hắn.”
Minh gật đầu, giọng mệt mỏi. “Vậy là xong.”
“Chưa xong,” Frost nói, mắt nhìn chằm chằm vào Minh. “Có Blade, tao nghĩ nên bàn tới chuyện nghi lễ rồi.”
—
Frost trải bản đồ cổ lên bàn gỗ đen bóng loáng. Ánh đèn từ trần nhà chiếu xuống, làm lộ rõ những đường nét khắc tinh xảo trên tờ giấy da thú đã ngả màu vàng ố. Hình vẽ một tế đàn hình trụ tròn với mười hai vị trí xung quanh, giữa là một biểu tượng lạ. Chữ viết bằng tiếng Sumeria.
Minh đứng bên cạnh, tay cầm tách cà phê đã nguội. Anh nhìn bản đồ với vẻ mặt như đang xem phim Marvel rẻ tiền.
“Tao đã giải xong văn tự cổ,” Frost nói, ngón tay gõ nhẹ lên bản đồ. “Đúng như mày đã tiên tri: Đây là nghi lễ La Magra – triệu hồi thần máu. Cần mười hai vampire thuần huyết làm tế phẩm, và máu của Daywalker.”
Minh nhấp một ngụm cà phê nguội, cau mày. “Tao đã tiên tri trước rồi nên không có gì ngạc nhiên.” Anh đặt tách cà phê xuống bàn. “Tao chỉ muốn hỏi mày: Mày vẫn muốn giữ nguyên ý định là lấy toàn bộ hội đồng La Mesa làm vật tế?”
“Đúng.” Frost gật đầu. “Chúng ta phải đánh úp, bắt sống cả mười hai người cùng lúc. Nếu để một người thoát, nghi lễ sẽ thất bại.”
Minh thở dài. Anh nhìn Frost với ánh mắt như đang nhìn một đứa trẻ mẫu giáo vừa tuyên bố sẽ đào hầm xuyên Trái Đất.
“Mày nghe tao nói này.” Minh giơ tay lên. “Hội đồng La Mesa nắm giữ toàn bộ đầu não kinh tế cho vampire. Bao gồm cả sự sung túc của mày – Frost. Mày hiểu không? Penthouse này mày đang đứng, Blood Club mày đang chơi, tiền mày đang tiêu… tất cả đều từ đâu?”
Frost nhìn Minh, chưa trả lời.
“Từ hệ thống.” Minh chỉ tay ra cửa sổ, hướng về thành phố Los Angeles sáng rực bên ngoài. “Hội đồng La Mesa sở hữu ngân hàng, công ty bất động sản, casino, nhà hàng, khách sạn… Chúng rửa tiền, chúng đầu tư, chúng quản lý. Và mày – Frost – mày chỉ là một trong những người được hưởng lợi từ hệ thống đó thôi.”
Frost cau mày.
“Nếu mày tiêu diệt hội đồng,” Minh nói chậm rãi, từng chữ một, “mày sẽ gây ra một mớ hỗn loạn khủng khiếp. Không có người tiếp quản. Không có ai biết mật khẩu tài khoản ngân hàng. Không có ai biết danh sách tài sản. Không có ai biết các thỏa thuận ngầm với chính phủ, cảnh sát, mafia.”
Minh bước lại gần, nhìn thẳng vào mắt Frost. “Việc tiếp quản tài sản không phải đơn giản là cứ giết rồi lên ngôi. Mày cần giấy tờ pháp lý, mày cần chữ ký, mày cần mã số, mày cần quan hệ. Nếu mày giết hết mười hai người trong một đêm, sáng hôm sau cảnh sát sẽ tới gõ cửa. FBI sẽ điều tra. IRS sẽ đóng băng tài khoản. Luật sư sẽ tranh chấp di sản.”
Frost im lặng. Hắn nhìn bản đồ, rồi nhìn Minh.
“Và còn mạng lưới quan hệ,” Minh tiếp tục. “Mỗi trưởng lão trong La Mesa có ít nhất năm mươi năm xây dựng mối quan hệ với con người. Nghị sĩ, thẩm phán, cảnh sát trưởng, giám đốc ngân hàng… Khi mày giết họ, tất cả mối quan hệ đó sẽ đứt gánh. Con người không trung thành với tổ chức. Con người chỉ trung thành với cá nhân. Khi cá nhân chết, trung thành cũng chết theo.”
Minh ngừng lại, nhìn Frost. “Tóm lại,” anh nói, “tiêu diệt hội đồng La Mesa sẽ dẫn đến việc mất tài sản và một loạt mối quan hệ. Mày có thể trở thành thần máu, nhưng mày sẽ là thần nghèo túng không kể xiết.”
Frost đứng im một lúc lâu. Rồi hắn cười.
“Không quan trọng.”
Minh giật mình. “Cái gì?”
“Không quan trọng.” Frost lặp lại. Mắt hắn lóe lên màu vàng. “Khi tao thành Thần Máu, mọi người sẽ thần phục dưới chân tao. Tao không cần tiền. Tao không cần quan hệ. Tao chỉ cần sức mạnh.”
Minh nhìn Frost như đang nhìn một kẻ mất trí. “Mày nghiêm túc không?”
“Hoàn toàn nghiêm túc.”
Minh xoa mặt. Trong đầu hắn, một giọng nói hét lên: *”Khốn nạn! Thằng say giấc mơ quyền lực! Thằng không biết loài người có truyền thống đánh đổ thần linh nghìn năm rồi!”*
Nhưng anh không nói to. Anh chỉ thở dài, giọng mệt mỏi. “Thôi được. Tao mệt quá rồi.” Anh vẫy tay. “Chết hết đi. Hủy diệt đi. Tao không quan tâm nữa.”