Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
chat-group-mat-phap-tay-du-dau-tu-van-gioi

Chat Group: Mạt Pháp Tây Du, Đầu Tư Vạn Giới

Tháng mười một 8, 2025
Viết xong cảm nghĩ + một ít tác giả lời muốn nói + sách mới ý nghĩ Chương 317: Lực lượng có cực, nhưng tâm linh Vô Cực, ta tức "Thái Sơ", được chứng siêu thoát!
buc-ta-troc-cot-doan-than-gio-lai-khoc-cau-ta-tro-ve

Bức Ta Tróc Cốt Đoạn Thân, Giờ Lại Khóc Cầu Ta Trở Về?

Tháng 10 4, 2025
Chương 436: KếT Thúc (7) Chương 436: KếT Thúc (6)
tan-the-da-vat-ta-mac-vao-nu-than-da.jpg

Tận Thế Da Vật: Ta Mặc Vào Nữ Thần Da

Tháng 2 9, 2026
Chương 284: Dưỡng cổ chân tướng Chương 283: Thanh Mộc Thành tọa độ
sang-tao-hu-nghi-internet-bat-dau-thanh-lap-thuong-dao.jpg

Linh Sơn

Tháng 3 8, 2025
Chương 360. Nguyệt chiếu hoàng hôn Thanh Liên tử, phong đỡ nhân gian ngọn cây đầu Chương 359. Tiên phàm yêu dị một núi tận, nhân quỷ thần linh mấy quyển sách
thap-nien-60-moi-ngay-mu-hop-nhan-nha-sinh-hoat

Thập Niên 60: Mỗi Ngày Mù Hộp, Nhàn Nhã Sinh Hoạt

Tháng 2 6, 2026
Chương 971: Tạ gia thôn tình huống! Lo lắng! Chương 970: Trịnh trọng giới thiệu! Ẩn tàng tình cảm cùng hâm mộ!
doan-tuyet-quan-he-ngay-dau-tien-ban-thuong-mot-ty.jpg

Đoạn Tuyệt Quan Hệ Ngày Đầu Tiên, Ban Thưởng Một Tỷ!

Tháng 3 24, 2025
Chương 0. Phiên ngoại 1 Từ Quân Dao nam thần, hối hận đến cực điểm! Chương 629. Trùng kiến Trần gia, Đại Hạ chi đỉnh
dem-tan-hon-moi-biet-nuong-tu-la-ma-giao-thanh-nu.jpg

Đêm Tân Hôn, Mới Biết Nương Tử Là Ma Giáo Thánh Nữ

Tháng 2 5, 2026
Chương 122: Người ấy rời đi, kết thúc Chương 121: Tào gia người, thà chết chứ không chịu khuất phục
cuu-diem-chi-ton.jpg

Cửu Diễm Chí Tôn

Tháng 2 24, 2025
Chương 2616. Ta là Chí Tôn Chương 2615. Quay về (3)
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 2: Sư Sucitta
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 2: Sư Sucitta

Giọng nói tiếp tục vang lên, mang theo một chút tự mãn của kẻ có quyền năng tuyệt đối: “Ta biến những thế giới hư cấu thành hiện thực. Blade, Marvel, DC, Harry Potter, Game of Thrones, Naruto, One Piece. Tất cả đều tồn tại trong các chiều không gian khác. Và ta chọn ngẫu nhiên những con người, vứt họ vào những thế giới đó. Xem họ vật lộn, xem họ sống, xem họ chết. Đó là trò giải trí của ta.”

Sư Sucitta vẫn giữ im lặng, nhưng trong tâm sư đã có câu trả lời. Đây không phải ma chướng trong tâm, mà là một thực thể ngoại lai. Sư khẽ đáp, giọng nói bình thản và rõ ràng: “Này vị thiên tử, bần tăng không xem những thứ đó.”

Sự im lặng kéo dài một thoáng, dường như “vị Thần” kia có chút bất ngờ trước câu trả lời không hề sợ hãi hay tò mò.

“Vậy thì rất tiếc,” giọng nói trở nên lạnh hơn. “Nếu ngươi không thể làm hài lòng ta, ngươi sẽ chết.”

“Vậy cũng được,” Sư Sucitta đáp lại, giọng không một chút dao động. Sư đã quán chiếu về cái chết mỗi ngày, xem nó như một phần tự nhiên của kiếp sống vô thường. “Bần tăng sẽ không tham gia trò chơi của thiên tử. Sinh mạng này nếu phải kết thúc, bần tăng xin đón nhận.”

Sự thách thức trong tĩnh tại của vị sư dường như đã chọc giận “vị Thần”.

“Ngươi không có quyền lựa chọn!” giọng nói gằn lên. “Thế giới Iron Man chuẩn bị bắt đầu: 59, 58, 57…”

Sư Sucitta không hề kháng cự. Sư từ từ nhắm mắt lại, hai tay đặt trong lòng, và bắt đầu quay về với hơi thở của mình.

“…3, 2, 1, 0.”

Một luồng sáng trắng chói lòa bùng lên, bao trùm lấy tất cả.

Nhưng thay vì xuất hiện giữa thành phố New York hoa lệ hay trong một sa mạc nào đó của Afghanistan, khi luồng sáng tan đi, Sư Sucitta nhận ra mình vẫn đang ngồi kiết già. Sư cảm nhận được lớp vỏ cây sần sùi sau lưng, ngửi thấy mùi hương quen thuộc của khu rừng. Tiếng ve sầu lại bắt đầu râm ran.

Sư đã trở lại dưới gốc cây bồ đề.

Ngay lúc đó, một giọng nói già nua, ấm áp vang lên bên tai sư.

“Sucitta, con phóng tâm.”

Sư Sucitta mở mắt, thấy một vị lão sư với bộ y phục đã bạc màu theo năm tháng đang đứng trước mặt mình. Đó chính là sư phụ của ngài, Trưởng lão Sudhamma. Ngài vội cúi đầu.

“Dạ vâng, thưa sư phụ. Con xin sám hối.”

Trưởng lão Sudhamma không nói gì thêm. Ngài chỉ khẽ nhắm mắt lại. Ngay sau đó, chỉ trong khoảnh khắc ngắn hơn một cái khảy móng tay, không một gợn gió, không một âm thanh, thân ảnh của Trưởng lão biến mất tại chỗ.

Sư Sucitta biết sư phụ mình đã đi đâu. Sư chỉ lặng lẽ ngồi chờ, tiếp tục giữ chánh niệm với hơi thở. Sư không biết đã qua bao lâu, có thể là một phút, có thể là một giờ. Thời gian trong thiền định vốn không còn ý nghĩa.

Rồi cũng bất chợt như lúc biến mất, Trưởng lão Sudhamma xuất hiện trở lại, vẫn đứng ở vị trí cũ, vẻ mặt vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng.

Ngài nhìn đệ tử của mình, ánh mắt từ bi nhưng lời nói lại mang một sự thật phũ phàng.

“Sucitta, con còn có 7 ngày để sống.”

Sư Sucitta chắp tay, tâm không hề xao động trước tin tức về cái chết của mình, chỉ có một chút thắc mắc. “Thưa sư phụ, có phải vì cái con nhìn thấy khi nãy không ạ?”

Trưởng lão Sudhamma khẽ lắc đầu. “Dù con có nhìn thấy hay không, dù con có tham gia cái mà hắn gọi là ‘trò chơi’ hay không, con vẫn chỉ còn có 7 ngày. Đó là nghiệp quả đã chín muồi, không thể thay đổi. Thà sống trong 7 ngày chánh niệm hơn là sống 100 năm thất niệm. Con hiểu chứ?”

“Dạ, con hiểu.” Sư Sucitta đáp. Ngài hiểu rằng sống một ngày an lạc trong chánh pháp còn quý giá hơn trăm năm sống trong mê lầm, tham vọng.

Sư chợt nghĩ đến những người khác. “Sư phụ, vậy những sư huynh đệ khác trong tăng đoàn có gặp trường hợp giống con không ạ?”

Trưởng lão Sudhamma nhìn về phía xa xăm, ánh mắt như xuyên qua không gian và thời gian. “Ta đã đến gặp hắn,” ngài nói, giọng bình thản nhưng ẩn chứa một sức mạnh không thể lay chuyển. “Đệ tử Như Lai không nên bị quấy rầy bởi những trò vui vô minh đó. Hắn đã hiểu.”

Ngài quay lại nhìn Sucitta, ánh mắt trở nên dịu dàng. “Chuyện đó đã qua. Con nên quay về với hơi thở rồi.”

“Vâng, thưa sư phụ.”

===

Bản báo cáo nằm trên bàn làm việc của Minh, vỏn vẹn hai trang nhưng chứa đựng thông tin khiến hắn phải nhíu mày. Sư Minh Tâm, người duy nhất hắn tin có thể đưa ra một lời giải đáp cho những sự kiện phi lý đang diễn ra, không có mặt ở Việt Nam. Các kênh liên lạc chính thức đều không có kết quả. Phải nhờ đến những mối quan hệ cá nhân, lần theo dấu vết từ những người bạn đồng tu cũ, đội của hắn mới xác định được vị trí của sư: ngài đang tham tu trong một nhóm tăng rừng khổ hạnh tại một khu vực hẻo lánh ở Miến Điện.

Thời gian không chờ đợi ai. Minh biết rằng mỗi giây trôi qua, “trò chơi” của thực thể kia vẫn đang tiếp diễn, và hắn cần câu trả lời.

“Đặt vé máy bay khẩn cấp đến Yangon,” Đại tá Tùng ra lệnh cho cấp dưới qua điện thoại. “Chuẩn bị cho một chuyến đi dài ngày, địa hình phức tạp.”

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi chờ chuyến bay, một cuộc hẹn đã được sắp xếp. Minh đến gặp Hòa thượng Thích Thanh An, một vị cao tăng có uy tín lớn trong nước. Sau khi nghe Minh trình bày một cách cô đọng và chừng mực về những “thử thách tâm linh” mà anh và các đồng đội đang đối mặt, vị Hòa thượng trầm ngâm hồi lâu.

“Việc này vượt ngoài tầm hiểu biết thông thường,” Hòa thượng nói, tay lần tràng hạt. “Để hóa giải những chướng duyên lớn như vậy, có lẽ chúng ta cần một đại lực từ bi. Ta đề nghị tổ chức một lễ trai đàn pháp sự thật lớn, quy tụ nhiều chư tăng đức độ để cùng nhau cầu nguyện, mong chư Phật và Bồ tát gia hộ.”

Minh kính cẩn chắp tay: “Con xin ghi nhận lòng từ bi của Hòa thượng.”

Anh ghi nhận, và để đó. Trực giác mách bảo anh rằng giải pháp không nằm ở những nghi lễ bên ngoài, mà ở sự thấu hiểu bản chất của vấn đề.

Chuyến bay đêm đưa Minh và hai đồng chí thân tín đáp xuống sân bay quốc tế Yangon. Từ đó, họ bắt đầu một hành trình gian nan. Những con đường nhựa nhanh chóng nhường chỗ cho đường đất bụi mù, rồi cuối cùng là những lối mòn nhỏ hẹp xuyên qua những cánh rừng già ẩm ướt. Với sự giúp đỡ của một người dẫn đường địa phương, sau gần hai ngày di chuyển liên tục, cuối cùng họ cũng đến được nơi các vị sư đang tu tập.

Đó là một khu đất trống nhỏ giữa rừng, với vài ba cái cốc (am) lợp lá đơn sơ. Không khí ở đây tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng lá khô xào xạc dưới chân. Dưới một tán cây lớn, một vị sư trong bộ y phục màu nâu sồng giản dị đang ngồi tĩnh tọa. Dù đã nhiều năm không gặp, Minh vẫn nhận ra ngay lập tức.

“Sư Minh Tâm.”

Vị sư từ từ mở mắt, ánh nhìn của sư vẫn trong trẻo và bình thản như ngày nào. Sư không tỏ vẻ ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Minh.

“Mời chú ngồi.”

Sau khi giới thiệu ngắn gọn hai người đồng đội, Minh đi thẳng vào vấn đề. Hắn kể lại toàn bộ sự việc, từ việc mình bị kéo vào một “trò chơi” của một thực thể tự xưng là “Thần” khả năng tạo ra các thế giới song song dựa trên truyện tranh, phim ảnh, cho đến điểm mấu chốt: những năng lực, kiến thức thu hoạch được trong các thế giới đó sẽ được “hợp thức hóa” và biến thành sức mạnh thật sự ở thế giới này.

Sư Minh Tâm lắng nghe một cách chăm chú, không một biểu cảm nào lướt qua trên khuôn mặt. Khi Minh kết thúc, sư mới chậm rãi lên tiếng.

“Trong kinh điển có ghi chép về một loại chúng sinh phù hợp với mô tả của chú. Đó là chúng sinh ở cõi trời thứ sáu của Dục giới, cõi Tha Hóa Tự Tại Thiên. Ma vương Ba Tuần (Pāpīmā) cũng trú tại cõi này. Thần thông của họ rất lớn, có năng lực biến hiện ra mọi thứ theo ý muốn để thỏa mãn dục lạc của mình. Việc tạo ra các thế giới để giải trí, xem chúng sinh khác vật lộn trong đó, rất phù hợp với tâm tính của một Ma vương như vậy.”

Lời giải thích của sư Minh Tâm như một luồng sáng rọi vào mớ bòng bong trong đầu Minh. Hắn tiếp tục hỏi: “Thưa sư, thực thể đó nói rằng con có thể tích lũy ‘công đức’ để đổi lấy một tấm vé tục sinh. Vậy công đức là gì và làm sao để có được nó một cách nhanh chóng?”

Sư Minh Tâm giải thích: “Nói về công đức, hay phước báu, có thể chia làm hai loại chính: công đức từ việc ‘làm’ và công đức từ việc ‘không làm’.”

Sư nói tiếp: “Công đức từ việc ‘làm’ là thực hành các điều thiện. Căn bản nhất là bố thí, cúng dường; giữ gìn giới luật trong sạch; và tu tập thiền định để phát triển trí tuệ. Tất cả các việc lành khác giúp người, giúp đời đều tạo ra phước báu.”

“Còn công đức từ việc ‘không làm’ chính là năng lực của sự giữ giới. Khi anh giữ giới không sát sanh, anh có công đức của sự không-giết-hại. Khi anh giữ giới không trộm cắp, anh có công đức của sự không-lấy-của-không-cho. Tương tự với không tà dâm, không nói dối, không uống rượu và các chất gây nghiện. Lên cao hơn nữa là từ bỏ tham, sân và đặc biệt là tà kiến. Tà kiến, tức là những nhận thức sai lầm về bản chất của thế giới, là gốc rễ của mọi điều ác.”

Nghe đến đây, Minh chợt nhớ lại một bài báo anh đọc lướt qua trên mạng trong lúc chờ ở sân bay. Bài báo nói về tình trạng nhiều người Việt bị lừa sang Campuchia làm việc trong các casino và công ty lừa đảo trực tuyến, bị giam giữ, đánh đập, bóc lột.

“Thưa sư,” Minh hỏi, “Nếu con dùng sức lực và phương tiện của mình để giải cứu những người đang bị giam cầm, lừa đảo ở Campuchia, việc đó có được tính là thiện, là tạo ra công đức không?”

“Việc cứu người thoát khỏi khổ ách, hiểm nguy, đó là một hành động bố thí vô úy (cho đi sự không sợ hãi) là một thiện pháp lớn,” Sư Minh Tâm khẳng định. “Có thể tính.”

Minh gật đầu, trong lòng đã có định hướng. Hắn hỏi tiếp về vấn đề cuối cùng: “Trước khi đến đây, con có gặp một vị Hòa thượng. Ngài đề nghị tổ chức một pháp sự lớn để cầu nguyện. Theo sư, việc này có ích lợi không?”

Sư Minh Tâm đáp: “Cách nói ‘pháp sự’ rất chung chung, ta không biết cụ thể họ sẽ làm gì. Nếu đó là một buổi lễ thuần túy để mọi người cùng nhau đảnh lễ Tam Bảo, tụng kinh, bố thí cúng dường chư tăng, hồi hướng phước báu, thì đó là việc thiện, chắc chắn có lợi ích. Nhưng nếu trong đó có pha lẫn những nghi thức của tín ngưỡng dân gian, cúng bái những đối tượng không phải Tam Bảo, hoặc thực hành những nghi lễ đã bị biến chất, thì nó có thể bao gồm cả tà kiến. Mà tà kiến, như ta đã nói, là một trong những điều ác lớn nhất. Về việc này, ta không ở đó nên không thể nói rõ được.”

Minh đã hiểu. Hắn đứng dậy, chắp tay cảm tạ sư Minh Tâm. Hắn biết mình đã có được những gì cần tìm. Khi Minh và hai người đồng đội quay lưng chuẩn bị rời đi, một dự cảm kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng. Hắn có cảm giác đây sẽ là lần cuối cùng được gặp vị sư này.

Minh quay người lại, hỏi một câu cuối cùng, một câu hỏi xuất phát từ sự tò mò cá nhân hơn là công việc.

“Thưa sư, con nghe nói các vị sư tu trong truyền thống khổ hạnh bên này thường có một pháp danh theo tiếng Pali. Sư có không ạ?”

Vị sư nhìn anh, một nụ cười nhẹ và thanh thản lần đầu tiên xuất hiện trên môi sư kể từ đầu buổi nói chuyện. Nụ cười ấy mang theo sự chấp nhận và một nỗi bình yên sâu thẳm.

“Tên của sư, gọi theo Pali, là Sucitta.”

===

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thi-vuong-quat-khoi-bat-dau-don-uc-van-huyet-nhuc.jpg
Thi Vương Quật Khởi, Bắt Đầu Độn Ức Vạn Huyết Nhục
Tháng 1 26, 2025
dai-tan-than-cap-lo-ban.jpg
Đại Tần Thần Cấp Lỗ Ban
Tháng 1 21, 2025
nhan-vat-chinh-doat-ta-linh-can-nu-chinh-cho-ta-hung-hang-sinh
Nhân Vật Chính Đoạt Ta Linh Căn? Nữ Chính Cho Ta Hung Hăng Sinh!
Tháng mười một 6, 2025
hai-tac-lam-chau-cua-ta-a.jpg
Hải Tặc Làm Cháu Của Ta A
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP