Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cuu-tien-do.jpg

Cửu Tiên Đồ

Tháng 1 19, 2025
Chương 2868. Hoàn bổn cảm nghĩ phụ sách mới tin tức) Chương 2867. Thấy an lòng
the-gioi-hoan-my-chi-kiem-dao-vo-song.jpg

Thế Giới Hoàn Mỹ Chi Kiếm Đạo Vô Song

Tháng 3 10, 2025
Chương 244. Vân Thiên Đế Chương 243. Tứ đại Chuẩn Tiên Đế
dragon-ball-toi-cuong-than-thoai.jpg

Dragon Ball: Tối Cường Thần Thoại

Tháng 1 21, 2025
Chương 934. Lời cuối sách Chương 933. Thần thoại con đường
dan-mang-mang-ta-la-phe-vat-ta-khen-han-nhin-nguoi-that-chuan.jpg

Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Nhìn Người Thật Chuẩn

Tháng 2 2, 2026
Chương 502: phải học được cho người khác cơ hội! Chương 501: ngươi làm như vậy, thật không sợ bị mắng?
nhieu-con-nhieu-phuc-tru-vuong-han-lai-lan-nua-nap-phi.jpg

Nhiều Con Nhiều Phúc, Trụ Vương Hắn Lại Lần Nữa Nạp Phi

Tháng 1 20, 2025
Chương 274. Trấn áp Hồng Mông Chương 273. Kết thúc nhân quả
toc-truong-mang-ta-di-tu-tien.jpg

Tộc Trưởng Mang Ta Đi Tu Tiên

Tháng 9 3, 2025
Chương 529. Đại kết cục Chương 528. Từ xưa đến nay đệ nhất Đại Đế
trung-sinh-sau-lao-ba-buc-ta-ben-tren-am-tong

Trùng Sinh Sau, Lão Bà Bức Ta Bên Trên Âm Tống

Tháng 10 16, 2025
Chương 434: Cuối cùng vẫn Lâm Nguyên đánh thắng (2) Chương 434: Cuối cùng vẫn Lâm Nguyên đánh thắng (1)
trong-sinh-sieu-cuong-hoc-ba-he-thong.jpg

Trọng Sinh Siêu Cường Học Bá Hệ Thống

Tháng mười một 26, 2025
Chương 379: Người có tình cuối cùng cũng thành thân thuộc! (Đại kết cục) Chương 378: Chế tạo mạnh nhất hệ thống! Hoàn thành mặt trời nhân tạo kế hoạch!
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 2: Tự do là do mình đoạt lấy.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 2: Tự do là do mình đoạt lấy.

Sáng hôm sau, khi Minh vừa xem xong một bộ phim trên màn hình, cánh cửa phòng khẽ mở.

Ciri bước vào, trong trang phục y tá. Trong mắt Minh, đây không phải y tá bình thường. Cô có gương mặt tròn, đôi má phúng phính và cặp mắt to đen láy, trông ngây thơ như một con nai vàng ngơ ngác. Cô mặc bộ đồng phục y tá màu trắng tinh, đẩy theo một chiếc xe inox, trên đó là một túi máu 500ml còn ấm, được dán nhãn cẩn thận.

“Chào anh Minh, em là Linh. Em mang bữa sáng cho anh ạ.” Giọng cô gái trong veo như tiếng chuông.

“Bữa sáng của Dracula đây rồi,” Minh nghĩ thầm, ngồi thẳng dậy. “Cảm ơn em.”

Minh cầm lấy túi máu rồi cắn một góc rồi hút, như kiểu người ta vẫn cắn một góc bịch sữa rồi uống không cần ống hút vậy. Mùi tanh mặn của máu với hắn ngon hơn bất kỳ loại phở bò tái gầu nào từng ăn.

Nhưng sau khi làm xong nhiệm vụ, Linh không đi ngay. Cô đứng đó, hai tay bẽn lẽn vặn vào nhau, đôi mắt to tròn nhìn anh với vẻ tò mò không che giấu.

“Anh Minh này…” Cô lí nhí. “Em đọc trong truyện… người ta nói uống máu… có thật là nó… nó ngon không ạ?”

Minh suýt sặc. “Đm, em gái hỏi câu chí mạng thế.”

“Ừm… nó khá là… bổ dưỡng,” anh trả lời một cách ngoại giao.

“Thế… thế nếu bị anh cắn một cái… có thật là sẽ không biến thành ma cà rồng không ạ?” Ciri hỏi tiếp, mặt hơi ửng đỏ. “Tại em thấy trên phim họ cắn là thành vampire ngay.”

Minh nhìn cô gái trước mặt, trong đầu gào thét: “Em ơi hay em để anh cắn thử một cái anh chứng minh cho há?”

Anh hắng giọng, cố tỏ ra chuyên nghiệp: “Virus của anh thuộc loại đặc biệt, đã được “máu Thánh” thanh tẩy, nên vô sinh về mặt sinh học, tức là anh không còn khả năng lây nhiễm nếu lỡ có cắn ai đó. Em cứ yên tâm công tác nhé.”

“Dạ…” Ciri gật đầu, vẻ mặt vừa có chút thất vọng vừa như trút được gánh nặng. “Vậy em không làm phiền anh nữa ạ.”

Cô gái cúi chào rồi nhanh chóng rời đi, để lại Minh ngồi ngẩn ngơ với túi máu và một mớ hỗn độn trong đầu.

===

Cánh cửa phòng khép lại sau lưng Ciri với một tiếng “cạch” khô khốc của chốt điện tử tự động. Ngay khoảnh khắc tấm kim loại dày ngăn cách cô với ánh nhìn của Minh, nụ cười ngây thơ, e thẹn trên môi cô gái tắt ngấm, nhanh như ngọn nến bị bóp nghẹt giữa hai ngón tay.

Ciri đứng dựa lưng vào cánh cửa lạnh lẽo, thở hắt ra một hơi dài. Đôi vai đang co rút vì vẻ bẽn lẽn giả tạo giờ đây thả lỏng, hạ thấp xuống trong một tư thế thoải mái nhưng đầy cảnh giác. Ánh mắt “nai vàng ngơ ngác” biến mất, thay vào đó là sự sắc lạnh, già dặn và toan tính của một kẻ đã từng nhìn thấy quá nhiều cái chết.

Linh không hề ngây thơ. Và Ciri, người đang điều khiển thân xác này, lại càng không.

Trong đầu Ciri, những ký ức của Linh về các khóa huấn luyện hiện lên rõ mồn một, sắc nét như những thước phim tư liệu. Cô thấy Linh bò trườn dưới hàng rào dây thép gai trong đêm mưa tầm tã, bùn đất trát đầy mặt mũi. Cô thấy Linh ngồi trong một căn phòng tối, học cách tháo lắp súng ngắn chỉ bằng xúc giác trong vòng chưa đầy mười lăm giây. Cô thấy Linh học cách pha chế độc dược từ những hóa chất tẩy rửa thông thường, học cách bẻ khóa, học cách chịu đựng tra tấn điện giật mà không hé răng nửa lời. Và trên hết, Linh được dạy cách “diễn”.

Nhiệm vụ “Tơ Hồng”. Cái tên nghe thật lãng mạn, nhưng bản chất của nó là một cái bẫy ngọt ngào được dệt nên từ sự toan tính lạnh lùng của an ninh quốc gia. Mục tiêu: Minh – đối tượng đặc biệt cấp S. Phương thức: Tiếp cận, tạo dựng lòng tin, khơi gợi tình cảm, và cuối cùng là ràng buộc anh ta bằng một cuộc hôn nhân, biến anh ta trở thành tài sản vĩnh viễn của đất nước, một con tốt không thể rời khỏi bàn cờ. Sự ngây thơ, tò mò về ma cà rồng, cái dáng vẻ lúng túng đáng yêu ban nãy… tất cả chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo được thiết kế riêng để đánh vào tâm lý phòng vệ của đàn ông.

“Một cái bẫy vụng về nhưng hiệu quả,” Ciri thầm đánh giá, so sánh kỹ năng của Linh với những gì cô từng thấy ở các nữ phù thủy thuộc Hội đồng Lodge. Yennefer hay Triss có thể dùng phép thuật và nhan sắc quyến rũ, còn Linh dùng sự chân thành giả tạo và vẻ yếu đuối. Cả hai đều nguy hiểm như nhau.

Ciri chỉnh lại cổ áo y tá, bước đi dọc theo hành lang dài hun hút được chiếu sáng bằng đèn huỳnh quang trắng lạnh. Tiếng đế giày cao su của cô nện xuống sàn nhà êm ru, không phát ra tiếng động, một thói quen di chuyển đã ăn sâu vào tiềm thức của cả Ciri lẫn Linh. Cô gật đầu chào nhẹ với hai người lính gác trang bị tận răng ở chốt kiểm soát, ánh mắt lướt nhanh qua vũ khí của họ – những khẩu súng trường tấn công đen bóng – đánh giá tầm bắn và độ sát thương theo phản xạ tự nhiên.

Trở về phòng làm việc riêng – một căn phòng nhỏ gọn gàng nằm trong khu vực hành chính của cơ sở nghiên cứu, Ciri khóa trái cửa lại. Cô bước đến bên cửa sổ, kéo rèm che kín mít, ngăn chặn mọi ánh nhìn tò mò từ bên ngoài. Chỉ còn lại ánh sáng xanh nhạt hắt ra từ màn hình máy tính đang ở chế độ chờ.

Đây là lúc đối diện với sự thật.

Ciri đứng giữa phòng, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cô cố gắng tìm kiếm cảm giác quen thuộc, cái cảm giác râm ran chạy dọc sống lưng, sự bùng nổ của quyền năng chảy trong huyết quản. Cô cố gắng gọi dậy Dòng máu Cổ xưa (Elder Blood) – thứ sức mạnh đã khiến cô trở thành mục tiêu săn đuổi của cả lục địa, thứ sức mạnh có thể xé toạc không gian và thời gian.

“Zireael…” cô thì thầm tên gọi của mình, tập trung ý chí vào một điểm, tưởng tượng ra cánh cổng không gian rực sáng màu xanh lục bảo.

Nhưng không có gì xảy ra.

Không gian xung quanh cô vẫn tĩnh lặng, trơ lì. Không có tiếng gầm gừ của năng lượng, không có sự biến đổi của không khí. Bên trong cô, nơi từng là đại dương mênh mông của sức mạnh ma thuật, giờ đây chỉ là một cái giếng cạn khô khốc. Sự liên kết với Dòng máu Cổ xưa đã hoàn toàn đứt gãy. Cô chỉ là Linh, một con người bình thường với cấu trúc sinh học hoàn toàn trần tục.

Ciri không bỏ cuộc. Cô chuyển sang thử kết nối với Năng lượng Hỗn mang (Chaos) – nguồn gốc của phép thuật mà Yennefer đã dạy cô cách cảm nhận. Cô giơ tay lên, ngón tay uốn cong tạo thành dấu hiệu Aard, hy vọng tạo ra một luồng xung kích nhỏ đẩy bay tập hồ sơ trên bàn.

Im lặng. Tập hồ sơ vẫn nằm yên bất động.

Cô thử dấu hiệu Igni. Không một tia lửa nào xuất hiện.

Ciri mở mắt, nhìn chằm chằm vào bàn tay xa lạ của mình. Cảm giác bất lực ập đến, đắng ngắt trong cổ họng. Cô giống như một nhạc trưởng tài ba bị tước mất đôi tay, một họa sĩ bị mù đôi mắt. Ở thế giới này, trong cơ thể này, cô “điếc” và “mù” trước phép thuật. Các nguyên tố tự nhiên ở đây – Đất, Nước, Lửa, Khí – dường như không chứa đựng Hỗn mang, hoặc giả cơ thể của Linh không có “mạch dẫn” để khai thác chúng.

Cô ngồi phịch xuống ghế, cảm giác lạnh lẽo của lớp da bọc đệm thấm qua lớp áo y tá mỏng manh.

Một câu hỏi lớn hiện lên trong đầu Ciri, lơ lửng và nặng nề: *Có nên báo cáo việc này với tổ chức không?*

Theo quy trình của Linh, bất kỳ sự thay đổi bất thường nào về tâm sinh lý, đặc biệt là những hiện tượng siêu nhiên, đều phải được báo cáo ngay lập tức cho cấp trên. Nếu Ciri nói ra sự thật – rằng cô là một linh hồn từ thế giới khác, rằng cô đã chiếm hữu thân xác này, rằng cô cũng là một “Người du hành” giống như Minh – cô chắc chắn sẽ nhận được sự quan tâm đặc biệt.

Nhưng sự “quan tâm” đó sẽ có hình dạng như thế nào?

Ciri ngả người ra sau ghế, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm lên trần nhà, bộ não phân tích tình huống với tốc độ chóng mặt, kết hợp sự tinh ranh của một Witcher và tư duy logic của một điệp viên hiện đại.

Thứ nhất, cô hiện tại là gì? Một “Người du hành” phiên bản lỗi. Cô không có sức mạnh siêu phàm như Minh (người có thể hấp thụ máu và có thể còn nhiều năng lực khác mà cô chưa biết). Cô chỉ là một ý thức đi lạc, trú ngụ trong một cái vỏ rỗng. Nếu báo cáo, cô sẽ không được đối xử như một đối tác hay một chiến binh, mà là một mẫu vật thí nghiệm. Một con chuột bạch bị lỗi cần được mổ xẻ để tìm hiểu xem tại sao linh hồn lại có thể thay thế.

Thứ hai, sự mất mát về năng lực là tuyệt đối. Không còn Dòng máu Cổ xưa, cô không thể chủ động mở cổng không gian để chứng minh giá trị của mình hay trốn thoát khi cần thiết. Cô bị mắc kẹt trong quy luật vật lý của thế giới này.

Thứ ba, kiến thức của cô – kho tàng quý giá nhất của một Witcher – ở đây gần như vô dụng. Ciri liếc nhìn những chậu cây cảnh trang trí trong góc phòng. Ở thế giới của cô, cô có thể phân biệt hàng trăm loại thảo dược, biết loại nào cầm máu, loại nào gây ảo giác, loại nào chế tạo bom Dimeritium. Nhưng ở đây? Hệ thực vật hoàn toàn khác biệt. Cô không biết thành phần hóa học của những thứ ở thế giới hiện đại này. Cô không thể chế tạo thuốc (potions) nếu không có nguyên liệu chứa ma thuật, và cô cũng không thể chế tạo bom nếu không hiểu về thuốc nổ C4 hay các hợp chất hóa học phức tạp mà Linh chỉ biết sơ qua về cách sử dụng chứ không phải cách chế tạo từ gốc.

Thứ tư, kiến thức về quái vật (Bestiary). Ciri bật cười chua chát. Cô biết cách giết một con Griffin, cách dụ một con Striga ra khỏi hầm mộ, hay điểm yếu của bọn Wild Hunt. Nhưng thế giới này không có Griffin. Và những thế giới tiếp theo cô đến? Ai dám chắc chúng sẽ tuân theo quy luật sinh học của quái vật trong sách của Vesemir? Mỗi thế giới là một thiết lập mới, một trò chơi mới với luật lệ mới. Kinh nghiệm cũ đôi khi lại là cái bẫy chết người.

Thứ năm, và là điều quan trọng nhất: Quy luật du hành. Giọng nói của “Thần” đã nói rõ: *Mỗi 3 ngày sẽ đi đến một thế giới mới ngẫu nhiên.*

Ba ngày. Đó là thời gian cô được phép tồn tại ở “trạm trung chuyển” này trước khi bị ném vào một thực tại khác. Nó quá ngắn để xây dựng lòng tin với chính phủ, nhưng lại quá dài nếu cô bị giam cầm. Nếu cô báo cáo, họ sẽ làm gì? Chắc chắn họ sẽ không để cô đi lại tự do. Họ sẽ nhốt cô vào một căn phòng kính giống như Minh, gắn đầy cảm biến lên người cô để đo đạc khi quá trình dịch chuyển xảy ra. Từ vị thế của một người quản ngục (dù là giả) cô sẽ trở thành tù nhân thực sự.

Và xác suất trở lại thế giới The Witcher? “Thần” nói là có cơ hội, nhưng Ciri hiểu rõ sự tàn nhẫn của xác suất. Giữa hàng tỷ thế giới trong đa vũ trụ, khả năng quay lại đúng điểm xuất phát, đúng thời điểm để gặp Geralt và Yennefer là con số không tròn trĩnh nếu cô không có quyền năng kiểm soát.

“Nhiệm vụ thất bại,” Ciri lẩm bẩm, giọng nói vang lên trong căn phòng trống nghe thật thảm hại. Cô không mang được gì về từ thế giới cũ. Không vũ khí, không phép thuật, không người thân. Thành công duy nhất, trớ trêu thay, lại là việc cô có được cái danh phận “Người du hành” – một lời nguyền hơn là một món quà.

Ciri đứng dậy, đi về phía tấm gương treo trên tường. Cô nhìn vào hình ảnh phản chiếu của Linh. Một cô gái Việt Nam nhỏ nhắn, tóc đen, mắt đen. Không còn mái tóc màu tro xám, không còn vết sẹo dài trên má – dấu tích của những ngày tháng trốn chạy. Nhưng sâu trong đôi mắt đó, ngọn lửa của Zireael vẫn cháy.

“Tự do,” cô nói với chính mình, nhấn mạnh từng từ. “Tự do là thứ phải tự mình đoạt lấy, không phải do kẻ khác ban cho.”

Nếu cô khai báo, cô sẽ trao quyền định đoạt số phận mình vào tay những kẻ xa lạ – những kẻ coi Minh là “tài sản quốc gia” và coi Linh là “công cụ hiến dâng”. Ciri đã từng là con cờ trong tay Emhyr var Emreis, trong tay Hội đồng Phù thủy, trong tay Vilgefortz. Cô đã quá chán ngấy việc làm quân cờ.

“Ta sẽ không là quân cờ nữa,” Ciri nghiến răng. “Ta sẽ là người chơi.”

Quyết định đã được đưa ra. Cô sẽ ẩn nhẫn. Cô sẽ tiếp tục đóng vai Linh – một nữ đặc vụ trung thành, một cô y tá ngây thơ, một người vợ tương lai tận tụy của Minh nếu cần thiết. Cô sẽ dùng vỏ bọc này để che giấu sự tồn tại của “Người du hành” bên trong.

Cô sẽ lợi dụng nguồn lực của tổ chức này để học hỏi. Cô cần học cách sử dụng công nghệ, học về vũ khí hiện đại, học về tâm lý học của những thế giới văn minh. Mỗi thế giới cô đi qua sẽ là một trường huấn luyện mới. Cô sẽ tích lũy sức mạnh, ma thuật hoặc cái gì đó khác, cả tri thức và kinh nghiệm sinh tồn đa vũ trụ. Cho đến khi cô đủ mạnh để xé toạc sự sắp đặt của vị “Thần” kia, đủ mạnh để tự mình mở ra cánh cổng trở về nhà.

Ciri mỉm cười, một nụ cười nửa miệng đầy kiêu hãnh. Linh có thể đã chấp nhận số phận là một con chim sơn ca hót trong chiếc lồng son của lòng yêu nước và nghĩa vụ. Nhưng Ciri là một con chim nhạn (Swallow). Chim nhạn báo hiệu mùa xuân, nhưng cũng là loài chim bay lượn tự do trên bầu trời bão tố, không chiếc lồng nào có thể giam giữ được nó.

Cô liếc nhìn đồng hồ treo tường. Thời gian vẫn trôi. Ba ngày. Chuyến du hành đầu tiên đang đến gần.

Thay vì sợ hãi, một cảm giác hưng phấn kỳ lạ bắt đầu len lỏi trong huyết quản Ciri. Đó là cảm giác của một Witcher trước khi bước vào một cuộc săn mới, cảm giác của một nhà thám hiểm đứng trước vùng đất chưa được vẽ trên bản đồ.

“Được rồi, Thần,” Ciri thì thầm, ánh mắt rực sáng lên một tia thách thức. “Ngươi muốn ta đi qua các thế giới trong sách và phim sao? Để xem ta sẽ phá nát kịch bản của ngươi như thế nào.”

Cô quay trở lại bàn làm việc, mở máy tính lên và bắt đầu gõ báo cáo về cuộc gặp gỡ với Minh. Những dòng chữ hiện lên màn hình, lạnh lùng, khách quan và hoàn toàn phù hợp với vai diễn của đặc vụ Linh: *”Đối tượng Minh có dấu hiệu tâm lý ổn định, phản ứng tích cực với tiếp xúc ban đầu. Đề xuất tiếp tục giai đoạn 2 của kế hoạch Tơ Hồng…”*

Bên dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy, con chim nhạn đang mài sắc móng vuốt của mình, kiên nhẫn chờ đợi cơn gió lốc tiếp theo cuốn nó đi vào những chân trời vô định.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vi-nay-huan-luyen-vien-khong-thich-hop.jpg
Vị Này Huấn Luyện Viên, Không Thích Hợp!
Tháng 2 6, 2026
than-cap-doat-xa-khong-gian.jpg
Thần Cấp Đoạt Xá Không Gian
Tháng 1 26, 2025
noi-ta-chuc-nghiep-yeu-cac-muoi-tu-duoi-theo-can-pt-doi.jpg
Nói Ta Chức Nghiệp Yếu? Các Muội Tử Đuổi Theo Cần Pt Đội
Tháng 2 6, 2026
deu-vo-dich-ai-con-lam-hoang-de-a.jpg
Đều Vô Địch Ai Còn Làm Hoàng Đế A?
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP