Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cao-vo-mot-bai-hiep-khach-hanh-bat-dau-linh-ngo-thai-huyen-kinh.jpg

Cao Võ: Một Bài Hiệp Khách Hành Bắt Đầu Lĩnh Ngộ Thái Huyền Kinh

Tháng 2 9, 2026
Chương 613: mạch nước ngầm Chương 612: Vĩnh Hằng Giới·Lục Triển VS vĩnh sinh giới · lăng không
nguoi-dang-thon-phe-lang-xuyen-vu-tru

Người Ở Thôn Phệ, Lãng Xuyên Vũ Trụ

Tháng 2 8, 2026
Chương 318: Lĩnh vực tứ trọng, tỷ võ bắt đầu Chương 317: Mới kỷ nguyên hạ, nhân loại tộc quần những thiên tài-2
cau-dao-tu-tien-ta-co-mot-quyen-truong-sinh-do.jpg

Cẩu Đạo Tu Tiên: Ta Có Một Quyển Trường Sinh Đồ

Tháng mười một 24, 2025
Chương 626:Độ kiếp thành tiên, tru sát bên trên dương ( Đại kết cục ) Chương 625:Chân Tiên Hàng Thế, mạo hiểm xông quan
de-nguoi-bay-hang-rong-khong-co-de-nguoi-bay-truoc-cuc-quan-ly-do-thi

Để Ngươi Bày Hàng Rong, Không Có Để Ngươi Bày Trước Cục Quản Lý Đô Thị

Tháng 2 1, 2026
Chương 697: Nồng canh lão gà Chương 696: Nhìn lên thật là cao cấp
bat-dau-huyen-lenh-diem-danh-nhan-bac-minh-than-cong.jpg

Bắt Đầu Huyện Lệnh, Điểm Danh Nhận Bắc Minh Thần Công

Tháng 2 8, 2026
Chương 513: thần kiếm chi uy Chương 512: đãng ma kiếm xuất thế
toi-cuong-van-gioi-dai-xuyen-viet.jpg

Tối Cường Vạn Giới Đại Xuyên Việt

Tháng 2 1, 2025
Chương 750. Đại kết cục Chương 749. Trở lại Ỷ Thiên
ta-dao-phi-thang-tu-luyen-co-bat-dau

Tà Đạo Phi Thăng: Từ Luyện Cổ Bắt Đầu

Tháng 2 8, 2026
Chương 392: Sa La Thụ (2) Chương 392: Sa La Thụ (1)
than-cap-thau-thi-cao-thu.jpg

Thần Cấp Thấu Thị Cao Thủ

Tháng 1 26, 2025
Chương 1128. Thông báo: Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 1127. Đại kết cục, hoàn mỹ sinh hoạt!
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 19: Blade 18 (Bôi Nhọ)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 19: Blade 18 (Bôi Nhọ)

CNN Studios, New York City.

8:00 PM, Thứ Ba, 14 tháng 4, 1998.

Studio số 7 sáng rực. Ba camera HD đặt ở ba góc khác nhau, ống kính lớn hướng về bàn tròn giữa phòng. Đèn trần chiếu xuống, ánh sáng trắng làm bừng sáng ba khuôn mặt ngồi quanh bàn.

Khán giả – khoảng hai trăm người – ngồi im lặng trên các hàng ghế bán nguyệt. Họ được hướng dẫn: không vỗ tay, không la ó, chỉ lắng nghe. Chương trình này không phải giải trí. Đây là tin tức nghiêm túc.

Trên màn hình lớn phía sau bàn tròn, dòng chữ đỏ chạy:

“BLADE: KẺ THẢM SÁT SÀN NHẢY – TÂM LÝ CỦA MỘT KẺ HOANG TƯỞNG”

Ba người ngồi quanh bàn:

1. Anderson Cooper – người dẫn chương trình CNN, tóc bạc chải gọn, vest xám, cà vạt xanh navy. Mặt nghiêm túc, mắt xanh nhìn thẳng vào camera. hắn đã dẫn hàng trăm chương trình về tội phạm, chiến tranh, khủng bố. Giọng hắn ổn định, đáng tin cậy.

2. Dr. Elizabeth Harmon – chuyên gia tâm lý học tội phạm, giáo sư Đại học Columbia. Sáu mươi hai tuổi, tóc bạc cắt ngắn đến vai, đeo kính gọng kim loại mỏng, mặc áo blazer xanh đậm. Trên bàn trước mặt bà là một tập hồ sơ dày. Bà đã viết ba cuốn sách về tâm lý kẻ giết người hàng loạt.

3. Agent Marcus Webb – điều tra viên cựu FBI, đã nghỉ hưu năm 1996 sau hai mươi lăm năm làm việc. Năm mươi tám tuổi, tóc nâu pha bạc, cắt kiểu quân đội, râu ngắn. Mặc vest đen, không cà vạt. Khuôn mặt cứng rắn, sẹo nhỏ trên cằm – di chứng từ một vụ đấu súng năm 1989. hắn đã tham gia điều tra nhiều vụ án lớn: Oklahoma City bombing, Unabomber, Waco siege.

—

Anderson Cooper nhìn vào camera chính, giọng trầm: “Chào mừng quý vị đến với Anderson Cooper 360°. Tối nay, chúng ta sẽ nói về một trong những vụ án đáng sợ nhất năm 1998: vụ thảm sát sàn nhảy ở Los Angeles hồi tháng 2, khiến ba mươi người thiệt mạng.”

Camera cắt sang màn hình lớn. Video ngắn phát: cảnh sát bao vây sàn nhảy, xe cứu thương, người thân khóc lóc.

Cooper tiếp tục: “Nghi phạm chính là một người đàn ông tự xưng là Blade – tên thật không rõ. FBI đang truy lùng toàn quốc. Nhưng ai là Blade? Tại sao hắn giết người? Và làm thế nào chúng ta có thể hiểu tâm lý của một kẻ như vậy?”

Cooper quay sang Dr. Harmon. “Tiến sĩ Harmon, cảm ơn bà đã đến. Bà đã nghiên cứu hồ sơ của Blade. Bà nghĩ gì về hắn?”

Dr. Elizabeth Harmon đẩy kính lên, lật vài trang tài liệu, rồi nhìn vào camera. “Cảm ơn anh đã mời tôi, Anderson. Tôi đã phân tích hai mươi lời khai từ nhân chứng, xem video từ camera an ninh, và đọc báo cáo từ FBI. Dựa trên những gì tôi thấy, Blade là một cá nhân bị rối loạn hoang tưởng nặng nề, kèm theo mê sảng ảo giác có tính chất bạo lực.”

Cooper nheo mắt. “Rối loạn hoang tưởng?”

“Đúng,” Harmon gật đầu. “Blade tin rằng thế giới bị vampire xâm chiếm. Hắn tin rằng những người hắn giết không phải là con người bình thường, mà là vampire cần bị tiêu diệt. Trong tâm trí hắn, hắn không phải là kẻ giết người. Hắn là anh hùng – người cứu thế giới khỏi mối đe dọa siêu nhiên.”

Cooper ngả người ra sau. “Vậy hắn thực sự tin vào vampire?”

“Hoàn toàn,” Harmon khẳng định. “Đây là một dạng delusional disorder – rối loạn hoang tưởng. Bệnh nhân có niềm tin sai lệch mạnh mẽ, không thể lay chuyển, dù có bằng chứng ngược lại. Blade tin vampire tồn tại. Và niềm tin đó đã dẫn đến hành vi bạo lực cực đoan.”

Harmon lật tài liệu, chỉ vào trang giấy. “Theo lời khai, Blade mặc áo da đen, cầm kiếm bạc, súng bắn đạn đặc biệt. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng – như một thợ săn. Hắn nghĩ mình đang săn quái vật, nhưng thực tế, hắn đang giết con người vô tội.”

Cooper nhìn Harmon nghiêm túc. “Điều gì khiến một người phát triển niềm tin như vậy?”

Harmon thở dài. “Có nhiều nguyên nhân. Có thể là chấn thương tuổi thơ – một sự kiện kinh hoàng khiến tâm trí phát triển cơ chế tự vệ sai lệch. Có thể là rối loạn tâm thần di truyền – tâm thần phân liệt, hoang tưởng. Hoặc có thể là ảnh hưởng từ văn hóa đại chúng – phim ảnh, tiểu thuyết về vampire, thợ săn, anh hùng.”

Harmon dừng lại, nhìn thẳng vào camera. “Nhưng bất kể nguyên nhân là gì, kết quả đều giống nhau: Blade đã trở thành một kẻ giết người hàng loạt nguy hiểm, và hắn không thể dừng lại. Vì trong tâm trí hắn, hắn đang cứu thế giới.”

Cooper gật đầu chậm rãi, rồi quay sang Agent Marcus Webb. “Agent Webb, anh đã làm việc cho FBI hơn hai mươi năm. Anh đã gặp trường hợp nào tương tự Blade chưa?”

Agent Marcus Webb khohắny, mặt nghiêm túc. “Có,” Webb đáp, giọng trầm và cứng. “Tôi đã gặp nhiều trường hợp.”

Webb ngả người về phía trước, tay đặt lên bàn. “Năm 1985, tôi điều tra một vụ án ở Oregon. Một người đàn ông tin rằng hàng xóm của hắn là người ngoài hành tinh. hắn giết năm người – bắn vào đầu – vì tin rằng hắn đang giải phóng Trái Đất khỏi alien. Khi chúng tôi bắt hắn, hắn vẫn khăng khăng: Tôi đã cứu các anh. Tại sao các anh không hiểu?”

Webb dừng lại, nhìn thẳng vào Cooper. “Năm 1991, một phụ nữ ở Texas tin rằng con trai mình bị ác quỷ nhập. Bà ta giết con trai – đâm hai mươi bảy nhát – để trục xuất quỷ. Khi cảnh sát đến, bà ta đang cầu nguyện bên xác con, nói rằng con tôi giờ tự do rồi.”

Webb gõ nhẹ ngón tay lên bàn. “Và năm 1994, một nhóm người ở Idaho tin rằng chính phủ Mỹ bị Illuminati kiểm soát. Họ tấn công một trạm FBI, giết ba nhân viên. Họ nghĩ mình đang chiến đấu cho tự do. Nhưng thực tế, họ chỉ là khủng bố.”

Cooper lắng nghe, mặt căng thẳng. “Vậy Blade cũng giống họ?”

“Chính xác,” Webb gật đầu. “Blade là một extremist – cực đoan – tin vào một thế giới không tồn tại. Hắn tin vampire là có thật. Hắn tin mình là thợ săn. Và hắn giết người vô tội, nghĩ rằng mình đang cứu thế giới.”

Webb nhìn thẳng vào camera, giọng lạnh lùng: “Những người như Blade là nguy hiểm nhất. Vì họ không có tội ác cảm. Họ không nghĩ mình đang làm sai. Họ nghĩ mình là anh hùng.”

Cooper quay lại Dr. Harmon. “Tiến sĩ, có thể chữa trị Blade không? Nếu hắn bị bắt, có thể giúp hắn nhận ra sự thật không?”

Harmon lắc đầu từ từ. “Rất khó. Rối loạn hoang tưởng ở mức độ này thường kháng trị. Bệnh nhân không tin họ bị bệnh. Họ tin mọi người khác đang sai. Họ từ chối điều trị. Họ từ chối thuốc. Và nếu bạn cố gắng thuyết phục họ, họ sẽ nghĩ bạn là kẻ thù – một phần của âm mưu.”

Harmon nhìn vào Cooper. “Nếu Blade bị bắt, có thể hắn sẽ được đưa đi giám định tâm thần. Có thể hắn sẽ được điều trị. Nhưng khả năng hồi phục rất thấp. Trong hầu hết các trường hợp, những người như Blade sẽ dành phần đời còn lại trong bệnh viện tâm thần hoặc nhà tù.”

Cooper quay sang Webb. “Agent Webb, FBI đang làm gì để bắt Blade?”

Webb ngồi thẳng. “Chúng tôi đang truy lùng toàn quốc. Hiện tại, chúng tôi có hai mươi nhân chứng – tất cả đều nhận dạng Blade. Chúng tôi có video từ camera an ninh – cho thấy Blade bắn súng, giết người. Chúng tôi có bằng chứng DNA – vỏ đạn, dấu vân tay, mô da – từ hiện trường.”

Webb gõ tay lên bàn, từng âm tiết: “Blade không thể trốn mãi. Chúng tôi đã phát tán hình ảnh hắn tới tất cả đồn cảnh sát, tất cả phi trường, tất cả biên giới. Chúng tôi có một đội đặc nhiệm hai mươi nhân viên chỉ tập trung vào vụ này. Và chúng tôi đã đặt thưởng một triệu đô cho ai cung cấp thông tin dẫn đến việc bắt giữ.”

Cooper nhướng mày. “Một triệu đô? Ai đặt thưởng?”

“Một công ty tư nhân muốn giấu tên,” Webb đáp. “Họ muốn đóng góp vào công tác bắt giữ tội phạm nguy hiểm. FBI đã chấp nhận. Và tôi tin rằng, với số tiền này, ai đó sẽ cung cấp thông tin.”

Cooper quay lại Harmon. “Tiến sĩ, nếu Blade đang xem chương trình này, bà có điều gì muốn nói với hắn không?”

Harmon nhìn thẳng vào camera, giọng chậm rãi: “Blade, nếu anh đang nghe, tôi muốn anh biết: anh không phải là anh hùng. Anh là bệnh nhân. Những người anh giết không phải là vampire. Họ là con người thực sự – có gia đình, bạn bè, ước mơ. Anh đã lấy đi mạng sống của họ vì một niềm tin sai lầm.”

Harmon dừng lại, thở sâu. “Tôi biết anh không tin điều này. Tôi biết anh nghĩ tôi sai. Nhưng tôi xin anh: hãy dừng lại. Hãy đầu hàng. Hãy để chúng tôi giúp anh.”

Harmon nhìn xuống tay, rồi nhìn lên lại. “Vì nếu anh không dừng, anh sẽ giết thêm nhiều người vô tội. Và cuối cùng, anh sẽ bị bắt. Hoặc anh sẽ bị giết. Không có kết thúc tốt đẹp cho con đường anh đang đi.”

Cooper quay sang Webb. “Agent Webb, anh nghĩ Blade sẽ đầu hàng không?”

Webb lắc đầu. “Không. Những người như Blade không đầu hàng. Họ tin họ đang đúng. Họ sẽ chiến đấu đến cùng. Và thường thì, họ sẽ chết trong cuộc đấu súng với cảnh sát.”

Webb nhìn thẳng vào camera, giọng lạnh lùng: “Blade, nếu anh đang nghe, tôi nói thẳng: FBI sẽ tìm thấy anh. Và khi chúng tôi tìm thấy, anh sẽ không có lựa chọn. Hoặc anh đầu hàng, hoặc anh chết. Tôi hy vọng anh chọn đúng.”

Cooper quay lại camera chính, giọng trầm: “Đó là lời từ Tiến sĩ Elizabeth Harmon và Agent Marcus Webb. Blade – một kẻ giết người hàng loạt bị rối loạn hoang tưởng – vẫn đang lẩn trốn. Nếu bạn có thông tin, vui lòng liên hệ FBI ngay lập tức.”

Trên màn hình lớn, ảnh Blade hiện lên – khuôn mặt lạnh lùng, áo da đen, kiếm bạc. Dưới ảnh, dòng chữ đỏ:

“TRUY NÃ TOÀN QUỐC: BLADE”

“Cực kỳ nguy hiểm – Không tiếp cận”

“Thưởng: $1,000,000”

“Hotline FBI: 1-800-CALL-FBI”

Cooper kết thúc: “Cảm ơn quý vị đã theo dõi Anderson Cooper 360°. Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật vụ án này. Chúc quý vị một buổi tối an toàn.”

Nhạc kết thúc vang lên. Camera tắt. Đèn studio mờ dần.

—

Một giờ sau.

Trên các diễn đàn, mạng xã hội, bài viết lan truyền nhanh:

“Blade là kẻ điên! Hắn tin vào vampire!”

“FBI sắp bắt được hắn rồi!”

“Một triệu đô! Ai biết Blade ở đâu thì báo ngay!”

“Thật đáng sợ. Hắn nghĩ mình là anh hùng nhưng thực ra là kẻ giết người…”

Dư luận đã xoay chiều hoàn toàn. Không ai nghĩ Blade là thợ săn vampire. Tất cả đều nghĩ Blade là kẻ điên giết người vô tội.

—

Trong warehouse số 47, Blade ngồi trước chiếc TV cũ kỹ, nhìn chương trình CNN vừa phát. Whistler đứng sau, hút thuốc, mặt âu lo. Karen ngồi bên cạnh, tay run run.

“Họ… họ nghĩ anh điên,” Karen thì thầm.

Blade không nói gì. hắn chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình – ảnh mình, dòng chữ “TRUY NÃ TOÀN QUỐC”.

Whistler thở dài. “Frost đã thắng rồi.”

Blade tắt TV. Bóng tối bao trùm warehouse.

—

Warehouse số 47, Khu Công Nghiệp East LA.

3:00 AM, Thứ Tư, 15 tháng 4, 1998.

Bên ngoài warehouse, một chiếc Honda Accord đời 1994 màu xám đỗ cách đó năm mươi mét, nửa che trong bóng tối của một container gỉ sét bị bỏ hoang. Động cơ tắt. Đèn tắt. Chỉ có ánh trăng mờ ảo chiếu xuống mái xe.

Bên trong xe, vampire nam – tên là Vince – ngồi trên ghế lái, tay cầm ống nhòm Bushnell 10×42, mắt nhìn chằm chằm vào cửa warehouse số 47 cách đó năm mươi mét.

Vince ba mươi hai tuổi khi biến thành vampire vào năm 1985. Cao 1m78, gầy, tóc đen cắt ngắn, râu rậm ba ngày không cạo. Mặc áo hoodie đen, quần jeans, giày thể thao. Trông như một người vô gia cư thông thường – không nổi bật, dễ bị bỏ qua.

Bên cạnh Vince, trên ghế phụ, là một bộ đàm Motorola Radius P110, một máy ảnh Nikon F4 với ống kính tele 300mm, một hộp đựng băng cassette ghi âm Sony, và một túi nhựa đựng bánh sandwich thịt nguội ăn dở – giả vờ như hắn là người bình thường.

Vince không cần ăn. hắn chỉ uống máu. Nhưng hắn mang đồ ăn theo để tạo vỏ bọc – nếu cảnh sát đi ngang, họ sẽ nghĩ hắn chỉ là tài xế đang nghỉ ngơi.

Vince đã ngồi đây bốn giờ liền – từ 11 giờ đêm hôm qua. Không ngủ. Không mệt. Chỉ ngồi, nhìn, chờ đợi. Mắt hắn không rời khỏi ống nhòm.

Warehouse số 47 là một tòa nhà cũ kỹ hai tầng, tường gạch đỏ bị bong tróc, mái tôn gỉ sét. Cửa chính làm bằng sắt dày, có ổ khóa lớn và xích sắt quấn quhắny cầm. Bên ngoài không có biển hiệu, chỉ có con số “47” được sơn bạc mờ nhạt trên tường. Cửa sổ tầng một đã bị đóng kín bằng tấm gỗ ván. Cửa sổ tầng hai có rèm đen che kín, không thấy ánh sáng bên trong.

Từ bên ngoài, warehouse trông như một tòa nhà bỏ hoang – giống hàng trăm tòa nhà khác trong khu công nghiệp này.

Nhưng Vince biết khác. Bên trong có ba người: Blade, Whistler, và Karen.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

comic-xenomorph.jpg
Comic Xenomorph
Tháng 2 6, 2025
hai-tac-hac-long-nguyen-soai-chung-ta-kinh-yeu-ngai-a
Hải Tặc: Hắc Long Nguyên Soái, Chúng Ta Kính Yêu Ngài A!
Tháng 10 17, 2025
vo-dich-the-tu-nu-de-quy-cau-buong-tha.jpg
Vô Địch Thế Tử, Nữ Đế Quỳ Cầu Buông Tha!
Tháng mười một 26, 2025
mot-kiem-mot-ruou-mot-can-khon
Một Kiếm Một Rượu Một Càn Khôn
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP