Chương 2: InuYasha (Thu Tiểu Đệ)
Tiếp theo là tên bị mũi giáo găm vào cây. Minh dùng hai tay nắm lấy cán giáo, gồng cơ bắp rồi giật mạnh. “RẦM!”. Cả tên yêu quái lẫn mũi giáo đều bị lôi ra khỏi thân cây. Hắn lặp lại quy trình chữa trị y hệt như với tên bị đao xuyên tim, rồi cũng kéo nó về nằm chung một chỗ với hai đứa kia.
Kế đến là tên bị đạp gãy hết xương sườn và tông gãy cây đại thụ. Nó chưa chết, nhưng cũng đang thoi thóp, miệng sùi bọt mép. Minh lười biếng không muốn rạch người nó ra, hắn bèn cạy miệng nó, đổ thẳng một vốc máu hoàng kim vào họng. Một tràng âm thanh “răng rắc” ghê rợn vang lên từ bên trong lồng ngực tên yêu quái khi toàn bộ xương sườn của nó tự nắn lại và liền lại. Hắn vác nó trên vai, quăng nốt vào đống.
Cuối cùng là tên xui xẻo nhất, bị chặt cả tay lẫn chân. Minh nhặt cánh tay và hai cái chân đang nằm lăn lóc gần đó lên, ướm thử vào thân mình của nó. Hắn quẹt một lớp máu vàng óng lên các mặt cắt trên thân thể và các chi bị đứt lìa, trông y hệt như đang bôi keo dán sắt. Rồi hắn áp mạnh chúng vào đúng vị trí. Da thịt, mạch máu, và xương cốt lập tức nối lại trong một làn khói trắng mờ ảo.
Năm tên yêu quái đầu heo giờ đã nằm chồng lên nhau thành một đống, lành lặn không một vết sẹo, chỉ có điều vẫn đang bất tỉnh nhân sự. Minh hài lòng nhìn thành quả của mình, phủi tay rồi tự nhủ: “Chữa xong rồi, giờ chỉ còn chờ chúng nó tỉnh dậy để… ký hợp đồng lao động thôi.”
Minh ngồi trên khúc cây gãy, chân gác lên chân, một tay vung vẩy thanh đao như đang múa baton. Năm tên orc đầu heo bắt đầu tỉnh dần, chúng rên rỉ, thở khò khè, rồi lần lượt mở mắt. Cái đầu tiên tỉnh là tên bị đâm xuyên tim. Nó ngồi phắt dậy, hai tay sờ lên ngực. Không có vết thương. Không có máu. Chỉ có da thịt nguyên vẹn. Mắt nó mở to kinh hoàng.
Minh khẽ ho, giọng điệu nhẹ nhàng như đang mời trà: “Tao có chuyện cần nói với bọn mày.”
Năm tên orc đầu heo đồng loạt bật dậy, tay sờ lên cột sống, lên xương sườn, lên tay chân vừa bị chặt rời. Tất cả đều lành lặn. Một sự im lặng đáng sợ. Rồi như có một tiếng huýt sáo vô hình, cả lũ gào thét điên cuồng xông về phía Minh. Năm cái mõm heo bé xíu nhưng răng nanh thì dài, đôi mắt đỏ ngầu giận dữ.
Minh thở dài. “Hết cứu.”
Hắn nhảy xuống khúc cây, thanh đao lóe một vệt sáng. Thời gian trong mắt Minh giãn ra. Tên đầu tiên lao tới với nắm đấm như búa tạ. Minh nghiêng người, đao quẹt ngang. “Xẹt!”. Hai cánh tay bay xa. Tên thứ hai vung guồng chân. Minh phủ thấp, đao cắt ngang hai đầu gối. Hai cái chân văng ra hai hướng. Tên thứ ba, thứ tư, thứ năm lao vào cùng lúc. Ba vệt đao chớp nhoáng. Tay chân bay tứ tung như pháo hoa.
Năm tên orc đầu heo giờ chỉ còn là năm cái thân không tay chân, lăn lộn la hét trên mặt đất.
Minh đứng giữa mớ hỗn loạn ấy, nhìn xuống với ánh mắt chán nản của một thợ sửa ống nước nhìn cái bồn cầu bị tắc lần thứ ba trong ngày. Hắn rạch ngón tay, để máu vàng kim chảy ra, rồi lần lượt nhặt từng cánh tay, từng cái chân lên. Quẹt máu. Ráp vào. Bấm chặt. Tiếng “xèo xèo” da thịt tái sinh lại vang lên đều đặn như tiếng máy hàn trên dây chuyền lắp ráp. Sự dễ chịu từ vết thương lành lại làm tụi nó rên rỉ, tiếng rên làm Minh nổi cả da gà.
“Đù móa tụi mày câm mồm” – chúng nó im bặt, nhưng bặm môi thở dốc làm Minh tức muốn nổ phổi.
Lần này, khi tay chân đã lành lại, năm tên orc đầu heo không dám động đậy. Chúng nằm im như tượng, mắt nhìn Minh đầy kinh hãi. Một tên cố gắng cử động ngón tay. Rồi nó nhăn mặt. Nó cố nhấc cánh tay trái lên. Cánh tay này to hơn bình thường. Tên kế bên lại phát hiện cánh tay trái của nó nhỏ hơn bình thường. Những tên khác cũng vậy.
Tên orc đầu heo lắp bắp, giọng run run: “Mày… mày ráp lộn tay chân bọn tao rồi!”
Minh đang lau chùi vết máu trên thanh đao, nghe vậy giật mình. Hắn nhìn xuống. Quả nhiên, tên thứ nhất có hai cánh tay trái. Tên thứ hai có chân phải gắn vào hông trái. Tên thứ ba… thôi đừng nói. Một mớ hỗn độn.
“Cái đù móa” Minh gãi đầu, rồi đá vào bụng tên đầu tiên một cái. “Lộn, lộn cái xào! Sao khi nãy bọn mày không nói?”
“B… bọn tao vừa mới lành mà!”
“Thế tức là lỗi của bọn mày rồi, không tập trung theo dõi quá trình.” Minh cau mày, vẻ mặt nghiêm trọng như một bác sĩ phẫu thuật bị khách hàng khiếu nại. “Thôi được, lần này tao làm kỹ hơn.”
Năm tên orc đầu heo hoảng sợ, tên dùng hai tay trái bò, tên dùng một chân phải một chân trái nhảy lò cò. Minh thở dài, nhảy lên, thanh đao lại chớp. Năm cái đầu heo lại không còn tay chân.
Lần này Minh làm việc cẩn thận hơn. Hắn xếp năm tên orc thành một hàng ngay ngắn, rồi đặt tay chân của từng tên ra từng đống riêng biệt. “Đây là tay trái của mày à? Còn đây là chân phải của mày à? Không phải? (ầm) Vậy của thằng nào sao không lên tiếng? (ầm) Của mày phải không? Còn cái này…”
Năm tên orc gật đầu như giã gạo.
Minh quẹt máu, ráp tay chân lại đúng vị trí lần này. Tiếng “xèo xèo” lại vang lên. Khi đã lành lặn, năm tên orc cử động thử. Ừ, lần này đúng rồi. Nhưng ngay khi chúng vừa đứng dậy, chúng đồng loạt xoay người bỏ chạy.
Minh lắc đầu. Hắn đạp mạnh xuống đất, bật người lên như tên bắn. Tốc độ của hắn nhanh đến mức không khí nổ “bùm” một tiếng. Trong tích tắc, hắn đã xuất hiện sau lưng tên orc chạy xa nhất. Một cú đạp thẳng vào sống lưng. “Rạch!”. Cột sống gãy gập. Tên thứ hai. “Rạch!”. Tên thứ ba. “Rạch!”. Tên thứ tư. “Rạch!”. Tên thứ năm. “Rạch!”.
Năm tên orc đầu heo lại nằm sóng soài, tay chân co giật. Minh túm từng tên một, kéo lê xềnh xệch về, quăng chồng lên nhau thành một đống như chồng củi. Rồi hắn lại rạch ngón tay, nhỏ máu hoàng kim lên từng đoạn cột sống gãy. Tiếng xương nắn lại vang lên “rắc rắc” đều đặn. Khi đã lành, năm tên orc nằm trong đống, thở hổn hển, mắt nhìn Minh đầy tuyệt vọng.
Minh ngồi xổm xuống, tay chống cằm, nhìn chúng với nụ cười hiền lành: “Giờ nói chuyện được chưa?”
Năm tên orc đầu heo gật đầu điên cuồng, mồ hôi túa ra như tắm.
Minh gật đầu hài lòng, đứng dậy, phủi tay: “Đấy, muốn giảng đạo lý, trước phải giảng vật lý.”
“Được rồi, giờ tao sẽ nói cho bọn mày biết tình hình.” Minh ngồi xổm xuống, hai tay chống trên đầu gối. “Từ giờ trở đi, tụi mày làm việc cho tao. Hiểu chưa?”
Tên orc to nhất trong lũ, cái mà trông già nhất, lắp bắp: “D… dạ, đại ca!”
Bốn tên còn lại đồng thanh: “Dạ đại ca!”
Minh đạp cho tụi nó một phát: “Đại ca cái mả cha mày! Gọi tao là đại sư!”
Năm tên orc hoảng hốt: “D… dạ, đại sư!”
Minh nhìn chúng, nhíu mày. Ánh mắt hắn quét qua năm cái đầu heo, nhìn cái bản mặt ngu ngơ của tụi nó mà phát bực.
“Đếch ổn…” Minh chụp tay lên trán: “Bọn mày ngu quá.”
Năm tên orc cúi đầu, không dám phản bác.
“Không được. Tao không thể để tụi mày ngu như vậy được.” Minh vỗ trán, ánh mắt sáng lên như vừa có một ý tưởng tuyệt vời – hoặc là một ý tưởng cực kỳ tồi tệ, tùy góc nhìn. “Quyết định rồi. Tụi mày phải học văn hóa.”
Năm tên orc nhìn nhau, mắt đầy hoang mang. Học văn hóa là cái quái gì?
________________
Minh dựng một căn lều đơn sơ bằng cành cây và lá rừng. Không phải vì hắn không thể dựng một căn lều tốt hơn, mà vì hắn lười. Hắn chặt một khúc gỗ to, vót nhọn một đầu bằng đao, rồi cắm xuống đất làm cột. Sau đó quăng một tấm da thú lên đó. Xong. Lều dựng xong.
“Đây là lớp học của tụi mây.” Minh chỉ vào căn lều. “Từ giờ, tụi mày sẽ học ở đây, Có ý kiến gì không?”
Năm tên orc nhìn căn lều xiêu vẹo, nuốt nước bọt.
“D… dạ không…”
________________
Ngày hôm sau, 6 giờ sáng đúng.
Minh đứng giữa khu rừng, hai tay chống nạnh, nhìn năm tên orc đầu heo đang cố gắng đứng thẳng dậy, mắt còn đầy ghèn. Hắn cười toe toét.
“Chào buổi sáng!”
Tụi orc nhìn Minh
Minh táng vào đầu tụi nó.
“Tụi mày phải có văn hóa, nói: ồ hai yo go zai mas”
“Ồ hai yo…”
“Giờ là lúc chạy bộ, đứa nào chạy không kịp tao sẽ được giảng vật lý! Yên tâm, tao chạy không nhanh.”
Minh quay lưng, bật chạy. Tụi nó chạy theo mà chửi mẹ, lúc tụi nó rượt bọn nai trong rừng thì cũng chạy nhanh đến thế là cùng.
Năm tên orc la hét, cố gắng chạy theo. Chúng chạy xuyên qua bụi rậm, nhảy qua cây đổ, lội qua suối nhỏ. Minh chạy phía trước, thỉnh thoảng quay lại kiểm tra. Tên orc to nhất chạy đầu tiên, thở khò khè như đầu máy xe lửa. Ba tên ở giữa chạy loạng choạng. Tên nhỏ nhất chạy cuối, mặt tái mét.
Sau mười phút, tên nhỏ nhất ngã lăn ra đất, thở không ra hơi.
Minh dừng lại, quay đầu nhìn. Hắn mỉm cười, một nụ cười nhân từ của một vị đại sư.
“Ồ, mày chạy không nổi nữa à?”
Tên orc nhỏ nhất run lên: “D… dạ, em… em không chạy được nữa…”
“Hiểu rồi.” Minh gật đầu thông cảm. “Để tao giúp mày.”
Bốn tên orc còn lại dừng chạy, quay lại nhìn. Chúng có cảm giác không lành về chuyện sắp xảy ra.
Minh lẩm bẩm: “Chạy không nổi là do phổi không khỏe.”
Nói rồi hắn duỗi thẳng bàn tay cắm phập vào phổi tên orc, nó rú lên vì đau. Năm ngón tay Minh bóp lấy phổi của nó, siết chặt làm cho phổi bị vỡ, vạch phá đầu ngón tay trích xuất máu hoàng kim chữa lành cho lá phổi.
Tên orc rên rỉ vì vừa đau vừa thoải mái.
Minh rút tay ra và chữa lành cho ngoài lồng ngực.
“Chạy không nổi là do chân không khỏe, cơ bắp chứa nhiều acid lactic,” Minh nói.
Minh tung những cú đấm uy lực làm cho chân nó trở nên bầy nhầy, sau đó dùng máu hoàng kim khôi phục.
Tên orc rên rỉ vì đau và thoải mái.
Những tên khác sợ tái cả mặt.
Minh đặt nó xuống đất, vỗ nhẹ lên đầu: “Giờ chạy tiếp đi.”
Tên orc nhỏ nhất nhìn Minh, mắt đỏ hoe, nhưng không dám nói gì. Nó đứng dậy, chạy theo đoàn.
Lần này, không ai dám chạy chậm nữa.
________________
8 giờ sáng. Năm tên orc ngồi dưới đất, mặt mũi sưng tấy, mồ hôi nhễ nhại. Minh đứng trước chúng, cầm một cành cây dài.
Minh đứng khoanh tay, cây côn gỗ gác trên vai, hắng giọng một tiếng vang như sấm.
“Nghe đây lũ đầu heo óc bã đậu!” Minh gầm lên. “Khi nãy tao đã dạy chúng mày cách cầm cành cây cho đúng. Bây giờ, chúng ta sẽ học chữ đầu tiên. Chữ này là ‘KA’ (か) trong bảng Hiragana. Nhìn cho kỹ vào!”
Minh dùng đầu cây côn vạch một đường dứt khoát xuống nền đất ẩm. Nét chữ か hiện ra, đơn giản nhưng thanh thoát.
“Thấy chưa? Nó có ba nét. Đơn giản như việc chúng mày hít thở rồi ị ra vậy. Giờ, từng thằng một, viết lại cho tao xem. Thằng kia, mày tên gì?”
“Dạ… Grunt.”
“OK, mày trước!”
Grunt, tên orc có vẻ lanh nhất (dù vẫn ngu) run rẩy cầm một cành cây khô. Nó nhìn chằm chằm vào chữ mẫu, rồi nhìn vào cành cây, rồi lại nhìn chữ mẫu. Trán nó nhăn lại, não bộ bé bằng quả nho của nó đang vận hành hết công suất. Sau một hồi loay hoay, nó cắm đầu cắm cổ vẽ.
Thứ hiện ra trên mặt đất trông như một con giun đang lên cơn co giật.