Chương 20: The Mummy ( Đối Thoại Với Trùm Phát Xít )
Hitler nhíu mày, chưa kịp phản ứng thì Minh đã hành động.
Minh đột ngột đứng nghiêm, gót chân đập vào nhau cái “Cốp!”. Hắn vung tay phải lên, thẳng tắp, lòng bàn tay úp xuống, ngón tay khép chặt, cánh tay tạo với cơ thể một góc 45 độ hoàn hảo, đưa ra ngang ngực.
Đó là kiểu chào Quốc xã (Nazi Salute).
Phản xạ có điều kiện cực kỳ đáng sợ. Ngay khoảnh khắc Minh đưa tay lên, toàn bộ tiểu đoàn lính Đức, từ các tướng lĩnh ngồi cạnh Hitler cho đến đám lính canh đứng xung quanh, đồng loạt bật dậy như lò xo.
Rầm!
Hàng trăm cánh tay giơ lên, gót giày đập vào nhau, miệng định hô vang khẩu hiệu quen thuộc. Hitler cũng theo quán tính mà định nhổm dậy giơ tay chào lại.
Nhưng ngay lúc đó, Minh hạ thấp giọng, nhe răng cười:
“Con chó nhà tôi nuôi á… nó nhảy cao cỡ này nè.”
Cánh tay của Minh vẫn giữ nguyên ở vị trí chào, nhưng ý nghĩa của nó đã bị bẻ cong hoàn toàn.
Không gian như đóng băng.
Những cánh tay của lính Đức lơ lửng giữa không trung, không biết nên hạ xuống hay giữ nguyên. Mặt Hitler từ trắng chuyển sang đỏ, rồi tím tái như một quả cà tím bị bóp nát. Hắn từ từ ngồi xuống, hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm đặt trên đầu gối, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên trán.
Đám đông du khách Anh và Mỹ ở phía sau, sau vài giây ngỡ ngàng, bắt đầu hiểu ra vấn đề. Tiếng cười khúc khích vang lên, rồi lan rộng thành những tràng cười hô hố không kiêng nể.
Minh hạ tay xuống, vỗ vỗ vào vai áo như phủi bụi, rồi nháy mắt với Hitler: “Đùa chút thôi, đừng nóng. Chúc ngài buổi tối vui vẻ.”
Hắn quay lưng bước đi, để lại Hitler ngồi đó, run lên bần bật vì giận dữ nhưng phải cố nuốt cục tức này xuống vì đại sự ngày mai.
===
Sáng hôm sau, tại phòng họp VIP nhất của Hamunaptra Resort.
Căn phòng được trang trí bằng vàng ròng và đá quý, toát lên vẻ quyền lực của các Pharaoh. Imhotep ngồi trên chiếc ngai vàng ở đầu bàn, vẻ mặt lạnh tanh, tay mân mê một con bọ hung bằng ngọc lục bảo. Minh (vẫn trong xác Beni) và Thành (vẫn mặc đồ Thủy thủ Mặt trăng, nhưng khoác thêm cái áo vest bên ngoài cho “lịch sự”) ngồi hai bên.
Đối diện họ là Hitler và hai viên tướng thân tín.
Hitler đã lấy lại vẻ bình tĩnh lạnh lùng. Hắn không đả động gì đến chuyện tối qua, đi thẳng vào vấn đề. Hắn trải một tấm bản đồ thế giới lên bàn, giọng nói đầy nhiệt huyết và mê hoặc:
“Thưa Đại Tư Tế Imhotep vĩ đại. Thế giới này đang mục nát. Những kẻ yếu đuối đang nắm quyền. Chúng ta cần một trật tự mới. Một trật tự được xây dựng trên sức mạnh, kỷ luật và dòng máu thượng đẳng.”
Hắn chỉ tay vào Hamunaptra trên bản đồ, rồi vạch một đường đỏ rực lan ra khắp châu Phi, châu Âu và châu Á.
“Ngài có đội quân bất tử. Tôi có công nghệ và ý chí sắt đá. Nếu chúng ta hợp tác, ngài sẽ không chỉ là vua của Ai Cập, ngài sẽ là Thần của cả thế giới mới này. Tôi sẽ xây dựng những đền thờ vinh danh ngài ở Berlin, ở Paris, ở London. Chúng ta sẽ cùng nhau cai trị vĩnh hằng.”
Imhotep nghe Minh dịch lại, khuôn mặt vẫn không chút biểu cảm. Hắn quay sang nhìn Minh, chờ đợi ý kiến. Đối với Imhotep, thế giới rộng lớn đến đâu cũng không quan trọng bằng việc Anck-su-namun có vui hay không, và hiện tại thì hắn đang nghĩ cô nàng hẵn sẽ rất vui với việc làm chủ chuỗi spa làm đẹp tại resort.
Minh thở dài, đặt ly cà phê xuống bàn. Hắn nhìn Hitler với ánh mắt thương hại.
“Adolf này,” Minh nói, giọng điệu thay đổi hẳn, không còn là cái giọng lươn lẹo của Beni nữa mà trầm ổn, uy lực hơn, “Ông anh nói hay lắm. Nhưng mà…”
Minh đứng dậy.
Đột nhiên, không khí trong phòng trở nên nặng nề khủng khiếp. Một luồng áp lực vô hình tỏa ra từ người tên Beni nhỏ thó, khiến hai viên tướng Đức phải lùi lại, tay sờ vào bao súng.
Từ trên đỉnh đầu của Beni, một luồng khói xanh nhạt bốc lên, tụ lại thành hình dáng một người đàn ông trẻ tuổi, mặc áo phông quần đùi, gương mặt đậm chất Á Đông nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự già đời của một kẻ đã đi qua nhiều thế giới.
Minh thoát xác.
Hắn lơ lửng phía trên xác phàm của Beni, cơ thể linh hồn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt nhưng áp đảo hoàn toàn cái khí thế “Quốc trưởng” của Hitler. Hắn bay tới, hạ xuống ngay cạnh ghế của Hitler, rồi thản nhiên vỗ vai vị trùm phát xít.
Cái vỗ vai không có thực thể vật lý, nhưng Hitler cảm thấy như có một tảng băng ngàn năm đè lên vai mình. Hắn rùng mình, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Đám lính Đức chấn động tột độ, súng đã rút ra nhưng tay run lẩy bẩy không dám bóp cò.
Minh ghé sát vào tai Hitler, cười khì khì:
“Ông anh à, ông anh nghĩ mình là nhân vật chính sao? Xin lỗi nhé, trong cái kịch bản này, ông anh chỉ là khách mời Cameo thôi.”
Hitler cứng họng, lắp bắp: “Ca… Cameo? Ngươi… ngươi là thứ gì?”
Minh bay lùi lại, khoanh tay trước ngực: “Tụi này là dân làm kinh tế, không có hứng thú chinh phục thế giới. Thế giới này để cho khách du lịch đi lại thì mới kiếm tiền được chứ, ông chiếm hết rồi thì ai thèm đi tour nữa?”
Minh chỉ tay về phía Imhotep và Thành:
“Nhìn đi, Đại Tư Tế đang bận đếm vàng, Thủy thủ Mặt trăng đây đang bận điều phối thời tiết cho khách tắm nắng. Bọn này không rảnh đi đánh nhau với ông.”
Thấy Hitler vẫn còn vẻ ấm ức và chưa phục, Minh tặc lưỡi:
“Tuy nhiên, nể tình ông anh đã lặn lội tới đây… Nếu ông anh không vội, cứ về nhà chuẩn bị đi. Đúng 6 năm nữa, bọn này sẽ mở cửa Quân đoàn Địa ngục (Hell’s Legion). Lúc đó thế giới sẽ loạn lắm, có khi bọn này lại có hứng thú tham gia trò chơi chiến tranh chút đỉnh. Còn bây giờ? Nein.”
Hitler nghiến răng: “Các ngươi dám từ chối Đế chế? Các ngươi nghĩ ma thuật dọa nạt này có thể chống lại xe tăng và đại bác của nước Đức sao?”
Minh quay sang Thành, hất hàm: “Em trai, khách không tin vào năng lực bảo an của resort kìa. Demo nhẹ cái coi.”
Thành gật đầu, đứng dậy. Cậu ta bước ra ban công, giơ cuốn Sách Vàng Amun-Ra lên cao. Cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay gồng lên, xé toạc lớp vải vest bên ngoài, để lộ bộ đồ thủy thủ mặt trăng đầy lông lá.
“Hỡi gió cát sa mạc! Nghe lệnh bố mày!” Thành hét lớn.
Bầu trời bên ngoài đang nắng chang chang bỗng tối sầm lại trong tích tắc. Từ phía chân trời, một bức tường cát cao hàng trăm mét dựng đứng lên, che khuất cả mặt trời. Gió rít gào như tiếng khóc của ngàn vạn linh hồn. Cả tòa nhà rung chuyển dữ dội.
Đám lính Đức nhìn qua cửa sổ, mặt cắt không còn giọt máu. Bức tường cát đó không chỉ là cát, mà bên trong còn lấp lóe những tia sét vàng và khuôn mặt của những vị thần Ai Cập cổ đại đang gầm thét.
Thành hạ tay xuống. Bão cát tan biến ngay lập tức, trả lại bầu trời xanh ngắt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Đó,” Minh chỉ ra ngoài, “Xe tăng của ông có chịu nổi cái đó không? Hay là muốn thử với Hindenburg?”
Hitler nuốt nước bọt. Hắn là kẻ điên, nhưng không ngu. Hắn biết mình đang đối mặt với những thế lực nằm ngoài sự hiểu biết của khoa học và quân sự đương thời.
Hắn đứng dậy, cố gắng giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng, chỉnh lại cổ áo: “Được. Ta sẽ nhớ lời hẹn 6 năm nữa. Nước Đức sẽ không quên sự… hiếu khách này.”
Hắn quay lưng định bước đi.
“Ấy khoan,” Minh gọi giật lại, lúc này linh hồn hắn đã chui tọt lại vào xác Beni. Beni chạy lon ton ra chặn đường, xoa xoa tay, “Ông anh về thì cứ về, nhưng mà cái ‘quả bóng bay’ to đùng ngoài kia ấy…”
Hitler nhíu mày: “Khinh khí cầu của ta thì sao?”
Minh cười gian xảo: “Thì… coi như là phí tham quan và phí tư vấn chiến lược đi. Với lại, ông anh đi bộ về cho nó khỏe người, rèn luyện sức khỏe để 6 năm nữa còn đánh nhau chứ. Tụi tui đang thiếu phương tiện vận chuyển hàng hóa số lượng lớn.”
“Ngươi dám cướp của quân đội Đức?” Viên tướng đi cùng gầm lên.
Minh búng tay một cái.
Từ dưới sàn nhà, bốn con xác ướp cận vệ to như hộ pháp trồi lên, tay lăm lăm những thanh khopesh (kiếm cong) sáng loáng, mắt rực lửa xanh lè. Imhotep trên ngai vàng cũng khẽ hắng giọng, một đàn bọ hung đen kịt bắt đầu bò lổm ngổm từ các góc phòng ra.
Hitler nhìn Minh, nhìn Imhotep, rồi nhìn đàn bọ hung đang tiến lại gần giày mình. Hắn hít một hơi thật sâu, nén cơn giận đến mức mạch máu thái dương giật giật.
“Đi!” Hitler ra lệnh cộc lốc cho đám thuộc hạ.
“Quyết định sáng suốt!” Minh vỗ tay đen đét, “Để tui cho mấy em xác ướp tiễn ông anh ra tận cửa biên giới nhé. Dịch vụ VIP đó, không tính tiền đâu.”
===
Tại sân bay Hamunaptra, chiếc Zeppelin khổng lồ đang được Thành và đám thợ sơn xác ướp “độ” lại. Biểu tượng chữ thập ngoặc bị sơn đè lên, thay vào đó là hình ảnh gương mặt cười toe toét của Minh (Beni) và dòng chữ Neon khổng lồ chạy dọc thân tàu:
“HAMUNAPTRA AIRLINES – BAY LÀ THÍCH, ĐÁP LÀ PHÊ”
Minh đứng nhìn thành quả mới, gật gù đắc ý: “Có con này chở khách từ London sang thì hốt bạc. Đúng là Hitler, ki bo nhưng được cái để lại quà to.”
Thành đứng bên cạnh, tay cầm ly nước dừa, nháy mắt: “Anh Minh này, hay là anh nhường vị trí MJ lại cho em đi, em tính build đường tank-sup”
“*éo,” Minh cười khẩy, “Chừng nào mày bỏ được bộ đồ Thủy thủ mặt trăng xúc phạm người nhìn đã rồi tính. Giờ thì… ê, bật nhạc lên! Tối nay tao muốn quẩy bài ‘Beat It’ trên cái khinh khí cầu này!”
Và thế là, tiếng nhạc lại vang lên, 6 năm cứ thế trôi qua trong sự điên rồ và niềm vui bất tận của đế chế Hamunaptra, chờ đợi ngày định mệnh khi cô bé Anck-Su-Namun tái sinh bước chân đến vùng đất này.
===