Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Siêu Cấp Tiên Tôn Ở Đô Thị

Hokage Khôi Lỗi Điều Khiển Sư

Tháng 1 18, 2025
Chương 484. Thần Ma ở trong lòng Chương 483. Hỏng bét
trong-doi-manh-nhat-deu-se-chet.jpg

Trong Đội Mạnh Nhất Đều Sẽ Chết

Tháng 2 1, 2025
Chương 562. Thế giới đỉnh phong Chương 561. Ta có thể
ma-cung-huyet-anh-vu-minh-dao-di-the-hanh-trinh

Ma Cung Huyết Ảnh: Vu Minh Dao Dị Thế Hành Trình

Tháng mười một 11, 2025
Chương 333: Đại kết cục. Chương 332: Dạ Phong tiêu tán.
thon-thien-ma-dao-quyet.jpg

Thôn Thiên Ma Đạo Quyết

Tháng 1 15, 2026
Chương 845: Giết Thần Vương Chương 844: Hữu vô, vô địch!
ta-la-phia-sau-man-lao-dai.jpg

Ta Là Phía Sau Màn Lão Đại

Tháng 2 23, 2025
Chương 841. Phiên ngoại thiên: Mạc Tiểu Tân vực ngoại đào vong hành trình (2) Chương 840. Phiên ngoại thiên: Mạc Tiểu Tân vực ngoại đào vong hành trình (1)
cuu-tieu-can-khon-quyet.jpg

Cửu Tiêu Càn Khôn Quyết

Tháng 2 9, 2026
Chương 1057: Tiêu diệt Vạn Phương tông Chương 1056: Thành lập Diệt Ma liên minh
2a9690c2d26cc6133a59847b1561d2c8

Bắt Đầu Đánh Dấu Chí Tôn Tu Vi, Thành Lập Tuyệt Thế Tông Môn

Tháng 1 15, 2025
Chương 61. Đại kết cục! Chương 60. Loạn động thế gian!
tong-man-nguoi-vua-xuyen-qua-ravel-tu-hon.jpg

Tổng Mạn: Người Vừa Xuyên Qua, Ravel Từ Hôn

Tháng 1 15, 2026
Chương 31: Longinus chủ kí sinh Chương 30: Hạ diễm hợp tác, Azazel tâm động
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 20: The Witcher ( Bóng Tối Giáng Xuống )
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 20: The Witcher ( Bóng Tối Giáng Xuống )

Đúng lúc đám kền kền định lao vào xâu xé con mồi, một tiếng xoảng lớn vang lên từ phía bóng tối gần đó. Ai đó đã vô tình xô ngã một vật gì đó.

“Ai? Bước ra đây!” Bonhart quát lớn, ánh mắt sắc lẹm quét về phía tiếng động.

Trong bóng tối, Reef nhận ra mình đã sơ suất. Cậu biết không thể cứu Mistle lúc này, và nếu ở lại, cả hai sẽ cùng chết. Nghiến răng nén nước mắt, Reef quay đầu bỏ chạy thục mạng vào màn đêm.

Bonhart nheo mắt, kinh nghiệm của một thợ săn tiền thưởng cho hắn biết kẻ đó có thể là đồng bọn của con bé này. Hắn liếc nhìn Mistle đang rũ rượi như tàu lá héo, rồi hất mạnh cô về phía đám trai làng đang chực chờ.

“Nó là của tụi bây,” hắn gầm gừ rồi rút kiếm, lao vút đi trong đêm tối, đuổi theo bóng dáng của Reef đang khuất dần.

Bóng tối nuốt chửng lấy Reef khi cậu lao đi như một mũi tên xé gió, bỏ lại sau lưng tiếng cười man rợ của đám dân làng và hình ảnh kinh hoàng về Mistle. Cậu không dám ngoái lại, chỉ biết cắm đầu chạy, từng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung, hòa lẫn với tiếng gió rít bên tai.

Reef, thành viên của băng Sói, sau khi được Linh huấn luyện, đã đạt đến khả năng di chuyển linh hoạt đến mức khó tin. Cậu lớn lên từ những con hẻm chật hẹp, những mái nhà san sát của các thành phố lớn, nơi cơ thể cậu đã được tôi luyện để trở thành một bậc thầy của nghệ thuật leo trèo và nhào lộn. Trong tâm trí Reef lúc này, bản đồ địa hình tự động vẽ ra những đường chạy tối ưu nhất. Cậu lướt qua những vũng bùn lầy lội, mượn đà từ một đống rơm khô để tung người bay qua hàng rào gỗ mục nát mà không làm giảm tốc độ dù chỉ một nhịp. Đôi chân cậu chạm đất nhẹ nhàng, rồi lập tức bật nảy lên, bám vào mép của một chiếc xe bò đang đỗ ven đường để phóng vút qua đầu những con ngỗng đang ngủ say.

Tuy nhiên, kỹ năng thượng thừa ấy lại đang gặp phải một khắc tinh lớn: địa thế của ngôi làng Jehosaphat này quá đỗi nghèo nàn.

Không có những dãy nhà cao tầng để cậu leo lên mái tẩu thoát, không có những con hẻm chằng chịt như mê cung để cắt đuôi kẻ thù, cũng chẳng có những gờ tường đá vững chãi để bám víu. Ngôi làng chỉ là những túp lều tranh thấp lè tè nằm trơ trọi, những bức tường đất nung bở bục và những khoảng sân rộng thênh thang không có chỗ ẩn nấp. Reef như một con cá kình bị ném vào vũng nước cạn, mọi kỹ thuật parkour điêu luyện của cậu trở nên thừa thãi khi không có điểm tựa để thi triển. Cậu buộc phải chạy trên mặt đất bằng phẳng, nơi mà tốc độ thuần túy là thứ duy nhất quyết định sự sống còn.

Và ngay phía sau, tử thần đang đuổi theo sát nút.

Leo Bonhart, dù vừa trải qua một trận đấu căng thẳng và tốn sức với Mistle, vẫn cho thấy hắn là một con quái vật thực thụ về thể lực. Hơi thở của gã thợ săn đã trở nên nặng nhọc, khò khè như tiếng ống bễ lò rèn, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm lớp áo giáp lót bên trong, nhưng đôi chân dài ngoằng của hắn vẫn sải những bước chạy kinh hoàng. Hắn không cần sự hoa mỹ hay kỹ thuật né tránh như Reef. Khi Reef lướt qua một hàng rào, Bonhart lao tới húc đổ nó bằng vai như một con bò mộng điên cuồng. Khi Reef lách qua những đống củi, Bonhart đạp tung chúng sang hai bên, mở một đường thẳng tắp để truy đuổi.

Khoảng cách giữa hai người cứ thế co giãn trong sự căng thẳng tột độ. Có những lúc Reef tưởng như đã bỏ xa được gã già khú đế kia nhờ một cú rẽ ngoặt thông minh qua chuồng ngựa, nhưng chỉ vài giây sau, tiếng bước chân thình thịch nặng trịch lại vang lên ngay sau gáy, đều đặn và tàn nhẫn như tiếng gõ cửa của định mệnh.

Càng chạy xa khỏi trung tâm làng, Reef càng cảm thấy phổi mình nóng rát như bị lửa đốt. Sự sợ hãi đang bào mòn sức lực của cậu nhanh hơn cả sự vận động cơ bắp. Cậu là một đứa trẻ của đường phố, quen với những cuộc bứt tốc ngắn để trốn lính canh, chứ không phải là một vận động viên chạy đường trường. Trong khi đó, Bonhart lại là một kẻ săn người lão luyện. Hắn biết cách điều tiết nhịp thở, biết cách duy trì áp lực để con mồi tự vắt kiệt sức mình. Sự mệt mỏi của hắn bị lu mờ bởi cơn khát máu và sự hưng phấn bệnh hoạn khi nhìn thấy con mồi đang dần đuối sức.

Ra đến bìa làng, nơi chỉ còn là những cánh đồng hoang vu trải dài trong đêm tối, lợi thế địa hình của Reef hoàn toàn biến mất. Không còn gì để leo, không còn gì để nhảy. Chỉ còn là cuộc đua về sức bền. Reef cắn răng, cố gắng ép đôi chân tê cứng hoạt động, nhưng bóng đen khổng lồ của Bonhart ngày càng lớn dần, phủ trùm lên hy vọng trốn thoát mong manh của cậu. Gã thợ săn già nua nhưng dai sức như một con sói già tinh quái, đang từng bước, từng bước thu hẹp khoảng cách, biến cuộc rượt đuổi trở thành một màn tra tấn tinh thần khủng khiếp trước khi đòn kết liễu được tung ra.

Cánh rừng đen thẫm hiện ra trước mắt như một bức tường thành cứu rỗi, nhưng đôi chân Reef đã phản bội cậu. Ngay tại ranh giới giữa đồng cỏ hoang vu và những tán cây rậm rạp đầu tiên, một bàn tay sắt thép lạnh lẽo đã chộp lấy vai cậu, giật ngược lại với sức mạnh của một con gấu. Cú giật mạnh đến nỗi cả thân người Reef bay lên không trung rồi đập mạnh xuống nền đất cứng đầy sỏi đá.

Bonhart đã bắt kịp. Hắn đứng đó, sừng sững như một tòa tháp đổ bóng xuống con mồi, lồng ngực phập phồng dữ dội nhưng ánh mắt thì sắc lạnh và tàn độc hơn bao giờ hết.

Reef nằm ngửa, thở dốc, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao mà lòng nguội lạnh. Cậu biết mình đã hết đường chạy. Trong khoảnh khắc đối diện với tử thần, nỗi sợ hãi bỗng dưng tan biến, nhường chỗ cho một sự bình thản kỳ lạ. Cậu nhớ đến Giselher, đến Mistle, đến những người anh em trong băng Sói. Nếu bị bắt sống, những ngón đòn tra tấn của gã thợ săn này sẽ khiến cậu phun ra tất cả. Không, cậu không thể phản bội họ.

Với chút sức tàn cuối cùng, Reef rút con dao găm bên hông. Không phải để tấn công gã khổng lồ kia, mà là để tự giải thoát. Lưỡi dao lạnh toát kề vào cổ họng, một đường cắt dứt khoát, máu tươi phun ra thành dòng

“Chó đẻ,” Bonhart rít lên qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc sự khinh miệt. “Mày nghĩ chết là xong sao?”

Reef lủng lẳng trên tay hắn, chân không chạm đất. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, cậu dồn hết chút sinh lực còn sót lại vào nắm đấm tay phải, tung một cú đấm thẳng vào mặt gã thợ săn.

Bonhart thậm chí chẳng buồn né tránh hay đỡ đòn. Hắn đứng yên, để mặc nắm đấm yếu ớt kia chạm vào má mình. Đối với một kẻ đã kinh qua trăm trận tử chiến như hắn, cú đấm của một thằng nhóc sắp chết chỉ như một cái vuốt ve, nhẹ tựa lông hồng, chẳng khác nào gãi ngứa. Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười khinh bỉ, định mở miệng chế giễu sự kháng cự vô vọng này.

Nhưng nụ cười ấy vụt tắt ngay tức khắc.

Phập!

Một tiếng động nhỏ nhưng sắc lẹm vang lên. Từ trong ống tay áo của cánh tay vừa tung cú đấm “bất lực” kia, một mũi tên ám khí nhỏ xíu, đen trũi lao vút ra ở cự ly không thể né tránh. Nó cắm phập vào hốc mắt trái của Bonhart.

Tiếng gầm của gã thợ săn xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Hắn buông Reef rơi xuống đất, hai tay ôm lấy mặt, lảo đảo lùi lại phía sau. Cơn đau thấu óc cùng cảm giác tê dại lan tỏa nhanh chóng báo hiệu chất độc đang ngấm vào máu. Nhưng kinh nghiệm của một kẻ sống bằng nghề giết chóc đã cứu hắn một bàn thua trông thấy. Bonhart không hoảng loạn. Hắn biết giữ mạng quan trọng hơn giữ mắt. Với một sự tàn nhẫn lạnh lùng đến rợn người, hắn thò tay vào hốc mắt, giật phăng mũi tên cùng con mắt bị thương ra ngoài, máu tươi tuôn xối xả.

Hắn lập tức lôi bầu rượu mạnh bên hông dội thẳng vào vết thương hở miệng để rửa trôi chất độc, rồi nuốt vội mấy viên thuốc giải độc luôn mang theo bên mình. Cả người hắn run lên bần bật vì đau đớn và giận dữ.

Khi cơn đau tạm lắng xuống, chỉ còn lại cơn thịnh nộ điên cuồng. Con mắt còn lại của Bonhart đỏ ngầu như máu, nhìn chằm chằm vào Reef đang nằm dưới đất. Hắn lao tới, tung một cú đạp sấm sét vào lồng ngực cậu bé.

Rắc!

Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên khô khốc. Cú đạp mạnh đến mức lồng ngực Reef lõm xuống, phổi bị ép nát. Máu tươi trào ra khỏi miệng cậu, ộc xuống cằm và cổ áo. Nhưng kỳ lạ thay, trên khuôn mặt đẫm máu và bùn đất ấy lại nở một nụ cười. Một nụ cười méo mó nhưng đầy mãn nguyện. Cậu đã làm được. Cậu đã để lại một vết sẹo vĩnh viễn trên người gã quái vật này. Ánh sáng trong mắt Reef mờ dần, nụ cười đông cứng lại, và rồi cậu trút hơi thở cuối cùng, nằm im lìm trên nền đất lạnh.

Đúng lúc Bonhart đang đứng thở hồng hộc bên xác chết, cố gắng kìm nén cơn đau từ hốc mắt trống hoác, thì tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ phía con đường mòn dẫn về làng.

Một kỵ sĩ xuất hiện trong đêm tối, và khi ánh trăng lướt qua, gã giật thót mình ghìm cương ngựa lại. Đó là Hotsporn. Sau thất bại trong việc thuyết phục Ciri đi cùng, gã quý tộc trẻ tuổi đang cưỡi ngựa quay trở lại làng Jehosaphat trong nỗi thất vọng ê chề. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người gã đông cứng lại: Một gã đàn ông khổng lồ, mặt mũi đầm đìa máu với một hốc mắt trống rỗng, đang đứng bên cạnh xác chết nát bấy của một thành viên băng Sói.

Bonhart, với bản năng sát thủ nhạy bén, lập tức quay phắt lại. Con mắt độc nhất còn lại của hắn quét qua Hotsporn, bắt gặp vẻ kinh hoàng và sự nhận biết trong ánh mắt gã kỵ sĩ. Hắn biết ngay kẻ này không phải là người qua đường vô tội.

“Đứng lại!” Bonhart gầm lên, giọng nói mang theo uy lực chết chóc khiến con ngựa của Hotsporn hí vang sợ hãi.

Hotsporn run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Gã nhận ra sự nguy hiểm tột độ toát ra từ gã đàn ông kia. Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ, lấn át mọi danh dự hay lòng trung thành. Gã biết nếu không nói gì đó có giá trị, cái xác tiếp theo nằm dưới đất sẽ là chính mình.

“Mày biết nó, đúng không?” – Bonhart gằn giọng.

“Tôi… tôi biết hắn!” Hotsporn lắp bắp, chỉ tay vào cái xác của Reef. “Hắn là thành viên của băng Sói! Bọn Wolfs!”

Bonhart bước tới gần, tay vẫn lăm lăm thanh kiếm, máu từ mắt vẫn nhỏ giọt xuống ngực áo. Hắn nhìn xoáy vào Hotsporn, hỏi một câu ngắn gọn nhưng lạnh lẽo:

“Giờ chúng ở đâu?”

Hotsporn nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Gã không dám nhìn vào cái hốc mắt đáng sợ kia, chỉ dám cúi gằm mặt xuống yên ngựa, lí nhí thốt ra lời khai định mệnh:

“Ở bưu điện… Chúng đang ở trạm bưu điện.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cho-the-gioi-mang-den-mot-chut-viec-vui.jpg
Cho Thế Giới Mang Đến Một Chút Việc Vui
Tháng 1 10, 2026
vo-tan-han-dong-doanh-dia-cua-ta-vo-han-thang-cap
Vô Tận Hàn Đông: Doanh Địa Của Ta Vô Hạn Thăng Cấp
Tháng 2 5, 2026
nguoi-o-conan-nhung-la-ace-attorney.jpg
Người Ở Conan, Nhưng Là Ace Attorney
Tháng 1 12, 2026
han-mon-kieu-si
Hàn Môn Kiêu Sĩ
Tháng mười một 9, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP