Chương 21: The Witcher ( Đêm Thảm Sát )
Đêm khuya, mưa trút xuống mái ngói mục nát của trạm bưu điện tạo thành một lớp màn âm thanh hỗn loạn. Tiếng rào rạt át đi mọi tiếng động nhỏ, biến màn đêm thành vỏ bọc hoàn hảo cho bất cứ kẻ nào muốn tiếp cận mà không bị phát hiện.
Bên trong, không khí ẩm thấp và nặng nề. Ánh nến yếu ớt chỉ đủ soi rõ những khuôn mặt hốc hác. Băng Sói không còn vẻ ồn ào thường thấy. Giselher, Kayleigh, Asse và Spark chia nhau các góc chết để nghỉ ngơi. Theo quy trình Linh đã rèn, không ai ngủ say hẳn. Kiếm và vũ khí đều đã tuốt trần, đặt ngay tầm tay, sẵn sàng bật dậy chiến đấu trong tích tắc.
Linh ngồi ở góc bàn, kiểm tra lại trang bị lần cuối. Cô lướt mắt qua tấm bản đồ địa hình, tay miết nhẹ lên lưỡi dao găm quân dụng. Bên cạnh là vài quả bom khói tự chế và túi bột vôi – những thứ vũ khí phi truyền thống mà cô chuẩn bị riêng cho những tình huống bất lợi về sức mạnh. Cô biết rõ, trong thế giới này, sơ sẩy một giây là trả giá bằng mạng sống.
Cách đó vài bước, Ciri ngồi bó gối, mắt dán chặt vào ngọn nến đang cháy. Cô bé không thể ngồi yên. Một cảm giác nôn nao khó tả cứ cuộn lên trong bụng – cái cảm giác đặc trưng của dòng máu cổ đại khi tà vật hoặc nguy hiểm cận kề. Trực giác mách bảo cô rằng màn mưa ngoài kia đang che giấu một thứ gì đó rất đáng sợ.
Và trực giác của cô đã đúng.
Leo Bonhart tách mình ra khỏi màn mưa. Hắn đã xuống ngựa từ xa, buộc dây cương ở bìa rừng. Tiếng vó ngựa là thứ âm thanh ngu ngốc nhất trong một cuộc tập kích đêm. Hắn di chuyển bằng chân, lầm lũi và im lặng. Nước mưa chảy ròng ròng trên bộ giáp da, nhưng bước chân hắn đặt xuống bùn lại nhẹ bẫng, kiểm soát trọng lực một cách hoàn hảo.
Đến gần phạm vi trạm bưu điện, Bonhart đột ngột dừng lại. Hắn không nhìn thấy kẻ địch, nhưng hắn nhìn thấy dấu vết.
Mắt hắn nheo lại, quét nhanh qua mặt đất nhão nhoét dưới chân. Kinh nghiệm của một gã thợ săn tiền thưởng lão luyện giúp hắn nhận ra ngay sự bất thường: một sợi dây cước mảnh, căng ngang tầm mắt cá chân, nối vào cụm lon rỗng giấu kín trong bụi cỏ rậm. Cách đó hai bước chân, lớp lá mục trên mặt đất có độ lún không tự nhiên – dấu hiệu của hố chông ngụy trang.
Bonhart nhếch mép. Những cái bẫy này được bố trí rất khôn ngoan, mang hơi hướng quân sự du kích, hoàn toàn khác hẳn kiểu bẫy thú rừng thô sơ mà bọn cướp thường dùng. Kẻ nào đó trong trạm bưu điện này có đầu óc chiến thuật.
Nhưng với Bonhart, thế là chưa đủ.
Hắn dùng mũi kiếm làm điểm tựa, nhẹ nhàng lách người bước qua bẫy mà không làm rung chiếc chuông báo động. Ngay sau đó, hắn đặt chân chệch sang trái, tránh hoàn toàn miệng hố chông ngụy trang. Mọi động tác diễn ra trơn tru, gọn gàng, không một động tác thừa.
Hắn đã lọt qua vòng phòng thủ ngoài cùng. Bonhart siết nhẹ tay kiếm, tiếp tục tiến về phía cửa chính, im lặng như một bóng ma.
Không khí trong trạm bưu điện vốn đã đặc quánh, giờ đây lại càng thêm ngột ngạt như dây đàn căng đến cực hạn. Bất chợt, tiếng kính vỡ loảng xoảng xé toạc sự im lặng. Từ ô cửa sổ mục nát, hai vật thể tròn ủng lăn lông lốc vào giữa sàn nhà, dừng lại ngay dưới ánh nến chập chờn.
Spark là người đầu tiên nhìn thấy. Tiếng hét của cô xé nát màn đêm, một âm thanh chói tai đầy kinh hoàng khiến ai nấy đều lạnh gáy.
Đó là đầu của Mistle và Reef.
Đôi mắt của Mistle vẫn mở trừng trừng, còn khuôn mặt Reef méo mó trong đau đớn. Máu từ hai cái đầu hòa lẫn với nước mưa chảy lênh láng, loang ra sàn gỗ mục, tạo thành một vũng đỏ sẫm ghê rợn.
Cả băng Sói chết lặng. Trong một tích tắc, thời gian như ngừng trôi. Cơn giận dữ bùng lên như ngọn lửa, nhưng song hành với nó là nỗi kinh hoàng tê liệt. Đội hình phòng thủ mà Linh dày công sắp xếp vỡ vụn ngay lập tức. Giselher vốn điềm tĩnh, giờ đây gầm lên một tiếng đau đớn như con thú bị thương. Lý trí của anh ta bị cơn thịnh nộ nuốt chửng khi nhìn thấy những người đồng đội thân thiết bị tàn sát dã man.
Chính vào giây phút định mệnh ấy, khi sự chú ý của tất cả đều dồn vào hai cái đầu lâu trên sàn, cánh cửa chính bị đạp tung.
Rầm!
Cánh cửa gỗ dày vỡ vụn, những mảnh dăm bay tứ tung như đạn bắn. Leo Bonhart lao vào. Không lén lút, không ẩn mình, hắn xông vào như một cơn bão, một con gấu điên cuồng khát máu. Bóng hắn đổ dài, trùm lên tất cả sự tự tin mong manh của đám người trẻ tuổi.
Giselher là người đầu tiên phản ứng. Cơn giận làm mờ mắt, anh lao thẳng về phía gã thợ săn tiền thưởng. Trong đầu Giselher lúc này chỉ còn lại những bài học cận chiến mà Linh đã dạy: Tấn công vào điểm yếu. Nách. Cổ. Dứt khoát. Anh hạ thấp trọng tâm, lưỡi kiếm xé gió nhắm thẳng vào phần nách hở ra của Bonhart, một đòn thế hiểm hóc có thể hạ gục bất kỳ gã lính gác nào.
Nhưng Bonhart không phải lính gác.
Hắn thậm chí không thèm đỡ. Gã thợ săn chỉ đơn giản là xoay người, một chuyển động nhẹ nhàng đến mức thản nhiên. Sống kiếm của hắn vung lên, đập mạnh vào cẳng tay Giselher. Tiếng xương gãy giòn tan vang lên khô khốc. Giselher còn chưa kịp hét lên vì đau đớn, lưỡi kiếm của Bonhart đã lướt qua. Một nhát chém ngọt lịm, gọn gàng và tàn nhẫn. Thủ lĩnh của băng Rats ngã xuống, máu phun trào, kết thúc cuộc đời đầy kiêu hãnh trong chớp mắt.
“Bắn hắn! Spark!” Asse hét lên, lao vào thế chỗ Giselher nhằm câu giờ.
Spark, nước mắt giàn giụa, lùi lại phía sau, tay run rẩy nâng chiếc nỏ lên. Cô cố gắng lấy lại bình tĩnh để ngắm bắn. Asse dũng cảm lao tới, hy vọng sự liều lĩnh của mình sẽ cầm chân được con quái vật kia dù chỉ vài giây.
Nhưng tốc độ của Bonhart vượt xa những gì mắt thường có thể theo kịp. Hắn không lùi, mà tiến thẳng vào Asse. Bàn tay hộ pháp của hắn tóm lấy cổ áo cậu trai trẻ, giật mạnh về phía trước đúng lúc ngón tay Spark bóp cò.
Mũi tên xé gió lao đi, nhưng đích đến không phải là Bonhart. Nó cắm phập vào ngực Asse.
Asse trợn mắt, ngã gục xuống trong vòng tay kẻ thù. Spark chết điếng người, tay cô buông thõng chiếc nỏ. Cô chưa kịp nạp tên lần hai, chưa kịp hét lên tên người bạn mình vừa lỡ tay giết chết, thì một ánh bạc lóe lên. Bonhart rút con dao găm dắt bên hông – con dao quen thuộc của Reef – và phóng đi với một lực kinh hoàng. Con dao cắm ngập vào họng Spark, ghim chặt tiếng nấc nghẹn của cô vào vĩnh cửu.
Trong sự hỗn loạn đẫm máu ấy, Kayleigh vẫn giữ được sự tỉnh táo lạnh lùng nhất. Cậu là người tiếp thu nhanh nhất những kỹ thuật ám sát hiện đại của Linh. Lợi dụng lúc Bonhart vừa phóng dao, Kayleigh từ bóng tối phía sau lao ra. Không tiếng động. Không sát khí. Mục tiêu là thận – điểm yếu chí mạng mà Linh đã chỉ dạy, nơi không có giáp bảo vệ.
Đòn đánh hoàn hảo. Góc độ hoàn hảo. Thời điểm hoàn hảo.
Nhưng Bonhart như có mắt sau lưng.
Hắn không quay đầu lại, chỉ đơn giảngạt kiếm ra sau, gạt phăng mũi kiếm đâm lén, đồng thời đấm thật mạnh. Một cú đấm mang sức nặng ngàn cân, nhanh và mạnh đến mức không khí như bị nén lại. Nắm đấm hắn đập thẳng vào mặt Kayleigh với âm thanh của đá vỡ. Mũi và xương gò má của Kayleigh nát vụn. Cậu bật ngửa ra sau, choáng váng. Bonhart xoay người, túm lấy tóc Kayleigh, nhấc bổng cậu lên như một con búp bê rách nát rồi vung kiếm kết liễu không chút thương xót.
Linh chứng kiến tất cả từ góc phòng. Mọi thứ diễn ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi – vài nhịp tim đập dồn dập. Cô siết chặt thanh kiếm trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.
Cô nhận ra một sai lầm chí mạng trong tính toán của mình.
Những kỹ thuật chiến đấu hiện đại, những đòn thế triệt hạ, những tư duy chiến thuật cô dạy cho băng Rats… tất cả đều rất tốt, rất hiệu quả với người thường. Nhưng Leo Bonhart không phải người thường. Hắn là một ngoại lệ quái đản của thế giới này. Sức mạnh, tốc độ, phản xạ của hắn vượt xa giới hạn sinh học của con người ở thế giới cũ mà cô từng biết. Hắn không chỉ có kỹ năng, hắn còn có bản năng sát thủ được tôi luyện qua hàng ngàn trận chiến đẫm máu. Ba witcher đã chết trên tay hắn không phải là nói suông.
Trước mặt cô không phải là một kiếm sĩ. Đó là một con quái vật đội lốt người, một cỗ máy giết chóc hoàn hảo mà mọi lý thuyết quân sự hiện đại của cô đều trở nên vô nghĩa khi đối đầu trực diện.
Căn phòng ngập mùi máu tanh bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng nổ đục ngầu. Linh không hét lên, không khóc lóc cho những cái chết vừa diễn ra trước mắt. Thay vào đó, cô ném mạnh hai quả cầu đất nung tự chế xuống sàn nhà.
Bụp! Bụp!
Một màn khói trắng dày đặc, cay xè tức thì bùng lên, nuốt chửng lấy không gian chật hẹp, che khuất tầm nhìn của gã thợ săn tiền thưởng. Đây không phải là ma thuật, mà là hóa học – thứ vũ khí mà một kẻ đến từ thế giới trung cổ như Bonhart chưa từng nếm trải.
“Ciri, di chuyển!” Linh gầm lên, giọng cô lạnh tanh như thép nguội.
Lợi dụng khoảnh khắc Bonhart nheo mắt, đồng tử co lại vì làn khói trắng đục ngầu và cay xè, Linh lao vào trước như một mũi tên rời cung. Cô không cầm kiếm bằng hai tay, giương cao đường bệ như các hiệp sĩ phương Bắc thường làm. Thay vào đó, tay phải cô giữ chắc thanh trường kiếm ở thế thủ thấp, trong khi tay trái nắm chặt con dao găm quân dụng theo thế ngược (reverse grip) lưỡi dao ép sát vào cẳng tay. Đây là CQC (Close Quarters Combat) – kỹ thuật cận chiến trong không gian hẹp mà cô đã trui rèn qua hàng trăm giờ tập luyện trong quân ngũ. Ở đó, không có chỗ cho danh dự hay sự hoa mỹ, mọi đòn thế đều bị tước bỏ vẻ hào nhoáng để đổi lấy khả năng sát thương tối đa và tốc độ kết liễu gọn ghẽ nhất.
Bonhart, dù bị hạn chế tầm nhìn bởi màn khói hóa học lạ lẫm, vẫn chứng tỏ vì sao hắn là nỗi khiếp sợ của mọi kiếm sĩ. Chỉ cần nghe tiếng gió rít nhẹ từ bước chân lao tới, hắn đã vung kiếm theo bản năng. Thanh kiếm của gã thợ săn chém một đường bán nguyệt khủng khiếp vào khoảng không trước mặt, lực chém mạnh đến mức tạo ra tiếng xé gió rùng rợn.
Nhưng Linh không đỡ. Cô biết sức vóc của mình không thể so bì với gã khổng lồ này. Thay vào đó, cô trượt người xuống thấp, đầu gối ma sát cháy rát trên sàn gỗ đẫm máu và trơn trượt. Cơ thể cô lướt qua ngay bên dưới lưỡi kiếm tử thần, gần đến mức cô có thể cảm nhận được luồng khí lạnh toát từ thép rèn lướt qua đỉnh đầu. Ngay khi lọt vào vùng “nội vi” – khoảng cách chết người mà các kiếm sĩ trường kiếm thường kiêng kỵ vì khó xoay sở – Linh tung đòn.
Không phải chém, mà là rạch.
Lưỡi dao găm quân dụng sắc lẻm trên tay trái cô xé toạc màn khói, nhắm thẳng vào vùng bẹn, nơi chứa động mạch đùi của Bonhart. Một đường rạch ngọt lịm, tàn nhẫn và chính xác tuyệt đối. Máu tươi tức thì bắn ra thành tia, hòa vào lớp bụi mù mịt tạo nên mùi tanh nồng lợm giọng.
Bonhart gầm gừ, một âm thanh pha trộn giữa sự ngạc nhiên và cơn đau nhói. Lần đầu tiên trong đêm nay, hắn cảm thấy lưỡi hái tử thần chạm vào da thịt mình. Hắn lùi lại một bước loạng choạng, sự lúng túng thoáng hiện lên trong con mắt cá chết vô hồn. Hắn chưa từng gặp lối đánh này: áp sát đến mức ngửi thấy hơi thở của nhau, bỏ qua mọi quy tắc phòng thủ thông thường để đổi lấy một vết thương chí mạng. Lối đánh của Linh tàn nhẫn, tiểu xảo như một con sói cùng đường, nhưng lại kỷ luật và lạnh lùng như một cỗ máy giết chóc được lập trình sẵn.