Chương 19: The Witcher ( Đại Chiến Quán Rượu )
Mistle lập tức đổi chiến thuật. Cô ép sát vào người hắn, khoảng cách thu hẹp chỉ còn chưa đầy nửa cánh tay, biến tấm thân hộ pháp của Bonhart thành tấm khiên sống che chắn cô khỏi những kẻ khác trong quán. Kiếm của cô liên tục gõ vào kiếm hắn, tạo nên nhịp điệu dồn dập, chát chúa. Cô tận dụng triệt để góc hẹp, triệt tiêu không gian để hắn không thể phát huy sức mạnh cơ bắp hay vung những đòn rộng.
Thế nhưng, Bonhart đâu chỉ là một gã đồ tể chỉ biết dùng sức. Hắn là một bậc thầy kiếm thuật thực thụ. Chỉ qua vài nhịp chạm kiếm nảy lửa, hắn đã “đọc” vị được đối thủ. Những đòn đánh của cô gái này quá thực dụng: góc chém tối ưu, lực phát ra vừa đủ, không thừa thãi một chút nào. Bước chân cô nhẹ nhàng, luôn né tránh đường thẳng và từ chối đối đầu trực diện về sức mạnh với hắn. Mọi mũi kiếm đều hiểm hóc nhắm vào khớp xương, gân tay, những điểm yếu chí mạng.
Đây không phải lối đánh lộn xộn của bọn lính đánh thuê hay lũ cướp đường. Đó là dấu ấn của một sự huấn luyện khắc nghiệt và bài bản – thứ kỹ thuật chết người thường chỉ thấy ở các trường phái Witcher hoặc những sát thủ chuyên nghiệp hàng đầu.
Biết rằng kéo dài giao tranh với một kẻ quái vật như Bonhart trong không gian hẹp là tự sát, Mistle quyết định tạo lối thoát. Cô xoay người, tung chân đá mạnh vào một chiếc ghế gỗ sồi nặng trịch, khiến nó bay vèo vào đám đông đang hỗn loạn phía sau. Tiếng gỗ va đập cùng tiếng la hét tạo nên một bức màn nhiễu loạn hoàn hảo, và cô lập tức lao về phía cửa chính, hy vọng sự hỗn mang sẽ che mắt kẻ thù.
Nhưng Bonhart đâu dễ bị qua mặt bởi những mánh khóe vặt vãnh ấy. Hắn gầm lên một tiếng trầm đục, phớt lờ đám đông đang chạy tán loạn. Với sải chân dài và sức mạnh áp đảo, hắn vung thanh kiếm tạo thành những vòng cung rộng, lưỡi thép rít lên trong không khí như muốn xé toạc mọi thứ cản đường. Những đường kiếm ấy không chỉ để tấn công, mà còn tạo thành một bức tường thép chặn đứng lối ra của Mistle, ép cô phải lùi dần về phía chân cầu thang gỗ ọp ẹp ở góc quán.
Đôi mắt của gã thợ săn tiền thưởng lúc này đỏ ngầu, nước mắt vẫn trào ra vì hơi cay còn sót lại, nhưng hắn nghiến răng, cố căng cơ mặt để mở ra một khe nhìn hẹp. Tầm nhìn của hắn nhòe nhoẹt và đau rát, nhưng cái bóng của con mồi thì không bao giờ lọt khỏi sự tập trung chết người đó.
Bị dồn vào thế bí, Mistle buộc phải lùi bước lên những bậc thang đầu tiên. Lợi dụng vị trí cao hơn và nhận thấy Bonhart đang phải nheo mắt khổ sở, cô khẽ lắc cổ tay. Từ nẹp tay áo, một mũi phi tiêu nhỏ tẩm độc trượt xuống ngón tay. Cô vung tay dứt khoát ở một góc ném thấp hiểm hóc, nhắm thẳng vào những điểm yếu mà tầm nhìn hạn chế của hắn khó lòng bao quát kịp.
Tuy nhiên, kinh nghiệm chiến trường của Bonhart lại một lần nữa cứu mạng hắn. Dù không nhìn rõ vật thể bay tới, nhưng hắn bắt được chuyển động cánh tay của cô. Theo phản xạ, hắn thụp người xuống cực nhanh. Một tiếng “keng” khô khốc vang lên khi mũi kim độc va trúng nón sắt của hắn rồi nảy ra xa, hoàn toàn vô hại.
Ngay lập tức, Bonhart đứng thẳng dậy, lầm lì tiến thêm một bước. Thân hình đồ sộ của hắn lấp đầy lối lên cầu thang, biến hắn thành một cánh cổng địa ngục sống chặn đứng đường lui xuống đất.
Không còn đường lùi, Mistle nhún người, định thực hiện một cú nhảy liều lĩnh qua lan can cầu thang để tiếp đất ở phía bên kia sảnh. Nhưng ý đồ của cô vừa chớm nở đã bị dập tắt. Bonhart như đọc được suy nghĩ ấy, hắn không chém, mà đâm mạnh mũi kiếm về phía khoảng không nơi cô định nhảy xuống. Cú đâm chặn đầu đầy uy lực buộc Mistle phải hủy bỏ động tác giữa chừng, thu người lại và tiếp tục lùi ngược lên tầng trên, hoàn toàn rơi vào thế bị động trong trò chơi mèo vờn chuột của gã sát nhân lão luyện.
Biết rằng không thể chạy trốn khi cái bóng tử thần đã phủ kín lối đi, Mistle quyết định đánh cược tất cả vào một đợt phản công chớp nhoáng. Cô rút phắt con dao găm bằng tay trái, tay phải nắm chặt thanh kiếm ngắn, tạo thành thế song thủ đầy đe dọa. Không chờ đợi, cô lao xuống như một con báo, một tay dựng kiếm đỡ đòn, tay kia tung ra những nhát đâm hiểm hóc.
Mistle bắt đầu bằng một cú đâm giả đầy toan tính, mũi dao găm lóe lên hướng thẳng vào yết hầu của Bonhart. Theo phản xạ tự nhiên của bất kỳ kiếm sĩ nào, gã thợ săn sẽ phải đưa kiếm lên che chắn vùng cổ. Khi đó, thanh kiếm ngắn trong tay phải của Mistle sẽ lập tức xé gió quét ngang một đường bán nguyệt, lưỡi thép lạnh lẽo nhắm thẳng vào khoảng hở chết người dưới lớp giáp da ở bụng hắn. Đồng thời, chân cô cũng sẽ tung ra một cú đá thấp, dồn toàn lực vào đầu gối đối phương. Với những kẻ to xác, khớp gối luôn là điểm yếu chí mạng và đáng tin cậy nhất để triệt hạ khả năng di chuyển.
Nhưng Bonhart không phải là một hình nộm gỗ vô tri để cô mặc sức tập luyện, và hắn càng không phải là kẻ chiến đấu theo những bài bản trong sách giáo khoa.
Thay vì lùi lại để né tránh hay đỡ đòn một cách thụ động, gã thợ săn làm một điều điên rồ: hắn đột ngột lao người tới, áp sát Mistle ở cự ly cực gần. Hắn chấp nhận để lưỡi kiếm ngắn của cô chém sượt qua vai, để lại một vết thương nông toác máu, chỉ để đổi lấy một vị trí tấn công thuận lợi hơn. Khi khoảng cách bị thu hẹp đến mức ngạt thở, cùi chỏ của Bonhart như một chiếc búa tạ thúc mạnh vào quai hàm Mistle.
Cú va chạm khiến đầu óc Mistle choáng váng, tầm nhìn rung lắc dữ dội. Chưa kịp định thần, một cú đạp tàn bạo từ chân gã khổng lồ đã giáng thẳng vào bụng dưới cô. Cơn đau thấu trời khiến Mistle mất đà, đầu gối cô rụng rời, buộc phải khuỵu xuống sàn gỗ.
Không một giây thương xót, Bonhart vung kiếm chém bổ từ trên xuống với sức mạnh kinh hoàng. Bản năng sinh tồn gào thét, Mistle lăn người sang bên trong gang tấc, lưỡi kiếm của hắn chém phập xuống sàn gỗ, làm dăm bào bắn tung tóe. Nhưng cơn ác mộng chưa dừng lại ở đó. Bonhart lao theo như một con thú săn mồi điên cuồng, tung chân đá mạnh vào ngực Mistle. Lực đá khủng khiếp hất văng cơ thể nhỏ bé của cô lên không trung một đoạn ngắn.
Ngay khi cô còn đang lơ lửng và mất kiểm soát, Bonhart xoay người, dùng cán kiếm nện mạnh vào sống lưng cô. Một tiếng động khô khốc vang lên, Mistle bị đập mạnh xuống sàn nhà, cả thân người nảy lên đau đớn. Trước khi cô kịp hít lấy một hơi khí, bàn tay to lớn như gọng kìm của hắn đã tóm lấy thắt lưng và hông cô, nhấc bổng lên rồi ném mạnh vào cây cột nhà bằng gỗ sồi gần đó.
Cú va chạm mạnh đến mức khiến cả căn phòng như rung chuyển. Phổi Mistle bị ép chặt, không khí bị tống sạch ra ngoài khiến cô nghẹn lại, không thể hô hấp. Cơn đau tê dại lan khắp cơ thể, các ngón tay cô mất hết cảm giác, thanh kiếm ngắn tuột khỏi tay, văng leng keng trên sàn nhà lạnh lẽo.
Cơn đau từ cú va chạm chưa kịp lắng xuống thì bản năng sinh tồn lại một lần nữa giật dậy cơ thể rệu rã của Mistle. Cô lồm cồm bò dậy, lảo đảo tông sầm vào cánh cửa gỗ của căn phòng kế bên, dùng chút sức tàn lao mạnh vào trong như một con thú bị thương đang tìm đường thoát thân.
Căn phòng tối tăm, bụi bặm, nhưng ánh trăng nhợt nhạt hắt qua khung cửa sổ mở toang ở phía đối diện lại trở thành tia hy vọng duy nhất. Đó là lối thoát. Mistle không suy nghĩ, cô lao về phía đó. Nhưng tiếng bước chân nặng nề như tử thần của Bonhart đã vang lên ngay sau gáy. Một luồng gió lạnh rợn người ập tới từ phía sau, báo hiệu một đòn tấn công chết người. Trong tích tắc, Mistle ném mình xuống sàn, trượt dài chui tọt qua gầm chiếc bàn gỗ sồi nặng trịch. Ngay khoảnh khắc đó, lưỡi kiếm của Bonhart cắm phập xuống mặt sàn, xuyên thủng lớp gỗ dày ngay vị trí ban đầu của cô.
Không dám ngoái lại, Mistle chồm dậy, lao thẳng về phía khung cửa sổ và tung người nhảy ra ngoài màn đêm. Cô hy vọng bóng tối sẽ che chở cho mình, hy vọng vào một phép màu. Nhưng Bonhart không phải là kẻ tin vào phép màu, hắn là kẻ hủy diệt chúng.
Ngay khi thân hình Mistle vừa lọt qua khung cửa, đang lơ lửng giữa không trung, gã thợ săn đã rút thanh kiếm dài và với một lực ném kinh hoàng, phóng nó đi như một mũi lao.
Phập!
Âm thanh kim loại xuyên qua da thịt vang lên khô khốc và tàn nhẫn. Thanh kiếm đâm xuyên qua lưng, trồi mũi nhọn đẫm máu ra trước ngực trái của Mistle. Cả thế giới trước mắt cô như vỡ vụn thành ngàn mảnh. Không khí trong phổi bị ép ra ngoài, thay vào đó là vị tanh nồng của máu tươi trào lên cổ họng. Cô rơi xuống nền đất lạnh lẽo bên dưới như một con chim gãy cánh, bất động và thoi thóp.
Mặt đất rung chuyển nhẹ khi Bonhart nhảy từ trên cửa sổ xuống, đáp đất một cách vững chãi ngay bên cạnh cái xác đang hấp hối. Hắn nhìn xuống cô, ánh mắt lạnh lẽo không chút cảm xúc của con người.
“Mày là con nào?” Giọng hắn khàn đục, vang lên như tiếng sấm rền bên tai cô.
Mistle cắn chặt răng, cố nén cơn đau đang xé nát tâm can, im lặng không đáp. Sự im lặng bướng bỉnh ấy chỉ càng chọc tức con quỷ dữ trong hắn. Bonhart nhếch mép, giơ chân lên và đạp mạnh xuống bàn tay đang co quắp của cô. Tiếng xương ngón tay gãy vụn vang lên rắc rắc, ghê rợn. Mistle muốn hét lên nhưng cổ họng cô đã bị máu lấp đầy, chỉ phát ra những tiếng ọc ọc đau đớn.
Hắn cúi xuống, nắm lấy chuôi thanh kiếm đang găm trên lưng cô và giật mạnh ra. Máu phun xối xả. Không để cô kịp ngã xuống, hắn túm lấy mái tóc bết bát mồ hôi và máu của Mistle, lôi xềnh xệch cô đứng dậy, ép cô phải nhìn thẳng vào khuôn mặt gớm ghiếc của hắn.
“Tao hỏi lại lần nữa, mày là con nào?”
Đáp lại hắn là một ngụm máu tươi lẫn nước bọt mà Mistle dồn hết chút sức lực cuối cùng phun thẳng vào mặt gã thợ săn. Đó là sự khinh bỉ cuối cùng của một chiến binh dành cho kẻ sát nhân.
Bonhart điềm nhiên lau vết máu trên mặt, nụ cười trên môi hắn càng trở nên méo mó và tàn độc hơn. “Được lắm. Tao sẽ có cách khiến mày mở miệng.”
Một tay vẫn nắm chặt tóc Mistle giữ cô đứng thẳng, tay kia hắn thô bạo xé toạc lớp áo giáp da và quần áo trên người cô, lột trần cơ thể đầy thương tích của cô trước gió lạnh và ánh nhìn của đám đông. Lúc này, dân làng đã bắt đầu tụ tập xung quanh, cầm đuốc sáng rực, ánh mắt tò mò và sợ hãi xen lẫn.
Bonhart quay sang đám đông, giọng hắn vang lên đầy uy quyền và đe dọa: “Tụi mày có biết con này không?”
Những tiếng xì xào bàn tán nổi lên, nhưng không ai dám bước ra, không ai dám trả lời. Họ sợ hãi trước sự tàn bạo của gã đàn ông lạ mặt này.
Thấy sự im lặng bao trùm, Bonhart cười khẩy. Bàn tay thô ráp của hắn bóp chặt lấy bầu ngực trần của Mistle, một hành động sỉ nhục tột cùng. Hắn gầm lên: “Tụi bây, lũ đàn ông trong làng đâu! Lên mà hưởng thụ con nhỏ này đi. Chơi cho chán, ngày mai tao sẽ treo xác nó lên cổng làng để răn đe.”
Lời đề nghị bệnh hoạn của hắn kích thích thú tính của một vài gã trai làng. Những tiếng cười hô hố khả ố vang lên, vài tên bắt đầu rục rịch tiến lên, ánh mắt hau háu nhìn vào thân thể lõa lồ và bất lực của Mistle. Cô gái trẻ lúc này chỉ còn biết thở hắt ra từng hơi nặng nhọc, máu vẫn rỉ ra từ khóe miệng, đôi mắt mờ đi vì đau đớn và tủi nhục.