Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cau-tha-den-thanh-nhan-ta-lai-bi-lo-ra.jpg

Cẩu Thả Đến Thánh Nhân Ta Lại Bị Lộ Ra

Tháng 4 22, 2025
Chương 292. (tạm chớ đặt mua) phiên ngoại bảy mươi mốt Chương 291. (tạm thời chưa có đặt mua) phiên ngoại bảy mươi
dai-ha-bat-hoang-tu-co-the-trieu-hoan-vo-hiep-nhan-vat

Đại Hạ Bát Hoàng Tử, Có Thể Triệu Hoán Võ Hiệp Nhân Vật

Tháng 12 4, 2025
Chương 170: Siêu thoát tân sinh, tinh hải cái nôi (đại kết cục) Chương 169: Một tay trấn thiên
do-kiep-chi-vuong.jpg

Độ Kiếp Chi Vương

Tháng 1 22, 2025
Chương 1308. Hết phim Chương 1307. Khoa học phần cuối
566ba0d36210932eaf5a683d2d2134de

Bảo Hộ Bên Ta Tộc Trưởng

Tháng 1 15, 2025
Chương 165. Đại kết cục Chương 164. Chúa Tể Bàn cái chết!
linh-khi-khoi-phuc-ta-that-vo-dich-khong-muon-sua-ta.jpg

Linh Khí Khôi Phục: Ta Thật Vô Địch, Không Muốn Sữa Ta

Tháng 1 18, 2025
Chương 113. Nữ đế phẫn nộ Chương 112. Một kích mất mạng, Boss sát thủ
tieu-dao-tieu-thu-sinh.jpg

Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Tháng 1 26, 2025
Chương 1197. 【 phiên ngoại 】 Triệu Cơ phần Chương Khâu cuối cùng 【 đại kết cục 】
bien-lua-trong-sinh-mot-bai-san-nhay-mac-ha-kinh-diem-toan-truong.jpg

Biển Lửa Trọng Sinh, Một Bài Sàn Nhảy Mạc Hà Kinh Diễm Toàn Trường

Tháng 1 17, 2025
Chương 780. Đại kết cục Chương 779. Mời rượu
ta-ro-rang-la-luyen-vo-the-nao-bien-thanh-than-thong.jpg

Ta Rõ Ràng Là Luyện Võ, Thế Nào Biến Thành Thần Thông

Tháng 2 24, 2025
Chương 671. Chương cuối Chương 670. Tới
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 20: Blade 19 (Căn Cứ Bị Phát Hiện)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 20: Blade 19 (Căn Cứ Bị Phát Hiện)

7:45 PM, Cùng ngày.

Vince vẫn ngồi trong xe. hắn đã thay đổi vị trí ba lần trong ngày – mỗi lần đổi sang một góc khác để tránh bị phát hiện.

Mặt trời đã lặn. Bóng tối phủ kín khu công nghiệp. Đèn đường vàng mờ chiếu xuống những con đường nhựa nứt nẻ. Không có ai đi lại. Khu này đã đóng cửa sau 6 giờ chiều. Chỉ còn vài chiếc xe tải đỗ xa xa, và một vài nhà kho vẫn còn đèn sáng mờ ảo.

Vince nhìn qua ống nhòm. Cửa warehouse vẫn đóng chặt.

Đột nhiên – lách cách. Tiếng then cài mở.

Vince giật mình, nắm chặt ống nhòm.

Cửa warehouse mở từ từ. Ánh đèn vàng từ bên trong tỏa ra ngoài, tạo thành một vệt sáng trên mặt đất bê tông.

Rồi – bước chân. Blade bước ra.

Vince hít thở gấp, mắt mở to.

Blade mặc áo da đen dày, cổ cao, khóa kéo kéo đến cổ. Quần da đen, ôm sát. Bốt combat đen, đế cao su. Tay phải cầm túi vải đen lớn – có lẽ đựng vũ khí. Tay trái cầm chiếc hộp kim loại nhỏ – không rõ bên trong là gì. Khuôn mặt Blade lạnh lùng, không cảm xúc. Kính đen râm phản chiếu ánh đèn đường. Và cái đầu húi cua đặc trưng.

Blade quay đầu nhìn sang trái, sang phải – quan sát.

Vince rúc xuống ghế lái, giữ ống nhòm thấp, thở chậm. Nếu Blade nhìn sang đây, hắn sẽ bị phát hiện.

Blade đứng yên vài giây, rồi quay lưng về phía warehouse.

“Whistler,” Blade gọi, giọng trầm.

Từ bên trong, Abraham Whistler bước ra. Whistler sáu mươi lăm tuổi, tóc bạc, râu bạc rậm rậm. Mặc áo jacket jean cũ, áo phông xám, quần cargo. Trên tay phải cầm điếu xì gà đang cháy, trên tay trái cầm chiếc hộp đạn kim loại.

“Nhớ kiểm tra lại súng,” Whistler nói, giọng khàn khàn. “Lần trước cậu để súng cong cò, suýt bắn vào chân tôi.”

Blade gật đầu. “Tôi sẽ kiểm tra.”

Whistler thở ra làn khói dài, nhìn lên trời đêm. “Cậu định đi đâu?”

“Tìm thông tin,” Blade đáp. “Frost đang chuẩn bị một thứ gì đó nguy hiểm. Tôi cần biết hắn sẽ làm ở đâu, khi nào.”

Whistler gật đầu. “Cẩn thận. FBI đang săn cậu. Nếu cậu bị phát hiện, họ sẽ bắn không hỏi.”

“Tôi biết.”

Whistler đẩy cửa warehouse ra thêm một chút. Từ bên trong, Karen Jenson bước ra.

Karen mặc áo khoác trắng bác sĩ bên ngoài, bên trong là áo phông xanh navy, quần jeans. Tóc vàng buộc gọn phía sau. Mặt Karen lo lắng.

“Blade, anh chắc chắn phải đi chứ? Nếu anh bị bắt—”

“Tôi không bị bắt,” Blade cắt ngang, giọng cứng. “Và nếu tôi không đi, Frost sẽ hoàn thành kế hoạch nguy hiểm của hắn. Khi đó, tất cả có thể sẽ kết thúc.”

Karen cắn môi. “Vậy… khi nào anh quay lại?”

“Trước sáng,” Blade đáp. “Nếu tôi không về trước 6 giờ sáng, hãy rời khỏi đây. Đi về phía bắc. Đừng quay lại.”

Karen nhìn Blade, mắt đỏ hoe. “Blade—”

“Đi vào trong,” Blade nói, quay lưng. “Khóa cửa. Đừng mở cho ai.”

Whistler đặt tay lên vai Karen. “Nghe anh ấy đi. Vào trong.”

Karen thở dài, quay lưng bước vào warehouse. Whistler cũng bước theo, nhưng trước khi đóng cửa, ông quay lại nhìn Blade.

“Nếu cậu chết, tôi sẽ giết Frost thay cậu.”

Blade không nói gì.

Whistler đóng cửa. Tiếng then cài lách cách.

Blade đứng yên vài giây, rồi quay người, bước về phía Nam – hướng vào sâu trong khu công nghiệp.

—

Trong xe, Vince nắm chặt bộ đàm, ấn nút.

“Mercury, nghe thấy không?”

Giọng Mercury vang lên từ bộ đàm, khàn khàn qua loa: “Nói.”

“Mục tiêu di chuyển,” Vince báo cáo, giọng nhanh. “Blade vừa rời warehouse. Hướng Nam. Tay cầm túi đồ, có vẻ đựng vũ khí. Một mình. Whistler và Karen vẫn ở trong warehouse.”

Giọng Mercury im lặng vài giây. Rồi: “Theo dõi. Không để lộ. Báo cáo vị trí mỗi năm phút.”

“Hiểu.”

Vince đặt bộ đàm xuống, đi ra khỏi xe, giữ khoảng cách một trăm năm mươi mét phía sau Blade, thuần túy là dựa vào mùi Blade lưu lại.

Blade đi bộ dọc theo con đường nhựa, bước đều, không vội. Túi đeo trên vai. Kính đen vẫn đội. Không quay đầu lại.

Vince theo sát, tim đập nhanh. Không được để lộ. Không thể bị phát hiện.

—

Tòa Nhà Frost Industries, Văn Phòng Tầng 50.

10:00 AM, Thứ Năm, 16 tháng 4, 1998.

Văn phòng rộng lớn, sang trọng. Sàn đá cẩm thạch đen bóng loáng. Tường kính trong suốt nhìn ra toàn cảnh Los Angeles. Ánh nắng buổi sáng chiếu vào, tạo thành các vệt sáng chói trên mặt sàn.

Ở giữa phòng, một bàn làm việc gỗ đen lớn, trên đó đặt ba màn hình máy tính 21 inch, một laptop IBM ThinkPad, một chồng hồ sơ cao, và một cốc cà phê espresso đang nguội.

Minh ngồi trước laptop, mặc vest đen, áo sơ mi trắng, cà vạt xanh đậm. Mặt mệt mỏi, mắt đỏ hoe – hắn đã thức suốt đêm qua phân tích dữ liệu.

Trên màn hình laptop, một file Excel dài với hàng trăm dòng dữ liệu:

Ngày 10/04/1998, 11:45 PM – Blade rời warehouse, hướng Đông, thời gian 35 phút.

Ngày 11/04/1998, 2:30 AM – Blade quay lại warehouse.

Ngày 12/04/1998, 10:00 PM – Blade rời warehouse, hướng Tây Nam, thời gian 1 giờ 20 phút.

Ngày 13/04/1998, 3:15 AM – Blade quay lại warehouse.

Ngày 15/04/1998, 8:00 PM – Blade rời warehouse, hướng Nam, thời gian không xác định, mất dấu lúc 8:50 PM.

Ngày 16/04/1998, 4:00 AM – Blade quay lại warehouse.

Minh vuốt chuột, nhấp vào một ô dữ liệu khác. Màn hình hiển thị bản đồ phóng to khu công nghiệp East LA. Trên bản đồ, có mười ba điểm đỏ đánh dấu – mỗi điểm là một vị trí Blade đã xuất hiện trong năm ngày qua.

Minh nhìn chằm chằm vào bản đồ, suy nghĩ. Blade đang tìm kiếm gì? hắn đang chuẩn bị gì?

Đột nhiên – cửa văn phòng mở. Mercury bước vào, tay cầm một tập hồ sơ dày, mặt nghiêm túc.

“Minh,” Mercury gọi.

Minh nhìn lên. “Có gì?”

Mercury đi tới, đặt tập hồ sơ lên bàn, mở ra. “Ảnh chụp.”

Minh nhìn xuống hồ sơ. Bên trong là ảnh chụp từ xa – độ phân giải cao, rõ nét.

Ảnh thứ nhất: Warehouse số 47, chụp từ góc Đông Bắc. Cửa đóng chặt. Không có người.

Ảnh thứ hai: Blade đứng trước cửa warehouse, tay cầm túi đen. Whistler đứng bên cạnh, hút xì gà. Karen đứng phía sau, tay cầm hộp thuốc.

Ảnh thứ ba: Blade bước ra khỏi warehouse, một mình, hướng về phía Nam.

Ảnh thứ tư: Blade đứng trước kho số 12, tay cầm xà beng, đang cạy khóa cửa.

Ảnh thứ năm: Blade bước vào hẻm tối giữa nhà kho A7 và A8.

Minh lật từng trang, nhìn kỹ. “Vince chụp?” Minh hỏi.

“Đúng,” Mercury gật đầu. “hắn đã theo dõi Blade năm ngày liên tục. Không bị phát hiện.”

Minh gật đầu chậm rãi. “Tốt. Blade đang làm gì?”

Mercury rút ra một tờ giấy A4 từ hồ sơ, đặt lên bàn. “Theo phân tích, Blade đang thu thập vũ khí và tìm kiếm thông tin về âm mưu của Frost. hắn cũng đã gặp hai informant – cả hai đều là vampire cấp thấp làm việc cho các băng đảng nhỏ. Blade đã tra tấn họ để lấy thông tin.”

Minh nheo mắt. “Hai informant đó giờ ở đâu?”

“Chết,” Mercury đáp ngắn gọn. “Blade giết họ sau khi lấy thông tin.”

Minh gật đầu. “Được. Vậy giờ Blade biết gì về âm mưu của Frost?”

Mercury lắc đầu. “Không nhiều. Hai informant đó không biết chi tiết. Họ chỉ biết Frost đang chuẩn bị một sự kiện lớn gì đó mà thôi.”

Minh gõ nhẹ ngón tay lên bàn, suy nghĩ. “Không quan trọng lắm, vì hang ổ của hắn bị phát hiện, đến lúc dọn ổ rồi.”

Mercury gật đầu. “Đúng. Nhưng trước khi điều đó xảy ra, chúng ta có một chuyện quan trọng.”

Minh nhìn Mercury. “Chuyện gì?”

Mercury mỉm cười, ngửi gáy Minh: “Cưng biết không, mùi máu của cưng rất đặc biệt. Cưng yên tâm, chị sẽ giữ không cắn, cưng chỉ cần ngồi yên là được rồi.”

Một đêm không có gì xảy ra.

—

Ngày hôm sau, FBI nhận được một thư nặc danh:

“Tôi là một người dân sống gần khu công nghiệp East LA. Tôi đã nhìn thấy một người đàn ông da đen, mặc áo da đen, đeo kính đen, tay cầm túi lớn, thường xuyên ra vào warehouse số 47 vào ban đêm. Tôi nghi ngờ đây là Blade – kẻ bị truy nã. Tôi sợ hãi và không dám báo cảnh sát trực tiếp. Xin hãy điều tra.”

—

Một giờ sau.

Văn phòng Frost, Tầng 51.

Frost ngồi trên ghế da đen lớn, tay cầm ly rượu máu, nhìn ra cửa sổ. Bên cạnh, Quinn đứng tựa lưng vào tường, tay chơi dao bướm, quay tròn, bắt lại, quay tròn.

Cửa mở. Mercury bước vào.

“Frost.”

Frost quay lại. “Có tin gì không?”

Mercury gật đầu. “Tin tức đã gửi. Giờ này hẳn FBI đã nhận được thông tin về vị trí của Blade.”

Frost mỉm cười. “Tốt. Khi nào FBI hành động?”

“Có lẽ trong vòng hai mươi bốn giờ,” Mercury đáp. “FBI sẽ phải xác minh thông tin, chuẩn bị lực lượng, xin lệnh khám xét. Sau đó họ sẽ tấn công warehouse.”

Frost gật đầu chậm rãi. “Và khi đó, Blade sẽ bắn trả. Blade sẽ giết một vài FBI agent. Và toàn bộ hệ thống pháp luật Mỹ sẽ săn lùng hắn.”

Quinn cười. “Blade sẽ không còn chỗ nào để trốn.”

Frost nhấp một ngụm rượu máu, mỉm cười. “Chính xác.”

—

Văn Phòng FBI, Los Angeles Field Office.

2:00 PM, Thứ Sáu, 17 tháng 4, 1998.

Văn phòng FBI rộng lớn, tầng ba của một tòa nhà chính phủ. Hàng chục bàn làm việc xếp theo hàng ngang, mỗi bàn có một máy tính, điện thoại, chồng hồ sơ. Nhân viên mặc vest, áo sơ mi, cà vạt, đi lại nhanh, nói chuyện điện thoại, gõ phím.

Ở góc phòng, một văn phòng riêng có cửa kính mờ, bên trong là bàn làm việc gỗ lớn, trên tường treo ảnh Tổng thống và logo FBI.

Special Agent in Charge (SAC) Thomas Brennan ngồi trước bàn, năm mươi ba tuổi, tóc xám, mặt cứng rắn, mặc vest xanh đậm. Tay cầm một tờ giấy in, mắt nhìn chằm chằm.

Đối diện, Agent Sarah Mitchell – ba mươi sáu tuổi, tóc nâu buộc gọn, mặc vest xám, áo sơ mi trắng – ngồi thẳng lưng, tay cầm bút, sổ ghi chép mở sẵn.

Brennan đặt tờ giấy xuống bàn, nhìn Mitchell. “Cô đã đọc chưa?”

“Rồi, thưa sếp,” Mitchell gật đầu. “Người gửi nói rằng họ nhìn thấy một người đàn ông da đen, mặc áo da đen, đeo kính đen, thường xuyên ra vào warehouse số 47 ở khu công nghiệp East LA. Người gửi nghi ngờ đây là Blade.”

Brennan gõ nhẹ ngón tay lên bàn. “Cô đã xác minh chưa?”

Mitchell suy nghĩ vài giây. “Chúng ta đã nhận được hơn hai trăm tin báo ẩn danh về Blade trong hai tuần qua. Hầu hết đều sai. Nhưng…”

“Nhưng gì?”

“Trinh sát trả về thông tin, lần này có thể là thật, trừ khi có ai đó chơi trò cosplay.”

Brennan gật đầu. “Được. Chuẩn bị lệnh khám xét. Tập hợp đội đặc nhiệm. Chúng ta sẽ kiểm tra warehouse này.”

Mitchell viết nhanh vào sổ. “Khi nào hành động, thưa sếp?”

Brennan nhìn đồng hồ. “Sáng mai, 5:00 AM. Khi đó Blade có thể đang ngủ. Chúng ta sẽ có lợi thế.”

Mitchell gật đầu. “Hiểu. Tôi sẽ chuẩn bị.”

Brennan đứng dậy, nhìn ra cửa sổ. “Mitchell, nhớ một điều: Blade cực kỳ nguy hiểm. hắn đã giết ba mươi người. hắn có vũ khí hạng nặng. Nếu hắn phản kháng, chúng ta bắn ngay. Không thương lượng.”

Mitchell nuốt nước bọt. “Hiểu, thưa sếp.”

—

5:00 AM, Thứ Bảy, 18 tháng 4, 1998.

Warehouse số 47, Khu Công Nghiệp East LA.

Bầu trời còn tối. Mặt trời chưa mọc. Chỉ có ánh đèn đường vàng mờ chiếu xuống con đường nhựa nứt nẻ.

Sáu chiếc xe FBI đen – Ford Crown Victoria – lặng lẽ lái vào khu công nghiệp, tắt đèn, chỉ dựa vào ánh sáng từ những chiếc đèn đường. Mỗi xe chở bốn agent, tổng cộng hai mươi bốn agent. Tất cả mặc áo giáp FBI, đội mũ chống đạn, cầm súng trường M4, súng ngắn Glock, còng tay, bình hơi cay.

Xe dừng lại cách warehouse số 47 năm mươi mét. Agent bước ra, im lặng, di chuyển theo đội hình chiến thuật.

SAC Brennan đứng ở trung tâm, cầm bộ đàm, ra lệnh bằng giọng khẽ: “Đội Alpha, bao vây cửa chính. Đội Bravo, bao vây cửa sau. Đội Charlie, bao vây cửa sổ tầng hai. Đừng để ai thoát ra.”

Các agent gật đầu, di chuyển nhanh chóng, im lặng.

Hai phút sau, tất cả các vị trí đã được bao vây.

Brennan cầm bộ đàm. “Tất cả đội đã sẵn sàng chưa?”

Giọng từ bộ đàm:

“Đội Alpha sẵn sàng.”

“Đội Bravo sẵn sàng.”

“Đội Charlie sẵn sàng.”

Brennan gật đầu. “Đội Alpha, phá cửa. Đột kích.”

Một agent cầm búa phá cửa lớn tiến lên cửa chính warehouse, giơ cao, đập mạnh.

BÙM!

Cửa sắt rung động.

BÙM!

Khóa bật tung.

BÙM!

Cửa mở toang.

Các agent lao vào, súng giơ cao, hét: “FBI! RA NGOÀI! TAY LÊN ĐẦU!”

Đèn pin chiếu sáng bên trong warehouse.

Rồi— Im lặng.

Bên trong warehouse: Trống rỗng. Không có Blade. Không có Whistler. Không có Karen. Chỉ có một vài thùng rỗng, ghế gỗ cũ, bàn kim loại cũ kỹ, và… một tờ giấy dán trên tường.

Agent Mitchell tiến lại, nhìn tờ giấy. Trên đó, viết tay bằng mực đen, chữ rõ ràng: “F* YOU- BLADE”

Mitchell đứng sững.

Brennan bước tới, nhìn tờ giấy, mặt đỏ bừng. “Chết tiệt!”

—

Cùng lúc.

Văn Phòng Frost, Tầng 51.

Frost ngồi trước màn hình TV, xem bản tin CNN: “FBI đột kích warehouse ở East LA, tìm kiếm Blade. Không tìm thấy. Nghi phạm đã trốn thoát.”

Frost tắt TV, quay sang Minh. “Blade đã biết?”

Minh gật đầu, mặt mệt mỏi. “Có vẻ vậy. hắn đã rời warehouse trước khi FBI đến.”

Frost đứng dậy, mặt không vui. “Làm sao hắn biết?”

Minh thở dài. “Có thể Blade có người trong FBI. Hoặc có thể hắn phát hiện bị theo dõi. Hoặc có thể hắn chỉ đơn giản là thận trọng – thường xuyên thay đổi địa điểm.”

Frost im lặng vài giây. Rồi hắn nói: “Tìm hắn lại. Lần này, đừng để hắn trốn.”

Minh gật đầu. “Tôi sẽ làm.”

—

Hai ngày sau, FBI nhận được cuộc gọi ẩn danh.

Giọng nam, run run: “Tôi biết Blade đang ở đâu.”

“Anh là ai?”

“Tôi không thể nói tên. Tôi sợ. Nhưng tôi thấy hắn. Blade. Hắn đang ở warehouse số 97, khu công nghiệp East LA. Hắn có súng. Hắn nguy hiểm.”

Cuộc gọi ngắt.

FBI tra cứu địa chỉ. Warehouse số 97, East LA. Khu công nghiệp bỏ hoang.

Họ cử hai mươi cảnh sát theo dõi. Không tiếp cận. Chỉ quan sát.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-dan-chu-thien-game-online
Toàn Dân Chư Thiên Game Online
Tháng 2 2, 2026
hong-hoang-ta-minh-ha-vo-dich.jpg
Hồng Hoang: Ta Minh Hà Vô Địch
Tháng 4 28, 2025
han-mon-tieu-diem-the.jpg
Hàn Môn Tiểu Điềm Thê
Tháng 1 23, 2025
cao-vo-xuyen-qua-tram-hung-ti-ta-co-the-hap-thu-het-thay
Cao Võ: Xuyên Qua Trảm Hung Ti, Ta Có Thể Hấp Thu Hết Thảy
Tháng 10 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP