Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cuong-thi-huyen-hoc-tinh-thong.jpg

Cương Thi Huyền Học Tinh Thông

Tháng 2 6, 2025
Chương 371. Đại kết cục Chương 370. Một ngày sư phụ
sieu-cap-than-cuop-doat.jpg

Siêu Cấp Thần Cướp Đoạt

Tháng 1 23, 2025
Chương 1033. Vĩnh sinh chí tôn Chương 1032. Vĩnh sinh bí mật
dau-la-chi-tu-tieu-vu-bat-dau-nhiem-hong-tran.jpg

Đấu La Chi Từ Tiểu Vũ Bắt Đầu Nhiễm Hồng Trần

Tháng 1 20, 2025
Chương 198. Đại Kết Cục Chương 197. Giết tới Thần Giới
ham-thien-chien-de.jpg

Hám Thiên Chiến Đế

Tháng 1 23, 2025
Chương 1036. Đại kết cục Chương 1035. Xi Vưu
dragon-ball-danh-bai-doi-thu-lien-tro-nen-manh-me.jpg

Dragon Ball: Đánh Bại Đối Thủ Liền Trở Nên Mạnh Mẽ

Tháng 3 30, 2025
Chương 260. Đại kết cục Chương 259. Son Goten vs Archon
sieu-cap-tri-mang-he-thong.jpg

Siêu Cấp Trí Mạng Hệ Thống

Tháng 1 23, 2025
Chương 770. Sự kiện từ đầu đến cuối Chương 769. Thần Giới
ta-tai-vo-dao-the-gioi-tu-tien-truong-sinh.jpg

Ta Tại Võ Đạo Thế Giới Tu Tiên Trường Sinh

Tháng 1 24, 2025
Chương 1. Phiên ngoại một: Tu chỉnh thế giới tuyến Chương 140. Vạn Cổ Thanh Thiên Nhất Chu Liên
mong-hoi-tam-quoc-chi-thuc-han-de-quoc.jpg

Mộng Hồi Tam Quốc Chi Thục Hán Đế Quốc

Tháng 2 27, 2025
Chương 31. Tân vương triều thành lập Chương 30. Thiên hạ quy tâm
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 1: Ta là ai?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 1: Ta là ai?

Không có đau đớn. Đó là điều đầu tiên cô nhận ra.

Không còn cái lạnh thấu xương của hầm mộ lâu đài Stygga, không còn mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, không còn tiếng gào thét tuyệt vọng của Geralt hay tiếng khóc xé lòng của Yennefer. Tất cả những âm thanh hỗn loạn của trận chiến sinh tử vừa mới diễn ra cách đây vài giây – hay là vài thế kỷ? – đều đã biến mất hoàn toàn.

Ciri mở mắt. Hoặc ít nhất, cô nghĩ là mình đã mở mắt.

Trước mắt cô không phải là trần nhà đá đen kịt bám đầy bồ hóng, cũng không phải là bầu trời đêm đầy sao. Chỉ có màu trắng. Một màu trắng vô tận, rợn ngợp, không có điểm bắt đầu và cũng chẳng có điểm kết thúc. Không có đường chân trời để phân định đâu là trời, đâu là đất. Cô lơ lửng giữa hư không, trong một trạng thái phi trọng lực kỳ lạ, nơi khái niệm “lên” và “xuống” trở nên vô nghĩa.

Ciri cố gắng cử động. Cô đưa tay lên trước mặt.

Và cô hét lên.

Âm thanh lọt thỏm vào hư vô. Trong không gian trắng toát này, âm thanh dường như bị nuốt chửng ngay khi nó vừa hình thành.

Ciri nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của mình. Đó không phải là tay của cô.

Đôi bàn tay của Ciri, công chúa Cintra, đứa con của Dòng máu Cổ xưa, đầy rẫy những vết sẹo nhỏ li ti từ những buổi tập kiếm khắc nghiệt tại Kaer Morhen, và một vết sẹo dài mờ nhạt ở ngón cái do một lần sơ ý khi mài gươm. Nhưng đôi bàn tay này… chúng thon dài hơn, da dẻ mịn màng hơn, nhưng đầu các ngón tay lại chai sạn theo một cách khác hẳn. Vết chai ở ngón trỏ – dấu hiệu của một nỏ thủ đã bóp cò nỏ hàng vạn lần, hoặc mộ cái gì đó tương tự.

Cô hoảng loạn sờ lên mặt mình. Cấu trúc xương gò má, độ cong của sống mũi, độ dày của đôi môi… tất cả đều xa lạ. Cô cúi xuống nhìn cơ thể mình. Bộ quần áo dính máu và bụi bẩn của cuộc chiến tại Stygga đã biến mất. Thay vào đó là một bộ trang phục kỳ lạ, gọn gàng, làm từ chất liệu vải mà cô chưa từng thấy bao giờ.

Cô đang ở trong cơ thể của Linh.

Ciri nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng. Luồng ma thuật đen ngòm của Vilgefortz. Linh lao đến cô. Cả hai va vào nhau. Một cảm giác bị xé toạc, bị lôi tuột ra khỏi vỏ bọc xác thịt. Và sau đó là bóng tối.

“Linh?” Ciri gọi thầm trong đầu, hy vọng nhận được một lời hồi đáp từ chủ nhân của cơ thể này. “Chị có ở đó không?”

Im lặng. Một sự im lặng tuyệt đối đến mức cô có thể nghe thấy tiếng linh hồn mình đang run rẩy.

Đột nhiên, không gian trắng xóa rung chuyển nhẹ. Một âm thanh vang lên, không phải từ một hướng cụ thể nào, mà dường như phát ra từ chính không gian xung quanh, vọng thẳng vào não bộ cô.

Đó là một giọng nói kỳ quái. Nó không có giới tính, không có cảm xúc, không có ngữ điệu lên xuống. Nó đều đều, ngắt quãng một cách máy móc, giống như những con golem đất sét tuân theo mệnh lệnh, nhưng lạnh lùng và vô hồn hơn gấp bội. Nếu Ciri biết đến khái niệm công nghệ của thế giới khác, cô sẽ so sánh nó với giọng đọc của Google Dịch.

_ “Cirilla Fiona Elen Riannon. Lẽ ra cô đã chết.”

Ciri giật bắn người. “Ai đó? Ngươi là ai?”

Giọng nói vẫn tiếp tục, phớt lờ câu hỏi của cô, như thể nó chỉ đang đọc một bản báo cáo đã được lập trình sẵn.

_ “Một sự cố thú vị: Lời nguyền Trục Xuất cấp độ 10. Hậu quả: Hủy diệt hoàn toàn neo giữ giữa Ý thức và Vật chứa. Kết quả lẽ ra phải có: Ý thức bị phân rã và xóa sổ khỏi thực tại.”

_ “Tuy nhiên, một biến số đã can thiệp. Đối tượng va chạm với ‘Người Du Hành’ mã số 734 – Linh, ngay thời điểm lời nguyền kích hoạt. Năng lượng Dòng máu Cổ xưa phản ứng, tạo ra hiện tượng dung hợp cưỡng ép giữa hai luồng ý thức.”

Ciri lắng nghe, từng từ ngữ như những nhát búa bổ vào đầu cô. Cô đã chết? Không, cô vẫn đang suy nghĩ, vẫn đang cảm nhận.

_ “Kết quả cuối cùng: Ý thức của ‘Người Du Hành’ Linh đã bị trục xuất và tiêu biến do xung đột năng lượng. Ý thức của ngươi, Cirilla, nhờ sự bảo hộ của Dòng máu Cổ xưa, đã chiếm hữu và dung hợp hoàn toàn với vỏ bọc thể xác của Linh.”

“Tiêu biến?” Ciri lắp bắp, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp sống lưng, dù cô không còn cơ thể thực sự. “Ngươi nói… Linh đã chết? Hoàn toàn biến mất?”

_ “Chính xác. Ngươi lẽ ra đã chết. Nhưng sự hy sinh vô tình của vật chủ Linh đã tạo ra một ngoại lệ. Ngươi sẽ sống tiếp. Với thân phận Linh này.”

Ciri gục xuống – hay đúng hơn là cuộn tròn lại trong không gian không trọng lực. Nỗi đau ập đến, dữ dội hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. Linh đã chết. Người chị cả của băng Wolfs, người đã dạy cô nhiều điều kỳ lạ, người đã hôn cô giữa đống đổ nát, người hứa sẽ luôn ở phía sau cô… đã biến mất vĩnh viễn.

“Trả lại cô ấy cho ta!” Ciri gào lên. “Ta không muốn sống thế này! Ta muốn cô ấy sống! Hãy lấy mạng ta đi!”

Giọng nói vô cảm vang lên, tàn nhẫn dập tắt mọi hy vọng.

_ “Yêu cầu bị từ chối. Quy trình không thể đảo ngược. Ngươi bây giờ là Linh. Và Linh là ngươi.”

_ “Bây giờ, ngươi sẽ trở về thế giới của Linh.”

Một luồng sáng chói lòa bắt đầu hình thành phía xa, hút Ciri về phía đó.

_ “Nhiệm vụ của ngươi đã thay đổi. Ngươi sẽ không còn là một witcher, một công chúa hay một đứa con của định mệnh trong thế giới cũ nữa. Ngươi sẽ trở thành một ‘Người Du Hành’ kế nhiệm.”

_ “Ngươi sẽ đi đến các thế giới khác. Trong ký ức của Linh, đó là các thế giới trong sách, phim, truyện tranh. Ngươi phải sống, phải trải nghiệm, phải hoàn thành các vai diễn.”

“Tại sao ta phải làm thế?” Ciri hỏi, giọng đầy căm hờn. “Và nếu ta từ chối?”

_ “Ngươi có thể quay lại thế giới của mình nếu có cơ hội. Nếu ngươi tích lũy đủ thành tựu, cánh cổng không gian và thời gian sẽ mở ra một lần nữa. Ngươi có thể gặp lại Geralt và Yennefer.”

Cái tên của hai người thân yêu nhất như một liều thuốc kích thích cực mạnh, kéo Ciri ra khỏi vũng lầy tuyệt vọng. Geralt. Yennefer. Họ vẫn còn sống. Họ đang đau khổ vì nghĩ cô đã chết. Nếu cô buông xuôi ở đây, sự hy sinh của Linh sẽ trở nên vô nghĩa, và nỗi đau của cha mẹ nuôi cô sẽ là vĩnh viễn.

“Ta… ta có thể quay lại sao?”

_ “Xác suất: Có tồn tại. Nhưng đường đi rất dài.”

“Ngươi là ai mà có quyền sắp đặt số phận của ta?” Ciri hỏi lần cuối, khi ánh sáng trắng bắt đầu nuốt chửng lấy cô.

_ “Ngươi có thể gọi ta là Thần. Hoặc Hệ Thống. Hoặc Đạo Diễn. Tùy ngươi. Chúc may mắn, Cirilla. Đừng làm ta thất vọng như người tiền nhiệm.”

Trước khi Ciri kịp hỏi câu cuối cùng đó nghĩa là gì, thế giới trắng xóa vỡ tan.

===

Cơn đau đầu ập đến như một cơn bão.

Nó không giống như cơn đau do va đập vật lý, mà giống như ai đó đang cố nhồi nhét cả một thư viện khổng lồ vào một chiếc hộp sọ bé nhỏ. Ciri ôm đầu, rên rỉ. Cô cảm nhận được cơ thể mình đang nằm trên một bề mặt mềm mại, có mùi thơm của vải sạch và nắng.

Những hình ảnh, âm thanh, ký ức xa lạ ồ ạt tràn vào tâm trí cô, hòa trộn với ký ức của chính cô, tạo nên một hỗn hợp hỗn loạn nhưng sống động.

Cô thấy một thế giới không có lâu đài, không có ngựa, không có quái vật kikimore hay striga. Thay vào đó là những tòa tháp bằng kính và thép chọc thủng bầu trời, cao hơn cả tháp Gulls. Những con quái vật bằng sắt gầm rú chạy trên những con đường trải nhựa đen bóng. Những tấm gương đen nhỏ xíu mà con người cầm trên tay, phát ra ánh sáng và âm thanh.

Cô thấy cuộc đời của Linh.

Linh là con cháu cưng trong một gia đình tướng lĩnh quân đội. Cô lớn lên trong sự bảo bọc của gia đình. Cô là một chiến binh, nhưng mang tâm hồn yêu thích những câu chuyện giả tưởng. Kỹ năng của cô đến từ sự huấn luyện quân đội đặc nhiệm khắc nghiệt.

Và rồi, Ciri nhìn thấy “sự thật”.

Trong ký ức của Linh, Ciri nhìn thấy những cuốn sách. Bìa sách vẽ hình một người đàn ông tóc trắng với hai thanh kiếm sau lưng. Tựa đề: *The Witcher*.

Ciri nhìn thấy những bộ phim, những trò chơi điện tử tái hiện lại cuộc đời cô, cuộc đời Geralt, cuộc đời Yennefer.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Ciri, khiến cô muốn nôn mửa.

“Không thể nào…” cô thì thầm, giọng nói phát ra từ miệng cô giờ đây thanh thoát và nhẹ nhàng hơn giọng nói cũ.

Đối với Linh, thế giới của Ciri – những nỗi đau, sự mất mát, những cuộc chiến đẫm máu, cái chết của Cahir, Milva, Angouleme, Regis – tất cả chỉ là hư cấu. Là giải trí. Là những dòng chữ vô tri trên giấy, là những điểm ảnh trên màn hình.

Linh đã đến thế giới của Ciri không phải vì định mệnh, mà vì cô ấy là một “Người Du Hành” được chọn bởi vị “Thần” kia, đưa vào thế giới trong cuốn sách mà cô ấy yêu thích.

Ciri ôm ngực, nơi trái tim của Linh đang đập mạnh mẽ. Nước mắt trào ra. Cô khóc cho chính mình, cho sự phi lý của tồn tại. Hóa ra, nỗi đau khổ tột cùng của cô chỉ là một kịch bản đối với những thực thể cao hơn.

Nhưng ký ức vẫn tiếp tục tuôn trào, và Ciri nhận ra một sự thật tàn khốc khác.

Linh đã chết không chỉ vì lời nguyền của Vilgefortz.

Trong ký ức của Linh, trước khoảnh khắc cô lao ra đỡ đòn cho Ciri, có một thông báo từ “Thần” hiện lên trong đầu cô ấy:

_ “Cảnh báo: Mức độ tương tác của Người Du Hành quá thấp. Cốt truyện đang đi vào lối mòn nhàm chán. Khán giả (Thần) không hài lòng. Yêu cầu tạo điểm nhấn kịch tính. Nếu thất bại, sẽ tiến hành thanh trừng.”

Linh đã biết mình sẽ chết. Hoặc cô chết vì lời nguyền để cứu Ciri, tạo nên một cái kết bi tráng, hoặc cô sẽ bị “Thần” giết chết vì sự tồn tại của cô quá nhạt nhẽo, không đủ thú vị để tiếp tục “bộ phim”.

Linh đã chọn cái chết có ý nghĩa. Cô ấy đã chọn cứu nhân vật mà cô ấy yêu thích nhất trong trang sách. Cô ấy đã chọn cứu Ciri.

“Đồ khốn nạn…” Ciri nghiến răng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. “Thần thánh cái gì chứ? Các ngươi chỉ là những kẻ bệnh hoạn xem đau khổ của người khác là trò tiêu khiển.”

Sự tức giận bùng lên, nóng rực, thiêu đốt sự sợ hãi và bỡ ngỡ ban đầu. Ciri lau nước mắt. Cô đứng dậy, đi về phía tấm gương lớn trong phòng.

Trong gương là một cô gái trẻ người Châu Á, mái tóc đen dài ngang lưng, đôi mắt đen láy sâu thẳm, dáng người mảnh khảnh nhưng dẻo dai. Đó là Linh. Nhưng ánh mắt nhìn lại từ trong gương không phải là ánh mắt hiền lành, mơ mộng của cô sinh viên văn học. Đó là ánh mắt của Sư tử con Cintra, ánh mắt của một Witcher, rực lửa căm hờn và quyết tâm sắt đá.

“Linh,” Ciri thì thầm với hình bóng trong gương. “Chị đã chết vì em. Chị đã coi thế giới của em là một câu chuyện, nhưng chị đã sống và chết trong đó như một con người thực thụ. Chị dũng cảm hơn bất kỳ ai.”

Cô chạm tay lên mặt gương lạnh lẽo.

“Em xin lỗi vì đã chiếm lấy thân xác này. Nhưng em thề, em sẽ không để chị chết vô ích. Em sẽ sống thay cho phần đời của chị. Em sẽ chơi trò chơi của tên Thần khốn kiếp đó.”

Ciri hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở như Vesemir đã dạy. Cô lục lọi trong ký ức của Linh để hiểu về hoàn cảnh hiện tại. Đây là căn cứ mất của chính phủ, hôm nay “Linh” vừa nhận một nhiệm vụ kỳ cục.

“Mình phải học cách sống ở đây,” Ciri tự nhủ. “Mình phải học cách sử dụng những thứ này… điện thoại, máy tính, xe cộ. Mình phải trở thành Linh hoàn hảo.”

Rồi cô nghĩ về Geralt và Yennefer. Ở thế giới kia, họ đang ôm cái xác rỗng của cô mà khóc. Ý nghĩ đó khiến tim cô thắt lại đau đớn. Họ sẽ nghĩ cô đã chết, hoặc tệ hơn, sống như một cái vỏ không hồn.

“Cha, mẹ,” Ciri nói vào khoảng không, hy vọng lời nói của mình có thể xuyên qua các chiều không gian. “Con chưa chết. Con vẫn ở đây. Con đang ở rất xa, trong một thế giới kỳ lạ nơi mọi người biết về chúng ta qua những trang sách. Nhưng con sẽ tìm đường về. Con hứa. Dù phải đi qua bao nhiêu thế giới, dù phải đóng bao nhiêu vai diễn, con cũng sẽ tích lũy đủ sức mạnh để quay về.”

Cô nhớ lại lời của Thần: *Ngươi sẽ đi đến các thế giới khác.*

Vậy đây chỉ là trạm dừng chân. Thế giới của Linh là căn cứ điểm. Từ đây, cô sẽ bị ném vào những câu chuyện khác. Có thể là những cuộc chiến giữa các vì sao, những thế giới của rồng và ngục tối, hay những câu chuyện kinh dị đẫm máu.

“Được thôi,” Ciri nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo mang dáng dấp của Leo Bonhart khi hắn săn mồi, nhưng cũng mang sự kiêu hãnh của dòng máu Lara Dorren. “Muốn kịch tính sao? Muốn thú vị sao? Ta sẽ cho các ngươi xem một màn trình diễn không thể nào quên. Ta là Zireael. Ta là Chim Én. Ta là Chúa tể của Thời gian và Không gian. Và bây giờ… ta là Linh.”

Ciri quay lưng lại với tấm gương. Cô bước đến bàn làm việc, nơi có chiếc máy tính xách tay đang nằm im lìm. Cô mở nó lên theo ký ức của Linh. Màn hình sáng bừng.

Cô gõ vào thanh tìm kiếm một dòng chữ, những ngón tay lóng ngóng nhưng dần trở nên quen thuộc với bàn phím:

*”Làm thế nào để giết một vị Thần?”*

Tất nhiên, kết quả trả về chỉ là những trang web tiểu thuyết, game và thần thoại. Ciri bật cười, một tiếng cười chua chát nhưng đầy thách thức.

“Không sao,” cô lầm bầm. “Ta sẽ tự viết hướng dẫn của riêng mình.”

Cô nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn căn cứ bắt đầu lấp lánh dưới màn đêm. Thế giới này ồn ào, náo nhiệt và đầy rẫy những điều kỳ diệu giả tạo. Nhưng Ciri biết, cuộc hành trình thực sự của cô mới chỉ bắt đầu. Cô không còn chạy trốn nữa. Cô đang đi săn. Và con mồi cuối cùng của cô, chính là kẻ đang ngồi trên cao, giật dây số phận của tất cả bọn họ.

Ciri nhắm mắt lại, để cho ký ức của Linh dẫn đường. Ngày mai, cô sẽ phải đi làm nhiệm vụ. Cô sẽ phải đối mặt với những người đồng nghiệp của Linh, những thủ trưởng, những rắc rối đời thường. Đó sẽ là một chiến trường khác, không gươm giáo nhưng cũng đầy cạm bẫy.

Nhưng trước hết, cô cần phải ăn. Cái bụng của cơ thể này đang réo lên biểu tình. Ciri lục trong ký ức xem Linh thường ăn gì. Mì gói? Pizza?

“Được rồi,” Ciri nói, bước về phía khu vực bếp. “Thử xem món ‘mì tôm’ này có ngon hơn súp vỏ cây ở Brokilon không.”

===

(Chém gió cuối chương)

Ê này, đừng vội lướt qua!

Viết xong chương này tui rụng mất 50 sợi tóc rồi. Tóc thì ít mà view thì lẹt đẹt, nhìn cái bảng xếp hạng mà lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Mấy bồ đọc chùa hoài là tui buồn, tui khóc, tui lụt nhà là tui nghỉ viết đấy.

Thương tui thì Đề Cử cho tui một cái đi mà. Tiện tay thì Share lên Facebook, Zalo, hay dán giấy lên cột điện cũng được. Làm ơn đi, năn nỉ đó! Hứa ngoan, hứa sẽ bẻ lái cực gắt cho mấy bồ trầm trồ! 😘

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

long-chau-chi-tien-cong-raditz.jpg
Long Châu Chi Tiến Công Raditz
Tháng 1 18, 2025
ta-o-suoi-vang-lam-giao-chu.jpg
Ta Ở Suối Vàng Làm Giáo Chủ
Tháng 2 24, 2025
trung-sinh-duong-qua-den-bu-tat-ca-tiec-nuoi.jpg
Trùng Sinh Dương Quá: Đền Bù Tất Cả Tiếc Nuối!
Tháng 12 20, 2025
muc-than-ky-bat-dau-tan-phe-lao-thon-danh-dau-hoang-co-thanh-the.jpg
Mục Thần Ký: Bắt Đầu Tàn Phế Lão Thôn Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể
Tháng 2 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP