Chương 1: Công Đức
Cảnh tượng cuối cùng Minh nhìn thấy là viên ngọc Tứ Hồn rơi xuống, lấp lánh ánh sáng tà dị. Ngay sau đó, hắn xuất hiện trong một khoảng không trắng xóa vô tận.
Và rồi, nỗi đau, sự phẫn nộ, và nỗi bất lực mà hắn đã kìm nén bùng nổ.
“KHÔNG!!!”
Minh quỳ sụp xuống nền trắng vô hình, hai tay ôm đầu, gào thét như một con thú bị thương.
“TẠI SAO? TẠI SAO LẠI NHƯ VẬY?!”
Hắn đấm thùm thụp xuống khoảng không, nhưng không có âm thanh va chạm, chỉ có cơn đau nhói từ những khớp ngón tay. Nước mắt hắn tuôn ra, hòa vào hư không. Hắn đã chiến đấu, đã hy sinh, đã mất đi những người đồng đội trung thành, đã chứng kiến người con gái hắn muốn bảo vệ phải tự hiến tế trong tủi nhục… để rồi nhận được một chiến thắng vô nghĩa.
“TẠI SAO?! TRẢ LỜI TAO!!!”
Giữa tiếng gào khản đặc của Minh, một giọng nói vang lên. Nó không đến từ một hướng cụ thể nào, mà như thể phát ra từ chính không gian này. Giọng nói đó đều đều, vô cảm, không có bất kỳ ngữ điệu nào, lạnh lẽo như một cỗ máy đang đọc văn bản.
[Thông tin tiếp theo sẽ quan trọng hơn là chất vấn ta.]
Minh ngẩng phắt đầu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn vào khoảng không vô định.
[Ngươi đã đạt đến giới hạn mà một thân thể loài người có thể tiếp nhận. Năng lượng và sức mạnh ngươi hấp thụ đã vượt quá ngưỡng chịu đựng của cấu trúc sinh học cơ bản. Ngươi cần tục sinh để có được một thân thể mới tốt hơn, có khả năng dung nạp sức mạnh lớn hơn.]
Giọng nói tiếp tục một cách máy móc.
[Để tục sinh, ngươi cần công đức. Công đức hiện tại của ngươi không đủ để thực hiện quá trình. Công đức từ kiếp sống quá khứ của ngươi chưa đến thời gian để cho quả.]
Minh khựng lại, tiếng gào thét tắc nghẹn trong cổ họng. Hắn lau vội nước mắt, cố gắng xử lý thông tin. “Công đức à? Là… làm chuyện tốt đó hả?”
Hắn bắt đầu lục lọi trong ký ức của quá khứ, con bà nó tao đã làm gì tốt cho đời?
Ký ức đầu tiên hiện lên: Hắn đang ngồi trên xe buýt, một bà cụ run rẩy đứng bên cạnh, hắn giả vờ ngủ để không phải nhường ghế.
Ký ức thứ hai: Hắn vội vã xuống xe, một phụ nữ mang thai đang đi tới, hắn lách qua chứ không hề có ý định nhường đường.
Ký ức thứ ba: Trên đường đi bộ, một thằng nhóc đang cười, hắn giật lấy cây kẹo que, vờ đưa vô miệng ngậm rồi trả lại, làm cho thằng nhỏ mếu máo khóc rồi cười khoái trá bỏ đi.
“Cái đù móa, lên xe không nhường ghế cho bà già, xuống xe không nhường đường cho thai phụ, trên đường còn hù khóc con nít. Kiểu này tao đi địa ngục chắc luôn.”
Giọng nói vô cảm của vị thần lại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
[Ngươi sẽ không được tham gia vào thế giới mới cho tới khi nào tích lũy đủ công đức. Tuy nhiên, xét đến tình huống đặc biệt, ngươi được cấp một khoảng thời gian. Ngươi có sáu tháng lễ để tích lũy đủ công đức cần thiết.]
Minh ngẩng lên, một tia hy vọng le lói. “Nếu… nếu không đủ thì sao?”
[Thì ngươi sẽ chết.]
Câu trả lời ngắn gọn, dứt khoát và lạnh như băng. Không phải là đe dọa, mà là một thông báo về một kết quả tất yếu.
[Lưu ý,] giọng nói tiếp tục, [nếu trong quá trình tìm kiếm công đức, ngươi lại có hành vi gây tổn giảm công đức, thì tổng công đức của ngươi sẽ không tăng, mà ngược lại còn bị trừ giảm.]
Minh ngây người. “Con bà nó, là sao?”
Hắn vừa dứt lời, cả không gian trắng xóa bỗng nhiên vỡ vụn như một tấm gương. Một lực hút kinh hoàng kéo giật hắn lại.
Ý thức của Minh bị tống ra khỏi không gian trắng, và hắn mở bừng mắt, nhận ra mình đang quay trở lại thế giới thực tại.
Ngay lúc đó, Minh nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, vội vã ngoài hành lang. Tiếng giày quân đội nện trên sàn gạch ngày một gần, rồi dừng lại ngay trước cửa phòng hắn.
Cốc, cốc, cốc.
Tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên, kèm theo một giọng nói quen thuộc đầy lo lắng.
“Đồng chí Minh, anh vẫn ở trong đó chứ? Anh nghe thấy chúng tôi không?”
Là giọng của Đại tá Tùng.
Minh cố gắng hắng giọng, cổ họng khô khốc. “Vào đi,” hắn nói, giọng khản đặc. “Cửa không khóa.”
Cánh cửa bật mở gần như ngay lập tức. Và thứ đập vào mắt Minh là một cảnh tượng đông đúc đến ngạt thở. Chen chúc ngoài cửa là những gương mặt mặc quân phục, áo blouse trắng của bác sĩ, và cả vài người mặc thường phục nhưng toát lên vẻ nghiêm nghị của an ninh. Ai nấy đều nhìn hắn với ánh mắt pha trộn giữa nhẹ nhõm, tò mò và căng thẳng tột độ.
Đại tá Tùng là người đầu tiên bước vào, theo sau là một đội ngũ y bác sĩ. Ông bước nhanh đến bên giường, gương mặt vốn luôn điềm tĩnh nay lại hằn rõ sự lo âu.
“Đồng chí vẫn ổn chứ?” Đại tá Tùng hỏi, giọng ông ân cần hơn thường lệ. “Chúng tôi vừa mất liên lạc với các thiết bị điện tử trong đúng 5 phút. Chúng tôi lo lắng chạy đến đây xem có chuyện gì không.”
Minh cố gượng cười. “Tôi vẫn ổn, cảm ơn đồng chí,” hắn đáp, nhìn thẳng vào mắt vị Đại tá. “Tuy nhiên, tôi cần gặp lãnh đạo. Ngay lập tức. Chuyện này cực kỳ khẩn cấp.”
________________
Nửa giờ sau, Minh đã có mặt trong phòng làm việc của Thiếu tướng Thọ. Căn phòng tối giản, lá quốc kỳ trang trọng sau lưng bàn làm việc. Ngoài Minh và Thiếu tướng Thọ, chỉ có Đại tá Tùng được phép có mặt.
Không khí trong phòng đặc quánh sự nghiêm trọng. Thiếu tướng Thọ, một người đàn ông với mái tóc đã điểm bạc và đôi mắt sắc như dao cạo, im lặng lắng nghe, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn.
Minh không vòng vo. Hắn kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra về thế giới InuYasha, về không gian trắng xóa với “vị thần” và về lời phán quyết nghiệt ngã.
“…Nó nói rằng thân thể tôi đã đạt đến giới hạn, và cần phải ‘tục sinh’ để có một thân thể mới tốt hơn. Điều kiện để tục sinh là ‘công đức'” Minh thuật lại, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Công đức hiện tại của tôi không đủ. Và tôi chỉ có sáu tháng để tích lũy. Nếu không… tôi sẽ chết.”
Hắn dừng lại, để cho hai vị lãnh đạo có thời gian tiêu hóa thông tin chấn động này.
Minh nhắc lại: “Tôi chỉ có sáu tháng. Vì vậy,” hắn nhìn thẳng vào Thiếu tướng Thọ, “tôi có một yêu cầu. Tôi cần gặp một người.”
Thiếu tướng Thọ khẽ nhướn mày, ra hiệu cho Minh nói tiếp.
“Tôi cần tìm hiểu kỹ về ‘công đức’ mà vị thần đó nói. Tôi có một người bạn đặc biệt, học cùng thời trung học. Cậu ấy tên thật là Trần An, giờ đã xuất gia, pháp danh là Minh Tâm. Tôi tin cậu ấy có thể cho tôi câu trả lời chính xác nhất.”
Nghe đến đây, Đại tá Tùng lập tức lên tiếng, giọng ông quay lại vẻ quan tâm của một người lãnh đạo cấp trên. “Chúng tôi hiểu sự cấp bách của anh, đồng chí Minh. Việc tìm hiểu về công đức là tối quan trọng. Về vấn đề này, tôi sẽ sắp xếp để anh gặp gỡ Hòa thượng Thích Thanh An, hiện là trụ trì một ngôi cổ tự lớn, một bậc cao tăng đức độ, uyên thâm Phật pháp. Ngài là một chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực này, và quan trọng hơn, là người mà chúng ta hoàn toàn tin tưởng.”
Minh lắc đầu, khéo léo từ chối. “Tôi rất cảm kích sự quan tâm của Đại tá. Nhưng việc này liên quan đến sinh mạng của tôi. Minh Tâm là bạn tôi. Tôi tin kiến thức của cậu ấy, cũng như không che giấu điều gì vì bất kỳ lý do nào khác. Trong tình huống này, tôi cần một người mà tôi có thể tin tưởng tuyệt đối.”
Vẻ ân cần trên mặt Đại tá Tùng có phần cứng lại. Ông nghiêm giọng, nhưng vẫn cố giữ sự mềm mỏng. “Đồng chí Minh, hãy hiểu cho. Anh không còn là một cá nhân đơn thuần nữa. Anh là tài sản quý giá của quốc gia, là người có khả năng đi qua các thế giới. Sự tồn tại của anh liên quan đến vận mệnh và an ninh quốc gia. Chúng ta không thể để một việc hệ trọng như vậy phụ thuộc vào mối quan hệ cá nhân được. Mọi thứ cần phải nằm trong quy trình, trong tầm kiểm soát.”
“Tôi hiểu điều đó,” Minh đáp trả, không hề nao núng. “Nhưng nếu tôi chết, mọi quy trình cũng trở nên vô nghĩa. Tôi cần câu trả lời từ người tôi tin tưởng.”
Cuộc đối thoại trở nên căng thẳng. Đại tá Tùng cho rằng đây là vấn đề cấp quốc gia, không thể tùy tiện theo ý thích cá nhân. Minh thì lại khăng khăng rằng niềm tin là yếu tố sống còn vào lúc này.
Đúng lúc này, Thiếu tướng Thọ, người đã im lặng từ đầu đến giờ, khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn, thu hút sự chú ý của cả hai.
“Được rồi,” ông cất giọng trầm ổn, phá tan sự im lặng. “Tùng, cậu nói có lý. An ninh quốc gia là trên hết. Minh, cậu cũng có lý do của mình. Niềm tin là thứ không thể ép buộc.”
Ông nhìn cả hai người một lượt rồi đưa ra quyết định cuối cùng.
“Chúng ta sẽ làm thế này. Đại tá Tùng, cậu hãy sắp xếp cuộc gặp với Hòa thượng Thích Thanh An như kế hoạch. Đồng thời, cho người tìm và mời nhà sư Minh Tâm đến đây. Chúng ta sẽ gặp cả hai.”
Thiếu tướng Thọ nhìn thẳng vào Minh. “Minh sẽ gặp cả hai người. Chúng ta sẽ nghe ý kiến từ cả hai phía. Như vậy vừa đảm bảo tính khách quan theo yêu cầu của tổ chức, vừa tôn trọng nguyện vọng và tạo sự an tâm cho đồng chí Minh. Chúng ta không có nhiều thời gian, phải tận dụng mọi nguồn lực có thể.”
Minh và Đại tá Tùng nhìn nhau. Đây là một giải pháp hợp lý.
“Rõ!” Đại tá Tùng nghiêm người đáp.
Minh cũng gật đầu. “Cảm ơn Thiếu tướng. Tôi đồng ý.”
===
Ở một nơi khác.
Trong một khu rừng già tĩnh mịch, tiếng ve sầu râm ran như một bản nhạc thiền không dứt. Dưới gốc một cây bồ đề cổ thụ, một vị sư trẻ trong bộ y phục màu nâu sồng giản dị đang ngồi kiết già, hai mắt nhắm hờ, hơi thở đều đặn.
Bất thình lình, tiếng ve tắt lịm. Mùi đất ẩm và hương lá mục biến mất. Làn gió mát rượi mơn man trên da cũng không còn.
Sư Sucitta mở mắt.
Sư không còn ở dưới gốc cây bồ đề nữa. Xung quanh là một màu trắng xóa vô tận, không trên, không dưới, không phương hướng. Một sự im lặng tuyệt đối, đến độ sư có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong tĩnh mạch của chính mình. Dù cảnh tượng vô cùng kỳ lạ, tâm của vị sư vẫn giữ được sự tĩnh tại. Sư chỉ lặng lẽ quan sát, xem đây như một cảnh trong tâm tưởng, một thử thách của ma chướng trong lúc hành thiền.
“Xin chào,” một giọng nói vang lên từ khắp mọi nơi, không thuộc về nam hay nữ, không già cũng không trẻ, lạnh lẽo và vô cảm. “Ngươi có thể gọi ta là Thần.”
Sư Sucitta không nói gì. Ngài vẫn đang quan sát, xem thực thể này là gì, và mục đích của nó là gì.
“Ngươi đã được chọn để tham gia trò chơi của ta.”