Chương 3: Mục Tiêu: Triệt Phá Ổ Lừa Đảo
Chuyến bay từ Yangon về Hà Nội dường như ngắn lại bởi những dòng suy nghĩ cuồn cuộn trong đầu Minh. Ngay khi vừa hạ cánh và trở về căn cứ, anh đã yêu cầu một cuộc họp trực tuyến với ban lãnh đạo cấp cao.
Trên màn hình, những gương mặt quyền lực nhất của ngành đang chờ đợi. Minh không vòng vo.
“Báo cáo các lãnh đạo, tôi đã gặp được sư Minh Tâm. Vấn đề của tôi có lời giải, nhưng nó đòi hỏi một thứ gọi là ‘công đức’. Theo lời giải thích, cách nhanh nhất và phù hợp nhất với năng lực của chúng ta hiện nay là thực hiện các ‘thiện pháp lớn’ cụ thể là ‘bố thí vô úy’ – tức là cứu người khỏi cảnh hiểm nghèo, sợ hãi.”
Minh dừng lại một giây, ánh mắt sắc lại. “Tôi đề xuất một kế hoạch. Chúng ta sẽ nhắm vào các tổ chức tội phạm lừa đảo, buôn người tại các đặc khu kinh tế ở Campuchia. Mục tiêu kép: một là giải cứu công dân của chúng ta, hai là trừng trị triệt để bọn tội phạm. Về mặt cá nhân, đây là cách để tôi tích lũy công đức. Về mặt quốc gia, đây là hành động cần thiết để giải quyết một vấn đề nhức nhối và thể hiện sức mạnh của chúng ta.”
Sau một thoáng im lặng, Đại tá Tùng, người trực tiếp quản lý Minh, lên tiếng: “Kế hoạch rất táo bạo. Nhưng nếu triển khai, anh sẽ hoạt động trong một môi trường cực kỳ phức tạp và nguy hiểm. Anh không thể xuất hiện với danh tính thật. Chúng ta cần một biệt danh, một vỏ bọc mới cho anh và toàn bộ chiến dịch.” Ông nhìn thẳng vào Minh qua màn hình: “Anh có ý tưởng gì không?”
Minh im lặng. Trong tâm trí anh chợt lóe lên hình ảnh một giọt máu làm các chị em “yêu nhền nhện” mất kiểm soát, một thứ khiến các chị em vừa yêu vừa hận – tên của nó là “Huyết Xà Cân”.
“Huyết Xà,” Minh đáp gọn. “Biệt danh của tôi sẽ là Huyết Xà.”
Trong mắt mọi người, Huyết Xà là Huyết Xà, chỉ có Minh biết, Huyết Xà là tên gọi tắt của “Huyết Xà Cân”. Lý do á? Chỉ vì hắn thấy thú vị thôi. Nghiêm túc như vậy làm gì?
________________
Vài giờ sau, tại một phòng họp tuyệt mật khác, những người đứng đầu đã có một cuộc thảo luận ngắn nhưng mang tính quyết định.
Vị tướng chủ trì cuộc họp đặt tập hồ sơ xuống bàn. “Thứ nhất, chúng ta xác nhận đề xuất của đồng chí Minh, mật danh Huyết Xà, là có cơ sở. Tình trạng công dân bị lừa đảo, giam giữ tại các đặc khu kinh tế ở Campuchia đang là vấn đề cực kỳ nhức nhối, gây ra một làn sóng phẫn nộ lớn trong dư luận. Hành động là cần thiết.”
Một vị lãnh đạo khác tiếp lời: “Thứ hai, chúng ta có động cơ chiến lược rõ ràng. Việc Huyết Xà cần tích lũy ‘công đức’ là một cơ hội vàng. Nó thúc đẩy đồng chí ấy thực hiện những nhiệm vụ mà chúng ta mong muốn, qua đó giúp chúng ta đánh giá và phát triển ‘hạt nhân chiến lược’ này. Đây là một mũi tên trúng hai đích, vừa giải quyết vấn đề xã hội, vừa phục vụ cho an ninh và phát triển quốc gia trong tương lai dài hạn.”
Giám đốc Tổng cục Tình báo (TC2) mở một tập tài liệu khác, chứa những thông tin nhạy cảm nhất. “Báo cáo các đồng chí, về mặt thời cơ, tình hình đang có những chuyển biến có lợi. Tôi xin tóm tắt một vài báo cáo tình báo gần đây.”
“Ngày 13 tháng 2, xảy ra vụ việc binh sĩ Thái Lan ngăn cản một nhóm du khách Campuchia hát quốc ca tại khu vực đền Prasat Ta Muen Thom, một ngôi đền cổ nằm trên vùng biên giới tranh chấp. Vụ việc gây căng thẳng ngoại giao.”
“Ngày 28 tháng 5, một cuộc đụng độ vũ trang quy mô nhỏ đã nổ ra tại khu vực Tam giác Ngọc lục bảo, gần biên giới ba nước. Giao tranh giữa một đơn vị tuần tra biên giới của Thái Lan và Campuchia đã khiến một binh sĩ Campuchia thiệt mạng.”
Vị giám đốc ngẩng đầu lên, giọng nói trầm xuống.
“Ngay sau sự kiện ngày 28 tháng 5, TC2 đã nhận định đây không chỉ là một vụ va chạm thông thường do hiểu lầm. Có dấu hiệu của sự khiêu khích và leo thang có chủ đích. Chúng tôi đã ngay lập tức kích hoạt chế độ theo dõi đặc biệt đối với toàn bộ tình hình biên giới Thái Lan – Campuchia.”
“Các nhà phân tích chiến lược của chúng ta đã bắt đầu phác thảo một kịch bản táo bạo: Nếu cuộc xung đột này tiếp tục leo thang, dù chỉ ở mức độ hạn chế, nó có thể trở thành một ‘vỏ bọc’ hoàn hảo để chúng ta hành động.
Căn phòng trở nên im lặng. Kế hoạch đã thành hình.
Vị tướng chủ trì đưa ra kết luận cuối cùng: “Phê duyệt kế hoạch sơ bộ. Mọi công tác chuẩn bị phải được tiến hành trong bí mật tuyệt đối. Huyết Xà và đội ngũ hỗ trợ được đặt trong tình trạng báo động cấp 2, sẵn sàng triển khai ngay khi có lệnh.”
===
Tháng Sáu đổ lửa. Không khí chính trị tại Đông Nam Á còn nóng hơn cả thời tiết.
Đầu tháng, Campuchia công bố một đoạn ghi âm được cho là cuộc điện đàm giữa cựu Thủ tướng Hun Sen và Thủ tướng Thái Lan Paetongtarn Shinawatra, gây ra một cuộc khủng hoảng chính trị nội bộ tại Thái Lan, châm ngòi cho một cơn bão ngoại giao. Bangkok, trong một động thái vừa để xoa dịu phe diều hâu trong nước vừa để gây sức ép, đã đe dọa đóng cửa toàn bộ các cửa khẩu biên giới.
Căng thẳng leo thang từng ngày. Cuộc đàm phán của Ủy ban Biên giới chung (JBC) dự kiến diễn ra vào ngày 13 và 14 tháng 6, vốn được kỳ vọng sẽ hạ nhiệt tình hình, đã sụp đổ hoàn toàn. Các nhà ngoại giao bước ra khỏi phòng họp với những khuôn mặt nặng trịch, không một thỏa thuận nào được ký kết.
Ngày 15 tháng 6, Phnom Penh tung ra nước cờ cuối cùng trên bàn cờ ngoại giao: dọa sẽ kiện Thái Lan ra Tòa án Công lý Quốc tế (ICJ) về vấn đề tranh chấp biên giới, một động thái gợi lại phán quyết cay đắng về ngôi đền Preah Vihear năm xưa. Phía Thái Lan lập tức bác bỏ thẳng thừng. Cánh cửa ngoại giao chính thức đóng sầm. Tình hình đi vào ngõ cụt, chỉ còn lại những lời chỉ trích và nguy cơ xung đột vũ trang lơ lửng.
Tại Hà Nội, trong căn phòng tình huống của Tổng cục 2, mọi diễn biến được theo dõi không sót một giây. Vị Giám đốc TC2 nhìn vào bản đồ chiến lược, nơi những mũi tên đỏ chỉ sự đối đầu giữa Thái Lan và Campuchia đang ngày một đậm nét. Ông không thấy nguy cơ, ông thấy một cơ hội bằng vàng. Chính phủ Thái Lan đang ở trong một thế khó chưa từng có: bị dồn vào chân tường ngoại giao, đối mặt với áp lực trong nước và nguy cơ bẽ mặt trên trường quốc tế.
“Đã đến lúc,” ông nói khẽ.
________________
Cuộc tiếp cận diễn ra không phải qua kênh ngoại giao chính thức, mà qua một con đường mòn chỉ những người trong ngành mới biết. Tùy viên quân sự Việt Nam tại Bangkok nhận một chỉ thị tối mật. Vài ngày sau, ông có một bữa tối “thân mật” với một nhân vật cấp tướng trong quân đội Hoàng gia Thái Lan, người có mối quan hệ sâu sắc với Cơ quan Tình báo Quốc gia (NIA).
Sau cuộc gặp “thân mật” một thông điệp từ phía Việt Nam được gửi đi. Vài ngày sau, một cuộc gặp bí mật khác được sắp xếp.
Địa điểm là một biệt thự an toàn ở tỉnh Chonburi, cách xa sự ồn ào của Bangkok. Vị Giám đốc TC2 của Việt Nam, trong một chuyến công du không chính thức, đã gặp người đồng cấp, Giám đốc NIA Thái Lan. Không có cờ, không có phiên dịch viên cấp thấp, chỉ có hai người đàn ông quyền lực và một sĩ quan phụ tá của mỗi bên.
Sau cái bắt tay chặt và nụ cười xã giao, vị Giám đốc NIA của Thái Lan vào thẳng vấn đề: “Chúng tôi đánh giá cao thiện chí của các ngài. Nhưng tình hình hiện tại rất phức tạp.”
Giám đốc TC2 gật đầu, ánh mắt sắc bén. “Chúng tôi hiểu thế khó của Bangkok. Nhưng như người xưa thường nói, trong nguy có cơ. Cuộc xung đột này, dù gây ra tổn thất, cũng là một cơ hội để chúng ta giải quyết một cái ung nhọt lớn hơn.”
Ông dừng lại, để cho đối phương thẩm thấu. “Các đặc khu kinh tế dọc biên giới Campuchia. Chúng là cái gai trong mắt cả hai nước chúng ta. Buôn người, lừa đảo trực tuyến, ma túy… Chúng là mầm mống của bất ổn, và công dân của cả Việt Nam và Thái Lan đều là nạn nhân.”
Giám đốc NIA Thái Lan im lặng, nhưng cái nhíu mày tinh vi của ông cho thấy ông đang lắng nghe chăm chú.
“Phía Việt Nam,” Giám đốc TC2 tiếp tục, giọng đầy tự tin, “có thông tin tình báo chi tiết về cấu trúc, nhân sự và cả những mâu thuẫn nội bộ của các tổ chức tội phạm này. Quan trọng hơn, chúng tôi có ‘phương tiện’ để chặt đầu bọn chúng từ bên trong.”
Đây chính là lời đề nghị. Một nước cờ táo bạo.
“Chúng tôi đề nghị hợp tác,” ông nói rõ. “Việt Nam sẽ cung cấp thông tin tình báo chiến thuật theo thời gian thực. Các cuộc tấn công trả đũa hay các hoạt động quân sự của Thái Lan dọc biên giới sẽ có ‘mục đích’ hơn. Thay vì bắn vào những vị trí vô định, các ngài có thể hướng áp lực quân sự về phía các đặc khu, làm tê liệt hoạt động của chúng, tạo ra sự hỗn loạn có kiểm soát.”
“Đổi lại?” Giám đốc NIA hỏi, không giấu được sự tò mò.
“Đổi lại, khi thời cơ chín muồi, phía Thái Lan sẽ ‘tạo điều kiện thuận lợi’ cho một cuộc can thiệp cuối cùng của chúng tôi. Một cuộc tấn công chớp nhoáng, gọn gàng, nhổ tận gốc vấn đề.”
Không khí trong phòng đặc quánh. Lời đề nghị của Việt Nam không chỉ là một kế hoạch hợp tác tình báo, nó là một lối thoát hoàn hảo cho Thái Lan. Họ vừa có thể trả đũa các hành động khiêu khích của Campuchia một cách chính danh, vừa giải quyết được vấn đề tội phạm nhức nhối, lại vừa giữ được thể diện quốc tế.
Vị Giám đốc NIA đứng dậy, đi lại trong phòng. Ông hiểu rằng, những tổ chức tội phạm này có gốc rễ rất sâu, và nhiều trong số chúng được chống lưng bởi các thế lực đến từ Trung Quốc. Một hành động đơn phương của Việt Nam hay Thái Lan đều có thể gây ra phản ứng dữ dội từ Bắc Kinh.
“Kế hoạch của các ngài rất hấp dẫn,” ông nói sau một hồi cân nhắc. “Nhưng nó thiếu một mảnh ghép. Để đảm bảo không có sự ‘hiểu lầm’ đáng tiếc nào từ phương Bắc, chúng ta cần một sự đồng thuận ngầm.”
Ông nhìn thẳng vào Giám đốc TC2. “Thái Lan, với vị thế trung lập của mình, nhận thấy đây là một lối thoát hấp dẫn. Chúng tôi đồng ý về nguyên tắc. Và chúng tôi sẽ đứng ra làm trung gian cho một cuộc gặp ba bên cấp cao, giữa tình báo Việt Nam, Thái Lan và một đối tác quan trọng từ Bộ An ninh Quốc gia Trung Quốc (MSS).”
===
Hòn đảo Phuket, viên ngọc của Thái Lan, được chọn làm địa điểm. Không phải trong một phòng họp chính phủ ngột ngạt, mà là tại một căn biệt thự trắng muốt nép mình trên một vách đá nhìn ra biển Andaman. Về mặt chính thức, đây là một cuộc gặp gỡ “không chính thức” để thúc đẩy hợp tác kinh tế và du lịch. Nhưng ba người đàn ông ngồi quanh chiếc bàn gỗ tếch đánh bóng trong phòng khách biết rõ, số phận của một cuộc xung đột và tương lai của cả một mạng lưới tội phạm xuyên quốc gia sắp được định đoạt tại đây.
Giám đốc NIA Thái Lan, trong vai chủ nhà, rót trà cho hai vị khách. Bên phải ông là Giám đốc TC2 Việt Nam, người đã khởi xướng tất cả. Bên trái là một nhân vật có vẻ ngoài trầm lặng nhưng khí chất thì không thể xem thường – một Thứ trưởng từ Bộ An ninh Quốc gia Trung Quốc (MSS). Ông ta không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt sắc như dao cạo ẩn sau cặp kính không gọng.
Sau những lời xã giao về chất lượng của trà Long Tỉnh thượng hạng, vị Giám đốc NIA Thái Lan hắng giọng, mở đầu câu chuyện.
“Thưa quý vị,” ông nói bằng một giọng điềm tĩnh, “tôi tin rằng tất cả chúng ta đều nhận thấy tình hình bất ổn hiện tại ở biên giới Thái Lan – Campuchia không chỉ là vấn đề song phương. Nó đang đe dọa sự ổn định của cả khu vực và tạo ra một môi trường thuận lợi cho những phần tử mà không ai trong chúng ta mong muốn.”